Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Những Căn Phòng Trống

❊ ❊ ❊

Bà Lysbeth Timmers ngủ trong nhà bếp. Sáng hôm sau, thứ Sáu, mặt bà ta trông như bị bao phủ một lớp sương mù vì không khí ẩm thấp trong phòng. “Thi thể của phu nhân...” Bà ta nói. “Cô sẽ cần người giúp đỡ.”

Nella cảm thấy lòng dấy lên sự biết ơn. Nàng nghe giọng Johannes trong đầu, hỏi về em gái mình. Marin, cô có nghĩ ngôi nhà này được điều khiển bởi ma thuật không? Mà không phải ma thuật, Nella nghĩ, mà bởi những người như Cornelia và bà Lysbeth Timmers.

Lúc Marin còn sống, Cornelia gần như không bao giờ đụng vào người cô ta, vậy mà giờ phải ôm lấy chủ nhân và giữ thật chặt. “Phu nhân luôn ghét bị người khác chạm vào.” Cô hầu nói. Với Thea bằng xương bằng thịt thế này, Nella tự hỏi câu nói này thực sự đúng được bao nhiêu.

“Cái này...” Cornelia giơ lên một chiếc váy đen. Hôm nay cô ta nói luôn miệng, như thể giọng nói của cô ta sẽ xua đi được ma quỷ từ Stadhuis, những lời nói “Chủ nhật lúc mặt trời lặn” giờ cũng quay cuồng trong đầu cô ta. Chiếc áo lót họ chọn ra được xếp ngay ngắn cùng với những tấm da chồn và sóc, và một dải nhung chạy dọc theo xương sống. “Cái này sẽ rất hợp với phu nhân Marin đây.” Cornelia nói.

Nella cảm thấy như thể nàng đứng trên khoảnh đất ướt có thể lún xuống bất kỳ lúc nào. Hai bên nách nàng ướt đẫm mồ hôi, lòng chùng xuống. “Ừ!” Nàng cười gượng gạo.

Bà Lysbeth cau mày. “Quần áo vậy là rất ổn rồi.” Bà ta nói. “Nhưng ta phải chuẩn bị cho phu nhân ấy trước.”

Đây là phần khó khăn nhất.

Họ dựng Marin dậy, và bà Lysbeth dùng một con dao sắc để cắt váy lót và áo vải. Nella gắng làm ra vẻ thản nhiên khi lớp vải tách ra làm hai, cố chỉ tập trung vào việc đang làm. Nella thấy đau lòng quá đỗi khi nhìn vào cái bụng trống rỗng xệ xuống nơi Thea đã sống gần chín tháng, và nàng cũng không thể không nhìn khuôn ngực căng sữa của Marin. Giữa hai chân cô ta, dây rốn vẫn còn đó, thứ mà họ không thể lấy ra được.

Cornelia thở dốc, vì đau đớn hay buồn nôn, Nella không biết chắc. Lối Thea đã thoát ra dường như đã bịt kín, nhưng Nella không dám chạm tới sợ rằng có thể khiến máu chảy ra thêm. Thay vì thế, họ thoa chỗ dầu oải hương còn lại vào những bộ phận khác trên cơ thể Marin. Mùi thơm một cách lạ lùng khỏa lấp mùi tử khí ngày một nồng nặc.

Nella và bà Lysbeth chật vật đỡ Marin dậy; Cornelia nhẹ nhàng mặc váy vào cho cô ta, cột dải buộc bằng những ngón tay run rẩy. Khi Nella ngả người Marin về phía trước, đầu cô ta gục vào ngực cô hầu gái. Cornelia luồn một cánh tay xuyên qua áo nịt ngực. “Nhiều năm rồi tôi không thay quần áo cho phu nhân.” Cô hầu nói, giọng nhẹ và cao, như hơi thở. “Phu nhân luôn tự làm lấy.”

