Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

KHÔNG LỰC I

CHUYÊN CƠ AIR FORCE ONE CỦA TỔNG THỐNG

Vị trí tổng thống yêu cầu Rutledge cần có khả năng tách cuộc sống cá nhân khỏi công việc nhưng ông không làm được điều đó trong thời điểm này.

Ông chẳng bao giờ phải giải thích về việc mình đặt ưu tiên làm cha trước ưu tiên vai trò của tổng thống. Từ khi vợ ông mất bởi căn bệnh ung thư vú, Amanda, con gái ông, là thứ quý giá duy nhất ông còn lại và lúc này Rutledge không biết được Amanda có an toàn không.

“Có tin gì mới không?” Tổng thống hỏi khi Carolyn Leonard bước vào phòng riêng của ông trên chiếc chuyên cơ Air Force One[1] Boeing 747.

“Vẫn chưa có gì mới thưa tổng thống, tôi rất tiếc”, Carolyn đáp.

“Sao lại như thế được? Chúng đi hai xe, phải không?”

“Đúng thế, thưa tổng thống”.

“Và cô vẫn không thể liên lạc được với một xe nào à?”

“Không thưa ngài, nhưng Amanda và bạn cô ấy đi cùng với Marcy Delacorte và Tim Fiore. Chính tôi chọn họ theo tiêu chí phù hợp cho Amanda. Họ là những người giỏi nhất của tôi và chúng ta sẽ sớm nhận được tin từ họ”.

Tổng thống rất muốn hỏi sớm là khi nào nhưng làm thế chẳng khác gì đè nặng sức ép lo lắng của ông lên vai Carolyn. Ông cần phải giữ mình luôn mạnh mẽ. Ông cũng biết rằng Carolyn đã làm tất cả những gì có thể. Mặc dù thế nhưng ở đoạn kết của mọi câu chuyện người ta luôn thấy có nhiều thứ nên làm. Lúc này đây cả hai đều không biết phải làm gì. “Có tin gì từ các cơ quan địa phương không?”

“Họ đi đến Manhattan, các dấu lần theo thiết bị kết nối với vệ tinh địa tĩnh GPS cũng cho thấy như thế. Chúng tôi sẽ tìm được cô ấy. Tôi xin hứa với ngài như vậy, thưa tổng thống”.

“Cảm ơn Carolyn”, tổng thống đáp, “Có tin gì mới cho tôi hay luôn nhé”.

“Tôi nhớ rồi thưa ngài”, Trưởng đặc vụ Carolyn Leonard đáp khi bước ra khỏi phòng để về vị trí chuẩn bị cất cánh.

Dịp đến Wisconsin lần này là dành cho kỳ nghỉ nên tổng thống đã để nhân viên của mình ở lại DC nghỉ cuối tuần với gia đình họ. Thế nên khi ông tập trung vào giải quyết vụ thành phố New York, tổng thống sẽ phải phối hợp với nhân viên của mình qua đường video bảo mật trực tiếp từ văn phòng trên không của ông.

Tổng thống đã sớm nhận ra khó khăn đầu tiên cần phải vượt qua là tách sự kiện thực khỏi các giả thuyết. Phần nào giống như lúc vụ 11/09 xảy ra, tin đồn đoán lan rộng một cách quá mức trên khắp cả nước và các biện pháp ứng phó khẩn cấp được tiến hành ngay lập tức. Mọi người đều biết rằng nước Mỹ lại một lần nữa bị khủng bố tấn công.

Sau khi nghe tham mưu trưởng Charles Anderson tóm tắt sơ lược qua máy thu phát video trong khi máy bay lăn bánh và cất cánh, tổng thống lên tiếng, “Chỉ có vậy thôi sao? Đây là tất cả những gì ta biết à?”

“Chúng tôi vẫn đang nỗ lực thu thập thêm thông tin, thưa tổng thống”.

“Làm thế quái nào mà chỉ có chừng này hả Chuck?”

“Dòng thông tin và các kênh kết nối từ New York ra bên ngoài rất chậm”.

