Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Kẻ Bịa Chuyện

❊ ❊ ❊

Nella và Cornelia ngồi trong hai chiếc ghế gỗ hồng sắc[1] lấy từ phòng khách vào, cố dỗ giấc ngủ. Họ liên tục trở mình theo những tiếng thở dài và rên rỉ của Marin.

Khi Nella thức dậy, đồng hồ điểm tám tiếng. Trong phòng vẫn còn bốc mùi khó chịu: mùi cơ thể, mùi phân, máu và vết thương. Lò sưởi đã tắt. Quanh nó là những bông hoa oải hương mềm oặt vung vãi vô dụng, chiếc bình đựng nước bằng bạc bị đổ trong những cơn đau đớn của Marin. Nàng sực nhớ ra phiên tòa phúc thẩm đã bắt đầu một giờ trước.

Nàng cuống cuồng kéo rèm ra. Cornelia mở bừng mắt, chạy nhào tới giường. “Tôi phải đến chỗ Johannes. Ngay bây giờ.”

“Phu nhân không thể bỏ tôi lại một mình được.” Cornelia khẩn khoản. “Tôi không biết phải làm gì.”

Gối của Marin ướt sũng mồ hôi, và Thea, được bọc trong một tấm chắn, ngủ say trên ngực mẹ. Nghe thấy tiếng người nói, Marin chớp chớp mắt mở ra.

Nella ngửi thấy da cô vẫn phảng phất mùi nhục đậu khấu bên dưới lớp mồ hôi nhớp nháp. Nàng phải đến Stadhuis, nhưng không yên tâm khi để Marin trong tình trạng thế này.

“Nella, chị hãy đi và kể tôi nghe họ sẽ làm gì anh ấy.” Marin nói, giọng cô ta thậm chí còn yếu hơn cả đêm hôm trước. “Cứ đi đi. Cornelia, ở lại với tơi.

Cornelia cầm lấy tay Marin và hôn nó với tình cảm trìu mến của một đứa trẻ. “Dĩ nhiên rồi, phu nhân. Dĩ nhiên tôi sẽ ở lại với phu nhân.”

Nella đi vòng quanh chân giường. Đầu kia của dây rốn vẫn còn ở bên trong Marin, đầu này cuộn vòng trên tấm trải giường. Nàng cố kéo nó, như thể làm thế sẽ giúp gỡ bỏ một thứ gì đó -cảm giác sợ hãi. Nhưng nó không chịu đứt ra, và Marin rên lên đau đớn.

“Phu nhân cần ngủ.” Cornelia nói. “Ta nên để cho phu nhân yên tĩnh.”

“Tôi biết chị muốn gọi cho ai đó, Nella.” Marin thều thào. “Nhưng không ai được biết.”

Bụng Marin hơi xẹp hơn vì Thea đã ra, nhưng vẫn còn lùm lùm. Khi Nella ấn vào, Marin nhăn mặt. Không ổn rồi, Nella nghĩ; không ổn chút nào. Chỗ lùm lùm đó cứng đanh và lì lợm. Và trong một lúc nàng tự hỏi không biết có một đứa bé thứ hai trong đó không, một đứa em song sinh trầm tính hơn, không muốn ra bên ngoài thế giới hỗn loạn này. Nàng ước mình biết nhiều hơn, nàng ước có mẹ ở đây. Chưa khi nào nàng cảm thấy bất lực như lúc này.

Có tiếng nấc phát ra từ cổ họng Marin. Cornelia bồng lấy Thea khi Marin lên cơn ho rũ rượi. “Phu nhân?” Cornelia gọi, nhưng Marin phẩy tay, một cử chỉ giống hệt anh trai mình.

