Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Có những trường năng lượng hoạt động ngoài tầm hiểu biết và kiểm soát của con người, đó là phận, khí, nghiệp, những chòm sao và mệnh. Chúng là những tên khác nhau cho cùng một thứ, một lực lượng thần bí đã dẫn dắt mỗi người vào những thời điểm khác nhau trong cuộc đời. Liệu có giải thích nào hợp lý hơn không, cho sự thật rằng anh đang đứng đây, ngay trước mắt Louisa, ngay tại khu chợ? Hẳn một điều gì đó đã mang Adam đến với cô. Anh ăn mặc như thể sắp bước lên sân khấu, dù bây giờ mới là 11 giờ trưa. Anh mặc áo vải denim đen và đồ da, quần jean xắn vào trong ủng cao đến nửa ống chân. Cô chưa bao giờ biết rằng màu đen lại long lanh đến thế.

“Cô là Elvira?” Adam hỏi. Elvira đang làm việc quầy hàng bạc tầng dưới, hôm nay cô ấy mặc một chiếc váy được thiết kế giống như ba miếng che mắt nhỏ xíu ghép khéo léo bằng len móc, nên chẳng đời nào Louisa để Adam đến gần cô ấy.

“Tôi xin lỗi, cô ấy không có ở đây. Tôi có thể giúp gì cho anh?”

“Cô ấy đã nói với tay guitar của chúng tôi rằng chúng tôi có thể để những thứ này ở đây.” Anh đang cầm một đống tờ rơi giống hệt cái cô đã nghịch và chọc rách vào đêm trước, logo có chữ Glasslake bị in lem nhem, màu đen trên nền đỏ, các ngón tay anh lấm chấm vết mực lem ra. Giọng anh đều đều và không cảm xúc, che giấu hoàn toàn nội lực của anh.

“Đêm trước anh được đấy.” Cô nói.

“Tôi xin lỗi, tôi không biết mình có vinh hạnh đó.” Anh nhướn mày và cô cảm thấy, thật quái quỷ thay, sự xấu hổ lan dần lên từ ngực và làm má cô đỏ ửng.

“Ý tôi là buổi diễn. Tôi đã thấy anh ở Borderline.”

“Thật sao? Tôi không chắc lắm, chúng tôi dường như không nhận được nhiều ủng hộ.”

“Không, thật đấy.” Louisa nói, “Rất thật là đằng khác.” Thứ ngôn ngữ tán tỉnh thông thường có vẻ vượt quá khả năng của cô.

“Tôi đã có những khoảnh khắc hoảng sợ tồi tệ nhất trên sân khấu. Cô sẽ không tin tôi đã lo lắng đến mức nào đâu. Chỉ riêng việc đứng trên đó cũng làm tôi phát rồ.” Anh mỉm cười, hai lúm đồng tiền nhỏ, như hình lưỡi liềm, hiện trên hai má. “Tôi phải đi bây giờ, tốt nhất nên để lại chút bí ẩn”

Anh nhặt một lọ nhỏ màu xanh lá cây và lăn nó giữa hai ngón tay.

“Đó là có hương bài. Nó có những phản ứng khác nhau trên da của từng người, vì vậy cần có những kỹ năng nhất định để chọn ra mùi hương phù hợp cho từng người.”

Anh kẹp lọ giữa hai ngón tay và đưa lên mũi. “Tôi thích mùi này.” Anh nói. “Nhưng không biết nó có thích tôi không?” Anh chấm tinh dầu lên cổ. Như bao người không quen dùng tinh dầu khác, anh cũng đổ quá nhiều, khiến tinh dầu chảy cả xuống cổ áo. Anh sà vào gian hàng của Louisa và đưa cổ mình về phía cô như thể một nạn nhân đang chào mời một con ma cà rồng. Chiếc bông tai bằng bạc đã xỉn màu của anh áp vào má cô ấm áp.

“Một lựa chọn hoàn hảo.” Cô nói. “Chọn nó đi.”

“Tuyệt vời, tôi sẽ lấy nó.” Anh nói. “Nhưng bây giờ tôi phải đi đây.”

