Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 51 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Linh Hồn Và Ví Tiền

❊ ❊ ❊

Cornelia phải làm nhiệm vụ của hai người hầu lăng xăng quanh Johannes. Cô ta mang giày cho ông, cho vào túi ông mấy chiếc bánh nướng nhỏ, một quả táo, cố dằn xuống những xúc cảm hỗn loạn trong lòng. Johannes xỏ tay vào áo khoác.

“Áo gấm thêu kim tuyến của anh đâu rồi nhỉ?” Ông hỏi.

“Anh không biết thì ai biết.” Marin lẩm bẩm, mặt xám đi vì kiệt sức.

“Tôi không tìm thấy nó đâu cả, thưa ông chủ.” Cornelia nói. “Để tôi ra càng xem sao.”

Johannes nói. “Tại sao cậu ấy lại bỏ đi chứ?”

“Kiểm tra đường luôn nhé!” Nella chạy ra ngoài gọi với theo.

Johannes nhìn nàng ngỡ ngàng. “Ưu tiên Toot trước.” Ông nói. “Tôi không thể mất cậu ấy được.”

Nhưng Nella không thể không nghĩ đến cối đường ẩm mốc của Agnes trên lầu. Đó là một điềm báo nhà tiểu họa đang cố cảnh báo họ, như chị ta đã cảnh báo về Rezeki. Chắc chắn cần làm gì đó trước khi họ mất luôn kho đường. Nhưng Johannes đã đi, và không người vợ nào dám tới kho hàng của chồng khi chưa được phép.

Trên giường Otto chẳng có dấu hiện gì cho thấy đã có một cuộc giằng co, đồ đạc không hề bị đổ vỡ, cửa không bị phá. Chỉ một túi quần áo biến mất.

“Anh ấy đã mang theo cái áo khoác của ông chủ, tôi tin chắc vậy.” Cornelia nói.

“Có thể anh ấy sẽ bán nó đi.” Nella nói.

“Có khả năng anh ấy sẽ giữ lại để mặc hơn. Tại sao anh ấy phải đi?”

Nella bỗng nhiên sực nhớ nàng đã không hề hỏi Cornelia cô ta định làm gì mà tìm Otto trong phòng ngủ của anh ta vào lúc năm giờ sáng. Nhưng Cornelia hiện đang mất phương hướng, và giờ mà cố tra khảo cô ta có khi lợi bất cập hại.

“Cornelia!” Marin gọi ngược lên lầu.

Marin đang trong phòng khách, mặc ba cái áo khoác, một khăn choàng và hai đôi vớ len, lóng ngóng cố nhen lửa trong lò sưởi có than bùn. Khi cô ta đứng thẳng người lên, trông cô ta to xù, cao hơn Nella và Cornelia nhiều. “Tôi không nhóm than bùn được.” Giọng cô ta trơn chuồi đi như bơ trong chảo nóng.

“Việc nhóm lửa là của Toot, thưa phu nhân.” Không phải do mùi ngột ngạt của than bùn khiến Cornelia có vẻ như nấc nghẹn, nước mắt trào ra. “Tôi không giỏi về chuyện này lắm.” Cô hầu gái quỳ xuống trước lò sưởi, không biết cô ta đang nghĩ gì trong đầu với bộ dạng ấy. “Tôi đã hỏi dọc theo con kênh...” Cô ta lẩm bẩm. “Không có người châu Phi nào bị đưa đến nhà tù Rasphuis hay Stadhuis.”

“Cornelia...” Marin nói, ngồi vào chiếc ghế mà Johannes đã ngồi thụp xuống khi nghe tin về con Rezeki. Hai mắt đỏ ngầu và chất chứa âu lo, Marin bồn chồn không yên. Cô ta cắn một miếng từ một lát bánh nhân táo làm cách đây một tuần Cornelia mang cho, rồi để nó sang một bên.

