Nella đứng trên bậc tam cấp ngôi nhà của Johannes, đêm cuối năm trôi qua lặng lẽ không nghi lễ. Nàng muốn vỡ vụn ra thành từng mảnh bởi cái lạnh, bị biến hình bởi ánh sáng. Dòng kênh vắng tanh, băng giá như một dải lụa trắng tinh giữa những ngôi nhà trên con phố Herengracht. Tối nay, mặt trăng treo trên bầu trời to chưa từng thấy; một vòng tròn bàng bạc đầy sinh lực đến kinh ngạc. Trông như thể nàng với tay tới được, như thể Chúa đã đẩy nó xuống từ thiên đàng để bàn tay phàm tục của nàng nắm lấy.
Nàng hy vọng Johannes có thể nhìn thấy mặt trăng qua những chấn song nhà tù nào đó ở Stadhuis. Việc bỏ trốn càng cúng cố thêm tội danh của ông. Otto hiện đang ở đâu? Nhà tiểu họa ở đâu? Vẫn không thấy tăm hơi? Nếu không vì Cornelia, Nella nghĩ, có thể mình cũng bỏ đi cho rồi. Trong khi ngôi nhà co lại, từng người, từng người ra đi, thì cái tủ có ngăn kéo tưởng chừng như đầy hơn, thậm chí còn sống động hơn bao giờ hết.
Từ lối cửa mở đằng sau nàng, một mùi lạ bắt đầu tỏa ra, và Nella bước trở vào trong nhà. Nó không đến từ nhà bếp. Từ trên lầu, nàng nghe có tiếng nuốt nghẹn và tiếng thở hổn hển. Nàng đi theo cái mùi lạ lùng đó lên lầu, dọc theo hành lang tối om, đến nơi một hàng nến chạy quanh cánh cửa phòng Marin. Lần này thì chẳng có mùi oải hương ngọt ngào và gỗ đàn hương thơm ngát, mà là mùi rau quả úng khiến Nella buồn nôn. Marin đang đốt thứ gì đó kinh khủng, nàng nghĩ, chắc làm nước thơm nhưng sai cách. Nhưng âm thanh mà nàng tưởng là tiếng nuốt nghẹn hóa ra là tiếng khóc nức nở. Nella lắng tai nghe, cúi nhìn qua lỗ khóa, và phát hiện nó đã bị bịt lại.
“Marin?” Nàng thì thào.
Không có tiếng đáp lại, chỉ có tiếng nức nở. Nella khẽ đẩy cửa mở ra. Căn phòng bốc mùi đặc trưng của rễ và lá mật gấu ngâm nước. Marin đang ở trên giường, cầm một ly hỗn hợp màu xanh lá màu tù đọng của dòng kênh Herengracht, như thể được múc lên từ đó. Bộ sưu tập sọ động vật đã bị gạt cả xuống sàn, vài cái vỡ tan thành những mảnh xương ố vàng lổn nhổn. Một bản đồ trên tường đã bị xé làm đôi.
“Marin? Cô làm cái quái...”
Nghe giọng Nella, Marin ngước nhìn lên, khuôn mặt giàn giụa nước mắt, hai mắt khép lại trong sự nhẹ nhõm. Hai bàn tay buông lơi và cô ta để Nella lấy đi cái ly. Nella sờ tay lên mặt, lên cổ, ngực em chồng, cố làm bình tâm lại thân người đang run rẩy của cô ta, nước mắt cô ta vẫn không ngớt tuôn trào.
“Chuyện gì thế?” Nàng hỏi. “Chúng ta sẽ cứu ông ấy, tôi hứa.”
“Không liên quan đến anh ấy. Tôi không...”
Marin không thể nói hết câu. Nàng vẫn còn đặt tay trên cơ thể mềm oặt của Marin, và thấy buồn nôn khi ngửi thấy hỗn hợp ghê tởm ấy. Nàng nghĩ về những trận ốm, những cơn đau đầu, chứng thèm ngọt mới phát - bánh nhân táo và quả hạch tẩm đường. Dáng điệu mệt mỏi của Marin cùng tính khí thất thường của cô ta; không nên đụng vào tổ ong, sẽ bị châm cho đấy.
Những bộ quần áo lùng nhùng, cách đi đứng chậm chạp lừ đừ, những chiếc váy đen được lót lông thú bên trong, lá thư tình bí mật bị xé nát. “Tôi yêu em. Tôi yêu em. Bất kể thế nào, tôi vẫn yêu em.”
“Người đã làm gì thế này?” Marin đã nằm trong bồn tắm ướp hoa oải hương, thốt lên câu hỏi như thế.