Thea, khi nghe thấy âm thanh lạ lùng phát ra từ mẹ, cũng bắt đầu khóc ré lên. Những âm thanh đáng thương và cả đáng yêu của một sinh linh nhỏ bé mới chào đời. Giữa “bản hợp âm” ấy, Nella ra hiệu cho Cornelia đến góc phòng. “Nhìn này, phu nhân, nhìn này...” Cô hầu gái thì thào, nhìn Thea chằm chằm khổ sở. “Ta phải làm gì bây giờ?”

“Ý chị là gì?”

“Không thể nào. Không thể là sự thật được!”

“Đi tìm cuốn “Danh bạ của Smit” mau!” Nella rít lên, phớt lờ cô ta. “Và đưa về đây một bà vú, một bà đỡ bất kỳ ai có thể hiểu chuyện gì đang xảy ra với cô ấy.”

Cornelia nhìn đứa bé thất thần. “Nhưng phu nhân Marin sẽ giết tôi mất.”

“Cornelia, cứ làm như tôi bảo. Johannes cất tiền trong ngăn kéo dưới phòng làm việc. Hãy đưa người phụ nữ đó bao nhiêu cũng được để mua sự im lặng của bà ta. Và nếu không đủ, thì bán những đồ bằng bạc đi.”

“Nhưng, phu nhân...”

Nella chạy ra khỏi phòng, không còn thì giờ để chần chừ nữa.

Chạy đến Stadhuis, thở hổn hển và mặt mày đỏ bừng, Nella trông thấy phòng xét xử đã đầy người và phiên tòa phúc thẩm đang được tiến hành, và nàng đành phải ngồi tít phía sau. Mệt mỏi cả thể chất lẫn tinh thần, đầu nàng đau nhức, mắt nàng khô và cay xè, những móng tay vẫn còn dính máu của Marin giờ đã khô lại. Nella muốn hét lên cho Johannes nghe điều Marin đã làm được, phép màu đang đợi ông ở nhà, nhưng nàng biết nàng không thể. Chúng ta đang sống trong thứ thế giới gì thế này, nàng tự hỏi, nơi mà chỉ tuyên bố việc Thea chào đời là có thể gây hại cho con bé?

Nàng nhìn qua những cái đầu trong khán phòng, xuống khu vực xét xử. Johannes đang ngồi điềm tĩnh trên ghế, thân người bầm dập nhưng đầu vẫn ngẩng cao. Slabbaert đang ngồi bên bàn của ông ta, các thành viên hội đồng xét xử ngồi ngay ngắn chỉnh tề bên cạnh. Jack giờ ngồi cùng với đám người xem bên dưới, quan sát Frans Meermans ngồi trên một chiếc ghế chính giữa mặt sàn lát đá.

Tai sao không có Agnes ở đó cùng với anh ta? Mình đã bỏ lỡ điều gì? Nàng nhìn phía sau đầu của mục sư Pellicorne, người ông ta hơi khom về phía trước, phấn khích, chờ đợi. “Agnes Meermans khai gì chưa?” Nàng hỏi người phụ nữ bên cạnh.

“Từ lúc bảy giờ ấy. Cô ta run như cầy sấy. Tôi cứ ngỡ cô ta sẽ không bao giờ buông được quyển Kinh thánh ra ấy chứ.” Người phụ nữ lắc đầu khi Nella nghe giọng Slabbaert vang lên. Viên chánh án đang cất tiếng sang sảng, lưu loát và hùng hồn.

“Vợ nhân chứng đã khai trước tòa những gì mình trông thấy vào đêm ngày Hai mươi chín tháng Mười hai.” Ông ta nói. “Tòa không bao giờ có ý xem thường tính đa cảm của phụ nữ, nhưng giờ đến lượt nhân chứng nói, tòa muốn điều tra kỹ hơn. Nhân chứng hãy cho tòa biết những gì minh chứng kiến.”

Meermans trông nhợt nhạt và to lớn trong chiếc ghế, gật đầu. “Chúng tôi đi vòng quanh phía sau kho hàng và nghe giọng nói. Ngài Brandt đã đẩy cậu thanh niên này tấp vào bên hông tòa nhà. Mặt cậu ta bị ép vào bức tường gạch. Quần của cả hai đều tụt xuống đến mắt cá chân, mũ rơi xuống đất.”