Cornelia đi cho Marin đôi tất len dài và một đôi dép lê bằng da thỏ được thêu hai chữ cái M và B. Nella rửa mặt cho Marin, từ tốn lau khô bằng khăn sạch. Lysbeth xõa tóc cô ta ra và tết lại, lèn nó vào trong một chiếc mũ trắng vừa vặn.

“Đợi đã...” Nella nói. Nàng chạy vào căn phòng nhỏ của Marin, nơi Thea đang nằm ngủ trong chiếc nôi gỗ sồi. Nella lôi xuống tấm bản đồ châu Phi, vẫn được chú giải bằng những câu hỏi chưa trả lời - Thời tiết? Thức ăn? Chúa?

“Ta nên cho thêm vào nhũng vật dụng khác nữa của phu nhân.” Comelia nói khi cô ta trông thấy thứ Nella mang ra. “Những chiếc lông vũ, gia vị và những cuốn sách.”

“Không!” Nella nói. “Ta sẽ giữ chúng lại.”

“Tại sao?”

“Vì một ngày chúng sẽ thuộc về Thea.”

Cornelia gật đầu, trông như bị lấn át bởi cái ý tưởng hợp lý và u sầu đó. Nella hình dung bốn năm nữa Cornelia sẽ cho cô gái nhỏ thấy thế giới rộng lớn hơn, và chắc chắn là đáng yêu, mà mẹ mình đã từng cần mẫn lắp đầy. Nhìn đôi mắt xanh thẫn thờ của cô hầu gái, Nella tự hỏi có phải Cornelia cũng đang nghĩ về tương lai đó không. Thea, đong đưa hai bàn chân nhỏ xíu xuống giường, được cô hầu gái rất yêu quý mẹ mình chỉ cho những món đồ thừa kế lạ lùng này.

Nella muốn Cornelia bám vào hình ảnh ấy một tương lai tươi vui, để kéo cô ta ra khỏi sự kinh hoàng của ngày hôm nay.

“Trông phu nhân thật thanh thản.” Cornelia nói.

Nhưng Nella lại nhìn thấy cái cau mày quen thuộc trên khuôn mặt của em chồng, như thể cô ta đang tính toán tiền thuế, hoặc nghĩ về anh trai mình. Marin không hề thanh thản. Trông cô ta như thể chưa muốn chết. Vẫn còn nhiều việc phải làm.

Trong khi bà Lysbeth và Cornelia đi vào phòng Marin để trông nom Thea, Nella đi xuống lầu tới tủ đựng dụng cụ của Otto, nơi những vật dụng của anh ta được bày trên một cái giá nhỏ, lúc nào cũng sẵn sàng, được bôi dầu kỹ lưỡng và mài sắc. Nàng tìm thấy thứ đang muốn tìm. Nông dân ở Assendelft gọi chúng là rìu, và khi còn nhỏ nàng thường quan sát họ vung những cánh tay chắc nịch bổ cật lực vào những thân cây.

Trên lầu, tiếng rì rầm trò chuyện của hai người phụ nữ vang dọc theo hành lang, lần đầu tiên Nella khóa cửa phòng ngủ.

Nàng nhìn nó vẫn đứng chễm chệ trong góc phòng món quà đẹp đẽ của Johannes. Tháng Mười một năm ngoái, ông gọi chiếc tủ ngăn kéo là thứ để nàng tiêu khiển, nhưng Nella, mới chập chững bước vào một cuộc đời mới mẻ, xem nó không hơn gì sự xúc phạm đối với tình trạng chông chênh của mình. Nàng thoạt đầu khước từ cái thế giới không thể trú ngụ đó, rồi dần dà tin nó chứa đựng những câu trả lời, rằng nhà tiểu họa là người nắm giữ ánh sáng rọi chiếu vào những điều bí ẩn. Nhưng, Nella nghĩ, xét về góc độ nào đó, Johannes đã đúng. Mọi thứ về chiếc tủ này thực sự đã đánh lạc hướng nàng. Quá nhiều điều xảy đến trong khi mình cứ nhìn theo hướng khác. Mình tin chắc mình đứng yên, nhưng hãy nhìn mà xem, mình đã đi xa đến mức nào.