Nella gửi một lời cầu khẩn đến cho nhà tiểu họa, cho dù lúc này nàng không biết chị ta đang ở nơi đâu: “Hãy gửi cho chồng tôi một đôi cánh. Để ông bay nhanh hơn đến những con tàu sắp ra khơi. Hãy giữ Otto yêu quý ở lại mảnh đất này.”

“Cậu ấy sẽ thoát.” Marin nói, xoa xoa hai bên thái dương như thể đang cố làm yên thứ gì đó đang chạy loạn lên trong đầu mình. “Cậu ấy sẽ đi đến London, xuôi xuống sông Thames...” Marin nói. “Ở đó cậu ấy sẽ có cơ may hòa nhập với môi trường mới.”

“Sao nghe giọng cô chắc chắc vậy?” Nella nói.

“Tôi đã nói với anh ấy là sẽ không có gì xảy ra đâu.” Cornelia nói. “Tại sao anh ấy không chịu nghe tôi?”

“Vì cậu ấy sợ.” Marin nói, hơi thở trở nên nặng nhọc. Cô ta cầm miếng bánh nhân táo lên và rứt một mẩu, gần như nói với chính mình. “Cậu ấy đi thế là hơn. Đi khỏi đây có nghĩa là cậu ấy bảo vệ nhà này. Và ai biết chuyện gì sẽ xảy ra với một người như Otto nếu để các thị trưởng tóm được?”

“Marin?” Nella nói. “Cô đã biết anh ấy sẽ bỏ đi phải không?”

Marin thoáng nao núng trước câu hỏi của chị dâu “Cậu ấy là người biết suy nghĩ.” Cô ta đáp, nhìn lảng đi và vuốt vuốt váy.

“Và có phải chính cô đã bảo anh ấy đi?” Nella dồn ép. Marin cố tình che giấu điều gì đó bằng những câu trả lời quanh co khiến nàng cáu tiết.

“Đi hay ở đều có rủi ro, nhưng đi thì ít hơn.” Cô ta nói. “Đúng là tôi có thể đã gợi ý thế thật, nhưng tôi không ép buộc ai cả.”

“Tôi biết cô mà đã gợi ý thì như thế nào rồi.”

Cornelia co rúm người lại nhìn trân trân trong sự kinh hoàng. “Phu nhân đã đuổi anh ấy đi? Phu nhân nói là Jack sẽ không đi trình báo cơ mà.”

“Jack có khả năng vô tận trong việc gây bất ngờ. Cậu ta là kẻ cơ hội. Hãy xem cậu ta đã bất chấp rủi ro tấn công chúng ta như thế nào rồi đấy. Không có quan tòa nào chịu nghe Otto nói, cậu ấy sẽ không có cơ hội sống.”

“Cô thích tự mình quyết định vận mệnh của người khác đến thế sao, Marin? Dù vụ này có đưa ra xét xử hay không, Otto cũng có thể bỏ mạng ngoài kia.”

Cornelia đứng lên. “Anh ấy là người hầu của ông chủ.”

“Chẳng phải cũng là người hầu của ta sao?” Marin ném mạnh miếng bánh nhân táo vào tường, suýt chút nữa trúng vào Cornelia. Cô hầu gái giật mình khi nó vỡ bẹt, văng ra tung tóe lên bức bích họa sơn dầu đồng quê, những quả nho bắn tung như những viên đạn đen khắp đàn cừu.

“Chẳng lẽ ta không quan tâm đến câu ấy hay sao?” Marin hét lên. “Johannes đâu có thèm bận tâm đến chuyện này.”

“Ông ấy đang đi tìm Otto.”

“Johannes chẳng yêu thương ai ngoài bản thân mình cả!” Cô ta rít lên. “Và đó là lý do tại sao chúng ta ở đây.” Những quả nho trượt đi trên bức bích họa và rơi xuống sàn, và Marin lừ đừ ra khỏi phòng như thể số quần áo trĩu nặng trên người ghì cơ thể cô ta xuống.

Giáng sinh, vẫn đến như thường khi dù không ai mong đợi, rồi trôi qua trong lặng lẽ. Otto vẫn bặt tăm. Thức ăn quyên góp được gửi đến những trại mồ côi, và Johannes chôn Rezeki trong khu vườn lạnh giá.

