Trên đường trở về, Johannes nằm duỗi người hệt như một con hải cẩu bên trong thuyền.
“Mình biết nhiều người quá nhỉ? Ai cũng ngưỡng mộ mình.”
Ông mỉm cười. “Em có nghĩ họ sẽ nói chuyện với tôi nếu tôi không giàu?”
“Ta giàu sao?” Câu hỏi vuột ra khỏi miệng nàng trước khi Nella kịp ngăn lại. Có thể thấy rõ là nàng đang rất lo lắng, và câu hỏi được nhấn giọng quá mức nghe như một lời buộc tội.
Ông quay sang nhìn nàng, tóc bị mắc kẹt trên ghế dưới một bên má. “Có chuyện gì không ổn à?” Ông hỏi. “Mặc kệ Marin và cứ để nó muốn nói gì thì nói. Nó cứ thích lo lắng như thế đấy.”
“Không phải Marin.” Nella đáp, nhưng rồi nàng tự hỏi liệu có phải thế không.
“Không phải cứ người nào đó nói với em điều gì đó chắc như đinh đóng cột có nghĩa là nó đúng. Tôi giàu hơn thế, và cũng nghèo hơn thế. Có vẻ như chẳng bao giờ xác định được sự khác nhau rõ ràng.” Dưới tác động của chỗ thức ăn được đưa vào người và sự mệt mỏi của buổi tối vừa rồi, ông nói giọng chậm rãi, lờ đờ. “Em không thể chạm vào sự giàu có của tôi được đâu, Nella. Nó ở trong không khí, trương phình lên, co rút lại, rồi lại trương phình lên. Những thứ nó mua được là ở thể rắn nhưng em có thể chọc tay xuyên qua nó hệt như một đám mây.”
“Nhưng, mình này, chắc chắn không có thứ gì rắn hơn một đồng xu chứ?”
Khi ông ngáp và nhắm mắt lại, Nella hình dung tiền của chồng mình giống như hơi ẩm, tan biến rồi xuất hiện trở lại một cách khó đoán. “Johannes, có điều này em cần nói với mình...” Nàng ngừng lời. “Một nhà tiểu họa...”
Nhìn sang chồng, nàng trông thấy ông đã chịu thua cái dạ dày đầy ứ thức ăn của mình. Nella muốn Johannes tỉnh dậy để có thể hỏi ông thêm vài câu nữa. Không như Marin, ông luôn đưa ra những câu trả lời thú vị. Ông có vẻ bứt rứt khi vợ chồng Frans và Agnes ra về, đôi mắt xám khép lại những suy nghĩ riêng tư, một lần nữa không cho nàng tìm hiểu. Tại sao Meermans có vẻ như ít hăng hái hơn nhiều so với vợ mình trong việc làm ăn với Johannes? Tại sao Johannes không mời họ đến nhà?
Nella ngửi thấy hương sáp thơm của Agnes còn vương lại nơi tay nàng. Cái bụng réo lên bên dưới lớp váy lót ren và nàng ước gì mình đã ăn nhiều hơn. Tuổi tác của Johannes thể hiện qua hai mí mắt xệ và chiếc cằm trễ tới ngực. Ở tuổi ba mươi chín, trông ông xù xì, thô ráp với một khuôn mặt hệt như bước ra từ một câu chuyện cổ tích. Nàng nghĩ về ông mới huyên thuyên đấy, rồi lại trầm tư ngay sau đó, và cuối cùng là lặng im hoàn toàn. Nàng nhắm mắt, đặt tay lên chiếc bụng phẳng. “Cũng như Brandt sẽ làm cô hư.”
Nàng lại nghĩ về lá thư tình giấu trong phòng Marin. Ai viết nó và nó đã nằm trong những trang sách của cô ta bao ngày, hay bao năm rồi? Nella tự hỏi Marin cảm thấy như thế nào khi đọc nó? Thích thú hay khinh miệt? Lớp lông thú mềm mại lót bên trong bộ trang phục tuyền một màu đen giản dị, bó hoa cưới, cái đầu lâu ố vàng nằm trên giá. Không. Không ai làm Marin hư được. Cô ta nhất định không để họ làm vậy.
