Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Người Vợ

❊ ❊ ❊

Tới trưa, Cornelia đã dành hàng giờ trong bếp để chuẩn bị cho bữa tối thiết đãi vợ chồng Meermans. Bữa tiệc xa xỉ, thịnh soạn với những món ăn mùa đông, được nêm đầy đủ những thứ gia vị Johannes mang về từ những chuyến đi làm ăn ở phương Đông.

Nella thấy cô ta ngồi nơi bàn thái hai cái bắp cải to tướng. “Đói chưa?” Cô hầu hỏi, ngước nhìn chủ nhân, lúc này đang lửng thững bước đến chân cầu thang, con Dhana luẩn quẩn bên cạnh.

“Đói như con sói.” Nella đáp, cố tìm dấu hiệu thiếu ngủ trên khuôn mặt Cornelia. Cô hầu chỉ trông có vẻ bận rộn chứ không có biểu hiện gì khác.

“Nghe chỉ thị đây này!” Cornelia nói. “Phu nhân dùng bánh mì sấy khô và cá trích cho đến khi tôi làm xong tất cả các món. Phu nhân Marin khăng khăng bảo vậy. Cái bắp cải này cần lột vỏ ngoài.” Khi nhìn thấy vẻ mặt Nella, Cornelia mủi lòng. “Thôi nào, lại đây. Ăn một chiếc puffert[1] nhé. Vừa mới ra khỏi chảo đấy.” Cô ta đẩy về phía nàng một cái đĩa bên trên có vài chiếc bánh kếp nướng rắc đường.

“Hanna cho chị thứ gì lúc ở cửa hàng của chồng chị ấy đấy?” Khi Dhana đến chỗ nằm của nó bên cạnh bếp lò, Cornelia huơ huơ tay bên trên chỗ bắp cải còn lại. Da cô ta đỏ ửng với những móng tay trắng đẹp.

“Phu nhân đang ăn nó đấy.” Cornelia nói, nhìn chằm chằm. Mắt cô ta mới tròn và xanh làm sao với đôi đồng tử đen láy. “Chỗ đường ngon nhất cuối cùng của Arnoud đấy. Hanna nói đúng. Quá nhiều thứ đồ kém chất lượng được bán ở thành phố này. Thật là tiếc khi ông chủ định bán hết đường của Agnes ra nước ngoài.”

Hành động chia sẻ của Cornelia phá vỡ hàng rào ngăn cách giữa hai người, và Nella cảm thấy lòng dậy lên một cảm giác ấm áp. Ngay cả cải bắp cải dường như cũng sáng bừng hệt một quả cầu xanh trong ánh lửa nhảy múa tươi vui của bếp lò.

Hít một hơi thật sâu luồng không khí lạnh căm, Nella ho sặc sụa vì mùi nước thải dưới cống bốc lên. Vào mùa hè con kênh này chắc kinh tởm lắm đây, nàng nghĩ khi đi ngược lên Golden Bend. Nhưng ngay lúc này, đi bộ một mình thật tuyệt. Phụ nữ không có người đi kèm, như chồng nàng đã nói vào hôm hai người đi thuyền đến dự tiệc của Hội thợ bạc, không phải là chuyện hiếm hoi đến mức Nella bị nhìn ngó săm soi. Sau khi hỏi đường, Nella đi xuyên qua phố Vijelstraat, băng qua đường Reguliersdwarsstraat và đến Kalverstraat, nàng nhanh chóng tìm thấy biển hiệu Mặt trời với câu châm ngôn bên dưới: “Con người xem mọi thứ không khác gì đồ chơi.” Nàng gõ vào cánh cửa nặng trịch. Con đường không đông người vì ai cũng muốn ở trong nhà cho ấm khi không có việc gì cần ra ngoài. Nella thở ra khói khi nàng gõ cửa lần nữa.

“Có ai ở nhà không?” Nàng gọi. Làm ơn trả lời đi, nàng nghĩ. “Có ai ở nhà không? Tôi là Nella Oortman. Petronella Brandt. Tôi cần nói chuyện với ông. Ông đã gửi đến những thứ tôi không yêu cầu. Tôi thích chúng, nhưng tôi không hiểu tại sao ông làm thế.”

