Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Tháng Mười năm 2009

Bằng một vài thủ thuật thám tử nghiệp dư Louisa đã mò ra ngày sinh của Paul. Cô bỏ qua tự trọng để hỏi Ross và cuối cùng cũng có được những thông tin mình cần, những kết quả như mong đợi: ngày tháng không trùng khớp. Paul mới bước sang tuổi mười chín chừng vài tháng. Ngay cả một người lăng nhăng như Adam cũng không thể khiến ai đó có thai sau khi chết được. Sự nhẹ nhõm này khiến cô lâng lâng, giống như vừa uống rượu vang. Thực sự cô đã uống chút rượu vang trong bữa tối để ăn mừng nhưng rồi ly này tiếp ly khác và cuối cùng đến đêm cô lại mặc bộ đồ đó và lại khóc lóc xin lỗi trước cuốn băng video cũ. Cô cố gắng ngăn mình không tin vào mê tín và những thứ siêu nhiên - những bóng ma, kiếp luân hồi là không có thật, chỉ duy nhất số phận là thứ bạn tạo ra bằng chính đôi tay của mình - nhưng cô vẫn bám riết lấy nghi lễ đó. Có đến ba buổi sáng trong tuần cô thức dậy với bộ trang phục ấy, đầu nhức như búa bổ. Sau mỗi lần như vậy, cô lại lau mặt sạch sẽ và cảm thấy nhẹ nhõm hơn, để lại bí mật đằng sau và quên đi những lo lắng khi tập trung vào công việc.

Việc thay đổi mục tiêu theo yêu cầu của các đơn xin trợ cấp đã giúp cô tỉnh táo. Nếu nhu cầu là mẹ của các phát minh thì hoảng sợ là người cha luôn giục giã. Chơi đùa với deadline, cô đã viết tay những bức tâm thư cả ngàn chữ cố thuyết phục. Những dòng thư hay nhất được viết ở văn phòng khi những người khác đã về nhà hết; cô thích làm việc khi cánh cửa cabin mở toang, để mảnh đất hoang và khu tàn tích có thể trông chừng cô. Ingram đọc qua các tài liệu, anh ta nói cô là một thiên tài và đi cùng cô ra bưu điện, anh ta sẽ hôn lên mặt sau phong bì để lấy may. Đúng một tuần sau đó, họ nhận được thư trả lời dài một trang từ Quỹ Bảo tồn vườn cổ (HGT), mời họ tới văn phòng London để thực hiện buổi giới thiệu chính thức. Ingram cảm thấy ngây ngất, tự thuyết phục rằng lời mời này là dấu hiệu của sự chấp thuận. Những ồn ào từ cộng đồng quản lý di sản nói với anh rằng chỉ có hai mươi phần trăm ứng viên được mời đến giới thiệu và lần giới thiệu này chắc chắn mang nhiều ý nghĩa hơn là một lần gặp mặt hình thức.

“Nghe này”, Ingram nói, khua lá thư và nhấp nhổm trên ghế, “họ muốn chúng ta mang tới một kế hoạch kinh doanh đầy đủ. Đầy đủ nhé. Chúng ta vẫn chưa làm được gì rõ ràng. Cô nghĩ chúng ta nên nói về những số liệu gì đây?”

“Tôi không dám hy vọng.”

Họ sớm nhận ra rằng chắc chắn số tiền hai triệu sẽ cho phép họ biến khu vườn từ một dự án cộng đồng thành một điểm thu hút khách du lịch, có cả triển lãm, một quán cà phê và đứa con tinh thần của cô - một vườn ươm trồng và bán các loại cây quý. Họ có thể xây một lối đi giữa các tàn tích để du khách có thể nhìn ngắm khu vườn từ trên cao, như những cư dân xa xưa ở Lodge đã làm, như dự tính ban đầu của những kiến trúc sư trước đây. Cô cố tỏ ra lạnh lùng trước mặt Ingram nhưng trong lòng đang reo lên vui sướng.

“Trong thư có nói gần đây họ đang tìm kiếm để tài trợ cho một dự án trong khu vực này và họ tò mò về những việc chúng ta đang làm. Anh có muốn tự mình xem qua không?”

Để chọc anh ta cười, cô nhắc lại lá thư mà anh ta hẳn đã đọc không dưới ba lần. Có một dòng chú thích nhỏ in ngay dưới chữ ký. Vì trụ sở ở Pilimco đang được tân trang lại nên chúng tôi sẽ rất vui nếu các bạn có thế đến văn phòng tạm thời ở số 72 Warwick Gardens, London W8.

Những dòng này như đang trồi khỏi trang giấy và đập mạnh vào cô.