Trong cảnh tranh tối tranh sáng, Nella giơ bàn tay lên nhìn vào chiếc nhẫn cưới, những móng tay hệt như những vỏ sò màu hồng nhạt. Ở Assendelft, có thể chỉ có mỗi một quảng trường thôi, nhưng ít ra những người ngồi ở đấy chịu lắng nghe nàng. Còn tại nơi này, nàng là một con búp bê, một cái chậu cho người ta mặc sức trút vào những lời nói. Và không phải nàng đã cưới một người đàn ông, mà là cả một thế giới. Những người thợ bạc, cô em chồng, những mối quen biết lạ lùng, một ngôi nhà mà trong đó nàng thấy mình bơ vơ, lạc lỏng và ngôi nhà búp bê khiến nàng sợ hãi. Thoạt nhìn có vẻ như là được ban tặng, nhưng kỳ thực Nella lại cảm thấy có gì đó bị tước đoạt.
Khi họ vào nhà, nàng quay lại, quyết tâm nói nhưng Johannes lại khom người trò chuyện với Rezeki. Johannes miết miết lòng bàn tay lên đầu con chó. Rõ ràng ông rất cưng nó. Rezeki nhe răng trong sự hài lòng ngoan hiền. Trong sảnh, chưa ngọn nến nào được thắp lên. Không gian tối hù, không chút ánh trăng len vào những ô cửa sổ cao nghệu.
“Họ cho cưng ăn gì chưa?” Ông hỏi giọng âu yếm. Con vật đáp lại bằng những cái ngoáy đuôi liên hồi đập xuống sàn đá cẩm thạch, và Johannes bật cười.
Tiếng cười đó khiến Nella khó chịu. Sự quan tâm mà nàng cần thì chồng nàng lại dành cho một con vật. “Em đi ngủ đây.” Nàng nói.
“Ừ, đi đi.” Ông đáp, đứng thẳng người lên. “Chắc em mệt rồi.”
“Không, Johannes. Em không mệt.”
Nàng nhìn ông đau đáu cho đến khi ông nhìn lảng đi. “Tôi phải ghi chú lại những người đã gặp tối nay.” Ông đi về phía phòng làm việc và con chó lập tức lẽo đẽo theo sau.
“Con chó ở cùng với mình ư?” Nella hỏi với theo. Mười một ngày làm vợ là mười một ngày vò võ, nàng nghĩ. Chừng đó còn lâu hơn cả thời gian Thượng đế cần để tạo lập nên thế giới này.
“Nó giúp ích cho tôi.” Johannes đáp. “Nếu có một vấn đề khó khăn cần giải quyết tức khắc mà nựng nịu nó thì sẽ có ngay giải giáp.”
“Vậy nó có ích nhỉ?”
Johannes mỉm cười. “Ừ.”
“Thế mình đã trả bao nhiêu để đưa Otto về đây? Anh ta có ích chứ?” Nàng hỏi, giọng lạnh lùng và rít lên vì căng thẳng.
Mặt Johannes sa sầm và Nella cảm thấy máu nóng dồn lên mặt.
“Agnes đã nói gì với em phải không?” Ông hỏi
“Không nói gì cả!” Nàng đáp, nhưng đúng là những lời nói của Agnes đã khiến nàng sởn gai ốc.
“Tôi chỉ trả lương trước cho Otto thôi.” Ông nói, giọng không âm sắc.
“Otto có nghĩ mình giải thoát cho anh ấy không?”
Quai hàm Johannes đanh lại. “Thế chuyện này khiến em bực bội sao, Petronella, việc sống chung nhà với cậu ta ấy?”
“Không hề. Chỉ là...em chưa từng...ý em là...”
“Cậu ấy là người hầu duy nhất tôi từng có” Johannes đáp. “Và sẽ mãi như thế”
Ông quay người. Đừng đi, Nella thầm van. Nếu giờ mình đi em sẽ trở thành vô hình trong sảnh ngay lúc này, và không ai có thể tìm thấy em được nữa. Nàng chỉ vào con chó đang ngồi ngoan ngoãn bên cạnh ông. “Rezeki hay Dhana đấy?” Nàng hỏi.
Johannes nhướng mày, trìu mến vỗ về con chó. “Em có để ý mà. Đây là Rezeki. Con Dhana có cái đốm trên bụng.”