Nella áp tai vào lớp gỗ dày, cố căng tai nghe tiếng bước chân. Nàng đứng lùi lại, ngước nhìn lên những ô kính cửa sổ. Bên trong không thắp nến và vắng lặng như tờ. Tuy nhiên, nàng dám chắc nơi này có người ở.

Khi khuôn mặt ở cửa sổ xuất hiện, Nella lóng ngóng đứng lùi ra đến chính giữa đường Kalverstraat, sửng sốt đến mức muốn ngộp thở. Lớp kính đúng là dày và mờ thật, nhưng mái tóc thì không thể lẫn vào đâu được. Đó chính là người phụ nữ đã quan sát nàng ở nhà thờ.

Người phụ nữ tì lòng bàn tay lên khung cửa sổ. Khuôn mặt chị ta tròn và nhợt nhạt, những lọn tóc vàng sáng lên xuyên qua lớp kính đục. Chị ta cứ đứng bất động -một tư thế hắt ánh nhìn lãnh đạm xuống đường.

“Chị kia!” Nella kêu lên. Nhưng người phụ nữ vẫn không nhúc nhích. “Tại sao...”

“Cô ta không ra đâu.” Có giọng đàn ông cắt ngang. “Có cố cách mấy cũng không ăn thua. Tôi định báo lên chính quyền đấy.”

Nella quay nhìn về phía giọng nói. Đó là một người đàn ông ngồi bên ngoài một nơi có vẻ như là một cửa hàng bán đồ len cách nàng không xa. Nella nuốt khan. Đó chính là gã đàn ông từng bị đậu mùa - Mặt Rỗ - người đã gọi Otto là súc vật, người đã bị Cornelia quát vào mặt. Đứng gần, da anh ta trông như miếng bọt biển, đầy những cái lỗ màu hồng nhạt.

Nella lại nhìn lên cửa sổ. Người phụ nữ ban nãy đã biến mất, ô cửa sổ trống trơn, và ngôi nhà đột nhiên khoác lên mình vẻ chết chóc, như thể bị để hoang lâu ngày. Nàng chạy tới cửa và bắt đầu đấm thùm thụp, như thể muốn truyền cho nó sự sống.

“Đã bảo rồi, cô ta không mở cửa đâu. Cô ta là người bất chấp luật lệ.” Mặt Rỗ nhận xét.

Nella xoay người lại tựa lưng vào cửa.

“Chị ta là ai? Nói tôi biết chị ta là ai.”

Anh ta nhún vai. “Cô ta không nói nhiều. Giọng nghe buồn cười lắm. Chẳng ai biết đâu.”

“Chẳng ai biết ư? Tôi không tin anh.”

“Có phải ai cũng có ý thức công dân đâu, phu nhân.” Anh ta nói. “Cô ta sống khép kín, không thích giao thiệp.”

Nella dừng lại để thở. “Trong cuốn “Danh bạ của Smit”, một nhà tiểu họa quảng cáo theo địa chỉ này. Không phải anh định nói người duy nhất sống ở đây là một phụ nữ đấy chứ?”

Mặt Rỗ phủi những vụn len khỏi quần. “Chứ còn gì nữa. Và ai mà biết được cô ta cất giấu thứ gì trên đó.”

“Tất cả mà lại không có gì.” Nella đáp.

“Đó là cách phụ nữ các có gọi nó.”

Làm gì có chuyện phụ nữ sống một mình ngay tại trung tâm Amsterdam dưới sự dòm ngó soi mới của cánh thị trưởng, các phường hội và những kẻ theo đạo Thanh giáo hà khắc đạo đức giả như Mặt Rỗ. Bên dưới mái tóc vàng hoe kia chứa đựng điều gì? Tại sao chị ta gửi đi những món đồ không được yêu cầu đẹp đẽ đến thế?

Mình chỉ muốn biết thôi, Nella nghĩ, nhắm mắt, nhớ lại cảm giác khó tả từ ánh nhìn chằm chằm của người phụ nữ trong nhà thờ và cả trước đó nữa, ngay trên đường Kalverstraat này. Điều này quá tuyệt đến mức khó tin một phụ nữ! Nella thấy ngượng chín cả người vì những gì mình đã viết trong lá thư thứ hai: “Chào ông... tôi sẽ lập tức chấm dứt việc giao dịch giữa chúng ta.” Nhưng chuyện đó không có vẻ gì là quan trọng. Có vẻ như chị ta thích làm những chuyện khác người.

