Phong Lưu Nhân Sinh Nơi Quan Trường

Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 89
Ba loại người

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau là Tết Dương lịch. Sáng sớm, Thẩm Hoài đến nhà máy thép, họp giao ban với Uông Khang Thăng và Phan Thành đang trực ca xong xuôi, liền tự cho phép mình nghỉ phép.

Ký túc xá của chính quyền trấn dẫu sao điều kiện cũng đơn sơ, ngoài việc ngủ nghỉ tiện lợi ra thì trong kỳ nghỉ dài ngày này, cái phòng khách nhỏ hẹp âm u ấy chật chội đến mức xoay người cũng khó, chẳng phải nơi giải trí tốt lành gì. Trong ngõ lại quá ồn ào, Tiểu Lê muốn yên tĩnh ôn bài cũng không xong. Khách sạn hôm qua mới chính thức khai trương, Trần Đan không cách nào rời đi được, Thẩm Hoài bèn lái xe chở Tiểu Lê và Kim Tử quay về nhà cũ.

Sau vụ tranh chấp nhà cửa lần trước, Tiểu Lê vẫn chưa từng quay lại đây. Thấy con đường đất nhỏ dưới quốc lộ nay đã biến thành đường trải đá dăm có thể chạy ô tô, cô bé ngẩn cả người.

“Trong thôn bỏ tiền ra cải thiện đường sá, may mà chúng ta được hưởng lợi trước thôi.” Thẩm Hoài thản nhiên nói. Anh không muốn gieo vào tâm hồn Tiểu Lê dấu ấn của quyền lực quá sớm, thà rằng để cô bé nhìn thế giới này đơn thuần một chút còn hơn.

Không chỉ con đường đá dăm từ quốc lộ dẫn xuống, mà dọc bờ sông bên ngoài sân cũng đã được dọn dẹp:

Không còn thấy cảnh lau sậy tàn úa sau khi vào đông nữa, những đoạn bờ sông sụt lún trước kia đều đã được bồi đắp. Trước đây người nhà xung quanh cứ quen thói đổ rác ra bờ sông, giờ thì mấy đống rác đó đã được dọn sạch, cảnh quan trông gọn gàng hơn hẳn.

Thẩm Hoài nhìn thấy cũng thầm thở dài: Nếu trong thôn có thể đối đãi với nhà của mỗi người dân chu đáo tỉ mỉ như vậy, thì dù kinh tế có chưa kịp phát triển, xã hội nông thôn cũng sẽ hài hòa hơn nhiều.

Nhà cũ ba mặt giáp sông, những mảnh đất lẻ tẻ bên ngoài sân cộng lại cũng chỉ chừng chưa đầy nửa sào, trồng gì cũng không bõ, lâu nay chỉ để trống, trước kia còn trồng lưa thưa vài loại rau củ, dọc bờ sông thì trồng một số cây dâu, du, hòe, dương, trúc để giữ đất.

Đất trồng rau không có thời gian chăm sóc, Thẩm Hoài nghĩ bụng lúc nào rảnh sẽ cho người dọn sạch, trồng ít cây ngân hạnh, thanh đàn gì đó, lấp đầy chỗ trống. Hôm nay anh về đây, chủ yếu cũng là muốn dọn dẹp lại trong sân.

Tôn Quảng Vũ dù có tâm lấy lòng bên này đến đâu cũng không dám tự tiện cho người đến xây sửa lại sân, nên trong sân vẫn chưa có động tĩnh gì.

Thẩm Hoài mở cốp xe, bảo Tiểu Lê giúp mang dụng cụ vào trong. Nhìn thấy trong sân chất đống bao nhiêu đồ đạc lộn xộn, anh nhất thời cảm khái muôn vàn:

Mẹ anh trước khi lâm bệnh mất không thể làm việc nặng, nhưng kinh tế gia đình luôn túng thiếu. Mẹ anh có thói quen nhặt được thứ gì ngoài phố cũng mang về sân, ngay cả những thứ rác rưởi mà người thu mua phế liệu còn chẳng thèm nhìn, bà cũng tiếc không nỡ vứt đi. Thẩm Hoài có khuyên thế nào mẹ cũng không nghe, khiến cho cái sân rộng lớn này bao năm qua, chất đống đủ thứ tạp vật linh tinh.

Mất gần nửa ngày, mới dọn dẹp xong đống tạp vật có ích hay vô ích trong sân và trong nhà, chất ra ven đường đợi đội vệ sinh của trấn cử xe đến chở đi.