Marin không ngăn hai bàn tay vỗ về của Nella, và Nella lần tới xa hơn, lên bầu ngực tròn căng của em chồng, đến phần bụng được giấu bên dưới nhiều lớp váy eo cắt cao. Khi ấn nhẹ chỗ đó, Nella kêu lên.
Thời gian ngưng đọng. Im lặng bao trùm. Chỉ bàn tay một người đặt trên bụng người kia trong hoang mang và câm nín. Chiếc bụng giấu kín của Marin cứng và to, tròn như mặt trăng. Marin? Nella thì thào gọi tên em chồng, không chắc nó bật ra thành tiếng.
Nàng thở ra khi đứa bé xoay người trong ngôi nhà nhỏ xíu của nó, và khi một bàn chân nhỏ đá lên, nàng ngã quỵ. Marin vẫn im lặng, đầu ngẩng cao, mắt thâm quầng mệt mỏi, dán chặt vào một đường chân trời vô hình trước mặt, cái nỗ lực giữ bí mật trôi tuột khỏi gương mặt cô ta.
Đứa bé cũng lớn tháng rồi. Đã đến lúc nó đòi chui ra. “Tôi chưa kịp uống đâu.” Marin chỉ nói có thế.
Những bức tường của căn phòng không hơn gì những tấm phông sân khấu đã ngã đổ, và đằng sau chúng là những tấm phông khác nhưng chẳng được vẽ lên thứ gì, chỉ là một khoảng trống trơn không biển chỉ đường hay cột mốc; một không gian vô tận. Marin vẫn bất động.
Nella nghĩ về cái nôi nhỏ xíu trong chiếc tủ có ngăn kéo và cơn rùng mình chạy khắp người nàng. Làm sao nhà tiểu họa biết chuyện này được? Marin nhìn chăm chăm vào ngọn nến bằng sáp ong, không phải từ mỡ động vật, đúng là mùi mật ong thật dễ chịu. Ánh lửa nhảy nhót hệt như một yêu nữ, một vị thần ánh sáng tí hon đang cười nhạo hai người lúc này trí óc như tê liệt hết cả. Bắt đầu thế nào đây, nói gì bây giờ?
“Đừng nói cho ai biết nhé!” Rốt cuộc Marin thì thầm.
“Marin, không được có bí mật nào nữa trong ngôi nhà này. Cornelia sẽ phải biết.”
Marin thở dài. “Nếu cô ấy chưa biết thì cho cô ấy biết. Tôi đã thấm những mảnh vải vào máu lợn để tránh bị cô ấy nghi ngờ.” Ánh mắt cô ta vụt nhìn về phía Nella. “Mà chị cũng rành những lỗ khóa trong nhà này nhỉ?”
“Hóa ra đó là điều cô làm dưới tầng hầm. Tôi tưởng cô lau chùi.”
“Chị đã thấy những gì chị muốn thấy.”
Nella nhắm mắt lại, mường tượng lại cảnh Marin dưới tầng hầm với hai bàn tay đỏ ối giơ lên cao.
Marin đã rất công phu trong việc giấu kín bí mật của mình: chuẩn bị máu cho kỳ kinh nguyệt, giữ vẻ ngoài không thay đổi. Cái bụng lùm lùm thế mà cô ta cũng ém xuống được thì đúng là đáng khâm phục. Cô ta đã nhân đôi chính mình: hai quả tim, hai cái đầu, bốn cánh tay, bốn chân giống như một con quái vật được ghi chép lại trong nhật ký hàng hải của một con tàu, được chú thích trên một trong những tấm bản đồ bị đánh cắp của Johannes. Cô ta đã che giấu quá giỏi.
Chuyện này đã xảy ra bao nhiêu lần rồi? Bao nhiêu lần vụng trộm sau lưng Agnes, Johannes, và toàn dân thành phố này? Chuyện này thật kinh khủng, và sự thật Marin là nhân vật chính thì lại càng gây sửng sốt hơn. Sự thông dâm, gần gũi xác thịt, vứt Kinh thánh ra ngoài cửa sổ. Nhưng thế mới là tình yêu, Nella nghĩ. Vì yêu nên bất chấp tất cả.
Marin ôm lấy đầu. “Frans...” Cô ta nói, tên anh ta đủ để truyền tải tất cả những gì cô ta giấu giếm lâu nay. Sự thật có thể hủy hoại cuộc sống của cô ta.
“Anh ta chỉ nổi giận về đường thôi, Marin. Anh ta yêu cô.” Marin nhìn lên, khuôn mặt kiệt sức lộ vẻ kinh ngạc. “Hãy nói cho anh ta biết về đứa bé. Khi biết rồi thì anh ta sẽ không hại Johannes nữa vì làm vậy sẽ đẩy cô vào nguy hiểm.”