“Phụ nữ mà sống một mình thì chỉ có mỗi một lý do thôi...” Mặt Rỗ tiếp tục. “Làm điếm. Và thằng nhóc đến để nhận các gói hàng lại là một tên nước ngoài nữa chứ. Lối sống ấy chỉ dành cho khu vực Eastern Islands. Những người lương thiện chỉ muốn làm việc và sống lành mạnh thì không...”

“Chị ta sống ở đây bao lâu rồi?”

“Ba hay bốn tháng gì đó. Tại sao cô ta lại quan trọng đối với cô đến thế?”

“Đâu có!” Nella nói, thấy ngượng vì lời nói dối trơn tru. Cảm giác đó giống như sự bội phản. Nàng tự chế giễu mình khi tự nhiên lại muốn bênh vực cho người đàn bà nọ. “Chị ta chẳng quan trọng gì với tôi cả.”

Nella thoáng thấy có gì đó chuyển động ở bên trong một ô cửa sổ cao hơn, nhưng rồi nàng bị phân tâm khi một người phụ nữ khác xuất hiện ở cửa sổ bên trên cửa hàng len, giũ giũ một tấm thảm xuống đường và trông có vẻ bực bội vì tiếng nói chuyện ồn ào bên ngoài cửa nhà mình.

“Nếu anh có nói chuyện với chị ta...”

“Không đời nào!” Mặt Rỗ ngắt lời. “Trong người cô ta có quỷ dữ.”

Nella lục tìm một đồng gun-đơn, đặt nó vào lòng bàn tay dơ bẩn của anh ta. “Nếu anh nói chuyện với chị ta...” Nàng quay người nói với lên phía cửa sổ: “Hãy bảo Chị ta là Nella Brandt xin lỗi! Và bỏ qua vụ lá thư vừa rồi của cô ấy. Tôi chỉ muốn biết lý do thôi. Và nói với chị ta rằng tôi đang mong chờ chị ta gửi thứ gì kế tiếp.”

Thậm chí khi hét vống lên những lời lẽ như thế, Nella cũng không chắc liệu chúng có thực sự đúng như vậy không. Chỉ những góa phụ và gái điếm mới sống một mình, vài người hạnh phúc, số khác bất đắc dĩ. Vậy chính xác nhà tiểu họa làm gì trên đó khi gửi đi những món đồ và lang thang một mình trong thành phố? Nella không biết nàng đang chơi đùa với thứ gì, nhưng nàng chắc chắn đó không phải là một món đồ chơi.

Nàng lê bước thất thểu trở về. Sự tồn tại bất thường của nhà tiểu họa chẳng mang một ý nghĩa gì đối với những người như Mặt Rỗ, nàng nghĩ. Và bất kể sự tồn tại đó thực ra là thế nào thì nó vẫn sẽ bất thường. vì đôi mắt đó, ánh nhìn chằm chằm đó, những cái gói đầy những manh mối và câu chuyện không thể tin nổi đó. Nella thấy rờn rợn sau gáy và nàng quay ngoắt đầu lại, tin rằng mình có mối liên hệ với ngôi nhà có biển hiệu Mặt trời ấy.

Nhưng con đường Kalverstraat một lần nữa lại im ắng, không ý thức được sự hiện diện ẩn giấu trong lòng nó.

Nella quay về nhà và chạy lên lầu đến chỗ cái tủ ngăn kéo, mân mê những món đồ. Chúng được tiếp thêm một năng lượng khác lạ, đong đầy những ý nghĩa mà nàng không thể nhìn thấu được, và khiến nàng càng tò mò hơn. Chị ta đã chọn mình, Nella nghĩ, hân hoan với phát hiện đó và càng tha thiết được biết nhiều hơn nữa.

Giọng Cornelia và tiếng bước chân tới gần kéo nàng ra khỏi cơn mơ màng. Nàng vội kéo rèm che chiếc tủ có ngăn kéo lại khi cô hầu thò đầu vào phòng. “Vợ chồng nhà Meermans sẽ đến trong vòng một giờ nữa mà ông chủ vẫn chưa về.” Cornelia lắp bắp nói.

