Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 51 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bức Xúc

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, lòng phơi phới nhờ vào thái độ bất tuân đối với Marin về vụ mấy nhạc công và quyết định không về quê vào dịp Giáng sinh, Nella dự định đến đường Kalverstraat mang theo lá thư dài nhất từ trước đến nay nàng từng viết cho nhà tiểu họa.

“Chào chị (tôi biết chị là phụ nữ - hàng xóm của chị cũng khá là xới lởi đấy),

Cảm ơn chị về tám con búp bê, và cả con vẹt nữa. Tôi tin chắc người tôi trông thấy trên cầu Herengracht chính là chị - quan sát tôi đang trong cơn tuyệt vọng khi nhận ra mình đã mất đi cái mắt xích cuối cùng nối kết với tuổi thơ. Phiên bản nhỏ của con vẹt chị gửi đến là một mối an ủi hay một bài học nghiêm khắc?

Chị có biết người giao hàng của mình đã làm gì không, sự bất hạnh anh ta gây nên cho gia đình tôi ấy? Tôi đồ rằng chính chị là người lấy lại con búp bê gã người Anh ấy và đặt trước cửa nhà tôi. Chị là thợ thủ công tài hoa hay là một kẻ gây phiền toái, tôi chẳng biết nữa. Tôi rất lây làm tiết rằng tác phẩm tinh xảo của chị đã bị vùi trong băng, nhưng những dự định của chị vẫn còn nằm trong vòng bí mật, và có vài người đang bực mình và hoang mang.

Tôi nghe nói các thị trưởng đã ban hành lệnh cấm đối với mọi vật giống hình ảnh con người dưới mọi hình thức. Tôi tự hỏi liệu chị có sợ cơn thịnh nộ của họ không. Thế giới mà chị tạo ra, những con búp bé nhỏ xíu đã bò vào tâm trí tôi và muốn ở lại đó. Chị đã không hề gửi gì cho tôi suốt một thời gian rồi. Và dù đúng là tôi lo lắng không biết chị sẽ gửi gì tiếp theo thật, nhưng điều tôi lo hơn cả là chị sẽ mãi mãi không gửi thứ gì nữa.

Tôi đồ rằng mình vẫn có quyền đặt hàng tiếp, phải không? Do vậy, chị vui lòng làm cho tôi một bàn cờ thỏ cáo, trò chơi yêu thích của tôi về chiến lược và cơ hội. Tôi sẽ không quay về căn nhà tuổi thơ trong dịp lễ Giáng sinh, và cuộc sống của tôi ở đây chẳng có gì lấy làm vui vẻ. Do vậy, hãy giúp tôi toại nguyện với món đồ chơi đó.

Một ngày, ta sẽ gặp nhau, chị và tôi. Tôi tin chắc thế. Tôi tin chắc chúng ta sẽ gặp nhau. Tôi có cảm giác chị như một ngôi sao sáng đang dẫn đường cho tôi, nhưng dù trong lòng ấp ủ hy vọng tôi vẫn e sợ rằng thứ ánh sáng ấy không mang lại điều tốt lành. Tôi không thể yên tâm được cho đến khi biết nhiều hơn về chị, nhưng trong thời gian đó, những lá thư chắc chắc sẽ giúp ta hiểu nhau hơn.

Tôi có gửi kèm theo lá thư một lệnh phiếu có trị giá năm trăm gun-đơn. Hy vọng với số tiền này, mấy cái bản lề ngoan cố nơi cửa trước nhà chị sẽ được bôi trơn.

Cảm ơn và mong tin!”

Nella ký tên bên dưới lá thư là “Petronella Btandt.”

Nàng nhìn ra cửa sổ ngắm dải băng trắng xóa bên ngoài. Thành phố thật diễm lệ khi được nhúng mình vào băng giá. Không khí mỏng tang, những viên gạch đỏ hơn và những khung cửa viền trắng hệt như những con mắt tinh khôi. Nàng vô cùng bất ngờ khi trông thấy Otto hối hả đi dọc theo bờ kênh. Trí tò mò trỗi dậy, chẳng màng đến việc ăn sáng hay mặc áo khoác, nàng cho thư vào túi, lẻn ra khỏi nhà và nhanh chân đi theo anh ta.