Nhìn cái sân trống huếch trống hoác, góc tường còn mọc cả cỏ dại, Thẩm Hoài cũng có cảm giác như cả cuộc đời mình vừa được dọn trống. Thấy Tiểu Lê nhìn cái sân trống không mà ngẩn người, dường như bị cuộc sống gian nan trước kia làm cho lay động, đôi mắt ngấn lệ chực rơi, Thẩm Hoài nhẹ nhàng ôm lấy vai cô bé, trong phút chốc cũng chẳng biết an ủi thế nào…

Tiểu Lê nghiêng đầu nhìn Thẩm Hoài, thấy trên mặt anh dường như cũng phủ một tầng u ám, được bàn tay anh ôm lấy vai, cô bé cảm thấy an tâm một cách khó hiểu nên không né ra.

Những ngày này, dù Thẩm Hoài có bận rộn đến đâu, một tuần cũng phải dành ra ba năm ngày để kèm cặp bài vở cho Tiểu Lê, mấy tiếng "con bé ngốc", "con bé ngốc" cũng được gọi rất tự nhiên, Tiểu Lê cảm giác như anh trai vẫn luôn ở bên cạnh mình.

Cuộc sống đã được dọn trống, Thẩm Hoài cũng không muốn vì cuộc đời trước kia mà buồn thương, làm ảnh hưởng đến tâm trạng của Tiểu Lê. Anh đứng ở cổng sân, vẽ ra cho Tiểu Lê thấy viễn cảnh anh dự định cải tạo nhà cũ thế nào:

“Từ hành lang đi xuống, đến cổng sân sẽ lát gạch, hai bên lát gỗ chống mục, chừa lại góc sân trồng ít trúc cỏ gì đó, trong nhà sẽ cải tạo thêm hai cái nhà vệ sinh nữa; đến lúc đó em với Trần Đan cũng chuyển về đây ở…”

Nhà cũ là do bố anh lúc còn sống xây lại, mới trôi qua bảy tám năm, bốn gian nhà gạch ngói vẫn chưa cũ, Thẩm Hoài cũng không có ý định phá đi xây lại, anh cũng không có lý do gì để tùy hứng phá phách mảnh đất này, nhưng anh vẫn muốn dành cho em gái cuộc sống tốt nhất.

Thẩm Hoài trong mắt Trần Đan và Tiểu Lê luôn là kiểu người biết hưởng thụ, anh thuê lại nhà cũ, chỉ cần không làm chuyện gì quá quắt, thêm chút trang trí, cải thiện lại nội thất, Trần Đan và Tiểu Lê cũng tự nhiên chiều theo anh.

Môi trường tổng thể của nhà cũ không tệ, nông thôn tuy không có đường ống nước thải, nhưng có thể cải tạo nhà vệ sinh cũ thành bể tự hoại, định kỳ bảo đội vệ sinh của trấn qua hút là được, cũng có thể học theo thành phố mà dùng nhà vệ sinh trong nhà độc lập.

Thẩm Hoài bảo Tiểu Lê cầm thước giúp mình, đo đạc đại khái kích thước căn nhà, anh đang suy tính xem nên cải tạo thế nào cho hợp lý.

Đến trưa đang định lái xe quay lại trấn ăn cơm thì nghe thấy Kim Tử sủa hai tiếng về phía cổng sân, sau đó liền ngẩng đầu nhìn sắc mặt Thẩm Hoài, không biết nên tiếp tục sủa hay là cụp đuôi im lặng…

Thẩm Hoài đứng trong nhà chính, nhìn thấy Hùng Đại Linh ló đầu vào từ cổng sân, cười hì hì hỏi: “Nhị tiểu thư nhà họ Hùng không có việc gì sao cứ chạy đến nơi khỉ ho cò gáy thế này?” Anh chưa dứt lời, Kim Tử đã không có cốt khí mà vẫy đuôi chạy ra đón, Tiểu Lê cũng vui mừng nhảy cẫng lên: “Chị Đại Linh, sao chị lại qua đây?”

“Bố mẹ em đều là những người bận rộn, em được nghỉ dài ngày mà bị ném ở nhà một mình, biết thế em đã chẳng lặn lội đường xa từ trường về nhà. Chị em bắt em đi làm thêm cùng chị ấy ở công ty, chán chết đi được, nên chỉ còn cách đến tìm các anh chị giết thời gian thôi…”

Hùng Đại Linh ăn nói sắc sảo, cô bé đưa tay xoa bộ lông mượt như gấm vàng nhạt trên cổ Kim Tử, nhìn Thẩm Hoài và Tiểu Lê đều lấm lem bẩn thỉu, nhỏ giọng hỏi: “Mọi người đang dọn dẹp vệ sinh ạ?”

