Trong phòng Nella, Cornelia thoạt đầu im lặng và bướng bỉnh, nhưng rồi cô ta đầu hàng, đổ ập xuống giường như thế toàn bộ khung xương làm bằng tro.
“Tôi đã biết chuyện đó rồi!” Cô ta nói, nhưng nét mặt hoang mang không ăn nhập với câu nói đầy thách thức đó.
Nella chạy đến bên cô hầu, ôm chặt lấy cô ta. Cornelia đáng thương, nàng nghĩ. Chị đã bị bịt mắt rồi. Nhưng đâu phải có mỗi Cornelia có mắt mà như mù. Đấy là chiêu trò gian trá lớn nhất Marin từng làm. Chỉ có điều nó là sự thật.
“Tôi đã biết có chuyện gì đó không ổn rồi.” Cornelia nói. “Nhưng tôi không muốn tin. Một đứa bé sao?”
“Cô ấy đã bôi máu lợn lên những mảnh vải thấm mỗi tháng để lừa chúng ta.”
“Sáng trí gớm!” Cornelia nói, cái cau mày biến thành sự ngưỡng mộ bất đắc dĩ.
“Chắc chắn là sáng trí hơn việc không chồng mà chửa.”
“Phu nhân!” Cornelia trông có vẻ tức giận, và Nella nhận ra rằng nàng không định kể cho cô gái mồ côi này về chuyện Marin định uống thuốc trụy thai. Mặc dù mình cược là “Bà hoàng lỗ khóa” này nghe hết trơn rồi, nàng thích thú nghĩ.
Một đứa bé sắp chào đời. Bí mật của Marin đã bị lộ, và bây giờ Nella nhìn đâu cũng thấy sự hiện diện của nó: chỗ phồng lên của những bức rèm, mấy chiếc gối tròn trên giường ngủ. Nàng nhìn chằm chằm qua Cornelia, đến chính giữa giường mình. Marin có một điều mình sẽ không bao giờ có. Một cách tự nhiên, hình ảnh Meermans và Marin bên nhau đi vào tâm trí Nella. Hai cơ thể của họ, cái đàn ông của anh ta - cây gậy cứng - ấn vào giữa hai đùi Marin, cởi vớ dài của cô ta xuống, tách cô ta ra, rên lên khi được om trọn trong miền ấm nóng của cô ta. Điều đó không đúng, nàng nghĩ. Có thể còn hơn thế vì ở đây người đàn ông ấy tin rằng một lần gần gũi là ngàn lần nhung nhớ, rằng cô ta là tia nắng ấm áp. Nghe những lời lẽ bay bổng như vậy, hỏi làm sao không xiêu lòng cho được?
“Chúng ta sẽ làm gì với đứa bé đây?” Cornelia hỏi.
“Tôi nghĩ Marin có thể đưa nó tới một nhà trẻ mồ côi tư nhân.”
Cornelia bật dậy. “Đừng! Chúng ta phải giữ nó lại, phu nhân.”
“Cornelia, chuyện này chị không có quyền lựa Chọn.” Nella nói. “Cả tôi cũng không.” Nàng nói thêm, nghĩ về tình trạng tù đày của Johannes.
Cô hầu gái khoanh tay trước ngực. “Tôi sẽ bảo vệ đứa bé như một con sư tử bảo vệ con nó.”
“Có thể, Cornelia. Nhưng đừng có mơ những thứ chị không thể có.”
Điều này quá tàn nhẫn, và Nella biết thế, nàng kiệt sức quá rồi. Nghe giống như một điều gì đó Marin có thể nói. Cornelia đi về phía cái tủ có ngăn kéo. Mặt trăng giờ đã khuất vào mây, và ánh nến lập lòe chấp chói lên lớp khảm đồi mồi.
Cornelia kéo hai tấm rèm nhung màu vàng và ghé mắt nhìn vào. Nella, quá ngượng với cơn giận vừa rồi của mình, lờ đi để cô hầu muốn làm gì thì làm. Cornelia cầm cái nôi ra, cho nó đu đưa trong lòng bàn tay. “Đẹp ghê!” Cô ta thì thầm.
Lẽ ra mình nên để ý, Nella nghĩ - rằng trong tất cả những thứ Marin muốn nắm giữ, cái nôi là lựa chọn đầu tiên. Còn bao nhiều điều khác nữa mình không để ý nhỉ? Quá nhiều, và mình vẫn tiếp tục bỏ sót.
Cornelia lấy con búp bê của Marin ra. “Phu nhân Marin đây này.” Nhìn chằm chằm vào chủ nhân bằng ánh mắt ngỡ ngàng. “Như thể tôi đang nắm giữ phu nhân ấy trong lòng bàn tay mình vậy.”
