Đường Kalverstraat với những dãy cửa hàng buôn bán sầm uất và náo nhiệt giờ vẫn còn tương đối tĩnh lặng. Một người bán trái cây theo mùa đẩy xe cút kít, và một con mèo lông vàng hiên ngang rứt chỗ thịt còn sót lại từ đống xương động vật mà đêm trước người ta chưa kịp vứt xuống kênh. Con vật chiếu đôi mắt vàng chóe thẳng vào Nella và duỗi thân người béo núc - bằng chứng cho cái tài tìm lục thức ăn của nó.
Nella nhìn thấy biển hiệu Mặt trời. Nàng đứng trước nó, hít thở không khí ẩm ướt, phần còn sót lại của sương mù, mùi chất thải được che đậy vội vã trong rơm. Nàng gõ cửa, một tiếng thật giòn và đanh, rồi đợi. Không ai trả lời. Nhưng tôi sẽ đợi, thưa chị. Chị Uất Kim Hương à, nàng vỗ vỗ vào lá thư vẫn còn trong túi. Tôi sẽ đợi và đợi cho đến khi nhận được câu trả lời mới thôi.
Nàng đứng lùi lại một bước, nhìn lên bốn ô cửa sổ, mặt trời vàng rực và câu châm ngôn được khắc bên dưới nó: “Con người xem mọi thứ không khác gì để chơi.” Nó như trêu ngươi nàng, và Nella điên hết cả người.
Mình không như thế, nàng nghĩ. Ít nhất, không như thế nữa. Con búp bê Peebo của nàng và con Rezeki cùng vệt máu trên đầu của nó chẳng thể gọi là đồ chơi hay là thứ có thể mang lại niềm an ủi.
“Tôi biết chị ở trong đó!” Nàng hét lên, mặc kệ vẫn còn sáng sớm. “Tôi phải làm gì hả?”
Ngay lập tức, cánh cửa đằng sau nàng mở toang. Nella quay lại và trông thấy một người đàn ông béo núc đeo tạp dề, mặt phệ, bụng xề ra trước cũng phải ba mươi mấy centimet là ít, hai tay chống hông. Phía sau ông ta, một căn phòng nhỏ gọn trưng bày những sợi len dài chưa nhuộm và nhiều tấm da cừu đóng đinh lên tường.
“Cô kia, không cần rống lên đến cả Antwerp[1] cũng nghe thấy thế chứ.”
“Xin lỗi ông! Tôi đến gặp nhà tiểu họa.” Người đàn ông nhíu mày. “Nhà gì?”
Nella ngước nhìn ngôi nhà lần nữa và người đàn ông giậm giậm chân vì lạnh. “À... là cô ta. Cô ta không mở cửa đâu.” Ông ta dịu giọng lại đôi chút. “Tốn công vô ích.”
Nella quay lại nhìn ông ta. “Tôi cũng có nghe nói vậy. Nhưng tôi sẵn lòng chờ.”
Ông ta liếc nhìn ngôi nhà. “Cô sẽ đông thành đá đến chết đấy, vì suốt một tuần qua không có ai ở trong ngôi nhà đó.”
Nỗi thất vọng dấy lên trong lòng nàng. “Không thể nào!” Nàng nói. “Mới hôm qua chị ta còn gửi...”
“Tên cô là gì?” Người bán len hỏi.
“Ông hỏi làm gì?”
“Có thể cái này gửi cho cô.”
“Tên tôi là...” Nàng ngập ngừng. “... Petronella Brandt.”
“Chờ chút.” Ông ta biến mất vào cửa hàng tối om, rồi xuất hiện trở lại, tay cầm một cái gói nhỏ có biển hiệu Mặt trời. “Bị bỏ nơi bậc cửa đối diện ấy. Tôi nghĩ chắc một con mèo nào đó đã tha nó sang. Hình như cậu thanh niên người Anh không giao hàng nữa, nên tôi mang vào cất.”
Ông ta đặt nó vào lòng bàn tay chìa ra của Nella và ngước nhìn lần nữa vào mặt trời vàng rực được khắc bên trên cánh cửa ngôi nhà. “Thế có nghĩa là gì nhỉ?” Ông ta hỏi. “Con người xem mọi thứ không khác gì đồ chơi?”
“Có nghĩa là chúng ta tưởng chúng ta là những người khổng lồ, nhưng kỳ thực là không phải.”