Otto băng ngang qua quảng trường Dam[1], đi qua tòa nhà mới to lù lù của Stadhuis, nơi Frans Meermans giữ một chức vụ gì đó ở đấy và có thể ngay lúc này anh ta đang làm việc. “Bán đường của vợ anh ta đi, Johannes.” Nella nghĩ, gửi cho chồng một thông điệp câm lặng khi nàng nhảy qua những chỗ cát được rải trên lớp đá cuội cho dễ đi. Nàng lại nhớ về lần nghe thấy Marin cất tiếng hỏi bâng quơ trong lúc tắm: “Người đã làm gì thế này?” Nếu vợ chồng Meermans không hiện hữu trong cuộc đời của họ thì chắc sẽ tốt hơn.

Sau khi bị trấn áp trong Ngày lễ thánh Nicolas, người dân Amsterdam dường như trở nên đầy sức sống hơn bao giờ hết. Mặt trời lên cao, chuông Nhà thờ cổ vang lên lãnh lót bên trên những mái nhà sáng lấp lánh làm nên một thứ âm thanh vi diệu. Bốn cái chuông cao ngân vang tới tận trời xanh, chào đón sự ra đời của Đứa trẻ thánh, một cái chuông thấp hơn - giọng của Chúa, sâu, thực và dài - điểm từng hồi gióng giả. Nhân danh sự phục tùng của cả cộng đồng, hình như ở đâu đó còn cất lên những giai điệu du dương.

Mùi thịt được nấu chín lấp đầy không khí, và Otto đi qua một quầy rượu được dựng lên đối diện một cách trắng trợn với lối vào chính của nhà thờ. Mục sư Pellicorne xua những người bán rượu đi, trong khi những người Amsterdam nhìn bằng ánh mắt thèm thuồng cái giá đỡ oằn xuống bên dưới sức nặng của những cái liễn sóng sánh rượu.

“Chặt còn hơn cả đít lợn con.” Một người đàn ông nói khẽ. “Phường hội làm chứ ai, các thị trưởng cho phép mà!”

“Chúa phải hơn phường hội chứ, ông bạn.” Bạn ông ta đáp, giọng ta đây biết tuốt. “Đó là những gì Pellicorne muốn chúng ta nghĩ”

“Thôi đẹp cái mặt đưa đám đi. Nhìn này...” Người đàn ông thứ hai nói, để lộ bên dưới áo khoác của mình hai hũ chất lỏng màu đỏ ấm nóng. “Còn có cả một miếng cam trong đó.”

Hai người vội vã đến chỗ đông đúc hơn và Nella cảm thấy hài lòng vì họ đã đi khỏi, thậm chí còn hài lòng hơn vì họ đã không dừng lại trố mắt và há hốc mồm nhìn Otto. Ánh nhìn của Pellicorne đáp xuống nàng, nhưng nàng vờ như không thấy.

Otto cắm cúi đi vào Nhà thờ cổ. Nella rùng mình khi bước vào bên trong, vì không khí trong nhà thờ dường như lạnh hơn bên ngoài.

Cho dù phải theo kịp Otto, nàng không thể không nhìn quanh quất tìm mái tóc vàng hoe, một chiếc đèn hiệu vàng giữa những màu nâu và trắng bên trong nhà thờ. Nàng vỗ vỗ vào lá thư trong túi. Dịp lễ hội mà chẳng lẽ nhà tiểu họa không đến nhà thờ để nhớ về gia đình mình ở Na Uy, để cầu lòng khoan dung từ các thị trưởng ư? Trí tưởng tượng của Nella bắt đầu hoạt động, dệt lên những cuộc trò chuyện, nhưng những phần của chúng được kết nối với nhau lỏng lẻo. Chị là ai? Sao chị làm thế? Chị muốn gì? Vấn đề là ở chỗ cứ thế mà chạy thẳng đến nhà tiểu họa có thể khiến chị ta biến mất. Nói gì thì nói, chị ta vẫn thường xuyên có mặt, quan sát và chờ đợi. Nella tự hỏi trong hai người ai là kẻ săn đuổi, ai là con mồi.

Nàng nhìn Otto. Những chiếc ghế quanh bục giảng kinh hầu hết vẫn còn trống, có lẽ là để dành cho một người nào đó không còn chỗ nào khác để ngồi. Theo lẽ thường, sự sùng bái được được thực hiện mang tính cộng đồng, ai cũng muốn đảm bảo là mọi người đều nhìn thấy mình tại buổi cầu kinh như thể điều này sẽ giúp lời cầu nguyện trở nên thanh khiết hơn. Otto ngồi xuống một cái ghế. Và vẫn chưa bị Otto phát hiện, Nella đi vòng quanh và quan sát anh ta từ đằng sau một cái cột.