Có những tiếng hít sâu khi nghe đến đó; một hình ảnh thể hiện đầy đủ sự sỉ nhục và dục vọng thấp hèn. “Jack Philips - giờ tôi mới biết tên cậu ta - van xin ông ta tha cho. Cậu ta trông thấy chúng tôi và kêu cứu. Vợ tôi, ngài hiểu cho, vô cùng đau đớn. Cô ấy đã từng chiêu đãi thương nhân này ngay tại bàn ăn nhà mình.”

Giọng nói run run của Meermans tràn ngập căn phòng, và với Nella như thể những bức tường của Stadhuis đang khép lại.

“Xin mới tiếp tục!” Slabbaert nói.

“Chúng tôi nghe thấy tiếng rên ghê tởm của Brandt khi thỏa mãn lạc thú.” Meermans nói. “Tôi để Agnes đấy và khi đến gần, tôi có thể trông thấy ánh mắt dâm dục của JBrandt. Ông ta chụp lấy quần kéo lên khi thấy tôi và bắt đầu đánh Jack Philips - dồn đập và dữ tợn. Ông ta có cầm dao. Tôi trông thấy ông ta đâm vào vai của Jack. Suýt nữa thì trúng tim cậu ta không hề nói dối. Không nên để người phụ nữ nào chứng kiến cảnh đó. Đàn ông cũng vậy.”

Cả khán phòng chăm chú lắng nghe lời khai của Meermans. Johannes cúi đầu, thân thể kiệt quệ của ông còng lại thành một tư thế kháng cự.

“Frans Meermans...” Slabbaert nói. “Nhân chứng đã biết Johannes Brandt nhiều năm. Dù nhân chứng có trông thấy chuyện xấu xa, dù người vợ của nhân chứng đã thề trước sách Kinh thánh, giờ là lúc nhân chứng xác nhận con người bị cáo có điều gì tốt đẹp không.”

“Tôi hiểu.”

“Bị cáo nói hai người biết nhau rất rõ.”

“Khi còn trẻ, chúng tôi làm việc với nhau.”

“Lúc đó bị cáo là người như thế nào?”

Meermans trông như đang đấu tranh tư tưởng. Anh ta thậm chí không thể nhìn vào lưng Johannes, thay vì đó nhìn chằm chằm vào cái chóp mũ của mình. “Khôn ngoan, nhiều mánh khóe...” Anh ta nói. “Thiên về những triết lý riêng của mình.”

“Bị cáo bán hàng cho nhân chứng, có đúng không?” Nella cảm thấy người nàng như nhủn đi, như thể tim đang bắt đầu rỉ ra giọt sức mạnh cuối cùng. Lại một lời buộc tội nữa rơi xuống chân Johannes - buôn bán lười nhác, một tội không nhỏ ở Amsterdam.

“Đúng!” Meermans nói.

“Về thỏa thuận buôn bán đó, chỗ đường có được cất giữ kỹ càng không? Bị cáo có làm việc của mình không?”

Meermans ngập ngừng. “Vâng...” Anh ta nói. “Có.”

Nella ngồi thẳng người lên. Tại sao Meermans lại nói như thể? Theo lời khai này, thì đường vẫn trong tình trạng như ban đầu. Khi hai người trong hội đồng xét xử ghi chép gì đó, nàng nhận ra rằng Meermans không muốn để lộ sự giận dữ của mình đối với Johannes. Bằng cách giấu nhẹm đi việc đường chưa được bán, Meermans tước đi của Johannes cơ hội được xem đó như một động cơ để trả thù của anh ta. Anh ta chặn đứng những khả năng bào chữa của Johannes. Meermans muốn chứng tỏ vụ này chỉ đơn thuần là hành động báng bổ Chúa và chống lại nền Cộng hòa, chứ không gì khác. Và nàng nghĩ chắc chắn Johannes sẽ không thừa nhận sự bán hàng trễ nải của mình. Làm thế chẳng khác nào tự hủy hoại danh tiếng của chính mình.

