Những người Chechen này chưa bao giờ gặp Hussein Nassir. Thực ra, họ chưa từng gặp bất kỳ một tên đánh bom nào của Ali. Vì vậy, không thể yêu cầu họ tìm và đưa hắn tới. Ngoài ra, đó là một mớ bòng bong của Ali. Chính hắn là kẻ phải dọn đi chứ.
Thay quần áo ra đường, Ali cuộn khấu súng Firestar Tây Ban Nha chín ly vào tờ Bưu điện New York, giấu dưới tay và để đồng bọn thả hắn vào Công viên Trung tâm phía Nam.
Mặc dù đã nghiên cứu kỹ bản đồ nhưng công viên này vẫn là một địa bàn lạ và hắn cảm thấy hơi lo ngại. Trên đường đi, hắn đã quyết định rằng đây sẽ không phải là một cuộc giải cứu. Hắn sẽ nã vào đầu Hussein Nassir một phát đạn và giấu xác hắn ta sao cho đến lúc phát hiện ra thì đã quá muộn.
Theo nhận định của Ali thì ba tin nhắn cuối cùng vào máy nhắn tin sẽ khiến hắn ta có mặt ở đâu đó gần Vườn thú của Công viên Trung tâm. Chí ít gã ngốc cũng không thể quên toàn bộ những gì đã được huấn luyện. Khu vực này thường xuyên có nhiều khách du lịch nước ngoài và nếu bình tĩnh, sẽ chẳng có lý do gì mà hắn bị để ý. Tuy nhiên, người ta sẽ đặt ra câu hỏi là một gã đàn ông Trung Đông lại làm gì ở vườn thú khi New York vừa mới trải qua một cuộc khủng bố kinh hoàng nhất trong lịch sử? Dù là bất kỳ gã đàn ông Trung Đông nào cũng sẽ chẳng dại gì lang thang trên đường phố. Chúng sẽ trốn trong nhà hay trong phòng khách sạn để giữ an toàn cho bản thân mình. Nassir còn ngốc hơn cả Ali tưởng.
Ali không hề lo ngại gì về vẻ bề ngoài của mình. Phẫu thuật đã khiến hắn bớt giống người Trung Đông và người ta thường nói rằng trông hắn giống người đảo Sicily[1] nhất. Nếu có đưa ra thử, ngay đến một người bản địa cũng khó mà nghi ngờ được gốc Ý đặc biệt của hắn.
Ali tiến vào từ phía tây nam, hắn quyết định tránh con đường lớn càng nhiều càng tốt. Mặc dù có rất ít thời gian, nhưng hắn vẫn cố gắng không vội vã. Tình hình bắt đầu rắc rối. Có lẽ đi một mình là sai lầm. Hắn điện đàm yêu cầu những gã Chechen giữ vững vị trí nhưng vẫn chẳng cảm thấy yên tâm hơn là mấy. Chúng cần di chuyển. Ở quá lâu tại một điểm rất dễ bị phát hiện. Dù biết nói tiếng Anh nhưng giọng chúng vẫn rất nặng. Chỉ Ali mới có thể qua mặt người Mỹ và nếu không có hắn trong chiếc xe dẫn đầu, chúng sẽ gặp nguy hiểm vì phải ngồi chết gí một chỗ mà chờ hắn. Một phần, hắn hy vọng rằng lệnh cho chúng di chuyển là một quyết định đúng đắn.
Ngóc lên từ bên dưới cái cổng vòm kín đáo ít khi được dùng đến, Ali cảm thấy như ngồi trên đống lửa. Hắn trèo qua mấy bậc thang ở cuối con đường hầm và thấy mình có mặt trên một con đường nhỏ có tên là Wien Walk. Tiến về phía vườn thú, Ali tia mắt xem có dấu hiệu nào về một cái bẫy không.
Hắn đi ngang qua một nhóm người - ba người phụ nữ và một người đàn ông - những người đang hết sức phẫn nộ vì những vụ đánh bom và chẳng hề có cảm giác gì ngoài sự coi thường chúng. Những gì họ trải qua trong ngày hôm nay chỉ là khởi đầu cho cả nước Mỹ. Rõ ràng là chúng chẳng hề rút ra được bài học nào và vì vậy, chúng sẽ phải uống rượu phạt đúng như chúng đã từng đổ lên thế giới Đạo Hồi trong nhiều thập kỷ qua.
Tới chỗ vườn thú, Ali muốn nhanh chóng kết thúc công việc của mình. Nhưng trong phút chốc, hắn bỗng phát hiện ra mọi nơi đều đóng cửa, kể cả quán cà phê nơi hắn nghĩ sẽ gặp Nassir. Hắn sẽ phải lùng sục cả khu vực này.
Càng tìm kiếm hắn càng mất nhiều thời gian hơn. Cứ phí thêm một phút nào, hắn lại tự thề rằng hắn sẽ làm cái chết của Nassir càng trở nên đau đớn hơn.
Tiến đến gần tòa nhà vốn được biết đến như Kho vũ khí, Ali thấy một dáng người phía trước. Dù là nhìn từ sau lưng, nhưng hắn có thể thấy người đàn ông này có tầm vóc đúng như Hussein Nassir. Ông ta đang ngồi một mình, quấn một cái chăn, loại thường được dùng cho các vận động viên sau khi chạy maratông hoặc các nạn nhân để bớt run sau khi bị tấn công. Ali tin rằng hắn đã tìm thấy kẻ cần tìm.
Thò vào bên trong tờ Bưu điện New York, hắn lần tay xuống chỗ khẩu Firestar và xiết cò. Giờ thì chỉ còn là trong giây lát.
❀ ❀ ❀
[1] Sicily: nằm ở nước Ý, là hòn đảo lớn nhất Địa Trung Hải.