“Từ trước tới giờ tôi chưa từng thấy ông chủ như vậy.” Comelia nói với Nella, mặt tái đi vì lo lắng. “Ông ấy thậm chí còn đọc một đoạn trong Kinh thánh nữa. Cứ như ông ấy không còn là chính mình vậy.”

Johannes, lặng lẽ và câm nín, ngày nào cũng ra ngoài, bảo là đi hỏi thăm tin tức của người hầu bị mất tích và lo việc bán đường cho Meermans. Đôi khi, Nella nghĩ nàng nên nói với Marin rằng đường vẫn còn nguyên trong nhà kho, rằng Frans đang giận điên lên. Nhưng dường như cả hai đều không thể làm gì, và tâm trạng của Marin thì cứ lên xuống thất thường.

Những vệt nấm mốc trên chóp cối đường nhỏ xíu hiện ra trong tâm trí Nella, và ngày nào nàng cũng kiểm tra xem chúng có lan rộng ra thêm không. Tuy nhiên, cái cối đường vẫn giữ nguyên hiện trạng. Và Nella bám víu lấy nó, nhất mực tin vào tài tiên tri của nhà tiểu họa. Mình sẽ cố hết sức để không bị chìm, nàng nghĩ. Nhưng vấn đề là Nella không biết nếu không chìm thì nàng sẽ nổi lên ở đâu. Một ngõ cụt, nàng nghĩ. Bế tắc trong sự tồn tại nhu nhược và câm nín.

Nàng không thể hình dung nổi Otto đang ở đâu, và sự vắng mặt của anh ta là một câu hỏi không ai trong số họ có thể tìm ra lời đáp. Cho đến lúc này, con búp bê của anh ta vẫn không để lộ điều gì, nên Nella cậy vào sự suy đoán của cả nhà về những nơi anh ta có thể tới. Marin tin là Otto đi London. Johannes nghĩ anh ta đến Constantinople. Cornelia thì một mực bảo anh ta vẫn còn loanh quanh ngoài bờ biển. Cô ta khó lòng chấp nhận việc Otto bỏ đi luôn.

“Anh ấy ở tại một thành phố cảng thì dễ dàng hơn.” Nella nói. “Ở Assendelft sẽ không có ai chào đón anh ấy cả.”

“Sao? Trong cái lạnh cắt da này ư?” Cornelia nói.

“Ta tin vậy.” Marin nói.

“Tôi không thể tin nổi anh ấy chịu rời đi.” Nella nói, nhìn chằm chằm vào em chồng, nhưng Marin nhìn lảng đi. “Anh ấy không phải người có thể hành động như thế.”

“Chị mới ở đây được mười hai tuần thôi, Petronella.” Marin vặc lại.”Có hết một đời cũng không đủ để biết một người sẽ hành xử như thế nào.” Cornelia bắt đầu uể oải với việc lau chùi bằng giấm và nước cốt chanh, quét tước và đánh bóng, giặt là, lau rửa và đập bụi. Nella gửi thư cho Lucas Windelbreke ở Bruges, và đợi hồi âm. Tiết trời mùa đông có thể khiến việc đưa thư bị chậm lại, nàng nghĩ, nhưng có vẻ như đấy là điều duy nhất nàng có thể làm lúc này.

Nàng quyết định phải hỏi Marin xem liệu Johannes có nói với cô ta về số đường vẫn còn nằm trong nhà kho không. Nàng tìm thấy cô ta trong tiền sảnh, đang đi tới đi lui, nhìn chằm chằm vào phòng khách nơi đã cãi nhau với anh trai. Những quả óc chó bọc đường tách đôi đã được đưa ra khỏi phòng riêng của cô ta, chất đầy trong một cái bát đặt trên chiếc bàn kê sát tường, sáng lên như những con bọ cánh cứng. Nella nhìn chúng kinh ngạc; có phải Marin không đấy ăn đồ ngọt giữa thanh thiên bạch nhật. Nếu cãi nhau với Carel, nàng nghĩ, mình sẽ ăn bánh hạnh nhân thỏa thích.

