Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Diễn Viên

❊ ❊ ❊

Cornelia nắm chặt lấy tay Nella khi nhìn thấy gã thanh niên người Anh. Kẻ giết Rezeki lửng thửng đi vào phòng. Mái tóc rối đã mất đi vẻ bóng bẩy, một bên vai anh ta được băng bó, máu thấm ra bên ngoài.

“Đó không phải là máu của anh ta.” Nella lẩm bẩm. “Vết thương giờ chắc đã lành rồi.” Jack nhìn lên khu vực khán đài và Nella để ý thấy Agnes ngồi sụn xuống ghế.

Khi thấy anh ta, một người Anh bằng xương bằng thịt, các thành viên trong hội đồng xét xử ngồi thẳng người lên. “Nguyên đơn có phải là Jack Philips, đến từ Bermondsey, nước Anh?” Slabbaert hỏi.

Trong một khoảnh khắc, hình như Jack thấy nao núng khi đối mặt với những cái nhìn chằm chằm và tiếng xì xào của khán giả. Nella, nhớ lại Jack đã “diễn” đạt đến thế nào trong tiền sảnh sau khi đâm chết con Rezeki, không thể phân biệt được anh ta đang sợ thật hay chỉ giả vờ.

“Đúng thế!” Jack đáp. Anh ta ném hai từ đó như đôi găng tay bằng sắt xuống chân Johannes, kiểu nói tiếng Hà Lan lạ lùng của anh ta vọng khắp gian phòng. Một vài người công khai cười khẩy trước chất giọng của Jack.

“Đưa cho nguyên đơn cuốn Kinh thánh.” Slabbaert nói giọng ngâm nga và một thư ký tòa đứng lên chìa ra một cuốn sách nhỏ, dày cộp. “Nguyên đơn hãy đặt tay lên và thề sẽ nói sự thật.”

Jack đặt bàn tay run rẩy lên cuốn Kinh thánh. “Tôi thề!” Anh ta nói.

Mặt Johannes là một chiếc mặt nạ không thể đọc được và Jack không hề nhìn thẳng vào mắt ông. “Nguyên đơn có nhận ra người đàn ông này không?” Slabbaert chỉ vào Johannes, nhưng Jack vẫn cúi đầu. “Tòa hỏi, nguyên đơn có nhận ra người đàn ông này không?”

Jack vẫn không nhìn lên. Đây là cảm giác tội lỗi, hay vờ sợ hãi, chỉ là một trong những thủ thuật mà Jack đã học được tại những rạp hát bên dòng sông Thames? “Nguyên đơn điếc à?” Slabbaert nói, hơi lớn giọng. “Hay không hiểu tòa?”

“Tôi hiểu!” Jack nói. Ánh mắt lấm lét nhìn về phía Johannes, nấn ná trên đôi chân quặt quẹo và tấm áo choàng cũ sờn của ông.

“Nguyên đơn tố bị cáo tội gì?” Slabbaert hỏi.

“Tôi tố cáo ông ta tội cưỡng bức, hành hung và hối lộ.”

Các thành viên trong hội đồng xét xử xì xào phấn khích. “Để tòa đọc to tuyên bố của nguyên đơn nhé.” Slabbaert hắng giọng.

“Tôi, Jack Philips, đến từ Bermondsey, nước Anh, ngự tại biển hiệu Con thỏ trên đường Kloveniersburgwal gần Bethaniënstraat, bị bất thình lình tấn công và cưỡng bức vào tối muộn ngày Hai mươi chín tháng Mười hai. Người cưỡng bức tôi là ông Johannes Matteus Brandt, nhà buôn Amsterdam và là bedwindhebber[1] của VOC. Tôi chống trả và bị đâm vào vai.”

Nguyên đơn có muốn nói thêm điều gì nữa không?” Slabbaert hỏi, nhìn qua cặp kính.

“Thưa tòa, không.”

Cornelia quay sang Nella. “Có phải hắn chỉ khai rằng ông chủ đâm hắn không? Có phải thế có nghĩa là Toot được an toàn không?” Nhìn mặt cô ta như thể cô ta gần như không thể tin nổi chuyện đó. “Một phép màu nhỏ, phu nhân.”

Nhưng Nella không thể cảm thấy hài lòng như vậy được. Lời nói dối đó giúp cho Otto được tự do, nhưng lại cột Johannes chặt hơn vào án tử.

“Và mọi điều ở đây đều đúng cả phải không?” Slabbaert nói, ám chỉ bản tường trình.

“Vâng, thưa ngài. Ngoại trừ một chuyện là khi đâm, ông ta suýt nữa thì đâm phải tim tôi.”

“Tòa biết. Và bị cáo đã tấn công nguyên đơn ở đâu?”