“Tôi không thể đến đó.” Louisa nói.

“Có thể chứ.” Ingram liếc qua cuốn sổ,

“Ngày 25 chúng ta không có cuộc hẹn nào.”

“Tôi không thể... anh sẽ phải đi mà không có tôi.”

“Cô đang nói gì thế?”

Sao cô có thể kể cho Ingram nghe sự thật? Đối với cô, các đường phố London không dát vàng, mà đầy những hình ảnh quá khứ. Chúng đang chập chờn trước mắt cô như đến từ một bộ phim kinh dị, khi tiếng violin rít lên cảnh báo và khán giả lấy tay che mặt, diễn ra ở Warwick Gardens. Cô thấy gương mặt của những người chơi khác, tất nhiên có cả Adam, cả gương mặt của những người đàn ông và phụ nữ khác nữa. Cô lắc đầu khó nhọc, như thể làm vậy có thể rũ bỏ ký ức ra khỏi tâm trí.

“Tôi không thể nói cho anh biết lý do, Ingram. Chỉ là tôi không thể đi được.”

Có vẻ cô đang phản đối Ingram mà không đưa ra được lý do nào tử tế và Ingram đã mất kiên nhẫn. “Nếu cô thậm chí không thể đưa ra một lý do chính đáng... Cô biết khoản trợ cấp này quan trọng thế nào với chúng ta mà. Tôi hoàn toàn có thể khẳng định không chút đắn đo rằng năm năm qua chỉ để chuẩn bị cho thời khắc này. Cô sẽ đến đó, thế thôi.”

Cô đã cố gắng lý tính, tự nói với mình rằng cô không thể bị ai đó nhận ra ở đấy cũng như các nơi khác, rằng đã hơn hai mươi năm, rằng mọi người có thể đã chuyển đi... Không tác dụng gì. Cô không thể quay trở lại. Rồi cô sẽ làm lộ chính mình, cô biết mình sẽ làm vậy, màn khói ngụy trang của cô sẽ tan đi trước con phố như đã từng xảy ra. Cô sẽ bị phát hiện, cũng chắc chắn như vết máu vẫn còn trên mặt đất.

“Tại sao chúng ta không mời họ đến đây tham quan trực tiếp?” Cô mạo hiểm. “Sẽ tốt hơn nếu chúng ta thuyết phục họ theo cách đó.”

“Nghe này, Louisa thân mến”, Ingram nói, “khi HGT nói nhảy đi, cô sẽ hỏi cao bao nhiêu thay vì nói tôi sẽ nhảy theo cách của tôi.”

“Tôi nghĩ đó là một ý tưởng hay.” Cô nói nhưng vẫn kiên định suy nghĩ không nói cho anh ta sự thật. Đến ba giờ, cô giả vờ nhức đầu và quay về chiếc caravan, cô biết mình sẽ phải đi theo con đường dài vòng quanh, đến cổng, vòng qua bức tường rồi cẩn thận băng qua khu vườn.

Paul lại xuất hiện trên đường cô đi, như thể cậu luôn ở đó. Lần này cậu đang dọn dẹp rác vương vãi khắp nơi quanh cổng nhà, mang găng tay và đeo túi bên hông. Như thể chính bàn tay vô hình mang cậu đến Kelstice đã cố ý kéo cậu ra khỏi những nơi khác trong khu vườn và đặt cậu lên đường cô đi. Có khi nào lời mời đến Warwick Gardens chỉ là một sự trùng hợp, diễn ra ngay sau khi cậu đến đây? Cô tự trách mình đã để bản thân bị cuốn theo những nghi ngờ. Cậu đặt túi xuống và thổi một lọn tóc ra khỏi mắt giống như Adam thường làm.

“Mỏi quá.” Cậu nói.

“Đó là một dấu hiệu tốt. Mọi việc với cậu ổn cả chứ?”

“Vâng, rất tốt.” Paul nói. “Giờ em đã khá quen rồi.” Nụ cười cậu dành cho cô giống như dành cho những người bạn của mẹ và mẹ của bạn cậu, khiến dòng điện nhỏ xíu đang giật giật trong lòng cô trở nên không thích hợp.

“Tốt. Em nên đi đi.”

“Hẹn gặp lại.”

Làm sao một cuộc trò chuyện bình thường như vậy có thể khiến cô ham muốn mạnh mẽ đến nỗi không tin nổi cậu không nhận ra câu trả lời đang níu kéo trong đó?

Khi trở về nhà, Louisa khóa cửa lại. Cô tìm thấy một chai rượu còn chưa mở trong đống chai rỗng, khui nó, rót ra ly và tiếp tục đuổi theo những ký ức quên lãng.

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.