Em biết điều đó, Nella nghĩ, hình dung con chó nhỏ trong chiếc tủ có ngăn kéo trên lầu. “Tên của Chúng nghe lạ nhỉ?”
“Không hề nếu em đến từ Sumatra.”
“Rezeki có nghĩa là gì?” Nàng cảm thấy mình thật non nớt và ngu ngốc.
“May mắn.” Ông đáp, rồi vào phòng làm việc và đóng cửa lại.
Nella cố nhìn xuyên qua bóng tối trong sảnh, một cơn gió lạnh ngắt thổi về phía nàng như thể một cánh cửa khác mở ra đâu đó trên sàn đá cẩm thạch. Nàng dựng tóc gáy. Ai đó đang ở trong bóng tối.
“Ai đấy?” Nàng gọi.
Tít trong nhà bếp, những giọng nói vọng ra văng vẳng, những âm thanh dứt khoát, thỉnh thoảng lại có tiếng xoong chảo lanh canh. Cảm giác bị theo dõi từ từ lắng xuống, và những âm thanh đó, dù từ xa, khiến nàng thấy được an ủi phần nào. Căn nhà tước đi của Nella khả năng đánh giá tính chất nghiêm trọng của vấn đề. Như để trấn an chính mình, nàng đưa tay chạm vào khung cửa gỗ chắc nịch của phòng Johannes. Rồi nàng có cảm giác như nghe thấy tiếng ai đó vừa hít vào đằng sau mình, và thứ gì đó quệt vào gấu váy nàng.
Nella cuống cuồng đập cửa bằng cả hai nắm đấm. “Marin, không phải lúc này.”
“Là em, Nella.”
Johannes không đáp, và Nella nhìn chằm chằm xuống bóng tối, cố không để sự hoảng sợ đánh gục.
“Johannes, xin mình đấy! Cho em vào đi.”
Khi cửa mở, ánh sáng vàng dịu dàng mời mọc đến mức khiến Nella suýt ứa nước mắt.
Điều khiến nàng ấn tượng là phòng làm việc ấm cúng hơn nhiều so với bất kỳ phòng nào khác nàng đã từng bước vào trong ngôi nhà này. Đây là một căn phòng chỉ dành cho một mục đích nhất định. Nó biết chính nó, và nó là thứ gần gũi nhất Nella có thể cảm thấy về chồng mình. Khi nàng bước vào và Johannes đóng cửa lại, nàng cố xua đi nỗi sợ hãi ngoài hành lang.
“Không có ai ngoài đó cả, Nella.” Ông nói. “Chỉ có bóng tối. Sao em còn chưa đi ngủ?”
Nella không hiểu sao ông biết được nàng sợ, cũng như ông biết Agnes khiến nàng hoang mang về chuyện Otto như thế nào. Nằm trong luồng mắt quan sát của Johannes giống hệt như bị một con cú nhìn chằm chập, nàng nghĩ. Có cảm giác như bị trói chặt.
Bên ngoài trời bắt đầu mưa, âm thanh tí tách của đêm, đều đều và quen thuộc. Có mùi giấy thơm trong căn phòng nhỏ, một chiếc bàn gỗ cao được lắp bản lề gắn vào tường, một đống lộn xộn những cuộn giấy và một cái giá để bút mực làm bằng vàng. Khói nến giăng khắp trần nhà thấp thành những đường lằn màu đen, và lối họa tiết xoáy rối rắm của một tấm thảm Thổ Nhĩ Kỳ sẫm màu trở nên khó nhận thấy vì những mảng lùng nhùng được che phủ bằng thứ ngôn ngữ kỳ lạ. Những mấu xi bằng sáp đỏ vung vãi khắp nơi.
Bản đồ treo khắp tường, còn nhiều hơn cả phòng của Marin. Nella nhìn những hình dạng của Virginia và phần còn lại của châu Mỹ, Mare Pacifium[1], Moluccas[2], Nhật Bản. Mỗi vị trí được đóng khung lại bằng những hình thoi. Đây chắc là những nơi ông từng đi qua vì không hề bị đánh dấu bằng những câu hỏi cần lời giải đáp. Bên dưới cửa sổ là một cái tủ to bằng gỗ mun được chạm trổ và có khóa móc. “Đó là nơi cất gun-đơn.” Johannes ngồi xuống ghế.