Cô đang chờ đợi một lời mời như lẽ tất nhiên. Trước sự ngạc nhiên và một chút rùng mình của cô, lời mời đi uống nước hay hẹn gặp ở một hộp đêm đã không xuất hiện. Anh ném một đống tờ rơi lên quầy và đi ra mà không hề nói rằng muốn gặp lại cô lần nữa. Cô nghiến răng, cô đã tưởng mình rất chắc chắn về những diễn biến tiếp theo. Cô sắp xếp lại mấy tờ rơi để trên quầy.

Khi cô rời khỏi nơi làm việc, anh đang đợi cô bên ngoài. Anh mang theo máy nghe nhạc Walkman nhưng không nghe, chiếc tai nghe màu hải quân đeo trên cổ. Sự vui mừng vì mình đã đúng ngay lập tức bị thay thế bằng sự tức giận khi nhận ra anh đang trêu chọc cô.

“Tôi nhớ ra là mình còn chưa biết tên nhau.” Anh nói. “Tôi là Adam Glasslake.”

“Louisa Trevelyan."

“Louisa Trevelyan... Nghe thật du dương. Louisa Trevelyan, Louisa Trevelyan. Nghe như một câu thơ ngắn, như một đoạn kinh cầu. Thật đẹp. Thật vừa vặn. Cô muốn đi dạo chút không?”

Mọi chuyện tiếp theo đến hết sức tự nhiên. Cả hai lang thang lên phía vườn cung điện Kensington có các tòa đại sứ đặt ở một khoảng cách an toàn với con đường. Các nhân viên bảo an mặc đồng phục đang khom khom cạnh mấy chiếc Bentley và Rolls-Royces, kiểm tra mặt dưới của xe. Nỗi sợ đánh bom vẫn hiện hữu trong nhiều tuần liền ở khu vực này của London.

“Anh học hát như vậy ở đâu thế?” Cô hỏi.

“Hồi bé tôi từng là thành viên trong dàn hợp xướng nhà thờ.” Anh nói. “Cha tôi là mục sư.”

“Thật sao?” Louisa nói. Mẹ cô theo đạo Do Thái, còn cha cô theo Công giáo, nên họ coi sự vô thần của con gái họ là một lẽ tất nhiên. Hệ quả là, Louisa nhận thấy mọi nhà thờ đều chung một vẻ quyến rũ đau đớn.

Hai người băng qua Hyde Park và sau đó, khi trời đã tối và cổng đã đóng lại nhốt họ bên ngoài, dọc theo đường Kensington Gore, giữa lâu đài hoàng gia Albert và đài tưởng niệm Albert, hai công trình tình yêu vĩnh cửu. Hoa anh đào đang rơi lả tả - khung cảnh lãng mạn khiến cô thấy xấu hổ. Louisa chợt nghĩ, tất cả những ai đóng góp vào kiến trúc của điện Kensington, từ thời Nữ hoàng Victoria trở đi, đều đã sắp đặt các đường phố thành một địa điểm hoàn hảo cho nụ hôn đầu.

Nhưng Adam không hôn cô, anh chỉ nói chuyện. Anh nói với cô rằng ban nhạc từng có tên là Void Void và đóng góp quan trọng đầu tiên của anh đối với lịch sử ban nhạc chính là đổi tên cho nó, để thoát khỏi lãnh địa dành cho những ban nhạc có cái tên tồi tệ nhất trong lịch sử âm nhạc, rằng anh là đứa con cầu tự của một cặp vợ chồng cao tuổi đã hạ sinh sau tận hai mươi năm kết hôn. “Họ nghĩ tôi là một phép màu.” Anh nói, “Đến giờ mẹ tôi vẫn nghĩ vậy. Vấn đề cũng nằm ở đó, bà luôn nghĩ tôi mới bảy tuổi. Bà vẫn sẽ ẵm tôi về giường nếu tôi đồng ý. Tôi phải rời nhà đi chỉ để trốn chạy bà.”

“Còn bố anh?”

“Ông thấy vui khi tôi bỏ đi. Ông căm thù tôi từ ngày tôi thấy chán nản và rời dàn hợp xướng. Đến giờ ông vẫn không hiểu lý do tại sao ông không thể tạo ra một bản sao của chính mình, một nhà thần học khác, bởi tôi ghét những tôn giáo có tổ chức. Có những lời ông nói nhân danh Chúa nhưng lại chứa đầy hận thù.”