“Không phải là từ sau 11/09 ta đã thiết lập những trình tự để khắc phục rồi hay sao?”

“Đúng là như vậy”, Anderson đáp, “Nhưng với một loạt những vụ tấn công thế này thì sự cộng hưởng của nó là rất lớn”.

“Có nghĩa là?”

“Là dù các trình tự truyền tin có tốt đến đâu đi nữa thì nhân sự vẫn cần phải bình tĩnh lại sau các cú sốc, đánh giá tình hình và chuyển tin đến các cấp chỉ huy. Điều này sẽ cần thời gian”.

Tổng thống không thích câu trả lời của Anderson, nhất là khi hàng ngàn mạng sống đang bị đe dọa, trong đó có Amanda của ông. “Tốt như thế vẫn chưa đủ. Rất nhiều người đang bị thương và hấp hối. Họ mắc kẹt trong những cây cầu đổ, dưới những đường hầm đặc khói và lửa, họ tìm cách khỏi chết đuối trên sông Hudson và sông Đông. Nếu chúng ta không có phương án liên lạc và phối hợp một cách hợp lý, những người dân đó không có cơ hội sống sót và tôi không chấp nhận điều đó. Người dân Mỹ không chấp nhận điều đó, kể từ ngày 11/09.

Tôi không quan tâm ông sẽ phải đá đít bao nhiêu người nhưng đi ủng vào và bắt đầu đi, khỉ thật. Ta lập ra những hệ thống phản ứng nhanh để làm việc đó. Ta phải học được từ những sai lầm nên hãy hành động theo cách mà ta đã học được từ những sai lầm đó. Hiểu chưa?”

“Tôi hiểu, thưa tổng thống”. Anderson đáp.

“Tốt”, Rutledge tiếp, “Lúc nào tôi có thể nói chuyện với thị trưởng New York?”

“Bây giờ thì chưa được. Trung tâm chỉ huy các trường hợp khẩn cấp của thị trưởng là một trong những mục tiêu tấn công của bọn khủng bố và chúng tôi hiện đang rất khó khăn để có thể tìm được ông ấy”.

Tổng thống vung tay phẫn nộ, “Không thể tin được. Thống đốc thì sao?” ’

“Thống đốc hiện nay đang trên đường về từ Albany nhưng ông ấy còn biết ít thông tin về vụ tấn công hơn chúng ta. Ngài có muốn tôi nối máy với ông ấy và chuyển sang kênh đối thoại trực tuyến không ạ?”

“Không, tôi muốn được nói chuyện với thị trưởng Brown trước và nghe ông ấy trình bày về tình hình người của mình và họ cần gì. Tôi không muốn tất cả mọi thứ được lọc qua thống đốc. Đó đã từng là vấn đề với New Orleans rồi”.

“Các cấp chỉ huy đều có trình tự, thưa tổng thống”.

“Nhưng không phải trong trường hợp này. Tôi muốn ông bằng mọi cách tìm được thị trưởng và nối kênh liên lạc giữa ông ấy và tôi càng sớm càng tốt. Hiện nay ta không có bất cứ thông tin nào dự đoán những thành phố khác có nguy cơ bị tấn công, đúng không?”

“Đúng thế, thưa ngài”.

“Có lẽ cần phải cảm ơn Chúa về điều đó”, Rutledge nói, ông thả tập tài liệu xuống bàn trước mặt mình rồi đưa hai tay xoa mặt. “Phát biểu của tổng thống thì sao?”

“Tôi nghĩ là lúc này vẫn còn hơi sớm”, Anderson đáp.

“Sớm ư? Chuck, người dân đang hoảng loạn”, một giọng nói vang lên ngay phía sau tham mưu trưởng. Camera quay sang và đó chính là Geoff Mitchell, thư ký báo chí của tổng thống. “Họ cần tổng thống trấn an và ta cần làm điều đó càng sớm càng tốt”.

“Trấn an họ về việc gì? Ta còn chưa biết đích xác chuyện gì đang xảy ra ở New York và ta cũng không thể kiểm soát được tình hình, hơn nữa chưa ai biết kẻ nào đứng sau vụ này. Với tất cả những điểm này tôi nghĩ rằng không có hình thức trấn an nào phù hợp cả”.

