Dù Nella đói ngấu và tài nấu nướng miễn chê của Cornelia, bữa ăn vẫn không thể chịu đựng nổi. Bơi trong mớ xống áo lùng nhùng, Agnes uống ba ly rượu Rhine và nói về những bài thuyết giáo xuất sắc cùng lòng mộ đạo của mục sư Pellicorne, về tầm quan trọng của việc luôn luôn tỏ lòng biết ơn. Thế còn những tên trộm đê tiện với đôi tay xấu xa mà cô ta thấy được thả ra khỏi Rasphuis thì sao nhỉ?
“Rasphuis là gì?” Nella hỏi.
“Nhà tù dành cho đàn ông.” Agnes đáp. “Spinhuis là nơi nhốt phạm nhân nữ, còn Rasphuis nhốt phạm nhân nam. Đó là nơi sống của những người điên.” Cô ta tiếp tục, nghểnh cổ về phía trước, ánh mắt vờ ngây dại như người mắc bệnh tâm thần. Đó là một cảnh tượng gây sốc và trong khi Agnes cứ tiếp tục diễn thì Frans nhìn chằm chằm xuống khăn trải bàn. “Bị gia đình bỏ rơi, phải nộp một khoản tiền cho nhà tù để được bảo vệ.” Cô ta chĩa một ngón tay đeo nhẫn về phía Nella. “Nhưng những gã đàn ông điên thật sự thì bị đưa vào buồng tra tấn ở dưới tầng hầm của Stadhuis, gần những kho vàng của thành phố.”
Marin hầu như không nói gì, lia mắt về phía anh trai, uống ba ly cùng với Agnes và thêm một ly nữa lúc Cornelia dọn đi món chính đầu tiên.
Johannes vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, nhưng mắt ông đờ dẫn, râu bạc lún phún chưa kịp cạo trên khuôn mặt rám nắng. Ông chăm chú vào đĩa ăn của mình với sự tập trung hơn mức bình thường, cắm phập nĩa vào những khúc thịt bồ câu rưới sốt gừng. Khi Agnes trở nện lố bịch hơn, Meermans cố tìm cách gây ấn tượng bằng việc lái câu chuyện sang chủ đề mậu dịch và buôn bán. Anh ta thao thao về nước ép mía và những công cụ bằng đồng, về cối đường, về mức phạt nô lệ. Johannes nhai cà rốt rào rạo gần như không hề nể nang.
Cuối cùng, món bánh nướng nho khô và kem được dọn lên. Mọi người lập tức tấn công và chén sạch. Bữa ăn kết thúc và đã đến lúc đi vào vấn đề chính. Với cái gật đầu từ Marin, Cornelia mang vào một chiếc đĩa sứ trên đó là cối đường, dáng điệu lóng ngóng hệt như bồng một đứa bé mới sinh. Otto theo sau cô ta với một khay để những chiếc thìa trên tay.
Nella nhìn cối đường hình nón có chiều dài bằng cẳng tay nàng sáng lấp lánh với những tinh thể chắc nịch. “Nửa vụ đã được đóng cối trước khi vận chuyển...” Meermans nói. “Nửa còn lại được tinh luyện ở Amsterdam.”
“Thìa nhé?” Johannes nói và chia cho mọi người. Ai cũng lấy một cái. “Cornelia, Otto, hai người cũng nên thử đi.” Ông nói. “Hai người mới chính là những chuyên gia đích thực.”
Hai cánh mũi Agnes nở rộng và môi trề ra. Cornelia rón rén lấy một cái muỗng và đưa cho Otto một cái. Khi Johannes rút ra một con dao bấm và đứng lên toan cắt miếng đầu tiên, Meermans vội đứng dậy rút con dao găm nơi thắt lưng. “Để tôi!” Anh ta nói và đưa dao lên. Johannes mỉm cười và ngồi xuống trở lại. Marin vẫn bất động, hai tay đặt lên mặt bàn trải khăn hoa.
Chỗ đường được xắn ra đầu tiên rơi xuống, xoay tròn trong cái đáy hình nón. “Cho mình này!” Meermans nói, đưa vợ với điệu bộ màu mè. Agnes mặt sáng rỡ. Anh ta tiếp tục đưa cho người khác, và Johannes và Otto là người cuối cùng. “Incroyable![1]” Anh ta nói, đưa mẩu đường vào miệng. “Em yêu, cha em có thể không được trời ban con trai nối dõi, nhưng đối với đường thì ông ấy được ân sủng.”
Nella cảm thấy chỗ đường ngọt lịm và lộn nhộn hạt tan đi trong miệng, rồi biến mất trong phút chốc, chỉ còn dư vị hương vani đọng lại từ lưỡi đến vòm miệng. Marin cầm chiếc thìa, nhìn lảng đi khỏi chỗ đường chờ được nếm. Agnes vẫn không rời mắt khỏi Marin khi những khớp tay cô ta trắng bệch đi trên cán thìa, miệng gần như không mở ra khi nuốt vội chỗ đường.
“Ngon tuyệt!” Marin nói, mỉm cười chiếu lệ.
“Thêm miếng nữa nhé?” Agnes nói.
“Cornelia, cô thấy thế nào?” Johannes hỏi. Marin ném sang cô hầu gái ánh nhìn nhắc nhở.