Môi anh ta mấp máy xúc động. Đây không phải là buổi cầu nguyện yên ả và thanh bình, mà gần như hối hả và gấp gáp trong sự quẩn trí. Không hiểu sao Otto lại đến đây một mình? Cái gì đã thúc đẩy anh ta thể hiện nhu cầu được chứng kiến trong ngôi nhà của Chúa đến vậy? Trong khi ở chốn này anh ta là người dị biệt, và điều gì có thể xảy ra? Nella nhìn thấy đôi tay vặn xoắn của Otto, sự hoảng loạn trong cơ thể anh ta. Có điều gì đó ngăn không cho nàng đi về phía anh ta. Quấy rầy ai đó đang trong một tình trạng như vậy là một việc làm không được đúng đắn.

Nella rùng mình, đưa mắt nhìn khắp những chiếc ghế, dọc theo những bức tường trắng toát, rồi ngước lên trên trần nhà được che phủ bởi những bức tranh Công giáo. Nàng muốn nhà tiểu họa lộ diện vô cùng. Có thể ngay lúc này chị ta đang nấp ở đây theo dõi cả hai chăng?

Đằng sau có tiếng đàn ống vang lên khiến Nella giật này mình. Nàng không thích tiếng đàn ống đinh tai, thích tiếng gảy nhẹ nhàng của đàn luýt hơn, êm mượt và dễ chịu. Một con mèo, vào trú lạnh không biết tự lúc nào, đang lượn lờ trên những nhà mồ, lông dựng đứng. Chuyển động của nó khiến Otto nhìn lên và Nella vội nấp vào sau cây cột. Nàng bịt tai để ngăn tiếng đàn ống và nhắm nghiền mắt, người như muốn ngất.

Ai đó khẽ giật tay áo nàng. Nella nhắm mắt chặt hơn, không dám nhìn. Đã đến lúc... chị ta, người phụ nữ đó, đã đến.

“Phu nhân Brandt?” Có giọng nói cất lên.

Nella mở mắt. Agnes Meermans đứng trước nàng, trông gầy hơn lần trước, khuôn mặt không ưa nhìn choắt lại, trắng bệch giữa ngồn ngộn khăn quàng cổ làm từ lông thỏ và cáo. Cô ta vẫn chưa buông tay áo Nella ra. “Phu nhân Brandt?” Cô ta lặp lại. “Cô có khỏe không đấy? Cô thậm chí chẳng chịu mặc áo khoác. Trong một lúc tôi tưởng quỷ thần gì đang ám cô chứ.”

“Phu nhân Meermans? Tôi đến... cầu nguyện.”

Agnes khoác tay Nella. “Hay là để canh chừng tên mọi?” Cô ta thì thào, hướng mắt về chỗ Otto đang ngồi. “Rất khôn ngoan đấy. Cẩn thận vậy là tốt, Nella. Y bị gì mà trông như quẩn trí thế kia?” Agnes thốt lên tiếng ha tỉnh khô. “Nào...” Cô ta vừa nói vừa quàng một trong những tấm da cáo quanh Nella, kéo thật sát vào người nàng. Nella lại có thế ngửi thấy mùi sáp hương trái cây thơm phức. Bộ lông lạnh ngắt.

“Chẳng mấy khi thấy Marin đi nhà thờ nhỉ?”Agnes bình phẩm, vỗ vỗ chỗ lông quanh cổ Nella. Dường như cô ta không giữ im được mấy ngón tay của mình, và Nella để ý thấy chúng trơ trụi thế nào ấy, hóa ra là vì không còn chiếc nhẫn nào. Sự thiếu vắng của chúng khiến Agnes trông như bàn khỏa thân.

Tiếng đàn ống ngưng đột ngột, và Agnes trở nên bồn chồn, như thể có gì đó đang nứt vỡ bên dưới cái vỏ ngụy trang bóng bẩy của mình. “Cũng chẳng thấy Brandt.” Cô ta tiếp tục. “Cô cũng thế.”

“Chồng tôi đi xa.”

Hai cánh mũi Agnes phập phồng. “Đi xa ư? Không nghe Frans nói gì.”

“Có lẽ ông ấy không biết. Tôi tin là chồng tôi đi vì lợi ích của vợ chồng chị. Ông ấy đi Venice.” Nàng cố ngãng ra. “Tôi phải về nhà. Marin không được khỏe.” Dù muốn thoát khỏi đây thật, Nella ngay lập tức hối hận vì cái cớ đó.