Dưới lầu, Cornelia và Otto tất bật với việc đánh bóng, lau chùi, kì cọ, đập bụi rèm, đánh phồng gối, như thể căn nhà bị méo mó và cần được chỉnh đốn lại nhưng không thể được. Những đồ sứ và gốm sáng choang trong nhà bếp trưng bày, và lớp khảm ngọc trai lấp lánh. Nhìn thấy tất cả những ngọn nến mỡ động vật đã được thay bằng nến sáp ong, Nella tranh thủ hít hà mùi hương dễ chịu của chúng.

“Đã bảo lộn hết cả rồi mà còn cố sắp xếp lại chỉ có nước tệ thêm thôi.” Otto đi ngang qua lẩm bẩm trong miệng, và nàng thắc mắc không biết ý anh ta muốn nói gì.

Marin đã thay bộ đồ đen đẹp nhất của mình. Không xức nước hoa và với những lớp váy rộng lùng nhùng quanh người, cô ta đi tới đi lui trong phòng khách, sải những bước dài và đều đặn hệt như quả lắc đồng hồ. Cầm cuốn thánh ca trong đôi tay bồn chồn, lo lắng, trông cô ta đẹp lạnh lùng với mái tóc được vén hết lên khỏi mặt bằng một dải băng đô ren trắng thiếu tự nhiên. Nella ngồi xuống ghế - nàng được Cornelia mặc cho chiếc đầm vàng đã sửa lại. “Johannes đi đâu rồi?” Nàng hỏi.

“Anh ấy sẽ về.” Marin nói

Nhìn Marin sốt ruột đi tới đi lui, Nella ước nàng có thể trở về phòng xem kỹ mấy món đồ để tìm kiếm một manh mối gì đó nếu có, và ngẫm xem những lời nhắn gửi có ý nghĩa gì.

Lúc hai vợ chồng Meermans đến, luồng gió lạnh lẽo từ ngoài kênh theo chân họ thổi thốc vào nhà. Johannes vẫn chưa về. Otto đã lau sạch sẽ tất cả các ô cửa sổ và trong ráng chiều chạng vạng, chúng phản chiếu ánh sáng lung linh của hai mươi cây nến tỏa ra mùi mật ong thơm ngọt hòa quyện với mùi giấm và dung dịch kiềm hăng hắc.

Chả biết Agnes có để ý Marin đã đốc thúc những người hầu của mình làm những gì không, nhưng cô ta chẳng đưa ra một lời bình phẩm nào mà cứ thế lướt vào bên trong với dáng điệu hoàn hảo. Tất cả những đặc tính trẻ con ở nhà thờ hoàn toàn bốc hơi. Họ nhún gối chào nhau, và sự im lặng bị phá vỡ bởi những tiếng sột soạt của chiếc váy rộng thùng thình quệt lê xuống sàn. Frans tiến về phía trước với nét mặt căng thẳng. Marin chìa tay ra và anh ta cầm lên, màu vàng chiếc nhẫn cưới của anh ta sáng lên lòe loẹt tương phản với làn da trắng nhợt của cô ta. Thời gian dường như trì đọng, ánh sáng nhảy múa trong không gian bao quanh họ.

“Xin chào!” Marin nói.

“Xin chào!”

“Mời vào, mời hai người vào.” Cô ta rụt tay lại và đưa họ vào phòng khách.

“Tên mọi có ở nhà không?” Agnes hỏi vống lên nhưng Marin vờ như không nghe thấy.

Cánh phụ nữ phải mất vài phút mới ổn định được chỗ ngồi quanh lò sưởi vì số vải vóc lượt thượt đắp trên người. Meermans đứng bên cạnh một trong những ô cửa sổ, nhìn ra ngoài. Nella nhìn chằm chằm vào những chiếc ghế bọc nhung xanh, những chiếc đinh tán bằng đồng và những con sư tử bằng gỗ có chạm khắc và nghĩ về những phiên bản của chúng trong chiếc tủ có ngăn kéo trên lầu. Thế quái nào mà nhà tiểu họa biết để gửi cho mình những thứ đó chứ? Nàng tự hỏi, muốn tìm hiểu ghê gớm.

Nhưng đột nhiên lòng nàng cồn lên sợ hãi. Chị ta đã chọn mình, nhưng để làm gì? Người phụ nữ quan sát mình từ xa, người dõi theo cuộc sống của mình đó là ai? Theo bản năng, nàng đưa mắt về phía những ô cửa sổ, biết đâu có thể trông thấy một khuôn mặt ở đó đang nhìn vào bên trong. Nhưng trời bên ngoài đã tối đi nhiều, và với dáng người lừng lừng của Meermans, nếu có người nào tò mò muốn dòm ngó sẽ phải hoảng sợ mà bỏ đi.