Nella không ngờ Meermans lại tính toán kỹ lưỡng đến mức ấy. Tuy nhiên, nàng nghĩ khi liếc nhìn về phía Arnoud Maakvrede, với sự cam đoan công khai rằng toàn bộ chỗ đường đều đang trong tình trạng chất lượng tốt, Meermans đương nhiên trao tận tay nhà Brandt một cơ hội bán được đường dễ dàng sau này. Cảm thấy có lỗi với sự hài lòng cỏn con ấy, Nella cố tập trung vào thời khắc hiện tại.

“Vậy nhân chứng cho rằng bị cáo là một nhà buôn giỏi?” Slabbaert hỏi. Meermans hít sâu. “Nhân chứng đã thề sẽ nói sự thật.” Slabbaert dồn ép. “Đúng không?”

“Xin thề trước tòa, tôi nghi ngờ điều đó.”

“Nhân chứng nghĩ bị cáo là một nhà buôn tồi?

“Trước đây, tôi nghĩ nhờ vào danh tiếng nổi như cồn, không ai phát hiện ra tính tự cho mình là trung tâm của ông ta. Không phải thành công nào của ông ta cũng xứng đáng.”

“Nhưng nhân chứng đã thuê bị cáo bán hàng cho mình cơ mà?”

“Vợ tôi...” Giọng anh ta đuối dần.

“Vợ nhân chứng được gì khi làm thế?

Meermans thả rơi cái mũ xuống sàn và nhặt lên. Johannes ngẩng đầu lên, chưa lúc nào dứt mắt ra khỏi người bạn cũ.

“Brandt luôn theo đuổi ý muốn của mình bằng sự ngang tàng cố chấp.” Meermans nói, quay sang nhìn Johannes. “Nhưng tôi đã không nhận ra anh thực sự ngang tàng đến thế nào. Anh hối lộ, anh tăng số tiền nợ lên - không chỉ với tôi mà cả những phường hội, những viên chức và bằng hữu...”

“Những người đó là ai?” Johannes nói. “Đó có phải là lời buộc tội chính thức không? Hãy đưa họ đến đây. Hãy cho tôi xem sổ sách của họ.”

“Hôm nay tôi có mặt ở tòa là để cứu rỗi linh hồn anh...”

“Tôi không mắc nợ gì anh cả, Frans. Hoặc bất kỳ người nào...”

“Nhưng Chúa đã nói với tôi, Johannes.”

Chúa ư?”

“Người bảo tôi rằng tôi không nên im lặng nữa.”

Ngay cả khi Meermans nói, anh ta có vẻ cũng bàng hoàng ngạc nhiên, như thể anh ta bắt quả tang chính mình bị áp đảo bởi sự cưỡng bách của bản thân, bởi sự thích thú cay đắng mà mọi người có thể cảm thấy trong hành động của anh ta lúc này.

“Anh chưa bao giờ im lặng khi có cơ hội bôi nhọ tôi, Frans.”

“Bạn cũ của tôi cần được cứu rỗi, thưa chánh án Slabbaert. Anh ta đang đau khổ tuyệt vọng. Anh ta đang sống trong bóng tối của ma quỷ. Tôi không thể im lặng được sau khi chứng kiến những gì xảy ra vào tối hôm đó. Không một công dân Amsterdam nào im lặng được.”

Meermans dừng nói, ngẩng đầu lên như thể mong đợi sự nhẹ nhõm. Nhưng không có ai, chỉ có Johannes ở trước anh ta, mặt ông là một bức tranh thể hiện sự kinh tởm. Từ từ, Johannes ngồi thẳng lưng lên trong đau đớn. Dù ngồi ở tít xa, Nella cũng có thể nghe thấy xương ông kêu răng rắc.