“Marin, tôi phải hỏi cô một chuyện.” Nàng mở lời. Marin cau mặt, kéo áo choàng sát vào người. “Cô làm sao thế?”

“Những quả óc chó...” Marin đáp. “Tôi đã ăn quá nhiều.” Cô ta quay lên lầu về phòng và cơ hội nói chuyện với em chồng vuột mất.

Cornelia và Nella ở hàng giờ trong nhà bếp, nơi ấm áp nhất. Một buổi chiều muộn, khi Marin đang ngủ và Johannes ra ngoài, có tiếng gõ cửa mạnh và nặng nề ngoài cửa trước.

“Nếu như lực lượng dân quân đến tìm Toot thì biết làm sao đây? Xin Chúa che chở cho chúng con!” Cornelia thì thầm.

“Thôi nào, họ sẽ không tìm anh ấy ở đây đâu, có phải không?” Nella sẽ không bao giờ thừa nhận sự nhẹ nhõm của mình cho Marin biết, nhưng nàng mừng vì Otto đã biến mất. Nàng hình dung Jack ở giữa một đám người, chĩa vào anh ta những ngón tay buộc tội.

Tiếng gõ cửa vẫn dồn dập. “Để tôi!” Nella nói, cố làm ra vẻ bình tĩnh. Nhà gì mà trật tự đảo lộn hết cả, nàng nghĩ, chủ nhân phải ra mở cửa cho khách là thế nào.

Nhưng qua ô cửa sổ nàng chỉ thấy lấp ló một chiếc mũ rộng vành trên một khuôn mặt dài và bự. Nella mở cửa ra, nhẹ người khi chẳng phải là lực lượng dân quân. Nàng khẽ nhún gối khi Meermans bỏ mũ và đi thẳng vào nhà. Cái lạnh của tháng Mười hai ùa vào cùng với anh ta và anh ta cúi chào, nghịch nghịch vành mũ trong tay.

“Phu nhân Brandt!” Anh ta nói. “Tôi đến tìm chồng cô.”

“Anh ấy đến sàn giao dịch chứng khoán rồi.” Marin nói.

Nella giật nảy mình, quay lại trông thấy Marin đứng chực sẵn ở cầu thang. Như thế Marin biết anh ta sắp đến vậy. Không khí trở nên căng thẳng, và Nella đợi những tín hiệu tình cảm truyền đi giữa hai người họ. Chẳng thấy gì. Đương nhiên rồi, Nella tự nhủ. Marin vốn giỏi giữ vẻ ngoài bình tĩnh bất kể trong lòng ra sao.

“Tôi đã đến đó...” Meermans nói. “Và cả VOC. Và vài quán rượu. Lạ là không tìm thấy anh ta ở đó.”

“Tôi có phải là người quản lý của anh trai tôi đâu.” Marin nói.

Nghe thế, Meermans nhướng mày. “Tiếc nhỉ?”

“Ông có muốn uống chút rượu trong khi đợi không?” Nella hỏi, vì Marin không chịu ra khỏi bóng tối.

Anh ta quay sang nàng. “Tại Nhà thờ cổ, cô có nói với vợ tôi là chồng cô đã bán đường của chúng tôi ở Venice.”

Nella có thể cảm thấy ánh nhìn chóng chọc của Marin xoáy vào gáy nàng.

“Vâng. Giờ ông ấy đã quay về ...”

“Tôi biết, phu nhân. Một người đàn ông như thế sẽ thừa biết nhất cử nhất động của mình đều bị theo dõi. Brandt đi Venice và đã trở về. Giáng sinh đã qua và năm mới sắp tới. Vậy, tôi muốn hỏi lợi nhuận của chúng tôi đâu?”

“Tôi đảm bảo là nó sắp đến.”

