Một giờ sau đó, Nella cầm lồng con Peebo và mở cửa phòng ra. Mặt trời rọi những tia nắng yếu ớt xuyên qua cửa sổ đầu cầu thang, biển bức tường trước mặt nàng thành màu vàng chanh. Nàng có thể nghe thấy tiếng Johannes trong căn phòng bé tí của Marin, những giọng nói cố nén lúc trầm lúc bổng. Để lồng Peebo ở đầu cầu thang, nàng rón rén đi dọc theo hành lang.
“Tại sao anh không tránh xa người thanh niên đó ra? Cứ nghĩ đến việc chuyện này dẫn đến kết cục như thế nào là em không chịu đựng nổi.”
“Cậu ta không có ai cả, Marin.”
“Anh đánh giá thấp cậu ta rồi.” Giọng Marin quá mệt mỏi. “Cậu ta không trung thành đâu.”
“Người nào cô cũng nghĩ xấu cả.”
“Em rõ con người cậu ta, Johannes. Cậu ta sẽ hút khô máu chúng ta mất. Bây giờ anh trả cho cậu ta bao nhiêu?”
“Cậu ta giúp chúng ta giữ kho đường. Đấy là sự trao đổi sòng phẳng. Ít ra việc đó ngăn không cho cậu ta làm công việc giao hàng và đi luẩn quẩn quanh đây.”
Nella dự liệu sự im lặng của Marin. “Anh quá mù quáng.” Cô ta rốt cuộc cũng lên tiếng, cố nén giận. “Tại sao kho hàng của anh ít kín đáo hơn ngôi nhà này? Anh nên giữ cậu ta tránh càng xa càng tốt bất kỳ thứ gì liên quan đến chúng ta. Nếu Petronella kể với mẹ chị ấy hoặc với các thị trưởng thì sao?”
“Nella là người biết nghĩ...”
“Trong khi anh gần như không quan tâm đến sự tồn tại của chị ấy.”
“Không đúng! Không công bằng! Anh đã mua cái tủ ngăn kéo đó, váy áo, đưa cô ấy đi dự tiệc. Anh còn phải làm gì nữa chứ?”
“Anh tự biết.”
Im lặng hồi lâu. “Anh tin rằng...” Johannes nói. “Cô ấy là mảnh ghép còn thiếu trong trò chơi xếp hình của chúng ta.”
“Trò chơi mà anh có nguy cơ thua cuộc. Thiệt hại anh đã gây ra, quá chểnh mảng với những nhu cầu của người khác.”
“Anh ư? Cô đừng có đạo đức giả nữa, Marin. Tháng Tám vừa rồi anh đã nói trước với cô rồi là anh không thể ...”
“Và em đã cảnh báo anh rằng nếu anh không dừng lại với Jack thì sẽ có chuyện không hay.”
Nella không thể nghe thêm nữa. Nàng quay lại cầu thang và cầm lồng con Peebo lên. Khi đi xuống lầu, nàng nhận thấy mình chưa khi nào cảm thấy mạnh mẽ hơn, hay sợ hãi hơn lúc này. Nàng hình dung cảnh Johannes biến mất dưới nước với một khuôn mặt méo mó, tóc xoắn tít hệt như rong biển màu xám. Giờ đây tính mạng của Johannes nằm trong tay nàng. Suốt nhiều năm nay họ vẫn được bảo vệ bởi những bức tường vững chắc và cánh cửa trước nặng nề. Nhưng họ đã mở toang nó ra đón nàng vào, và bây giờ nhìn xem chuyện gì đã xảy ra. “Nhà này không chứa kẻ phản trắc” câu nói của Marin vang lên trong đầu nàng, một lời nhắc nhở về sự hòa hợp lạ kỳ giữa những con người mà Nella chỉ thuộc về một nửa, chờ đợi để xem nàng thể hiện lòng trung thành đến mức nào.
Đến bậc thang cuối cùng, nàng ngồi xuống và đặt cái lồng bên cạnh. Peebo đang đậu trên cái sào, bám chặt lấy nó một cách ngoan ngoãn. Nella bắt đầu kéo cánh cửa mở ra, có tiếng lách cách khe khẽ. Con chim nhỏ giật mình nhảy dựng, đầu gật gù tò mò, đôi mắt chớp chớp như hai hạt đậu nhìn nàng.
Thoạt đầu là thăm dò, nhưng rồi con vật chớp lấy cơ hội, bay vút ra khỏi lồng. Bay vòng quanh tiền sảnh mênh mông, lên cao cao nữa, chao liệng trong không gian rộng lớn, rải phân như mưa xuống sàn đá cẩm thạch. Cứ để nó ị, Nella nghĩ. Cứ để nó phủ phân kín cái mặt sàn đáng nguyền rủa.
Nàng đứng tựa người nơi cửa sổ trước để khép hờ, ngắm nhìn Peebo bay vút lên theo đường xoắn ốc, rùng mình vì không khí lạnh bên ngoài. Con chim bay vụt đi từ bên này tiền sảnh đến bên kia. Nella có thể cảm thấy sự thay đổi của không khí lúc Peebo đập đôi cánh, phát ra tiếng kêu mỏng như giấy khi nó tìm thấy một chỗ đậu khuất trên những thanh xà.