“Cornelia, sao không kéo rèm lại?” Marin hỏi.

“Đừng!” Nella nói.

Marin nhìn nàng. “Trời lạnh, Petronella. Kéo rèm là tốt hơn cả.”

“Ngồi bên cạnh tôi đây này.” Agnes chen vào. Nella nghe theo, chiếc váy vàng lại kêu sột soạt. “Cô giống hệt một đồng xu ấy!” Agnes kêu lên và lời bình phẩm lố bịch, được bật ra và sáng lóe lên giữa không gian, rơi đánh thịch xuống sàn.

“Johannes đâu rồi?” Meermans hỏi.

“Anh ấy sắp về đấy.” Marin nói. “Có việc đột xuất.”

Agnes liếc nhìn chồng. “Chúng tôi hơi mệt.”

“Ồ!” Marin đáp. “Sao thế, phu nhân?”

“Ồ, Agnes, hãy gọi tôi là Agnes. Marin, tôi không biết tại sao, đã mười hai năm nay rồi cô vẫn không làm thế được.” Agnes bật cười, tiếng ha hả khiến Nella cau mặt.

“Agnes!” Marin nói nhỏ.

“Tiệc tùng suốt thôi.” Agnes tiếp tục, giọng bí ẩn. “Quá nhiều đám cưới trước mùa đông. Cô có biết Cornelis de Boer đã cưới Annetje Dirkmans không?”

“Tôi không biết hai người đó.” Marin nói.

Agnes ngập ngừng, trề môi dưới. “Lúc nào cũng vậy.” Cô ta nói với Nella, giọng nửa đùa nửa thật. “Tôi thích đám cưới.” Cô ta tiếp tục. “Cô thì sao?”

Marin và Nella đều không nói gì. “Hôn nhân là...” Agnes cố tình bỏ lửng câu nói, dò xét hai người còn lại.

Hai tay Marin vẫn bất động trong lòng, như thể chúng được khắc vào đó. Nella cảm thấy cuộc nói chuyện khó nghe, tình trạng bế tắc của nó và những lời chưa được nói ra làm nên một mớ bùi nhùi trong tâm trí nàng. Âm thanh duy nhất là tiếng củi cháy tanh tách trong lò và tiếng gót giày của Meermans quẹt xuống sàn khi thỉnh thoảng anh ta đổi thế đứng bên cửa sổ. Từ bếp chính, mùi thức ăn Cornelia đang nấu thoang thoảng, gà trống thiến ướp nhục đậu khấu và cây hương thảo, bồ câu tẩm gừng và rắc mùi tây.

“Tôi phải biết mới được.” Agnes lên tiếng. Marin nhìn sang cô ta, ánh mắt lo lắng. “Brandt đã mua gì làm quà cưới cho cô vậy, Nella?”

Nella đưa mắt nhìn Marin. “Một ngôi nhà.” Nàng đáp.

“Ông ấy cũng tinh quái nhỉ! Có phải là nhà nghỉ không? Chúng tôi cũng sắp mua một cái ở Bloemendaal.”

“Cái này được khảm đồi mồi.” Nella nói, bắt đầu thấy thích thú, khi hai mắt Agnes trố ra thô lố. “Người ta... không thể nào sống trong đó được.”

Agnes có vẻ bối rối. “Sao lại không?”

“Vì ngôi nhà này có kích thước bằng một chiếc tủ ngăn kéo.” Marin nói. Từ cửa sổ, Meermans quay đầu lại.

“Ồ, hóa ra là nhà búp bê.” Agnes chép miệng. “Tôi tưởng cô nói nhà thật.”

“Cô có một cái như thế không, Agnes? Cái của Petronella có viền hợp kim thiếc đấy.” Marin nói.

Agnes lại một lần nữa giở tính trẻ con ra, khuôn mặt thoáng vẻ thách thức. “Đương nhiên là có rồi. Cái của tôi được bọc bạc cơ đấy!” Cô ta đáp.

Câu nói khoác lác lộ liễu của cô ta vón lại thành một sự bịa đặt sống sượng cộm lên giữa hai người phụ nữ im lặng không nói gì. Cả hai đều săm soi chất liệu chiếc đầm của cô ta, không thể nhìn lên. “Cô thuê ai trang trí nội thất cho ngôi nhà ấy vậy?” Agnes rốt cuộc hỏi.

