Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhanh Chóng Lãng Quên

❊ ❊ ❊

Nhét con Peebo sâu vào trong túi, nàng chạy băng băng xuống cầu thang chính. Vẫn đi giày trong nhà, nàng chạy thẳng ra cửa trước, nhưng sự căng thẳng trong giọng nói của Marin và Johannes vang lên trong phòng ăn khiến nàng đứng khựng lại. Nàng phân vân không biết nên chạy theo nhà tiểu họa hay ở lại nghe cuộc cãi vã giữa hai anh em nhà họ.

“Anh đã nói anh sẽ đi cơ mà, Johannes, và anh phải đi.” Giọng Marin thấp và gượng gạo một cách lạ lùng. “Em đã ra lệnh cho một con thuyền đưa anh ra cảng. Cornelia đã chuẩn bị hành lý cho anh rồi.”

“Sao? Vài tuần nữa anh sẽ đi.” Johannes đáp. “Còn khối thời gian.”

“Giờ đã là tháng Mười một rồi, Johannes! Nghĩ về tất cả những chiếc bánh ngọt và những buổi tiệc cần đường vào mùa này đi. Đi vào tháng Mười hai sẽ là quá trễ, và sự ẩm thấp của nhà kho sẽ không tốt cho đường...”

“Thế còn sự ẩm ướt trong xương của anh thì sao, khi nhảy từ thuyền này sang thuyền khác trong thứ thời tiết này? Cô đâu có biết tình trạng hối lộ phổ biến như thế nào, liên tục nói tiếng Ý mệt mỏi ra sao, hay những bữa ăn tối với các giáo chủ hồng y mù tịt về mọi thứ, ngoài mấy cái cung điện Tuscan của mình.”

Marin khịt mũi. “Anh nói đúng, em không biết. Nhưng cân nhắc mọi bề, đi xa sẽ là... điều khôn ngoan đối với anh lúc này...”

“Khôn ngoan? Tại sao?” Giọng Johannes bỡn cợt. “Cô có âm mưu gì khi anh vắng nhà đấy?”

“Chẳng có âm mưu gì cả, Johannes. Em sẽ lấy lại sự bình yên trong tâm trí. Và cả Petronella cũng vậy.”

“Anh mệt mỏi lắm, Marin! Anh gần bốn mươi rồi.”

“Chính anh là người muốn bán nó ra nước ngoài. Và nếu anh chịu khó vào giường với vợ mình, thì trong mười lăm, mười sáu năm nữa, anh có thể để lại tất cả gia sản này cho con trai mình. Anh có thể sống với tuổi già lẩm cẩm tại một quán trọ nào đó, em chẳng buồn quan tâm.”

“Cô nói gì? Con trai của anh?”

Nella gần như có thể cảm nhận được sự im lặng diễn ra ngay sau đó. Nó rơi tõm giữa họ, Johannes và Marin trong phòng và nàng bên ngoài, hệt như một lớp tuyết dày mà một người có thể trượt ngã vào và biến mất tăm. Nàng tì má vào lớp gỗ, chờ đợi. Giọng chồng nàng chứa đựng sự mong mỏi, hay chỉ đơn thuần là sự ngạc nhiên? Agnes chính xác tới mức nào, vào đêm đó tại Hội thợ bạc? Trò đánh cuộc may rủi, là quan niệm của Johannes về con thừa tự. Nếu mọi thứ đều có thể thay đổi, Nella nghĩ trong khi mân mê con chim trong túi, thì chắc con người cũng vậy.

“Marin!” Johannes thở dài nói, cắt ngang luồng suy nghĩ miên man của Nella, cơn mộng tưởng tan biến. “Cô đã ép chúng ta sống cuộc đời hoàn hảo được vạch lối sẵn nhưng lại không đưa chúng ta đến đâu cả! Mười lăm năm nữa anh có thể đã chết rồi.”

“Ồ, em nhìn thấy rất rõ nơi đến của chúng ta, anh à. Đó chính là điều khiến em đau đớn.”

“Nếu đi thì anh phải đưa Otto đi cùng.”

“Otto cần ở nhà!” Marin nói. “Chỉ còn ba phụ nữ. Ai kéo củi đây? Băng giá đang đến gần.”

“Cô muốn điều hành công việc của anh, mà một khúc củi cô cũng không nhấc nổi, phải không? Nếu vậy thì...” Johannes khịt mũi, khi Marin không đáp lại. “Chỉ còn lại duy nhất một người anh có thể mang theo thôi.”

“Nếu anh tính đến...”

Nella xông vào phòng. Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy chồng mình kể từ hôm bắt gặp cảnh tượng khủng khiếp tại văn phòng của ông. Nét đau khổ thoáng hiện trên khuôn mặt Johannes khi ông đột ngột đứng bật dậy khiến chiếc ghế bị xô lệch. “Nella! Em...”

