Khi chiếc Blackberry của Harvath đổ chuông, anh vẫn chưa hết sốc. Mặc dù hầu hết điện thoại di động tại thành phố New York đều không thể gọi đi hay nhận cuộc gọi vì hệ thống quá tải, máy của Harvath vẫn hoạt động bình thường vì được kết nối với một kênh riêng của chính phủ trong trường hợp khẩn cấp. Harvath xin lỗi những người còn lại để nghe điện thoại, anh bước sang phía bên kia của tầng thượng và đưa máy lên, “Harvath nghe đây”.
“Scot, cậu đây rồi. Cảm ơn Chúa”, đầu dây bên kia, Gary Lawlor, sếp của Harvath thốt lên. “Cậu đang ở đâu đấy?”
“Manhattan, số 1 phố 23, tôi đang đứng trên tầng thượng của Trung tâm y tế Hội Cựu chiến binh”.
“Nói cho tôi biết việc gì đang xảy ra ở đó đi”.
“Thành phố đang bị tấn công, đó là những gì chúng tôi biết. Tôi vừa thấy một chiếc trực thăng sở cảnh sát New York bị tên lửa vác vai bắn hạ. Từ những gì được biết thì tất cả hệ thống cầu và hầm ra vào Manhattan đều bị phá hủy”.
“Đó cũng chính là những gì chúng tôi được biết từ Bộ An ninh Nội địa. Mọi nguồn nhân lực của địa phương, chính phủ, liên bang đều được huy động - Lính thủy đánh bộ, không vận, tất cả vào công tác tìm kiếm - cứu hộ trên diện rộng”.
“Nếu cần tôi trình diện nhận nhiệm vụ thì chỉ cần cho địa điểm, sếp ạ”. Harvath đáp.
Lawlor mở tập tài liệu trên bàn, “Có mấy vụ nổ xảy ra tại các tháp Điều khiển Không lưu ở New York và New Jersey làm hệ thống điều khiển không lưu ở khu vực cầu bị tê liệt. Dựa trên những thông tin mà tôi đang có ở đây, tôi lo rằng đây là những vụ nó dàn trận đánh dấu những cuộc tấn công sắp xảy ra”.
“Sếp nghĩ rằng chúng định tái diễn vụ 11/09?”
“Chưa khẳng định được điều đó. Khi các vụ bắn tỉa diễn ra tại LaGuardia, Cơ quan Hàng không Liên bang đã bắt đầu chuyển hướng các chuyến bay. Tuy nhiên mọi tình huống đều có thể xảy ra. Vì cậu đang ở đó, chúng tôi cần cậu xác minh xem chuyện gì đã xảy ra”.
“Tôi sẽ làm điều đó bằng cách nào?”
“Tôi không biết, Scot ạ. Theo những gì tôi nghe được thì tình hình ở New York cũng đã hỗn loạn rồi. Ở đó họ có nhiều người giỏi nhưng các kênh thông tin phối hợp với nhau đều gẫy cả, giống như vụ 11/09. Ai cũng đều cố gắng đến những địa điểm bị tấn công nhanh nhất có thể để cứu những người còn sống sót và con số những nơi bị tấn công cao hơn khả năng cứu trợ nhiều. Tôi không thể thu xếp bất cứ sự hỗ trợ nào, ít nhất là tại thời điểm này”.
Đánh giá sơ bộ các cuộc tấn công, Harvath không ngạc nhiên, tuy nhiên anh cần thêm thông tin để đi tiếp các bước sâu hơn. “Gary, ở New York có khoảng 8 triệu người. Tôi cần phải tìm ai và mục tiêu là gì?”
“Ta đã nghe lén được một cuộc đàm thoại hôm nay và nó có liên quan đến ‘kẻ chế tạo bom của Thánh Allah’, đối tượng đã được cưỡng bức đưa đến New York, vi phạm các điều lệ của luật quốc tế”.
“Không thể như thế được”, Harvath thốt lên, “Không ai có thể moi được thông tin nhanh đến như thế. Ta mới bắt được Sayed Jamal sáng nay. Sao chúng lại biết ta đã bắt được hắn, thậm chí còn biết là đang giữ hắn ở đâu?”
“Đó là câu hỏi mà cậu cần tìm câu trả lời”, Lawlor tiếp, “Tôi muốn cậu trực tiếp thẩm vấn Jamal. Nếu các cuộc tấn công vừa diễn ra do Al-Qaeda thực hiện thì rất có khả năng Jamal góp phần lên kế hoạch và huấn luyện người cho chúng. Kiểu gì thì hắn cũng biết đoạn kết của kế hoạch này”.
“Hắn đang bị bên Đặc nhiệm Chống khủng bố giam giữ. Sao ta không để điều tra viên của họ thẩm vấn hắn?”
“Vì có ai đó đã để lộ thông tin là ta tóm được Jamal và đưa hắn đến New York. Nếu ta chưa xác định được thông tin rò rỉ qua kênh nào thì tôi không thể tin ai khác trong việc này ngoài cậu. Hiểu không?”
“Sếp đã thử liên lạc với tổng thống chưa?”, giọng Harvath cũng gấp gáp đầy phẫn nộ không kém Gary Lawlor.
“Dĩ nhiên là tôi đã thử nhưng DC hiện nay cũng lộn xộn không kém gì New York. Thực ra lúc đó ông ấy đang ở Wisconsin nhưng có lẽ bây giờ đã lên chuyên cơ bay về rồi. Nghe này Scot, hai ta đều biết rằng tổng thống sẽ được bảo vệ cẩn mật và chỉ có những người thân cận nhất với ông ấy mới có thể tiếp cận được trong nhiều giờ tới. Ta phải tự thân vận động thôi và tôi lệnh trực tiếp cho cậu, làm gì với Jamal tùy ý cậu để có được thông tin ta cần. Tôi không muốn có bất cứ người vô tội nào phải chết nữa. Nếu việc cậu thẩm vấn hắn mà chưa đủ phép tắc mà gây hậu quả thì ta sẽ lo việc đó sau”.
Đó là tất cả những gì Harvath cần nghe, nhưng thuyết phục lực lượng Đặc nhiệm Chống khủng bố đồng ý để anh thẩm vấn Jamal theo cách mà anh muốn, kể cả với những cảnh đổ nát diễn ra hôm nay vẫn chỉ khả thi trên lý thuyết mà thôi.