“Như nào cơ?”

“Chúng ta có thể nói sang chủ đề khác không?”

“Ồ được thôi...” Cô nói, dù đang rất miễn cưỡng bỏ mạch chuyện này và tự nhủ sẽ lại câu chuyện trở lại ngay khi có thể. “Vậy thì, trong máy nghe nhạc của anh có gì thế?”.

Âm nhạc có ảnh hưởng đến anh bao gồm cả những ban nhạc nổi tiếng như The Smiths và The Cure, ngoài ra còn có cả Wagner, Britten và Tallis. Cô còn biết rằng anh không biết lái xe; rằng một ngày nào đó anh muốn sống ở Đức; rằng anh nghĩ chiêm tinh chỉ là những trò nhảm nhí và phần lớn những người thuộc cung Bọ cạp đều nghĩ vậy, rằng anh tự cắt tóc; rằng anh sống cùng với những thành viên khác trong ban nhạc tại một ngôi nhà chung ở Shepherd's Bush và anh cảm thấy hối hận vì chuyện đó, rằng anh chỉ cảm thấy mình sống thực sự khi đứng trên sân khấu (Chúng ta sẽ sớm biết điều đó có đúng hay không, Louisa nghĩ.); rằng anh đã đổi trường học đến bảy lần từ sinh nhật thứ năm đến sinh nhật thứ mười sáu và rằng anh có chỉ số IQ là 172 nhưng không có bằng cấp gì vì anh nghĩ đã có một thứ gì đó để dựa dẫm vào, giống như mình đã thừa nhận thất bại trong sự nghiệp âm nhạc của mình trước khi nó kịp bắt đầu. Đó cũng là lý do anh không kiếm được công việc. Hai lý do sau cùng này chỉ là một phần trong vô số lý do khiến anh không gặp bố mẹ mình trong hơn bốn năm qua.

“Anh có nhớ họ không?”

“Tôi nhớ mẹ, tôi nghĩ vậy”, anh nói, “hoặc tôi chỉ tưởng tượng thế thôi: tôi nói chuyện với bà, rồi bà nức nở đủ thứ và giờ tôi sẽ không lỡ một giây phút nào để thoát khỏi bà nữa. Dù sao, bố tôi nói rất rõ ràng rằng tôi không được chào đón cho đến khi tôi hối cải về những việc mình đã làm và người duy nhất bà tôn thờ hơn tôi là ông, vì vậy...”

Louisa tự hỏi anh đã làm những chuyện tệ hại gì và hy vọng cô sẽ không bị phớt lờ đi lâu hơn nữa.

“Bốn năm là một quãng thời gian dài. Tôi vẫn gặp mẹ hàng ngày, tôi vẫn sống với bà.”

“Vậy tôi không thể đưa cô về nhà sao?” Anh hỏi. Đây là chủ đề duy nhất cô muốn đổi sang. Cô cảm thấy hình như mình đang ra dấu chiến thắng.

“Có chứ, mọi người thoải mái thôi.” Cô lần mò chiếc vòng trên cổ tay, tìm mặt đồng hồ. Giờ là 11 giờ 30. “Dù sao, nếu chúng ta đi ngay bây giờ, mọi người thậm chí sẽ không biết anh đã đến.”

Không còn ai trên đường. Sau 10 giờ, đường phố vắng tanh như khu ngoại thành. Mặc dù cô mới là người biết đường, nhưng cô cảm giác như anh đang dẫn đường cho cô. Khi cô mở cổng, anh còn huýt sáo.

“Tôi nghĩ mình đang dần quen rồi.” Cô nói.

Việc dọn dẹp hàng ngày đã xong xuôi, trên giường cô là một tấm ga trắng tinh như một tấm vải trắng. Đèn vẫn bật. Cả hai nhập cuộc luôn, bỏ qua khúc dạo đầu. Cô cũng không thấy bất tiện gì. Cô để ý anh đeo một chiếc nhẫn bạc trên ngón cái tay trái, mặt nhẫn hình lập thể, có bốn mảnh. Anh nhận ra cô đang nhìn vào nó.