“Gì thế?” Nella ngắt lời ông, chỉ về nơi Marin đang mải mê nhìn một tấm bản đồ.

“Bản đồ De’Barbari của Venice.” Marin nói, nhìn chằm chằm vào những bông hoa hải đăng vắt sau vành tai Nella. “Em tìm thấy con vẹt đuôi dài chưa?” Johannes hỏi. Nella nhét tay vào túi. “Chưa.”

“À.” Ông ngừng lời, xoa cằm trầm ngâm, chăm chú nhìn nàng. Ông liếc nhìn Marin. “Tôi đã quyết định đi Venice, để tiến hành các cuộc thương thảo về số đường của Agnes.”

“Venice?” Nella hỏi. “Vậy là mình không có ở nhà vào Giáng sinh?”

“Tôi không chắc nữa.”

“Ồ!” Nella ngạc nhiên khi nghe trong giọng nói của mình có hơi hướng của sự thất vọng. Marin ngước nhìn lên.

“Tôi và Marin nghĩ như thế là tốt nhất.” Johannes nói.

“Cho ai?”

“Cho đường.” Ông đáp.

“Cho tất cả...” Marin nói.

Như Marin đã trù liệu, Johannes lên chiếc thuyền của VOC đang đợi bên ngoài nhà. Nó sẽ đưa ông ra cảng, sau đó ông sẽ lên con tàu của mình. Đứng trên bậc cửa nhà, Nella rùng mình khi ông ngập ngừng đưa một tay lên vẫy nàng. Nàng cũng làm theo, lòng bàn tay nàng hướng ra không gian lạnh lẽo, nhưng không vẫy, chỉ giơ lên chào.

“Em cài hoa lên tóc nhỉ?” Ông nói.

“Vâng.” Nàng chăm chú nhìn làn da rám nắng của ông, những nếp nhăn do tuổi tác quanh mắt ông, những sợi râu bạc lởm chỏm. “Tượng trưng cho sự trở lại.” Nghe nàng nói, Johannes dường như không thể cất tiếng, và trong khoảnh khắc kìm nén ngắn ngủi ấy, Nella cảm thấy như thể mình cao lớn hơn, chững chạc hơn.

Con Rezeki phóng ra khỏi nhà, sủa vống lên tức tối vì bị bỏ lại.

“Anh có mang theo một cối đường mẫu nào không?” Marin hỏi.

“Lời nói của anh là đủ, Marin.” Johannes đáp, nhưng giọng ông đầy xúc động.

Người đàn ông này là ai, Nella tự hỏi, mà sao xúc động khi mình chào tạm biệt?

“Tại sao anh không đưa chị ấy theo cùng?” Marin hỏi.

“Chị dâu em sẽ làm cản trở công việc.” Johannes đáp. “Hãy trông chừng cô bé nhé.” Nella cầu mong là hai anh em họ nói về con chó. Marin nói với anh mình bằng giọng lạnh lùng, thật khó nắm bắt. ông sắp sửa đi rồi, có phải không? Chẳng phải đó là điều nàng muốn hay sao? Có lẽ nhà tiểu họa sẽ sớm gửi đến thứ gì đó giúp nàng hiểu thêm về người phụ nữ lạ lùng này, Nella tự hỏi. Con búp bê Marin không có manh mối nào cả. Tối nay... nàng tự nhủ. Tối nay mình nhất định sẽ đến chỗ biển hiệu Mặt trời.

Marin lừ đừ đi vào trong, như thể cái lạnh đã khiến những khớp xương của cô ta tê dại. Cornelia chăm chú nhìn dáng điệu uể oải của chủ nhân. Đứng bên cạnh Otto, Nella dõi theo hình dáng chồng mình nhỏ dần khi con thuyền của ông trôi ngược lên Golden Bend. “Anh không muốn đi Venice ư?” Nàng hỏi.

“Tôi đi rồi, thưa phu nhân.” Otto đáp, vẫn nhìn chằm chằm vào làm nước dập dềnh. “Một lần là đủ để tham quan được cung điện Doge rồi.”

“Tôi muốn nhìn thấy nó.” Nella nói. “Lẽ ra ông ấy có thể đưa tôi đi.” Nàng bắt gặp Cornelia và Otto lại đưa mắt nhìn nhau. Khi họ quay trở vào nhà, ba người họ trông thấy Jack Philips đứng bên khúc cua cao của con kênh. Bụng Nella nhộn nhạo. Jack hai tay đút túi, tóc vẫn rối như thường lệ, đang cau có dõi theo con thuyền của Johannes đang đi xa dần. Otto đẩy Nella lên bậc tam cấp, người nàng chùng chình trước cái đụng chạm đó, nhưng rồi cũng để anh ta đưa nàng vào nhà, nghe tiếng Cornelia khẽ đóng cửa lại sau lưng.