Bất chấp những lời cảnh báo của mẹ nàng: “Những phụ nữ chết khi còn quá trẻ và được chôn ở khu đất nhà thờ Assendelft”, Nella luôn nghĩ rằng một ngày kia nàng sẽ cho ra đời một đứa bé. Nàng sờ vào bụng mình, tưởng tượng đường cong ở đấy, chỗ phình ra nơi chứa đứa bé. Cuộc sống tại ngôi nhà này không chỉ bất thường, nó còn là một sự giễu cợt, một sự giả tạo. Bây giờ nàng là ai? Nàng phải làm gì đây?
“Đói chưa vậy?” Ai đó hỏi.
Nella giật nảy mình khi Cornelia trồi lên từ bên dưới cầu thang với nét mặt trông nhợt nhạt và sợ hãi. Nàng không buồn hỏi cô hầu làm gì mà lảng vảng ở đó. Không ai thực sự một mình trong căn nhà này; lúc nào cũng có ai đó theo dõi hoặc nghe trộm. Chẳng lẽ cô ta không nghe thấy tiếng bước chân, tiếng cửa đóng, tiếng thì thào gấp gáp?
“Không!” Nàng đáp vậy nhưng kỳ thực là đói ngấu. Giờ nàng thậm chí có thể ăn hết cả bữa tiệc của Hội thợ bạc nữa kìa, và ăn liên tục, nuốt hết không chừa lại một mẩu để cung cấp thật nhiều dưỡng chất cho cơ thể.
“Phu nhân định để nó bay lòng vòng vậy á?” Cornelia hỏi, chỉ vào những chiếc lông vũ màu xanh lục thấp thoáng khi Peebo bay là đà rồi vút vào bóng tối trở lại.
“Ừ!” Nella đáp. “Nó đợi giây phút này từ cái ngày mới đến đây kia.” Nàng gặp người và cô hầu gái quỳ xuống đặt cả hai tay lên đầu gối Nella. “Bây giờ đây là nhà của phu nhân.”
“Làm thế nào mà một nơi chứa đầy bí mật có thể được gọi là nhà?”
“Chỉ có một bí mật duy nhất trong ngôi nhà này thôi.” Cornelia nói. “Trừ phi phu nhân cũng có một bí mật riêng.”
“Không!” Nella nói, nhưng nàng nghĩ về nhà tiểu họa.
“Ở Assendelft thì thế nào, phu nhân? Phu nhân chẳng khi nào nói về nó, phu nhân gần như không nhớ nó.”
“Không một ai hỏi tôi về nó, trừ Agnes.”
“Nghe nói ở đấy bò nhiều hơn người.”
“Cornelia!”
Nhưng Nella dịu lại với nụ cười khúc khích gắng gượng, cảm thấy ngôi nhà xiêu vẹo, cái hồ nước, những ký ức tuổi thơ dường như đã trở thành quá xa xăm. Nàng ước gì người ta không quá xem thường quê nàng. Mình có thể tìm cách trở về, nàng nghĩ vậy. Rồi mẹ cũng sẽ phải tha thứ cho mình thôi, nhất là khi mình kể cho bà nghe sự thật. Và nếu mình ở lại, Johannes vẫn sẽ tự do làm những điều ông muốn, bất chấp những đe dọa từ mục sư và quan tòa và viễn cảnh bị đày xuống địa ngục thu nhỏ lại trong khuôn mặt đầy dục vọng của ông. Mình, trái lại, sẽ gần như chẳng có gì cả: không có cơ may làm mẹ, không người chuyện trò san sẻ đêm hôm, không nhà cửa để cai quản, ngoại trừ cái tủ ngăn kéo không người nào ở được.
Và còn nữa, Nella thầm nghĩ: “Tôi cố hết sức để không bị chìm.” Đó là thông điệp nhà tiểu họa gửi đến cho mình. Assendelft nhỏ bé, quê mùa và khốn khó. Tại đây, ở Amsterdam, những tấm rèm của chiếc tủ có ngăn kéo mở ra một thế giới mới, một thế giới lạ lẫm, một câu đố hóc búa nàng ước ao tìm ra lời giải. Và trên tất cả, ở Assendelft chẳng có nhà tiểu họa nào.
Người phụ nữ sống trên đường Kalverstraat thật mờ ám và không đáng tin. Có thể chị ta còn nguy hiểm nữa. Nhưng ngay lúc này, đó là điều duy nhất Nella có thể coi là của riêng nàng. Nếu về lại nông thôn, nàng sẽ không bao giờ biết được tại sao nhà tiểu họa lại chọn gửi cho nàng những món đồ không mong đợi đó, nàng sẽ không bao giờ khám phá được bí mật đằng sau sự việc đó. Nàng biết nàng muốn tiếp tục được nhận những món đồ giao đến hơn là muốn việc này dừng lại. Trong một giây phút bốc đồng, Nella thoáng nghĩ rằng nàng sống được chính là nhờ sự tồn tại của chúng.
“Cornelia! Hôm đó chị đã đi theo tôi... Vào văn phòng của Johannes.” Cô hầu gái trông có vẻ buồn rưỡi rượi. “Đúng vậy, phu nhân.”
“Tôi không thích bị theo đuôi đâu. Nhưng rất mừng vì chị đã làm vậy.”