Hùng Đại Linh mặc áo khoác gió màu vàng nhạt, quần jean, dáng người thanh tú, hơi thở thanh xuân tràn trề, khuôn mặt trái xoan trắng hồng, đôi mắt chớp chớp, đầy linh khí mê người. Thẩm Hoài nghĩ thầm, Hùng Đại Linh mà chỉ cần hét lên một tiếng "chán quá" giữa đám bạn học nam mà cô bé quen biết, thì chắc chắn sẽ có cả một đại đội tình nguyện chạy đến.

Thẩm Hoài cười cười nói: “Chứ còn gì nữa, bọn anh bận cả buổi rồi. Em tự dâng mình đến làm cửu vạn thì đừng trách bọn anh bóc lột nhé? Nhưng em đến cũng đúng lúc lắm, đúng giờ cơm, phải cho em ăn chực một bữa thôi…”

Thẩm Hoài lái xe chở Hùng Đại Linh và Tiểu Lê đi thẳng đến khách sạn ăn cơm trưa, mới biết Hùng Đại Linh đến khách sạn chơi trước, biết anh và Tiểu Lê về nhà cũ nên mới tự bắt xe buýt đuổi theo.

Hùng Đại Linh có lẽ có chút cảm tình với anh, nhưng nhớ đến vẻ cảnh giác của Bạch Tố Mai đối với mình, Thẩm Hoài cũng nghĩ tốt nhất nên tránh xa cô bé này một chút. Hơn nữa, Trần Đan nhìn có vẻ không để bụng, nhưng Thẩm Hoài cũng đâu phải người không hiểu tâm tư phụ nữ, ai thật lòng muốn một cô gái trẻ trung xinh đẹp đi cùng người yêu mình suốt cả buổi chiều chứ?

Ăn cơm trưa xong, Thẩm Hoài nhận được điện thoại của Quách Toàn, nói là chiều nay lúc hai giờ, văn phòng tài sản phải thảo luận với văn phòng đảng chính về việc tu sửa ký túc xá của trấn.

Việc này vốn chẳng liên quan gì, Thẩm Hoài đi hay không cũng được, nhưng nghĩ đến việc nên tránh xa cô bé kia ra, nên anh mặc kệ thời gian vẫn còn sớm, đang ngồi trên bàn ăn liền cầm điện thoại lên đi luôn, bỏ lại Hùng Đại Linh và Tiểu Lê ở quán — ưu điểm lớn nhất của việc Trần Đan bao thầu khách sạn, chính là Thẩm Hoài ăn xong quệt mồm cái là quên luôn chuyện phải trả tiền.

---❊ ❖ ❊---

Thẩm Hoài đi vào văn phòng, thấy nhân viên của sở đất đai là Tiểu Chử cũng ở đó, đang ngồi trò chuyện cùng Quách Toàn và Hồ Học Bân – người hôm nay được sắp xếp trực ca.

Hồ Học Bân là nhân viên cũ của trấn, năm nay bốn mươi bảy tuổi, tốt nghiệp cấp ba thời kỳ "lão tam giới", ở trấn Mai Khê thậm chí ở huyện Hà Phố đều được coi là có học vấn cao. Thời trẻ từng làm giáo viên tiểu học ở trấn Mai Khê, sau đó được điều về công xã làm thư ký.

Vốn dĩ đã sớm được thăng tiến, nhưng ông lại vi phạm chính sách kế hoạch hóa gia đình, sinh con thứ hai. Đầu thập niên tám mươi chính sách kế hoạch hóa chưa quá nghiêm ngặt, Hồ Học Bân không bị đuổi việc trực tiếp, nhưng đã làm nhân viên mười mấy năm nay, vẫn chưa được cất nhắc lần nào.

Trong số nhiều nhân viên ở trấn, chỉ có Hồ Học Bân là có tài thật sự. Chỉ là mấy năm nay vẫn không được thăng tiến, ông cũng biết đời này mình không thể được thăng tiến nữa, nên ở trấn cũng chẳng mấy khi lấy lòng lãnh đạo, là một nhân vật không được trấn trưởng, bí thư ưa thích, nhưng mỗi khi cần viết lách tài liệu gì, lại không thể thiếu ông.