Bên ngoài, màn đêm mùa đông đang giăng mắc. Bầu trời là một con sông màu chàm sâu thẳm, những ngôi sao chớp nháy hệt như những ánh đèn trong dòng chảy của nó. Nella ngồi bên cửa sổ, phiên bản thu nhỏ của Peebo đặt trong lòng. Jack đã biến mất khỏi chỗ ban nãy anh ta đứng. Giờ Johannes đang ở đâu? Liệu ông có đi trên một con thuyền gondola huyền bí? Liệu ông có trở lại cung điện Doge? Đương nhiên là ông sẽ rồi, Nella nghĩ. Johannes mà. Nàng nhìn cái tủ có ngăn kéo và nhẹ nhàng đặt Peebo lên một chiếc ghế bọc nhung. “Mọi thứ đều có thể thay đổi.” Nàng cố không mường tượng cảnh con Peebo giờ này đang ở bên ngoài, rét cóng, làm mồi cho bọn diều hâu và lũ cú. Có lẽ nhà tiểu họa đang trông chừng nó. Nhưng mà những chiếc lông vũ nhỏ xíu được cắt ngắn này còn được lấy từ đâu nữa chứ? Cứ nghĩ đến việc người phụ nữ đó có thể đã nhổ lông và giết hại nó, nàng không tài nào chịu đựng nổi.

Đã đến lúc phải tìm hiểu. Vào giờ này, đường Kalverstraat chắc lạnh thấu xương, Nella vừa mặc vào chiếc áo khoác đi đường vừa nghĩ. Ai mà biết được sẽ mất bao lâu để thuyết phục nhà tiểu họa chịu ra ngoài?

Nella đeo quanh cổ con búp bê của chính nàng chiếc chìa khóa vàng nhỏ xíu nhà tiểu họa gửi đến rồi đặt nó ngay ngắn trên giường mình. Nhìn ánh sáng lấp lóa nơi xương đòn của con búp bê, nàng nói lớn: “Tôi không sợ đâu!” Nhưng nói gì thì nói, Nella không thể xóa đi cái ý nghĩ rằng việc nàng đeo chìa khóa vào cổ phiên bản thu nhỏ của mình là điều duy nhất đảm bảo nàng sẽ quay về an toàn.

Từ trước đến giờ, Nella chưa từng đi ra ngoài vào ban đêm. Ở Assendelft, nàng chỉ gặp một con cáo lang thang đột nhập vào chuồng gà. Bọn cáo ở Assendelft có thể rất giảo hoạt. Khẽ mở cửa, nàng hít ngửi mùi oải hương dễ chịu ngập tràn hành lang trong bầu không khí ẩm ướt vì hơi nước. Phần còn lại của ngôi nhà im ắng ngoại trừ tiếng nước lõm bõm vang lên ở cuối hành lang. Marin, người giữ những bí mật của mình hệt như vũ khí, người mặc những chiếc váy làm từ lông chồn zibelin nhưng lại ăn cá trích cũ, hình như đang tắm khuya.

Tắm vào bất kỳ giờ nào trong ngày là một việc làm xa xỉ, và Nella lấy làm lạ trước cái thú tắm ban đêm ấy. Không thể cưỡng lại được, nàng rón rén đi xuống hành lang và ghé mắt nhìn vào lỗ khóa.

Marin xoay lưng về phía nàng khiến Nella không trông thấy được hết cái bồn tắm chiếm gần trọn không gian trống còn lại trong căn phòng nhỏ xíu. Ai đổ nước ấm đầy ắp vào bốn rồi mang nó vào trong phòng? Không phải là Marin chứ? Em chồng nàng không hề mảnh mai như nàng tưởng. Nhìn từ đằng sau, nàng thấy đùi và mông cô ta vốn thường được giấu bên dưới những lớp váy rất căng tròn. Quần áo Marin mặc chỉ là thứ để che đậy bên ngoài cho thế giới biết người cô ta muốn trở thành.

Nhưng khi cởi đồ, Marin trở thành một người hoàn toàn khác với làn da trắng và chân tay thuôn dài. Khi cô ta khom người để kiểm tra nhiệt độ nước, Nella phát hiện ra ngực cô ta không hề nhỏ. Rõ ràng Marin đã ép chúng lại trong những chiếc áo nịt ngực bó chặt.