“Tôi chỉ tháo nhẫn ra khi lên giường.” Anh nói. Chiếc nhẫn rơi đánh “coong” xuống bàn bên cạnh. Cô nhìn thấy ngón cái anh trần trụi còn kích thích hơn nhìn anh khỏa thân. Đột nhiên, cô cảm thấy lo lắng không đâu.

“Tôi đã nhìn thấy chiếc nhẫn loại này trước đây, Elvira bán. Đó là nhẫn cưới Thổ Nhĩ Kỳ. Nếu tháo ra, nó sẽ rời nhau và phải biết cách mới ráp chúng lại được, vì vậy những đức ông chồng sẽ biết ngay nếu vợ mình không chung thủy khi họ vắng nhà, bởi các bà vợ không đeo nhẫn lại được nữa.” Cô đang huyên thuyên và anh chưa cưới cô nhưng anh sẽ bật cười nếu cô tiếp tục. “Nỗi sợ khi lên sân khấu.” Cô thừa nhận. Cô vặn vẹo tay, ước mình cũng có một chiếc nhẫn. Adam lui lại và ngồi trên mép giường.

“Louisa, tôi không biết." Anh nói. “Ôi Chúa ơi, tôi rất xin lỗi, tôi nghĩ cô đã làm chuyện này trước đây rồi.”

Cô cười lớn, phá vỡ bầu không khí đang đông đặc lại và tiến về phía anh, “Ồ, chừng một hay hai lần gì đấy.”

Mọi chuyện diễn ra giống như đang đổ dầu vào lửa. Trong mười giây đầu tiên cả hai cố gắng gỡ chăn ra và quăng nó lên đầu bình nước cách giường chừng hai feet. Mặt trời vừa mọc khi anh bắt đầu lăn ra khỏi cô, van xin cô tha anh và xin được ngủ. Cô không cho anh cả hai thứ.

“Nghe này, hôm đó... tại Borderline, anh ở cùng một cô gái khác.”

Anh đang mơ màng. “Ừm...”

“Cô ta là ai? Tên là gì?”

“Không ai cả.”

“Bởi vì em chỉ muốn cho anh biết... em sẽ không trở thành một cô...” Cô đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp để không làm mọi chuyện trở nên quá nghiêm trọng, “nhân tình” nghe có vẻ nghiêm túc quá, còn “nàng thơ” nghe lại hơi sến súa. “Em không phải loại con gái muốn là người-tình-suốt-đời.” Ngay lập tức cô ước gì mình có thể rút lại những lời đó. Lẽ ra cô nên mỉa mai nhưng giờ những lời đó nghe như một sự tuyệt vọng.

“Cô ta là quá khứ rồi.” Adam nói. Điều đó có nghĩa là anh đã chấm dứt một mối quan hệ hay là anh sẽ không bao giờ có ý định gặp các cô nàng khác nữa? Dù sao thì cô cũng đã thắng. Cảm giác chiến thắng lan khắp cơ thể, gạt đi nỗi bứt rứt, lo lắng rằng anh là một người đàn ông có thể bỏ bất kỳ người phụ nữ nào một cách lạnh lùng.

Trong khi Adam ngủ, cô ngửi phần da săn chắc, nhờn nhờn giữa xương bả vai anh, nơi mùi cơ thể chân thực nhất. Nếu có thể chưng cất và đóng chai tinh chất một con người, nếu có thể đè bẹp nghiền nát da người như cánh hoa thì cô sẽ làm điều đó với Adam Glasslake. Hương thơm của cô đã nhạt đi, nhưng đến giờ trên cổ anh hãy còn những dấu vết nhìn thấy được của tinh dầu anh xức khi trước. Đó là một màu xanh đen nhạt. Dưới nó, phía trên xương đòn, cô đã đánh một dấu riêng lên cơ thể anh, một vòng tròn màu đỏ sống động, nửa cắn, nửa hôn. Cô cảm thấy cực kỳ mạnh mẽ và nữ tính, như một phù thủy trung cổ.

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.