Dưới quyền lãnh đạo cần có ba loại người: Loại thứ nhất là người có thể làm việc, như vậy lãnh đạo mới có thể thong dong tận hưởng cuộc sống nắm quyền; loại thứ hai là người biết nịnh bợ, bên cạnh lãnh đạo mà không có loại người này thì cảm giác tồn tại sẽ giảm đi không ít; loại thứ ba là người bình thường chẳng có tác dụng gì, nhưng khi xảy ra chuyện thì có thể đem ra làm vật thế thân cho lãnh đạo…

Hồ Học Bân là loại người thứ nhất, dù có chút tính khí, Thẩm Hoài vẫn muốn điều ông về văn phòng tài sản làm nhân viên.

Thẩm Hoài bước vào văn phòng, Quách Toàn và Tiểu Chử bên sở đất đai đều đứng dậy chào, chỉ có Hồ Học Bân vẫn ngồi đó hút thuốc, gật đầu chào hỏi: “Bí thư Thẩm tới rồi ạ…”

Thẩm Hoài bước tới, tựa vào bàn của Hồ Học Bân, cầm lấy điếu thuốc của ông châm một điếu, rít một hơi rồi nói: “Vẫn là thuốc lá Kim Diệp của lão Hồ hút mới đã, trong ngăn kéo tôi có hai bao Trung Hoa, đổi lấy nửa bao Kim Diệp của ông, không lỗ cho ông chứ nhỉ…” Anh thầm nghĩ, ông không nịnh bợ tôi, không lấy lòng tôi, tôi nịnh bợ ông, lấy lòng ông, vậy là được chứ gì?

Thẩm Hoài cầm lấy nửa bao Kim Diệp của Hồ Học Bân, đi vào văn phòng bên trong lấy hai bao Trung Hoa ném cho ông, coi như là trao đổi — thấy Tiểu Chử bên sở đất đai định rời đi, Thẩm Hoài liền gọi lại: “Tiểu Chử, tôi đang tìm cậu có việc đây.”

Tiểu Chử hiện tại ở sở đất đai chỉ có thể coi là người được điều động tạm thời, vừa mới bắt đầu công việc, chưa có biên chế chính thức.

Thẩm Hoài nhớ ra Quách Toàn mấy ngày trước từng nhắc với anh, Tiểu Chử bên sở đất đai muốn chuyển vào văn phòng tài sản.

Năm chín mươi ba, việc sắp xếp một biên chế ở trấn không khó, trạm tiếp đón của trấn vừa mới trống ra bốn suất, nói theo lý thuyết thì đều có thể bổ sung, văn phòng tài sản tăng thêm hai ba nhân viên có biên chế chính thức không phải là vấn đề gì lớn.

Tiểu Chử, tên là Chử Cường, bố cậu ta là Chử Nghi Lương, người thầu nhà máy chăn mền của trấn. Hôm qua khách sạn Chử Khê khai trương, Chử Nghi Lương đã gửi lễ vật bốn ngàn tệ.

Chử Nghi Lương trước kia là công nhân, nhân viên kinh doanh của nhà máy chăn mền trấn, sau đó từ chức ra làm riêng, rồi sau đó nhà máy chăn mền của trấn thực hiện khoán, ông ta quay về thầu lại nhà máy, hiện nay là ông chủ lớn có tiếng ở trấn Mai Khê, người ta đồn rằng có tài sản hàng triệu, thậm chí hàng chục triệu.

Chử Nghi Lương đưa con trai vào làm ở chính quyền trấn, tạm thời chưa có cả biên chế chính thức, tự nhiên không phải vì hiếm lạ gì chuyện con trai có thể ăn "cơm nhà nước"… Suy cho cùng, ở trong nước hiện nay, ông chủ tư nhân có vài triệu, chục triệu tài sản, trông thì có vẻ rất đáng kể, nhưng đứng trước bộ máy nhà nước, tài sản nhiều đến mấy cũng chỉ là rác rưởi.

Đối với xu hướng chính sách của nhà nước, ông chủ tư nhân trong lòng cũng không yên tâm. Chử Nghi Lương đưa con trai vào chính quyền trấn, một là "cửa công dễ tu hành", hai là hy vọng có thể giữ mối quan hệ mật thiết với trấn.

Trong số những nhân viên đó, Chử Cường là một người khá đặc biệt, bất kể là Hà Thanh Xã, Đỗ Kiến, hay là các trấn trưởng, bí thư khác, dù có hò hét mắng mỏ các nhân viên khác thế nào, thì bình thường đối đãi với Chử Cường đều rất ôn hòa.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:87
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Canh Tục

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.