“Tất cả chúng ta đều yếu đuối, Frans.” Johannes nói. “Nhưng có vài người yếu đuối hơn những người khác.”

Meermans cúi đầu; chiếc mũ tuột khỏi tay anh ta và lần này anh ta không buồn nhặt. Hình ảnh anh ta với hai vai rũ xuống khiến đám đông im phăng phắc. Johannes là một tấm gương cho Meermans soi chính mình, và người đàn ông đó đã nhìn thấy một cái lỗ đen ngòm tại nơi lẽ ra là hình ảnh phản chiếu của chính mình. Không ai chạm vào Meermans, không ai tiến lên phía trước để an ủi hay chúc mừng anh ta vì những gì anh ta đã làm.

“Frans à...” Johannes nói. “Chẳng phải anh đã cho sập bẫy một kẻ kê dâm, một kẻ tham lam chiếm đoạt những gì anh ta muốn, chẳng phải anh đã giúp lau rửa những dòng kênh và những đường phố này ư? Vậy thì tại sao tất cả những gì anh có thể làm lúc này lại là khóc thế?”

Cả phòng rộ lên những tiếng la hét và huýt sáo. Slabbaert yêu cầu tất cả yên lặng để ông ta và hội đồng xét xử có thể tuyên án.

“Không!” Johannes hét to, chuyển ánh mắt long lên từ Meermans sang viên chánh án. “Không đúng!”

Cả khán phòng nín lặng, nghểnh cổ lên nhìn người đàn ông với sức mê hoặc huyền bí và bản chất nguy hiểm, người đã bóc toạc cái cộng đồng được tạo dựng một cách trật tự và chỉn chu của họ. Johannes chật vật đứng lên, vịn lấy ghế. “Theo thông lệ, người bị buộc tội có quyền nói.”

Slabbaert hắng giọng, nhìn Johannes với sự ghê tởm không giấu giếm. “Bị cáo muốn nói?”

Như một con chim bị gãy cánh, Johannes nhấc hai tay lên cao nhất có thể. Jack buột miệng kêu lên khi tấm áo choàng của Johannes rơi một đống xuống sàn.

“Ngài khoác lên người trang phục đó vào buổi sáng, ngài Pieter Slabbaert.” Johannes nói. “Anh cũng thế, Frans Meermans. Và cả hai người che giấu tội lỗi của bản thân và những yếu đuối của chính mình trong một chiếc hộp đặt dưới giường, và các người hy vọng chúng tôi sẽ không nhìn thấy chúng bên dưới trang phục hào nhoáng của các người.”

“Hãy nói về chính bị cáo, Johannes Brandt, không phải tòa.” Slabbaert nói.

Johannes nhìn ông ta. “Vậy tôi là người có tội duy nhất trong căn phòng này phải không?” Ông hỏi, quay lại, nhìn vào những dãy ghế bên trên. “Có phải không?”

Không có tiếng trả lời. Đám đông chìm trong im lặng.

“Tôi đã làm việc cho thành phố này...” Johannes nói. “Từ lúc tôi đủ lớn. Tôi đã đi thuyền đến những vùng đất tôi không nghĩ là tồn tại ngay cả trong những giấc mơ của mình. Tôi trông thấy những người lính chiến đấu, hy sinh và làm việc cho nền Cộng hòa này, trên những bãi biển oi nóng và những ngọn sóng cao ngất, liều mạng sống cho một vinh quang lớn hơn vinh quang mà họ đã được trao cho lúc mới chào đời. Phấn đấu, xây dựng, chưa bao giờ tự mãn dù chỉ một lần. Chánh án Slabbaert liên tục bới móc, chỉ trích người hầu châu Phi của tôi, một người đến từ Dahomey. Liệu quý ông này có biết Dahomey ở đâu không, khi ông ta uống trà đường, hoặc ăn bánh sữa? Frans Meermans chỉ trích sự tự do của tôi nhưng lại chẳng chịu tội gì khi chính anh ta cũng hưởng thụ sự tự do của anh ta. Các ngài hãy mau tìm một tấm bản đồ và tìm hiểu đi, thưa các quý ông.”