Nella ấp úng. Nàng không thể chịu nổi cái ý nghĩ Agnes sẽ đến con phố Kalverstraat, liên hệ với người phụ nữ đó, biết đến sự tồn tại của chị ta. Nàng có cảm giác như thể điều chỉ riêng nàng biết đã bị bứt lìa đi, những phần hay ho nhất của nó đã bị tước đoạt mất.

Như biết nàng bối rối, Agnes được thế lấn tới, chồm người về phía trước. “Sao hả?”

“Tôi...”

“Mẹ tôi có giữ lại cho tôi vài món đồ tuổi thơ. Petronella dùng chúng.” Marin nói.

“Sao, Marin?” Agnes nói. “Cô mà có tuổi thơ sao?”

“Tôi đi lấy rượu Rhine đây.” Marin nói thêm, phớt lờ câu nói của Agnes và cả sự biết ơn không giấu giếm trên khuôn mặt Nella. “Otto chưa kịp mang ra.”

Marin ra khỏi phòng, cất tiếng gọi Otto. Agnes nhìn theo, ngả người ra ghế. “Tội nghiệp!” Cô ta thở dài nói. “Tội nghiệp quá!” Cô ta quay sang Nella, nét mặt đầy quan tâm. “Tôi chẳng biết sao cô ấy quá buồn bã đến thế.” Cô ta thậm chí còn ngả người gần vào nàng hơn, nắm lấy tay Nella bằng cả hai tay. Những ngón tay cô ta ẩm ướt, như một con ếch vừa bị lôi ra khỏi ao. “Những ông chồng của chúng ta, Nella ạ, họ đã từng là bạn thân.” Cô ta nắm chặt tay nàng, những viên đá trên mấy chiếc nhẫn của cô ta hằn vào lòng bàn tay Nella những vết lõm. “Hai người đã trải qua những trận bão kinh khủng nhất ở Biển Bắc.”

“Em hoài cổ quá đấy, em yêu.” Chồng cô ta nói với lại từ cửa sổ. “Hiện tại không thú vị hơn sao?”

Agnes cười phá lên. “Ôi, Frans! Nella, chồng cô chắc đã kể cho cô nghe rồi nhỉ? Họ gặp nhau năm hai mươi hai tuổi, làm việc trên những con tàu VOC ấy. Họ đi ngang qua xích đạo, tránh được những cơn bão Carib nhờ gió mậu dịch Đông Bắc đẩy họ tiến về phía trước.” Agnes thuật lại nó như một câu chuyện cổ tích mà cô ta đã thuộc lòng bởi nhiều năm nhắc đi nhắc lại.

“Trời...”

“Hai người rất tài năng, làm việc vì vinh quang của nền Cộng hòa! Đương nhiên, Frans nhận thấy sự nghiệp của mình chỉ dừng lại ở Stadhuis là hết, nhưng những bức tường gạch của Amsterdam không bao giờ có thể giữ nổi chân Brandt.” Khi thấy chồng dừng lại ở cửa, Agnes nhìn theo anh ta với ánh mắt hệt như mắt diều hâu. “Brandt có kể cho cô nghe những câu chuyện ở Batavia chưa?” Cô ta hỏi Nella.

“Chưa.”

“Ông ấy bán hàng và lãi gấp bốn lần số vốn bỏ ra. Ông ấy thực sự biết gọi những đồng gun-đơn chạy vào túi riêng và trở về với một thủy thủ đoàn của chính mình.”

Sự ngưỡng mộ của Agnes, pha lẫn sự khinh miệt mơ hồ, làm mê hoặc người nghe. Dù thông tin này dường như khiến Meermans hơi khó chịu, Nella lại háo hức muốn biết thêm.

“Đó là chuyện của mười bảy băm trước rồi, Agnes!” Meermans nói giọng hào hứng. “Bây giờ thì ông ta thích đến Eastern Islands ních khoai tây nghiền hơn.”

Frans đi ra khỏi phòng như thể anh ta sống ở đây và biết mình sắp đi đâu vậy. Nàng nghe tiếng bước chân nặng nề dừng lại nơi tiền sảnh và hình dung anh ta ngồi xuống một trong những chiếc ghế ngoài đó, tìm kiếm một giây lát thư thái, nhưng chính xác là tránh khỏi chuyện gì thì nàng không rõ.