“Anh ta không báo tin gì cho tôi cả. Nên tối qua tôi đến nhà kho để tìm hiểu chuyện anh ta đi Venice là thế nào, và lần này, tôi đưa Agnes theo. Giá như tôi đã không làm thế!” Anh ta quay về phía Marin, mắt lồi ra vì giận. “Chưa hề có một hạt đường nào được chuyển đi, thưa phu nhân. Không một hạt chết giẫm nào! Cô chẳng làm nên trò trống gì lại còn mạnh mồm. Tất cả của cải, tất cả tương lai của chúng tôi, đang mủn ra trong bóng tối. Tôi đã thử kiểm tra và phát hiện một ít đã bị chảy nước.”

Marin rõ ràng là vô cùng sửng sốt, ngỡ ngàng trước sự thật cô ta chưa chuẩn bị tinh thần để đón nhận. Cảm giác có tội trào lên trong người Nella khi Marin lóng nga lóng ngóng chưa biết làm gì để đối phó với cơn giận dữ của anh ta.

“Frans...” Marin lắp bắp. “Không thể nào...”

“Như thế đã đủ lý do để hủy hoại Johannes Brandt, và Chúa biết, tôi đã có lý do. Nhưng khi ra khỏi nhà kho, chúng tôi trông thấy một điều còn tồi tệ hơn, tồi tệ hơn rất nhiều.”

Marin bước một chút ra khỏi bóng tối. “Anh ấy đang bán nó, Frans...” Cô ta nói, thật khẽ. “Hãy yên tâm...”

“Phu nhân có biết chúng tôi trông thấy thứ gì bị ép vào tường không?”

Cornelia vội chạy lên cầu thang nhà bếp. Tim Nella như muốn bật tung ra khỏi lồng ngực. Nàng muốn nắm tay Cornelia và làm thành một vòng tròn bao quanh người đàn ông này để kìm giữ anh ta và cả trái tim đang đập điên cuồng trong lồng ngực nàng. Lẽ ra mình nên nói cho Marin biết, nàng nghĩ. Không khí run lên quanh nàng khi cơn giận của Meermans mỗi lúc một kinh khủng hơn. Marin nghi ngờ đã đành, nhưng nếu mình xác nhận rằng chỗ đường đó chưa hề được đụng tới, rằng Frans đã thấy nó, có thể nàng đã ngăn được tất cả chuyện này lại. Nàng là người duy nhất lập lại trật tự.

Trên cầu thang, Marin co rúm người lại khi Meermans sấn sổ bước lên - trái ngược hoàn toàn với một hình ảnh lãng mạn hay bất kỳ tình yêu dịu dàng nào. Khi anh ta nhìn chằm chằm vào Marin, hai hình ảnh trong câu chuyện ngày xưa của họ chập chờn trong đầu Nella, món quà con lợn con ướp muối và lá thư tình của Frans được cất kỹ trong một cuốn sách.

“Mong Frans đối xử tử tế với cô ấy.” Nàng cầu nguyện.

“Chúng tôi đã trông thấy anh ta...” Meermans hạ giọng và dằn mạnh từng tiếng. “Chúng tôi đã trông thấy hành động thú tính của anh ta.”

“Anh đang nói về điều gì thế?” Marin nói. “Hành động thú tính?”

“Tôi thiết tưởng cô biết tỏng điều đó từ đời nảo đời nào rồi chứ?” Anh ta nói. “Việc anh ta làm chuyện đồi bại ngoài bức tường nhà kho. Và cái cảnh tượng kinh tởm đó một khi đã lỡ nhìn thấy rồi thì không đời nào quên được.”

“Không thể nào!” Marin nói.

“Có đấy!” Meermans đứng thẳng người lên và quay sang Nella. “Thế giới này sẽ phải biết, phu nhân... người chồng đáng kinh tởm của cô đã giở trò đồi bại với một thằng nhóc như thế nào.”