“Rất ngon, thưa ông chủ. Ngon lắm ạ!” Nella chưa bao giờ nghe giọng Cornelia rụt rè đến thế.
“Otto, cậu thấy sao?” Johannes hỏi.
“Tạ ơn Chúa, nhưng ông sắp sửa làm giàu cho chúng tôi rồi, Brandt!” Agnes chen ngang.
Johannes mỉm cười, nhận thêm mẩu đường nữa từ cối đường sáng loáng. Nella nhìn Otto chùi miệng một cách tinh tế, mỗi cử động đều được kiểm soát.
“Khi nào anh đi Venice?” Meermans hỏi. “Nào là palazzo[2] và gondola[3]... nơi đó cũng thoải mái và dễ chịu như ở nhà ấy nhỉ.”
Marin đặt thìa xuống sau khi thử thêm lần nữa. “Venice ư?” Cô ta hỏi.
“Gondola là gì, anh yêu?” Agnes hỏi chồng, giọng ngờ nghệch, mắt long lanh vì chỗ rượu Rhine uống vào và lóe lên niềm khao khát được yêu thương.
“C’est un bateau[4]” Anh ta đáp.
“Ồ!” Agnes nói.
“Tôi sẽ đi chừng một tháng thôi.” Johannes nói. “Anh muốn đi cùng tôi không, Frans? À...” Ông nói thêm, giơ một ngón tay. “Tôi quên là anh không chịu được nước.”
Meermans khịt mũi. “Rất hiếm người chịu được sóng dồi.”
“Đúng vậy.” Johannes uống cạn ly. “Nhưng lúc nào cũng có người chịu được.”
Marin đứng lên. “Petronella, chị chơi đàn luýt nhé?”
“Đàn luýt?” Nhớ lại Marin có lần bảo nàng không được làm đứt dây đàn của anh mình, Nella không giấu nối sửng sốt.
“Tôi vừa nói rồi đấy thôi.”
Lần thứ ba ánh mắt hai người giao nhau. Nella, nhìn thấy nét mặt mệt mỏi của Marin, từ bỏ ý định phản đối.
“Đương nhiên rồi, Marin.” Nàng nói. “Đương nhiên rồi.”
Nàng thích chơi đàn luýt là một lẽ, nhưng điều nàng thậm chí còn thích hơn nữa là được trông thấy khuôn mặt của khán giả khi những sợi dây đàn trở nên sống động dưới những ngón tay của nàng. Chỉ mỗi dịp này Nella mới trở thành tâm điểm của sự chú ý, chơi đến bốn mươi phút trước đám khán giả ngồi thành hình vành móng ngựa trước mặt nàng. Ngay cả Cornelia và Otto cũng đến nghe.
Cối đường lúc này đã xong nhiệm vụ quay về lại túi của Agnes, và sự yên lặng bao trùm, chỉ còn những nốt nhạc và một bài hát u sầu về một tình yêu bị đánh mất. Johannes nhìn người vợ mới bằng ánh mắt có gì đó giống như sự tự hào. Marin chăm chú lắng nghe, mắt nhìn chăm chăm vào lò sưởi, còn Agnes thì gật gù trong khi chồng cô ta liên tục cựa quậy trên ghế.
Vợ chống nhà Meermans ra về ngay sau đó, không quên dặn lại sẽ kiểm tra tiến độ của Johannes từ đầu đến cuối tháng Mười. Marin đóng cửa. “Tạ ơn Chúa vì hai người đó đã đi rồi!” Cô ta thốt lên.
“Đế đến sáng hãy dọn dẹp sạch sẽ nhé.” Cô ta bảo Cornelia, lúc này không thể giấu nối sự sửng sốt vì được miễn cho việc rửa chén bát phải mất đến cả đêm mới xong.
Hân hoan với thành công của mình, Nella ôm cây đàn luýt, tựa người vào cửa sổ tiền sảnh. Agnes và Frans đang đi xuống bậc tam cấp trước nhà.
“Khảm đồi mồi” đấy, Frans.” Sau khi uống vào ngần ấy rượu, Agnes gần như không buồn, hoặc không thể giữ giọng mình thấp xuống. “Với cả hợp kim thiếc nữa.”
“Agnes, nói khẽ nào.”
“Quà cưới độc đáo thật! Chỉ những người có đầu óc vĩ đại mới nghĩ ra được! Em sẽ có một cái như vậy, Frans. Ta sẽ có khả năng mua được sớm thôi. Và em muốn cái của em phải đẹp hơn cái của cô ta.”
“Anh không cho rằng ông ta có đầu óc thực sự vĩ đại...”
“Và, ơn Chúa! Anh có thấy nét mặt Marin khi cô ta nếm đường của mình không? Em đã đợi hàng tuần để chứng kiến điều đó. Fransy, Chúa lòng lành...”
“Thôi, im cái miệng lắm lời của em đi.”
Khi họ bước đi, phu nhân Meermans rơi vào sự im lặng không bị ai phá vỡ nữa.
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Pháp, nghĩa là không thể tin nổi.
[2] Tiếng Ý, nghĩa là cung điện.
[3] Tiếng Ý, nghĩa là thuyền đáy bằng.
[4] Tiếng Pháp, nghĩa là “Đó là thuyền đáy bằng”