“Không, Petronella!” Marin nói. “Đây không phải là một trong những câu chuyện của Cornelia.”
Họ ngồi trong im lặng một lúc. Nella nhớ lại thái độ sấn sổ đáng sợ của Meermans, nét mặt hả hê khi báo tin những gì vợ chồng anh ta chứng kiến.
“Mọi người không cần biết chuyện này, Marin. Chúng ta vốn giỏi giữ bí mật mà.”
Marin xoa mắt. “Tôi không chắc nữa.” Cô ta hít một hơi thật sâu. “Nếu người ấy còn sống, đứa bé này sẽ bị vấy bẩn.”
“Vấy bẩn?”
“Bởi tội lỗi của mẹ nó, tội lỗi của cha nó...”
“Nó là một đứa bé, Marin, không phải ma quỷ. Ta có thể rời khỏi nơi này.” Nella nói nhẹ nhàng hơn. “Đưa cô về nông thôn.”
“Ở nông thôn thì làm được gì chứ?”
Nella cắn lưỡi và tiếp nhận lời nói châm chọc đó. “Ừ , thì thế. Nhưng không có những cặp mắt soi mói dòm ngó.”
“Chị có biết mang thai trong tiếng Pháp là gì không Nella? “Eneeznte’”
Nella thấy bực. Marin chẳng khác gì anh trai cô ta, lúc nào cũng đánh trống lảng với tiếng nước ngoài, làm ra vẻ thạo đời để ngăn người nghe đấy câu chuyện đi xa hơn.”
“Chị biết từ đó còn có nghĩa gì khác nữa không?” Marin vẫn chưa chịu buông, dù giọng cô ta giờ nghe yếu ớt và hoảng loạn. “Một đường viền bao quanh. Một bức tường. Một cái bẫy.”
Nella quỳ xuống trước em chồng. “Mấy tháng rồi?” Nàng nói, muốn hướng câu chuyện đi theo chiều thực tế hơn.
Marin thở ra, đặt hai tay lên bụng.
“Khoảng bảy tháng.”
“Bảy tháng? Vậy mà tôi không hề biết. Từ khi tôi ý thức được thì mẹ tôi mang thai đến bốn lần, vậy mà tôi không hề nhận ra cô mang thai.”
“Chị đâu có nhìn kỹ, Nella. Tôi mặc đồ rộng và nịt ngực chặt mà.”
Nella không thể nhịn cười. Ngay cả trong tình huống lạ thường này, hành động che giấu sự thật ngay trước mắt họ lại khiến Marin hãnh diện.
“Nhưng gần đây tôi thấy khó đi đứng. Cứ như gập người lên một quả cầu vậy.”
“Cô sẽ sớm bị lộ thôi. Dù có mặc bao nhiêu váy hay khoác bao nhiêu khăn choàng cũng chẳng che giấu được.”
“May là tôi cao. Chứ nếu không sẽ trông giống như một kẻ tham ăn, hiện thân cho tội lỗi của tôi.”
Nella liếc nhìn cái ly. Hỗn hợp này hẳn đã có thể dễ dàng giết chết cô ta. Một cô gái ở Assendelft đã chết vì uống hỗn hợp làm từ cây lê lư và cây bạc hà hăng. Đám bạn của anh trai cô gái đã cưỡng hiếp cô và người ta khảo nhau là một trong số chúng đã “cấy” vào cô đứa con của mình. Cha cô đã bào chế một hỗn hợp gì đấy, và không biết công thức bị sai thế nào mà sáng hôm sau cô gái được đưa đi chôn.
Hầu hết người nhà quê có thể nhận ra nấm độc gây chết người. Bảy tháng là quá muộn để uống thuốc trụy thai. Mà một thời gian dài nịt ngực ép bụng để che giấu như vậy cũng đã đủ khiến Marin chết rồi. Cô ta có biết hay không? Cả hai khả năng đều khiến nàng lo lắng.
“Từ đâu cô có công thức này?”
“Một cuốn sách.” Marin nói. “Tôi mua các thành phần của hỗn hợp từ ba người bào chế thuốc riêng biệt. Johannes nghĩ tôi đã trộm hạt giống và lá cây của anh ấy, nhưng thực ra một nữa chúng đến từ những ông lang băm ở Amsterdam.”
“Nhưng tại sao lại là tối nay? Trước đây cô chưa từng tự hỏi mình định làm gì hay sao?” Marin nhìn lảng đi, không trả lời. “Marin, những hỗn hợp kiểu này cực kỳ nguy hiểm nếu cô không uống nó đủ sớm.” Nella tiếp tục nói, nhưng Marin không trả lời.