Nella nhắm mắt như thể muốn chặn lại những lời nói của Meermans đang rót vào tai nàng. Nhưng quá muộn mất rồi. Khi mở mặt, nàng thấy Meermans trông có vẻ hả hê một cách lố bịch. Ồ, anh đâu phải là người đầu tiên nói cho tôi biết điều bí mật đó, nàng nghĩ và không thể nhìn vào mắt anh ta. Chồng tôi đã cho tôi biết điều đó, ít ra là vậy.

Cả ba người đàn bà dường như không ai mở miệng và Meermans có vẻ bực tức bởi sự câm nín của họ. “Johannes Brandt là một kẻ suy đồi!” Anh ta nói như thể chọc vào trạng thái điếng người của họ. “Một con sâu ghê tởm của thành phố này. Và tôi sẽ làm bổn phận của một công dân ngoan đạo.”

“Chắc có nhầm lẫn gì rồi...” Marin lí nhí.

“Nhầm lẫn sao được. Và hơn thế nữa, thằng cắt con đó quả quyết là Johannes đã tấn công nó.”

“Sao?” Nella nói.

“Anh là bạn của anh ấy...” Giọng Marin như hụt hơi, tay trượt khỏi lan can. “Đừng truy cứu chuyện này, anh thừa biết kết cục sẽ là gì mà.”

“Tình bạn của tôi với người đàn ông đó đã chấm dứt cách đây nhiều năm rời.”

“Vậy tại sao anh còn muốn anh ấy bán đường giúp cho anh nữa? Nhà buôn đầy ra đấy, sao lại chọn anh trai tôi?”

“Agnes đòi cho bằng được như vậy.” Anh ta nói, đội mũ lên đầu.

“Nhưng anh đã đồng ý, Frans. Tại sao anh đồng ý nếu không còn tình cảm gì với anh trai tôi?”

Meermans giơ tay lên ngăn không cho Marin nói tiếp. “Đường của chúng tôi bị bỏ mặc như linh hồn của anh ta. Và khi tôi trông thấy anh ta thực hiện hành vi báng bổ, cứ như bị con quỷ Beelzebub[1] ám vậy.”

“Con quỷ Beelzebub sẽ ám tất cả chúng ta, Frans, nếu anh cứ tiếp tục như thế. Anh nói là làm bổn phận của mình để phụng sự Chúa nhưng tôi nghĩ là vì những đồng gun-đơn mà thôi. Tiền, sự giàu có - những thứ anh chưa bao giờ có!” Chắc là Jack rồi, Nella nghĩ, làm chuyện đồi bại ngoài bức tường nhà kho. Nàng gần như muốn “thằng nhóc” mà Meermans nói đến đó là Jack. Chí ít anh ta cũng khá chung tình và dành cho chồng nàng chút yêu thương khi thảm họa này đang bắt đầu diễn ra theo chiều hướng khó lường. Nàng tự hỏi có phải Johannes vẫn còn ở nhà kho và chưa hay biết mình đã bị phát hiện. Ông cần phải biết, nàng nghĩ. Ông cần rời khỏi nơi này.

“Ông có nói chuyện với chồng tôi không?” Nàng hỏi.

Meermans quay sang nàng cười nhếch mép. “Đương nhiên là không!” Anh ta nói. “Agnes thì... Chúng tôi buộc phải rời khỏi hiện trường. Đến giờ cô ấy vẫn chưa hoàn hồn.”

“Đừng hiếu thắng như thế Frans!” Marin van xin “Anh sẽ hủy hoại tất cả chúng tôi mất. Chúng ta có thể dàn xếp...”

“Dàn xếp? Cô còn dám nói với tôi về dàn xếp sao? Johannes đã dàn xếp quá nhiều cho cuộc đời tôi rồi.”

“Frans, chúng tôi sẽ bán đường cho anh, và để chuyện này kết thúc...”

“Không, Marin!” Anh ta nói, mở toang cửa ra. “Giờ tôi khác xưa rồi, và tôi sẽ không đắp đập ngăn thủy triều dâng lên đâu.”

❀ ❀ ❀

[1] Trong Kinh thánh, Beelzebub được xem là hoàng tử của địa ngục, chúa tể của loài ruồi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.