Nella ước gì Johannes độc ác và tàn nhẫn chứ không phải nghiêm nghị và khôn ngoan như thế này. Như vậy nàng sẽ thấy mình sống đúng với vai trò đích thực của mình, nếu không muốn nói là vai một người vợ. “Em đã muốn... cảm ơn mình.” Nàng ấp úng. “Vì đã tặng em chiếc tủ ngăn kéo. Em định...”
“Em không cần cảm ơn tôi.” Ông nói, lại xua tay. “Ấy là điều tối thiểu tôi có thể làm mà.”
“Nhưng quả thật là em đã muốn nói lời cảm ơn.” Nàng nói.
Nella cố bắt chước vẻ duyên dáng lơi lả của Agnes Meermans, đưa bàn tay run rẩy vuốt nhẹ tay áo chồng. Nàng muốn sự hợp nhất đó, nàng muốn được làm vợ. Johannes không phản ứng gì. Nàng bấu tay vào ông hệt một đứa trẻ mè nheo.
“Gì đấy?”
Nàng hạ tay xuống và đặt lên đùi ông. Chưa bao giờ trong đời nàng chạm vào đàn ông như thế này, chứ đừng nói là một người đường bệ như ông. Nàng có thể cảm thấy thớ cơ nơi chân ông qua lớp len dày. “Khi mình nói những ngôn ngữ đó, em nghe rất thích.” Nella nói. Ngay lập tức, nàng biết mình vừa nói hớ gì đó. Johannes đứng bật lên khỏi ghế. “Cái gì?”
Trông ông mất bình tĩnh đến mức Nella vội đưa tay lên che miệng như thể muốn chùi sạch những lời nói vừa rồi. “Em chỉ... chỉ là...”
“Đến đây nào!” Ông ngắt lời. Trước sự ngơ ngác của nàng, ông vuốt tóc nàng bằng những động tác không mấy dịu dàng.
“Em xin lỗi!” Nella nói, dù nàng chẳng biết mình xin lỗi vì cớ gì. Ông khom người, nắm hai cánh tay mảnh khảnh của nàng, và hôn lên miệng nàng.
Cái động chạm kèm theo dư vị kinh khủng còn sót lại của rượu và thịt cua tấn công nàng, và nàng phải cố hết sức mới giữ được thân người thả lỏng. Nàng hơi há miệng để làm giảm bớt sức đè từ đôi môi ông. Ông vẫn giữ chặt nàng và nàng nhanh chóng quyết định trước khi bị nỗi sợ ngăn lại, đưa tay xuống trước đùi ông. Nếu đây là điều tất cả đàn bà phải làm, nàng nghĩ, thì “tập dượt” một chút chắc cũng vui. Nella có thể tìm hiểu xem chỗ phình ra ở giữa hai chân Johannes rốt cuộc là như thế nào. Nhưng hóa ra nó không hề là một cây gậy như mẹ nàng miêu tả, mà giống một cái vòi sun mềm oặt. Một... Bàn tay nàng nảy bật ra như vừa chạm phải một cái lò xo. Johannes buông nàng ra, lùi lại và tựa người vào mép bàn. “Nella!” Ông nói. “Ôi, Chúa ơi!”
“Mình...”
“Đi đi!” Ông hét lên. “Ra ngoài.”
Nella loạng choạng bước ra sau một tiếng sủa ăng ẳng đầy trách móc của Rezeki, và Johannes đóng sầm cửa lại. Nàng nghe ông xoay chìa khóa, và khi sự hoảng sợ vì bị đẩy ra ngoài hành lang tối đen choán lấy, nàng chạy riết lên phòng.
Cái tủ ngăn kéo vẫn nằm trong góc. Nàng kéo rèm ra, cái nôi bên trong lóe sáng lên dưới ánh trăng như muốn giễu cợt nàng. Nella đá vào chân tủ, nhưng gỗ và lớp khảm đồi mồi không hề hấn gì, và nàng nghe tiếng xương kêu răng rắc. Rên lên vì đau, nhưng nàng không khóc. Nàng tập tễnh đi quanh phòng, xoay những bức tranh của chồng vào tường. Con thỏ bị căng ra và quả lựu bị úng, tất tần tật.
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Latin, nghĩa là Thái Bình Dương.
[2] Nhóm các hòn đảo phía đông Indonesia.