“Ông không thể giữ tổng thống trong những bức tường kín Chuck. Tổng thống chưa có mọi câu trả lời nhưng điều đó không quan trọng. Người dân cần nhìn thấy ông ấy. Tất cả chỉ cần có vậy. Họ cần ông ấy nói với họ rằng mọi thứ đều sẽ ổn. Thậm chí nếu chúng ta làm điều này đúng cách, thậm chí tổng thống còn có thể thừa nhận rằng mình chưa có mọi câu trả lời nhưng đang cố gắng hết mức để tìm hiểu và khắc phục mọi vấn đề. Và dĩ nhiên tổng thống sẽ cần tuyên bố dứt khoát rằng đòn đáp trả của nước Mỹ với những kẻ man rợ này sẽ được thực hiện rất nhanh, chính xác và dữ dội”.

“Chúng ta sẽ bàn về băng ghi hình phát ngôn của tổng thống sau khi quyết định được tổng thống sẽ đi đâu sau khi hạ cánh ở căn cứ Mountain Home”, Anderson đáp.

“Chúng ta sẽ không đi Idaho”, tổng thống nói, “Chúng ta sẽ lên đường về DC”.

“Nhưng thưa tổng thống”, Anderson chen vào, “Tôi không nghĩ là -”

“Chuck, chính ông nói đấy chứ. Không thành phố nào khác có nguy cơ bị tấn công. Vị trí của tôi là ở Nhà Trắng. Lúc này nước Mỹ cần có sự dẫn dắt. Tôi đã thông qua việc tiếp tục tiến hành chương trình của chính phủ, ngoài việc đó ra thì không có bất cứ thứ gì thay đổi. Ta đã hiểu nhau chưa?”

“Đã hiểu, thưa ngài”.

Tổng thống quay sang thư ký báo chí của mình. “Geoff, tôi cần được chuẩn bị một bài phát biểu. Viết ngắn gọn thôi. Chuck đúng đấy. Ta vẫn chưa nắm được tình hình và vì thế phát biểu càng ngắn càng tốt. Thông báo cho các kênh là tôi sẽ phát biểu trực tiếp trên truyền hình ngay khi về tới Nhà Trắng. Có lẽ thế nhỉ, chúng ta bắt tay vào việc thôi”.

“Thưa tổng thống”, Robert Hilliman, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, lên tiếng từ kênh truyền hình trực tuyến bảo mật của Bộ Quốc phòng, “Tôi có thể xin riêng ngài vài phút không?”

“Nói đi Bob”, tổng thống đáp sau khi nhấn nút chuyển sang chế độ hội thoại riêng, “Có chuyện gì thế?”

“Có một số quan ngại về một thông tin mà chúng tôi lén thu được sáng nay”.

“Về việc gì?”

“Thông tin đó liên quan đến việc nhân viên chính phủ Hoa Kỳ bắt cóc một công dân nước ngoài và cưỡng bức đối tượng này đến Mỹ, vi phạm thông lệ của luật quốc tế”

“Việc này không mới, Bob. Ta nghe những chuyện thế này mãi rồi, đặc biệt là cánh báo chí tập trung khai thác vấn đề trong chính sách chuyển giao tù nhân của ta”.

“Tôi biết, thưa tổng thống, nhưng việc này khác”.

“Khác thế nào? Có lẽ chỉ là một trong số hàng ngàn đối tượng mà ta đang giữ”.

“Thông tin đó được móc ra từ một cuộc hội đàm về đối tượng chế tạo bom được ta đưa đến New York”.

“Có nghĩa là..”. Tổng thống hỏi tiếp.

“Có nghĩa là đó chắc chắn là một trong hai tên”.

“Cả hai tên mà ta tóm được tại một địa điểm”.

“Mà không có cách nào để bảo vệ hoặc di tản”.

❀ ❀ ❀

[1] Air Force One: Không lực I chuyên cơ riêng của Tổng thống.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.