Hai mắt Agnes trố lên. “Tại sao? Cô ta bị gì?”

“Bệnh mùa đông ấy mà.”

“Nhưng Marin có khi nào bệnh đâu.” Agnes nói. “Để tôi cho bác sĩ của tôi đến, dù Marin chẳng bao giờ tin bác sĩ.”

Tiếng đàn ống lại vang lên, dồn dập, tra tấn hai lỗ tai của Nella. “Cô ấy sẽ ổn. Mùa này dễ bị cảm lạnh mà.”

Agnes lại níu lấy tay áo Nella. “Chuyện này sẽ lôi Marin ra khỏi giường bệnh ngay lập tức này. Cô về nói với cô ta rằng toàn bộ tài sản thừa kế của tôi vẫn còn nguyên trong kho hàng của anh trai cô ta ở Eastern Islands.” Cô ta gần như rít lên. “Không thể tin cậy vào những cánh đồng mía được. Ai biết khi nào thì mùa vụ sắp tới sẽ đến? Chồng cô chưa hề bán một cối đường nào chúng tôi đã tinh luyện được. Và bây giờ thì có vẻ như ông ta đi Venice tay không? Chúng tôi cần số tiền đó.”

“Ông ấy sẽ giải quyết được việc này, tôi chắc chắn. Lời nói của ông ấy là đủ...”

“Frans đã đến kho hàng, tận mắt chứng kiến. Nghe kể lại, tôi gần như không thể tin nổi. Đường chất đống cao đến chạm trần! Sẽ không lâu đâu, Agnes, anh ấy nói. Đường sẽ kết tinh. Tiền của chúng tôi sẽ mục nát trước cả khi chúng tôi nhận được.”

Tiếng đàn ống dội rung lên trong lồng ngực Nella khi nàng phải chịu đựng cơn tức giận ngày một dữ dội của Agnes. Nàng nhìn vòng qua cây cột về phía Otto, nhưng chẳng thấy anh ta đâu nữa.

“Phu nhân Meermans, cô có thể yên tâm rằng...”

“Chồng tôi không để người khác biến mình thành một tên ngốc đâu!” Agnes vặc lại. “Anh ấy băn khoăn không biết liệu Brandt có phải là lựa chọn tốt nhất không, nhưng tôi cứ khăng khăng là có. Là do tôi. Anh em nhà Brandt nghĩ họ làm gì cũng được, nhưng không phải thế. Cô đừng cười chồng tôi. Hoặc tôi.”

Cũng nhanh như lúc nắm lấy tay áo nàng, Agnes buông phắt ra. Nella dõi theo cô ta vội vã bỏ đi, hai vai gù xuống một sự kém duyên dáng bất thường. Mở cánh cửa nhỏ bên hông, Agnes biến mất.

Nella quyết định tốt nhất là nên về nhà và kể cho Marin biết cuộc nói chuyện căng thẳng vừa rồi. Thế nhưng nhà tiểu họa đang mòn mỏi mong tin từ nàng cơ mà. Thôi được, mình sẽ cho Cornelia mang thư đến vậy, nàng nghĩ, đầu vẫn còn quay cuồng sau khi chịu đựng cơn giận dữ của Agnes. Nàng ra khỏi nhà thờ và về lại đường Herengracht.

Khi về đến nhà, Nella vội vã đi vào để kể cho Marin, và nàng ngay lập tức biết là có chuyện gì đó không ổn. Cửa trước mở toang để lộ tiền sảnh tối om. Nghe tiếng chó sủa, nhưng không có giọng con người. Nàng ngập ngừng, rồi rón rén đi ngược lên bậc tam cấp tới cửa trước. Đôi bốt của anh ta là thứ nàng thấy trước tiên. Da bê mềm mại chất lượng tốt nhất, nhưng đã mòn xơ. Cảnh tượng hai người trong văn phòng của Johannes bắt đầu cồn lên trong dạ dày nàng. Hoảng sợ, nàng nhìn Jack Philips, vẻ mặt kích động và đầy ác tâm, đang sải bước trên nền đá cẩm thạch trong tiền sảnh.

❀ ❀ ❀

[1] Một trong những địa điểm du lịch nổi tiếng nhất của Hà Lan, nơi được vinh dự tôn làm biểu tượng của thủ đô Amsterdam sầm uất.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.