Ông ta nhường mày. “À, tôi hiểu rồi. Tôi nên đánh giá thấp bản thân thôi, phải không?”
“Không. Chỉ là mọi thứ không luôn như vẻ ngoài của chúng.”
“Tôi thế này là đủ khổng lồ rồi.” Người bán len cười to, hai tay dang ra. “Chắc vậy hả.”
Nella không tranh luận thêm, nàng mỉm cười gượng gạo, nắm cái gói thật chặt và nhìn qua vai ông ta vào cửa hàng tối om. “Ông có người phụ việc đúng không? Người đàn ông bị đậu mùa ấy?”
“À, vâng. Chở len được hai tuần rồi đùng đùng bỏ đi.”
“Sao anh ta lại bỏ đi?”
“Sợ.”
“Sợ?”
“Sợ kinh khủng. Chuồn ngay trong đêm luôn. Chúa mới biết đã có chuyện gì xảy ra với anh ta.”
Từ khoảng cách gần vọng tới tiến bước chân hành quân, vang rền khắp con phố Kalverstraat. Người bán len đi vào trong cửa hàng. “Lực lượng dân quân St. George đấy.” Ông ta thì thào, kéo cửa chớp xuống. “Tránh ra đi nếu cô không muốn bị nghiền nát.”
“Đợi đã!” Nella nói, phát cáu lên. “Chị ta đã đi đâu? Ông có thấy chị ta đi không?”
Nhưng lực lượng dân quân St. George đã hiện ra lù lù nơi đường chân trời, con mèo có đôi mắt vàng vội phóng biến đi vừa đúng lúc. Tất cả những lính canh đều đeo ruy băng trên khung ngực rộng hệt một dải máu dưới ánh nắng mùa đông. Những đôi bốt mũi bọc thép nện trên mặt đường và những tiếng lách cách của vũ khí chói ngời đeo nơi hông, những khẩu súng lục có bề mặt lóng lánh như ngọc trai và súng etpigôn đầy phô trương.
Nella thấy Frans Meermans trong đoàn quân, ngực ưỡn cao, quắc mắt nhìn biển hiệu Mặt trời. “Chào ông?” Nàng gọi. Và khi nhìn thấy nàng, anh ta ngoảnh mặt đi, kéo cây thương gần hơn vào ngực mình. Họ biến mất để lại đằng sau một đám bụi mù, rầm rập tiến vào trong buổi sáng của Amsterdam.
Con đường rơi vào tĩnh lặng, và Nella nhận thấy mấy ngón chân nàng đã tê cóng hết vì lạnh. Nàng xé cái gói ra, tức tối vì thái độ thiếu lịch sự của Frans Meermans, điên tiết vì nhà tiểu họa lại né tránh nàng lần nữa. Mỗi lần đi tìm chị ta, nàng nghĩ, mình lại bị bỏ rơi một mình. Nhưng sự thất vọng tan biến nhường chỗ cho niềm vui sướng, vì trước mắt nàng, bên trong cái gói là bộ sưu tập những chiếc bánh ngọt và bánh nướng nhỏ xíu. Bánh kếp, bánh quế khắc đường chéo song song, bánh gừng hình người nhỏ xíu, bánh olie-koecken rắc bột mì, có hình tròn và trông rất hấp dẫn. Nhìn chúng như thể được làm từ bột thật, nhưng khi Nella chạm vào thì thấy cứng và không hề bị lõm vào. Nàng tìm thấy một thông điệp nữa, được viết trên mảnh giấy bên dưới chúng:
“ĐỪNG ĐỂ NHỮNG VŨ KHÍ NGỌT NGÀO ĐÁNH LẠC HƯỚNG!”
Nella nhìn lên những cửa sổ của ngôi nhà. “Những vũ khí ngọt ngào là sao?” Nàng hét lên, nhét lá thư cầu khẩn của mình qua khe cửa nhà tiểu họa. Ánh sáng ban mai phản chiếu lên tấm kính cửa sổ, che giấu những bí mật của nhà tiểu họa. Nella nhìn xuống những chiếc bánh tinh xảo nhưng không thể ăn được, gần như muốn quẳng cả xuống dòng kênh gần nhất. Người đàn bà đó muốn nói gì chứ? Trước giờ chưa có trận chiến nào giành được thắng lợi bằng một kho vũ khí bọc đường cả, Nella nghĩ.
❀ ❀ ❀
[1] Cảng lớn ở Bỉ, nằm bên cửa sông Schelde, cách biển 88 km.