“Chúng tôi đưa về nhà một cô gái mồ côi. Tôi bảo trợ cho những người học việc, làm việc không mệt mỏi chống lại những cơn sóng lớn. Và những cơn sóng sẽ nhấn chìm tất cả chúng ta đấy, các ngài. Tôi đã trông thấy những cuốn sổ cái, tôi đã trông thấy VOC đang sụp đổ xuống nước. Nhưng tôi không lợi dụng tình cảnh túng thiếu của bất kỳ người nào, tôi chưa bao giờ mua chuộc hối lộ. Tôi đã cố làm cho vợ mình hạnh phúc, như trong những lần chúng tôi bên nhau, cô ấy làm tôi hạnh phúc. Nhưng vấn đề là, thưa quý vị những người không có đường chân trời lại muốn kéo đường chân trời của quý vị xuống. Họ chẳng có gì cả, chỉ có gạch và dầm xà, không có một chút niềm vui lớn lao nào từ Chúa.” Ông nhìn Jack. “Tôi thực sự thương hại họ. Họ sẽ không bao giờ giữ được nền Cộng hòa này trong hưng thịnh như tôi đã từng thấy.”

Với bộ dạng hệt một ông già, Johannes tiến lại gần Meermans. Ông cầm lấy tay anh ta, và Meermans co rúm lại, chuẩn bị tinh thần cho một cú đấm. Johannes chạm vào một bên vai run run của anh ta.

“Frans à...” Ông nói. “Mình huề nhé.” Meermans dường như sụn người xuống dưới sức nặng bàn tay của ông. “Và cậu nữa, Jack Philips?”

Jack ngước mắt lên nhìn Johannes. “Tôi?”

“Cậu là một hòn đá, được ném vào một cái hồ. Nhưng những gợn sóng cậu tạo ra sẽ không bao giờ khiển cậu yên tĩnh được.”

“Đưa bị cáo ra ngoài!” Slabbaert hét lên, chỉ vào Johannes.

Các thành viên hội đồng xét xử nhìn chằm chằm vào tù nhân trong sự hoang mang. Ông như một người khổng lồ, chỉ một cái chạm tay thôi là đủ sức gây sụp đổ mọi thứ. Khán phòng trở thành một tạp âm của những tiếng xì xầm và tặc lưỡi, và Pellicorne trông có vẻ vô cùng phấn khích. Cái chết lởn vởn trong không khí, ám chỉ sự kinh hoàng hoặc niềm hạnh phúc nó sẽ mang tới. Họ không muốn Johannes đi, họ muốn giữ ông ở lại. Trước đây có những người giàu đã cố bịt miệng họ bằng cách này hay cách khác, nhưng chưa một người nào từng khiến sức mạnh của ông mai một đi dù chỉ một chút, hoặc chỉ thẳng vào hàm răng giả của một quan tòa và cất tiếng cười ngạo nghễ.

Nhưng Johannes đã bị đưa ra ngoài, và các thành viên hội đồng xét xử làm thành nửa vòng tròn quanh Slabbaert khi Meermans loạng choạng đi về chỗ ngồi, tái nhợt và run rẩy. Sức mạnh của chính quyền sắp sửa được thực thi và những thân người căng lên. Nella cũng giống như họ. Nàng cảm thấy một áp lực căng lên giữa hai chân, như thể nàng sợ đến vãi ra quần.