Phiên bản thu nhỏ của Marin nhìn chằm chằm vào hai người, môi mím chặt, đôi mắt xám kiên định. Cornelia vuốt dọc theo đường may chiếc váy len màu đen, chất liệu mềm mại, sờ vào rất dễ chịu. Cô ta giơ con búp bê lên trước ánh nến. “An toàn nhé, phu nhân!” Cô ta thì thào, cầm con búp bê bằng cả hai tay. Khi môi Cornelia chạm vào bụng con búp bê để hôn, cô ta giật mình nhảy dựng lên.
“Sao thế? Cornelia, chuyện gì vậy?”
“Tôi có thể cảm thấy gì đó.”
Nella giật con búp bê lại, nhấc váy lên và rồi tới lớp váy lót, bóc từng lớp một cho đến khi nàng chạm tới được lớp vải cuối cùng. Khi tay Nella chạm tới thứ Cornelia phát hiện, nàng bủn rủn cả tay chân. Một lần nữa nhà tiểu họa lại đi trước họ một bước.
Không thể nhầm lẫn được, cơ thể nhỏ xíu của con búp bê Marin có cái bụng lùm lùm hệt một cái bướu nhỏ hoặc một quả óc chó; chưa, nhưng sắp. Con búp bê mang dáng vẻ nặng nề giống như người phụ nữ hàng ngày vẫn đi chậm chạp dọc theo hành lang với vòng bụng càng ngày càng lớn.
Cornelia hoảng hốt. “Phu nhân đã đặt hàng búp bê phu nhân Marin đang mang thai ư?” Khi đôi mắt màu xanh như hoa thanh cúc chiếu vào nàng buộc tội, cơ thể Nella cảm thấy tê dại đi.
“Làm sao phu nhân có thể phản bội chúng tôi như thế?”
“Không, không...” Nella xua tay. Sự sụp lún đã bắt đầu, những viên gạch long ra, bên trong con đập xuất hiện những cái hố.
“Phu nhân biết tin đồn lan nhanh thế nào...”
“Tôi... tôi... không đặt mua nó, Cornelia.”
“Vậy thì ai?” Cornelia kinh hãi.
“Người ta gửi tới vậy thôi. Tôi không đặt hàng gì ngoài một cây đàn luýt, và...”
“Vậy là có ai đang theo dõi chúng ta?” Cô hầu gái xoay người quanh phòng, vung con búp bê ra như một cái khiên.
“Nhà tiểu họa không phải là người theo dõi, Cornelia. Chị ta còn hơn thế...”
“Chị ta? Tôi tưởng tất cả những lá thư đó đến từ một thợ thủ công là đàn ông?”
“Chị ta là một nhà tiên tri. Hãy nhìn bụng của Marin mà xem! Chị ta nhìn thấy cuộc sống của chúng ta, chị ta cố giúp, cố cảnh báo chúng ta...”
Cornelia lần lượt lấy những con búp bê ra, sâm soi chúng để tìm thêm manh mối, rồi thả rơi từng con xuống sàn. “Cảnh báo chúng ta? Người đàn bà đó là ai, người đó là ai? Nhà tiểu họa này là gì?” Cô ta nắm chặt con búp bê của mình, nhìn nó kinh hãi. “Chúa ơi, tôi sống rất chu đáo, phu nhân. Tôi luôn ngoan ngoãn. Nhưng từ khi cái tủ này có mặt, có quá nhiều cánh cửa mở ra đến nỗi lúc nào tôi cũng cố gắng đóng chặt lại.”
“Nhưng chuyện đó tồi tệ vậy sao?”
Cornelia nhìn Nella như thể nàng đang phát điên. “Ông chủ ở tù, Otto bỏ đi còn phu nhân Marin thì mang một bí mật nhục nhã với người là kẻ thù của nhà này! Thế giới của chúng ta đã sụp đổ, còn nhà tiểu họa này lúc nào cũng theo dõi chúng ta? Chị ta đã cảnh báo chúng ta như thế nào, chị ta đã giúp chúng ta như thế nào chứ?”
“Tôi xin lỗi! Cornelia, tôi xin lỗi... Chị đừng kể với Marin nhé. Nhà tiểu họa có câu trả lời.”
“Chị ta chẳng là gì ngoài một kẻ chuyên rình mò.” Cornelia nổi đóa. “Không ai được giật dây tôi trừ Chúa trên cao.”
“Nhưng nếu chúng ta không biết về Marin, thì sao chị ta lại biết, Cornelia?”
“Chúng ta hẳn đã phát hiện ra. Chúng ta đã phát hiện ra. Chúng ta không cần chị ta nói cho chúng ta biết.”
“Nhìn đây này.” Nella chỉ cho cô hầu gái thấy vết nấm mốc trên cối đường của Agnes. “Khi mới đến nó còn trắng tinh.”
“Là muội từ lò sưởi.”
“Không chùi sạch được. Và con Rezeki có một vết trên đầu, ngay nơi bị Jack đâm.”