“Marin, cô có muốn đứa bé này sống không?”
Marin sờ bụng, và vẫn im lặng, nhìn chằm chằm vào vô định.
Nella đưa mắt lên chồng sách. Một cái tít đập vào mắt nàng: “Những căn bệnh của trẻ em Stephanus Blankaart” và nàng không thể tin nổi là mình đã không hề thắc mắc tại sao Marin lại có cuốn sách này vào lần đầu tiên nàng “đột nhập” phòng cô ta.
Marin cũng nhìn vào cuốn sách, và trông nét mặt cô ta ngơ ngác và non nớt lạ lùng. Nella cầm lấy tay cô ta, tình cảm được truyền đi từ lòng bàn tay này đến lòng bàn tay kia.
“Tôi nhớ cô với tay định cầm lấy tay tôi vào ngày đầu tiên tôi đến đây.”
“Không. Không đúng!”
“Marin, tôi nhớ nó rất rõ.”
“Chị đã chìa tay cho tôi như thể đó là một món quà. Chị thật... tự tin.”
“Không phải vậy đâu. Và cô đã chìa tay mình ra như thể bảo tôi ra ngoài. Cô nói tôi trông như mười bảy.”
“Thật vớ vẩn nhỉ?” Giọng Marin nghe bối rối.
“Nhất là khi tôi đã mười tám.”
Da Marin mềm mại hơn; sự trao đổi giờ đã hoàn tất. Cô ta tựa người vào Nella, tạm thời lắng dịu. Nella không thể tin nổi chuyện đang diễn ra tối nay trong căn phòng nhỏ xíu đầy những tấm bản đồ này, không đủ sức để chứa một sự thật quá lớn. Và tâm trí nàng mon men quanh rìa của nó, tìm cách đi vào. Nàng muốn hỏi rất nhiều, nhưng không biết bắt đầu thế nào. Hai người họ đang ở vào một tình huống chưa từng có từ trước đến giờ, và nàng suy nghĩ. Đứa bé này có thể là căn nguyên cho việc Johannes trở thành một người chồng bất đắc dĩ - làm chủ một gia đình Hà Lan điển hình. Nhưng nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Marin, Nella không đành mở miệng. “Hãy đưa con của cô cho tôi đi, Marin, và bảo toàn mạng sống anh trai cô.” Nói ra những lời đó không hề dễ dàng chút nào, và có lẽ tiếp nhận chúng thậm chí còn khó khăn hơn. Marin đã hy sinh cả cuộc đời mình, và một đề nghị như vậy cần phải được đề cặp sao cho khéo léo và tế nhị.
“Chúng ta phải tìm một bà mụ.” Nàng nói khẽ.
“Chị phải đến nhà kho để kiểm tra đường.” Marin nói.
Cơ thể nàng bắt đầu căng cứng. “Nhưng chúng ta biết làm thế nào với cô đây, Marin?”
Nella kinh ngạc trước khả năng phân thân tài tình của Marin, cứ thế cất vào túi sự thật về đứa bé như một món nữ trang. Marin loạng choạng ra khỏi giường và đi qua đám sọ thú vung vãi. Khi Marin không mặc nhiều lớp váy Nella có thể nhìn thấy cái bụng lùm lùm và khuôn ngực căng mẩy của cô ta. Đằng sau những bức tường của cơ thể hình mỏ neo của Marin, một đứa bé đang cựa quậy, được sở hữu và sở hữu người mẹ chưa gặp mặt, một vị thần đối với nó. Đứa bé sắp chào đời. Và dù Nella mong muốn được công khai, nàng biết chuyện này sẽ là một bí mật lớn nhất họ từng phải giữ kín.
Nghe nhắc đến đường, nàng sực nhớ đến một chuyện.
“Johannes đã đưa cho tôi một danh sách tên các khách hàng để bán đường...” Nàng ngập ngừng nói, không muốn để Marin chuyển hướng cuộc nói chuyện ra ngoài chủ đề về đứa bé chưa chào đời.
“Vậy tốt rồi.”
Nhưng trước khi Nella kịp nói tiếp, nàng nghe tiếng bước chân xa dần dọc theo hành lang.
“Cornelia” Marin kêu lên. “Suốt ngày nghe lởm thôi!”
“Tôi sẽ nói chuyện với chị ấy.”
Marin thở dài. “Chắc nên làm vậy trước khi cô ta kịp bịa ra một câu chuyện khác.”
“Chị ấy sẽ không cần đâu.” Nella nói, đi ra cửa. “Ở đây chẳng có gì khó tin hơn sự thật.”