Những phút trôi qua: mười, rồi hai mươi, ba mươi. Thật kinh hoàng khi nhìn thấy những người đàn ông này quyết định số phận của Johannes. Luôn luôn có cơ hội để tha thứ, Nella nghĩ. Nhưng Slabbaert, ngồi xổm giữa hình lưỡi liềm các thành viên hội đồng xét xử, thì thầm vào tai của những người khác.

Cuối cùng họ dãn ra, quay lại ghế của mình. Viên chánh án di chuyển nặng nề tới chính giữa nền đá của khu xử án và cất tiếng yêu cầu đưa Brandt vào một lần nữa. Không có ai đi cùng, người tù lê đôi chân bầm dập chậm rãi bước trở vào. Johannes dừng lại trước viên chánh án và nhìn thẳng vào mắt ông ta. Nella đứng lên giơ tay vẫy. Em đây này, nàng thì thầm, nhưng Johannes tập trung vào khuôn mặt của Slabbaert, và nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng Nella không gì áp chế nổi.

“Bị cáo đã bị bắt quả tang...” Slabbaert nói. “Tội kê dâm hủy hoại tính linh thiêng và chính trực của xã hội chúng ta. Sự tự tin và giàu có quá mức của bị cáo đã khiến anh ta quên mất trên cao còn có Chúa. Sự thỏa mãn nhục dục của bị cáo đã bị nghe thấy và chứng kiến, đồng thời cũng chính là tội lỗi của bị cáo.”

Slabbaert đi vòng quanh trung tâm khu vực xử án. Johannes chắp hai tay sau lưng. Có thứ gì đó trào dâng bên trong Nella và nàng cố hết sức dằn nó xuống đến mức khiến nàng gần như nghẹt thở.

“Chúng ta ai rồi cũng chết.” Slabbaert ngân nga. “Đó là điều duy nhất chắc chắn trong cuộc đời này.”

“Không!” Nella nghĩ. “Không, không, không...”

“Với tội lỗi kinh tởm bị cáo đã gây ra, hôm nay, ngày Chín tháng Giêng năm 1687, tôi, Pieter Slabbaert, chánh án của thành phố Amsterdam, và sáu thành viên hội đồng xét xử của thành phố này, xét thấy bị cáo Johannes Matteus Brandt phạm tội cưỡng dâm người đồng giới là Jack Philips, sau đó phạm tội sát hại và hối lộ. Vì vậy, tòa tuyên án tử hình bị cáo bằng hình thức cột đá vào cổ và nhấn chìm dưới biển vào Chủ nhật lúc mặt trời lặn. Hãy để Johannes Brandt là tấm gương răn dạy cho tất cả mọi người. Và cầu Chúa rủ lòng thương cho linh hồn tội lỗi của bị cáo.”

Trong một tích tắc, Nella cảm thấy cả căn phòng chao đảo. Nàng chới với, cố giữ thăng bằng. Rồi khi Johannes đổ sụp xuống sàn, nỗi đau Nella lâu nay vẫn cố dằn lại dội ngược lên choán lấy nàng. Căn phòng trở nên nhốn nháo với những tiếng ồn, nhiều người quây lấy nàng, nhấc bổng nàng lên. Nàng cố cưỡng lại, buộc mình đi qua những người khác, chỉ biết mỗi một điều rằng nàng phải ra khỏi căn phòng này trước khi ngất đi. Họ đã dựng Johannes dậy, kéo ông ra ngoài. “Johannes...” Nàng nói. “Em sẽ đến với mình!” “Đừng!” Có tiếng đáp lại. Nella chắc chắn là nàng có nghe thấy giọng phụ nữ, từ phía đầu cầu thang phòng xét xử. Nàng quay lại, cuống cuồng tìm kiếm người vừa nói. Rồi nàng nhìn thấy mái đầu tóc vàng hoe không lẫn vào đâu được, thấp thoáng rồi biến mất.

❀ ❀ ❀

[1] Loại gỗ rắn, chất lượng cao, dùng đóng đồ đạc.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.