Cornelia vội lùi xa khỏi cái tủ. “Mụ phù thủy đó là ai vậy?” Cô ta rít lên.
“Chị ta không phải phù thủy, Cornelia. Chị ta là người Na Uy.”
“Một phù thủy Na Uy biến thành kẻ rình mò ở Amsterdam! Sao chị ta dám gửi cho phu nhân những thứ ma quỷ này?”
“Chúng không phải ma quỷ.”
Cornelia trong cơn tức giận nói những câu như xát muối vào lòng Nella. Nàng cảm thấy như thể chính nàng đang bị mổ xẻ giống như nhà tiểu họa bí ẩn, người bị chẻ ra làm đôi và toàn bộ lục phủ ngũ tạng phơi bày.
“Tôi chẳng có gì ở thành phố này cả, Cornelia. Chẳng có gì. Và chị ta quan tâm đến tôi. Tôi không hiểu tại sao chị ta lại chọn tôi. Không phải lúc nào tôi cũng hiểu được những thông điệp chị ta gửi đến, nhưng tôi đang cố...”
“Chị ta còn biết gì nữa? Chị ta định làm gì?”
“Tôi không biết. Hãy tin tôi! Tôi đã yêu cầu chị ta dừng lại, nhưng chị ta không dừng. Cứ như chị ta hiểu được nỗi bất hạnh của tôi, và cứ tiếp tục.”
Cornelia cau mày. “Nhưng tôi đã cố làm phu nhân hài lòng. Tôi đã luôn sẵn sàng...”
“Tôi biết chị luôn thế. Và tôi chỉ biết được mỗi một mẩu thông tin rằng chị ta là thợ học việc của một nghệ nhân đồng hồ ở Bruges. Tôi đã viết thư cho ông ta, nhưng ông này cũng im lặng giống như chị ta.” Nella có thể nghe giọng mình nghẹn lại thành một tiếng nức nở, những giọt nước mắt nóng hổi cứ chực trào ra. “Nhưng Pellicorne đã nói thế nào nhỉ? Chẳng có gì giấu giếm mà không bị lộ.”
“Làm gì có phụ nữ học việc.” Cornelia vặc lại. “Không người đàn ông nào thích đào tạo phụ nữ. Không phường hội nào ngoại trừ thợ may hoặc bốc dỡ than bùn hôi hám chịu nhận chị ta. Và thế có nghĩa là gì? Đàn ông là người làm nên thế giới này.”
“Chị ta làm nên phút và giây, Cornelia. Chị ta tạo ra thời gian.”
“Nếu tôi không nấu cá tầm cho phu nhân, tẩm gia vị những chiếc bánh nướng cho phu nhân và lau cửa sổ cho phu nhân, tôi cũng đã có thể làm nên thời gian vậy. Tôi hẳn đã có thể làm ra những con búp bê ma quỷ đó và đi rình mò người khác...”
“Chị cũng rình mò đấy. Về góc độ này, chị cũng giống như chị ta thôi.”
Nóng người lên và muốn tức thở, Cornelia bĩu môi và quẳng bừa con búp bê của cô ta vào tủ. “Tôi chẳng giống chị ta thứ gì cả.”
Nella gom lại những con búp bê khác bị vứt xuống sàn. “Lẽ ra tôi không nên nổi nóng, Cornelia.” Nàng nói nhỏ.
Im lặng một lúc. “Tôi cũng vậy, phu nhân. Nhưng thế giới của tôi đã thay đổi quá nhanh trong những ngày qua. Nó đã vỡ tan.”
“Tôi biết, Cornelia. Tôi biết...”
Nella kéo rèm che chiếc tủ như một cách mang lại sự bình yên tạm thời. Cornelia cũng lẳng lặng kéo rèm cửa sổ, và hai cô gái đứng trong phòng ngủ tranh tối tranh sáng ngột ngạt.
“Tôi phải đi xem phu nhân Marin thế nào.” Cornelia nói rồi bỏ đi ngay.
Còn lại một mình, Nella hình dung nhà tiểu họa là một phụ nữ trẻ hơn. Có thể Cornelia có lý. Có thể chẳng ai thèm mua những chiếc đồng hồ của nhà tiểu họa, mà thích những cái do đàn ông làm hơn? Chị ta không bao giờ có thể nâng cao tay nghề của mình được, nên chị ta thôi cố kiểm soát những nhịp điệu nhân tạo của con người, và thu mình vào trong. Chị ta chọn lối sống ẩn dật và bất thường như thế nhằm mục đích gì và tại sao chị ta lại chọn mình? Nella tựa đầu vào hông chiếc tủ có ngăn kéo, mặt gỗ mát lạnh chạm vào da nàng như một lòng bàn tay. Khi cho mình thấy câu chuyện của riêng mình, nàng nghĩ, chính nhà tiểu họa cũng trở thành tác giả của nó. Ước gì mình có thể bắt đầu lại.