“Ở Eastern Islands. Thỉnh thoảng tôi làm thợ chèn lắp tại những kho hàng của VOC.”

“Nguyên đơn đã thấy bị cáo như thế nào?”

“Ý ngài là gì?”

“À, Johannes Brandt hành xử thế nào trước khi... tấn công nguyên đơn?”

“Ông ta điên loạn.”

Làm sao Jack biết một từ như thế bằng tiếng Hà Lan? Nella nghĩ.

“Hai người có nói chuyện với nhau không?”

Jack giờ đã thực sự nhập vai. Tỏ ra là một diễn viên dày dạn, anh ta im lặng và chờ đợi, để gian phòng không nghe thấy gì ngoài những xầm xì thắc mắc của khán giả, và tiếng mưa rơi.

“Bị cáo có nói chuyện với nguyên đơn không?” Slabbaert nhắc lại.

“Ông ấy gọi tôi là cháu gái bé nhỏ của ông ấy và hỏi tôi sống ở đâu.”

“Bị cáo gọi nguyên đơn là cháu gái bé nhỏ?” Slabbaert quay sang những thành viên hội đồng xét xử. “Xét mọi góc độ, những người đàn ông này đúng là quái đản. Chúng thậm chí ăn cắp ngôn ngữ của gia đình và biến nó thành lời nói giễu cợt. Bị cáo có nói thêm gì khác không?”

“Ông ta bảo ông ta đã theo dõi tôi.” Jack nói. “Ông ta hỏi liệu ông ta có thể quay lại và thăm chỗ ở của tôi không.”

“Thế nguyên đơn trả lời sao?”

“Tôi đẩy ông ta ra và bảo ông ta để tôi yên.”

“Thế sau khi nguyên đơn đẩy bị cáo ra?”

“Ông ta túm lấy tay áo tôi và ấn tôi vào bức tường ở kho hàng của ông ta.”

“Rồi sao?” Jack im lặng. “Rồi sao nữa?” Slabbaert hối thúc. “Nguyên đơn bị cưỡng bức phải không?”

“Vâng.”

“Nguyên đơn bị người đàn ông đó cưỡng bức?”

“Vâng.”

Hai thành viên hội đồng xét xử xổ một tràng ho rung cả ghế. Trong khán phòng, mọi người xầm xì. Một trong những đứa bé nhỏ tuổi nhất, ba tuổi là cùng, nhìn chằm chằm giữa những chấn song tay vịn, nét mặt kinh hoàng.

Viên chánh án chồm về phía Jack, tia hả hê lóe lên trong cặp mắt thô lố của loài lưỡng cư. “Bị cáo có nói gì trong khi đang cưỡng bức nguyên đơn không?”

“Ông ta nói... ông ta nói ông ta phải có được tôi. Rằng ông ta sẽ cho tôi thấy ông ta yêu cháu gái nhỏ của mình như thế nào.”

“Thế nguyên đơn có nói gì không?”

Jack ưỡn ngực, phô ra chiếc băng vấy máu. “Tôi bảo răng quỷ dữ ở bên trong ông ta. Rồi tôi bảo ông ta là quỷ dữ, nhưng ông ta vẫn không dừng lại. Ông ta nói ông ta sẽ cho một thằng nhóc như tôi biết một người đàn ông “yêu” thì như thế nào. Ông ta nói ông ta luôn có mọi thứ ông ta muốn, và ông sẽ đánh tôi nếu tôi không phục tùng.”

“Chúng tôi có giấy xác nhận của bác sĩ về tình trạng thể chất của nguyên đơn lúc cậu ta đến Stadhuis để trình báo.” Slabbaert nói, đưa những tờ giấy cho các thành viên hội đồng xét xử. “Bị cáo đã đâm cậu, chàng trai. Suýt chút nữa là trúng tim.”

“Chàng trai” một tiếng gọi đầy thân mật. Chàng Jack đáng thương, bị mắc kẹt trong bóng đêm bởi Lucifer[2] Rõ ràng qua cách nói, Slabbaert tỏ ra cảm thương đối với Jack, trông người Johannes chùng xuống trĩu nặng, như thể xương ông được làm bằng đá.

“Đúng!” Jack nói. Nghe thế Johannes ngước nhìn lên. Jack vội quay sang những thành viên hội đồng xét xử. “Rồi ông ta đánh tôi đến nỗi gần như không đi lại được.”

“Tất cả là dối trá!” Johannes ngắt lời.

“Ông ta không được nói với tôi, thưa ngài chánh án Slabbaert.” Jack nói. “Bảo ông ta là không được nói với tôi.”