Marin nhấc một chân vào cái bồn bằng đồng, rồi đến chân kia, chuối vào từ từ như thể nước còn nóng lắm. Ngả đầu ra sau, nhắm nghiền hai mắt, và để nước ngập hết người. Cô ta ở dưới nước vài giây, hình như đá chân lên thành bồn trước khi ngoi lên thở. Khi những nụ hoa oải hương trôi lững thững trên bề mặt nước tỏa hương thơm ngát, Marin kì cọ cho đến khi da hồng rực lên.

Những lọn tóc bết nước ở cổ nhìn rất trẻ con và yếu đuối không chịu nổi. Trước mặt Marin, trên cái giá, bên cạnh sách và sọ động vật, Nella nhìn thấy một bát nhỏ quả óc chó tẩm đường, sáng lên như những món trang sức dưới ánh nến. Nàng không thể nhớ nổi lần nào Marin công khai ăn một món rán, một chiếc bánh quế hay bánh sữa - không hề, ngoại trừ chỗ đường của Agnes mà cô ta cũng chỉ miễn cưỡng nếm cho phải phép. Có phải Marin xoáy được chúng ở nhà bếp? Có phải Cornelia thông đồng với chứng thèm ăn bí mật của chủ nhân?

Marin, cô đúng thật là, Nella nghĩ. Giấu quả óc chó tẩm đường trong phòng thế kia mà lại chỉ trích sở thích bánh hạnh nhân của tôi. Đường và cá trích hai loại thức ăn giúp làm sáng tỏ những nét tính cách đầy mâu thuẫn nơi cô ta gây cho người khác sự khó chịu.

“Người đã làm gì thế này?” Marin đột nhiên cất tiếng hỏi bâng quơ. “Người đã làm cái quái quỷ gì thế này?” Hình như Marin nhìn vào hư không, nơi chẳng có câu trả lời nào đáp lại và đợi. Nella vẫn dán mắt vào lỗ khóa, sợ đến chết khiếp rằng cái áo khoác đi đường của nàng sẽ bất thần kêu sột soạt. Sau một lúc, Marin ra khỏi bồn tắm với chút chật vật, chậm rãi lau khô từng bên chân và tay. Cô ta trông có vẻ đầy đủ dưỡng chất dù ăn nhỏ nhẹ như chim, và không ưa đồ ngọt. Mặc vào chiếc váy dài bằng vải lanh, Marin ngồi trên chiếc giường bên trái bồn tắm, nhìn lướt qua gáy những cuốn sách.

Nella không thể dứt mắt đi được. Những chiếc váy hoàn hảo của cô em chồng nàng đã biến mất, cả những cái yếm đen cùng những dải buộc đầu màu trắng. Giờ thì Nella đã biết thứ gì nằm bên dưới; nàng đang tận mắt nhìn làn da của cô ta. Marin với tay lôi một mảnh giấy ra khỏi một cuốn sách. Bức thư tình, Nella cam đoan vậy. Và Marin bắt đầu xé vụn nó cho đến khi không thể xé thêm được nữa, chỉ còn lại những mẩu nhỏ li ti dập dềnh trên mặt nước trong bồn. Rồi cô ta ôm đầu khóc nức nở.

Nhìn thấy Marin như vậy chắc mình sẽ cảm thấy có nhiều sức mạnh hơn, Nella nghĩ khi tiếng khóc nức nở của em chồng đầy ứ tai nàng. Tuy vậy, thậm chí đến bây giờ nàng vẫn không hiểu được Marin. Giống như quan điểm về tình yêu của cô ta, tốt nhất nên quan sát Marin khi cô ta đang tham gia vào cuộc đuổi bắt. Và cho dù bị bắt gặp như lúc này, cô ta thậm chí còn khó hiểu hơn. Nella tự hỏi không biết cảm giác sẽ như thế nào nếu được Marin tin tưởng và chia sẻ để nàng giúp xoa dịu nỗi đau trong lòng cô ta?

Đột nhiên thấy lòng chùng xuống, Nella quay đi. Không bao giờ có chuyện đó. Sự riêng tư trần trụi của khoảnh khắc này khiến nàng rung động, trấn áp cái ao ước được lẫn vào màn đêm đen kịt và cái lạnh lẽo bên ngoài. Nàng muốn ngủ. Để đến mai vậy, Nella tự nhủ. Vì lúc này nàng muốn cầm phiên bản thu nhỏ của mình có đeo chiếc chìa khóa vàng nơi cổ lên khỏi giường và cất nó trở vào chiếc tủ có ngăn kéo.

Khi Nella kéo áo choàng vào sát người và đi về phòng mình, thấp thoáng một cái bóng chuyển động gần đầu cầu thang. Phía sau, một bàn chân dợm bước biến mất vào trong bóng tối.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.