Dù vậy, anh ta đúng một điều: Agnes là người duy nhất Nella từng gặp thích hồi tưởng về quá khứ. Cái quá khứ làm đau mẹ cô ta, làm cha cô ta rơi nước mắt. Những người còn lại của Amsterdam hình như muốn tiến về phía trước, xây dựng cao hơn nữa dù bùn lầy có thể nhấn chìm tất cả.

Trông Agnes như bị hụt hơi, khá hứng thú với những gì mình nói. So vai và xòe hai bàn ra, cô ta lơ đãng phủi một vết bụi vô hình trên váy. “Đàn ông là đàn ông.” Cô ta lại giở giọng cạnh khóe và thôi trẻ con.

“Đương nhiên!” Nella đáp, nghĩ rằng đàn ông mà cô ta nói đến không ai khác ngoài Frans Meermans và Johannes Brandt.

“Tôi đã đưa cô hầu nhà cô một cối đường rồi đấy.” Agnes nói. “Frans nói ta sẽ thử nó sau bữa tối. Cô nghĩ xem, Marin có chịu nếm một chút không?” Cô ta nhắm mắt. “Ôi, những cối đường hoàn hảo! Frans thật... tuyệt vời. Quy trình tinh luyện diễn ra rất êm xuôi.”

“Đó là tài sản thừa kế duy nhất của chị. Tôi nói thế có đúng không?”

Agnes chớp mắt. “Vâng, quả là vậy đấy, phu nhân Brandt ạ.” Cô ta lẩm bẩm. “Người ta luôn đạt được nhiều hơn nữa.”

Nella vốn không ưa thói tự tin quá trớn. Thất vọng bởi sự im lặng đông đặc lại giữa họ, Agnes ngồi thẳng người lên. “Dù có thể trong tương lai sẽ có nhiều đường hơn nữa, điều quan trọng là chồng cô đối xử với chúng tôi sao cho công bằng.” Cô ta nói. “Thời tiết không phải lúc nào cũng thuận lợi ở Surinam, và những người ngoại quốc liên tục tấn công đất của cha tôi. Vụ mùa này có thể là vận may duy nhất của chúng tôi suốt nhiều năm qua.”

“Vâng. Chúng tôi rất vinh dự được vợ chồng chị chọn.”

Agnes nhẹ giọng thấy rõ. “Cô đã từng đến văn phòng chồng mình chưa?” Cô ta hỏi.

“Chưa bao giờ.”

“Tôi thường xuyên đến Stadhuis. Frans vui khi tôi đến thăm. Người tôi như run lên khi tận mắt chứng kiến những việc anh ấy làm để chỉnh đốn nền Cộng hòa này. Anh ấy là người đặc biệt. À mà này...” Agnes tiếp tục. “Có phải bữa tối nào Marin cũng bắt cô ăn món cá trích khủng khiếp ấy không?”

“Chúng tôi...”

“Những bữa tối với một con cá trích và những chiếc váy đen chán ngát!” Agnes đặt một tay lên ngực mình, nhắm mắt lại. “Nhưng ở đây, Chúa nhìn thấy những việc làm đúng đắn nhất của chúng ta.”

“Tôi...”

“Cô có nghĩ Marin trông không được khỏe không?” Agnes mở bừng mắt, lấy lại nét mặt lo âu lúc trước.

Nella không biết nói gì, chỉ thấy mệt rã rời bởi cách nói chuyện đồng bóng của người phụ nữ này. Hình như nỗi sầu muộn nhồi Agnes giữa những cơn sóng lúc dữ dội lúc dịu êm, nhưng dù vậy cô ta vẫn có thể tự tin thấy rõ đến mức khiến người đối diện hoang mang. Agnes ham muốn mãnh liệt điều gì đó, và Nella không thể làm cô ta thỏa mãn.

“Marin từng là người lúc nào cũng mạnh mẽ nhất.” Agnes bình phẩm, giọng hơi ác ý.

Nella chưa kịp trả lời thì có tiếng con Rezeki sủa ông ổng.

“À!” Agnes nói, vội sửa sang lại váy xống. “Rốt cuộc thì chồng cô cũng về tới.”

❀ ❀ ❀

[1] Tiếng Hà Lan, nghĩa là bánh kếp.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.