“Bị cáo hãy im lặng. Rồi bị cáo sẽ được nói. Nguyên đơn hoàn toàn chắc chắn rằng người đàn ông tấn công mình đêm hôm đó là Johannes Brandt phải không?”

“Hoàn toàn chắc chắn!” Jack nói, nhưng hai gối anh ta bắt đầu khuỵu xuống.

“Cậu ta sắp ngất đấy.” Johannes nói khi Jack láo đảo như muốn khuỵu xuống sàn.

“Giữ cậu ta lại.” Slabbaert nói, vẩy bàn tay về phía Jack. Hai lính canh xốc anh ta lên. “Tòa sẽ dời lại cho đến sáng ngày mai lúc bảy giờ.”

“Thưa chánh án Slabbaert...” Johannes nói. “Hôm nay đúng ra chỉ là buổi đọc cáo trạng, nhưng ngài đã cho đưa vào người cáo buộc tôi. Ngài đang chơi trò gì vậy? Khi nào thì đến lượt tôi hỏi? Ngài đã tìm cách làm mất danh dự của tôi và khiến dân chúng hoang mang. Tôi phải được nói.”

“Bị cáo nói quá nhiều rồi đấy thôi. Tòa vẫn chưa cho gọi nhân chứng cơ mà.” “Kinh thánh dạy thế nào thì ta cứ làm thế ấy.”

Johannes nói.”Cả hai bên đều được quyền nói như nhau.” Ông chỉ vào cuốn Kinh thánh. “Trong việc xét đoán, các ngươi chớ tư vị ai; hãy nghe người hèn như nghe người sang, đừng có sợ ai, vì sự xét đoán thuộc về Đức Chúa Trời. Phàm việc nào lấy làm rất khó cho các ngươi, hãy đem đến trước mặt ta thì ta sẽ nghe cho. Deuteronomy[3]. Trong trường hợp ngài muốn kiểm tra.”

“Sẽ đến lượt bị cáo.” Slabbaert đáp. “Nhưng giờ, tòa hoãn. Bảy giờ sáng mai xử tiếp.

Johannes và Jack được đưa ra hai lối khác nhau. Jack cúi gằm, nhưng Johannes quay nhanh về phía khu vực khán đài, nơi Cornelia và Nella đã đứng lên. Nàng đưa tay lên, và ông gật đầu trước khi bị lôi đi.

Mọi người co duỗi tay chân và đưa mắt nhìn nhau trong ngỡ ngàng và hoang mang. Những người có thể trạng ốm yếu lục tìm trong túi những bịch quả hạch, những cuộn phô mai và giăm bông. Agnes vội vã bước trên lối đi giữa hai hàng ghế. Nella lại một lần nữa kinh ngạc trước thân hình còm nhom của cô ta, những bước chân líu ríu như chim. Frans Meermans đã biến đầu mất tăm.

Nàng biết mình không có nhiều thời gian. “Tôi không đi lâu đâu.” Nàng bảo Cornelia. “Chị về với Marin di.”

Ngay lập tức, nét mặt Hanna tò mò, nhưng Nella nhìn Cornelia cảnh báo. Ngay cả Hanna cũng không được biết bí mật đó. Comelia trả lời bằng một cái gật đầu gần như không thể nhận thấy.

Đi theo lối Agnes đã ra, Nella để ý thấy vật gì đó rơi xuống sàn nơi ban nảy cô ta ngồi, nằm chỏng chơ giữa đống vỏ cam. Đôi chân nhỏ xíu đi giày đế cao thò ra bên dưới ghế băng. Mình biết đôi chân đó, nàng nghĩ, và quỳ xuống.

Đôi chân của một con búp bê nhỏ mặc đồ màu vàng. Gương mặt của Nella, tóc lơi ra khỏi dải buộc đầu màu vàng nghê. “Trời đất ơi!” Nàng nín thở. Phiên bản thu nhỏ này của nàng trông nét mặt bình thản hơn con búp bè trong tủ ngăn kéo. Nó có vẻ điềm tĩnh hơn. Theo phản xạ, nàng lần tìm trong người con búp bê xem có dấu vết gì không để chuẩn bị tinh thần đối phó với bất kỳ hiểm nguy nào sắp xảy đến. Nhưng trong thâm tâm, nàng biết mình đang tìm dấu hiệu của một em bé. Không có; bụng phẳng lỳ. Nella xua đi cơn buồn bã. Ít nhất mi cũng không có vết đứt hay gẫy nào, nàng thầm nhủ. Giờ chưa đến lượt mi.

❀ ❀ ❀

[1] Tiếng Hà Lan, nghĩa là thành viên của hội đồng quản trị.

[2] Trong kinh thánh, Lucifer là hoàng tử của địa ngục.

[3] Đệ nhị luật, quyển thứ năm trong Cựu ước.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.