Mãi đến giờ Nella mới chắc chắn được nằng cần làm gì. Nàng lại gần chiếc tủ có ngăn kéo và vung hai cánh tay lên, giống tư thế của hai người đàn ông địa phương đã chém vào những thân cây oằn xuống. Nàng hít sâu, khựng lại một chút, rồi bổ rìu xuống. Lưỡi rìu xuyên qua lớp khảm đồi mồi, những mảnh gỗ du văng tóe ra. Những đường viền bằng hợp kim thiếc chạy ngoằn ngoèo như rễ cây, hai tấm rèm nhung rơi xuống sàn thành một đống rúm ró. Nella cứ thế bổ liên tiếp, khiến căn nhà nhỏ đổ sụp. Sàn, trần nhà, những con búp bê, đồ đạc... tất cả đổ ập xuống chân nàng.

Máu chạy dồn dập trong người nàng, Nella buông cái rìu và bước vào giữa đống đổ nát. Nàng xé toạc những tấm giấy dán tường bằng da của Ý, tấm thảm thêu, keo hồ giữa sàn thạch cao. Cầm lên mấy cuốn sách, nàng xé tan tành những trang giấy nhỏ xíu. Nàng bóp cốc rượu giao bôi trong bàn tay nắm chặt, và cái vật bằng kim loại mềm khuất phục trước sức ép đó, cặp đôi bẹp dúm không còn ra hình thù gì nữa. Nhặt lên hai chiếc ghế gỗ hồng sắc, cái lồng chim, con Peebo, hộp bánh hạnh nhân, cây đàn luýt, nàng nghiền nát tất thảy dưới gót giày, tất cả đều không thể nhận ra được nữa, bị phá hủy hoàn toàn.

Với những ngón tay hệt như móng vuốt, Nella xé toạc thân người của Meermans, xé chiếc mũ rộng vành của anh ta thành những mảnh vụn. Nàng bẻ đầu của Jack hệt như một bông hoa héo. Bằng một khúc gỗ du, nàng nghiền nát bàn tay của Agnes vẫn giữ khư khư cái cối đường. Nella không từ cả Cornelia và hai con búp bê của chính nàng - một màu xám và một màu vàng, một được nhà tiểu họa gửi đến và một do Agnes bỏ lại trên sàn phòng xét xử ở Stadhuis. Nàng ném chúng thành đống cùng với bao tiền của Johannes. Chỉ Marin và Johannes là nàng giữ lại nguyên vẹn, cho cả hai vào túi cùng với Otto và đứa bé. Có thể trao cho Thea những thứ này khi con bé lớn hơn - những chân dung vượt thời gian.

Nàng đụng phải Arnoud trong túi và lưỡng lự. Đó chỉ là một con búp bê thôi mà, nàng nhủ thầm, vẫn kinh ngạc bởi sự khéo léo và khả năng quan sát đại tài của nhà tiểu họa. Chẳng là gì cả. Nàng tâng tâng ông ta trong lòng bàn tay. Phần lớn số đường trong kho vẫn chưa được bán. Gần như căm ghét chính mình, Nella nhét vội người thợ làm bánh vào lại trong túi, an toàn và tránh mọi ánh nhìn.

Trống rỗng và kiệt quệ, Nella không thể phá hỏng thứ gì được nữa; món quà cưới của nàng giờ đã biến thành một giàn thiêu. Ngồi thụp xuống sàn bên cạnh nó, nàng gác đầu lên hai đầu gối co lại. Không ai kìm giữ nàng, chỉ mình nàng tự kìm giữ chính mình; cơ thể nàng rung lên bần bật theo từng tiếng nấc nghẹn ngào.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.