Tháng Tư năm 1989
“Em không thể tin là đã bị chị thuyết phục đi vào khu West End vì cái thứ chết tiệt này.” Cô nói với Elvira. Họ đang ở trong một tầng hầm sàn dính nhớp nháp trong một con hẻm cách xa đường phố nằm ở cuối Oxford. Địa điểm tổ chức là một nơi lai tạp không rõ ràng giữa một quán rượu theo chủ đề và một hộp đêm: các thanh ngang ở hai bên cánh gà được bọc gỗ, nhưng trần nhà khá lộn xộn với đường ống mở ra. Họ chỉ đến đây vì Elvira là bạn bè với Trina - cô gái đứng ở cửa và hứa sẽ cho họ đồ uống miễn phí nếu họ đã trả tiền vé vào.
“Chị biết, chị xin lỗi.” Elvira nói. “Chúng ta chỉ ở lại nghe vài bài hát rồi đi luôn.”
Họ đã chờ đợi đến nửa giờ cho đến khi ban nhạc bắt đầu chơi. Có ba người, hai chàng trai và một cô gái, đang sắp xếp, kiểm tra lại hệ thống dây điện và âm thanh. Louisa đếm được hai cái guitar và ít nhất bốn cây đàn synth, mặc dù cô không hoàn toàn chắc chắn lắm vì họ cứ liên tục sắp xếp lại chúng, nối dây điện và dẫn dây đến khi toàn bộ sân khấu nhìn bừa bộn không khác gì ổ chuột. Từ Glasslake được xăm trên da của chiếc trống bass.
Khi nhìn quanh chỗ khán giả ít ỏi, cô đã thấy một anh chàng khá hứa hẹn đeo kính John Lennon, buộc tóc đuôi ngựa và mặc áo gi-lê thêu. Khi hai mắt chạm nhau, cô cụp mắt xuống, đếm đến hai và ngẩng lên nhìn lại. Anh ta vẫn đang nhìn cô. Cô mỉm cười, đếm đến hai lần nữa, sau đó quay sang Elvira, cô biết chắc chắn anh ta sẽ qua. Mọi thứ dễ dàng không có nghĩa là không thú vị.
Sau một tiếng rít vọng ra từ loa điện, cả câu lạc bộ đã chìm vào bóng tối. Chỉ có biển báo thoát hiểm sáng xanh và ngọn đèn phía sau quầy bar là phát sáng. Trong bóng tối, Louisa cực kỳ mẫn cảm với những cơ thể đứng xung quanh mình: Elvira ở bên trái, cao lớn; phía trước là một cô gái gầy gò với tóc mái chải hất lên cứ rủ xuống cù vào mũi cô và những cơ thể ấm nóng, mềm mại phía bên phải và đằng sau cô không biết là đàn ông hay phụ nữ. Cô cảm thấy hơi thở ai đó phải vào gáy mình. Khi đèn sân khấu bật sáng, thật khó để tin rằng trên đó vẫn là ban nhạc lúc nãy. Những máy móc và nhạc công ẩn trong bóng tối, chỉ có chiếc gậy để micro được quấn quanh với hoa hồng đỏ và dây thép gai là được ánh đèn sân khấu chiếu vào. Phía sau là thành viên thứ tư của ban nhạc, một anh chàng đẹp trai “dữ dội” với chiếc guitar bass bên hông. Anh ta đẹp đến độ Louisa cảm thấy ngộp thở, như thể có một hợp âm đẹp đẽ kỳ lạ mới vang lênDàn nhạc vô hình bắt đầu chơi, mỗi thanh âm mang theo một tầng âm thanh mới cho đến khi mọi dự đoán của cô đều trở nên vô nghĩa. Rồi cuối cùng anh chàng đẹp trai đó cũng hát, giọng vừa mang âm hưởng rock vừa có tính opera, khi trầm khi bổng. Louisa đứng chết trân. Người đàn ông tóc đuôi ngựa tiến đến và cô thực sự đã xua anh ta ra như một con ruồi, nhẫn trên tay cô đập vào mắt kính anh ta. Cô còn chẳng để tâm đến câu chửi anh ta ném lại “Đồ chó cái”, chứ đừng nói là xin lỗi.
Anh chàng ca sỹ này có vẻ ngoài thu hút đến kỳ lạ, gương mặt đặc sệt phong cách Xla-vơ với đôi môi đầy đặn, làn da ô liu có đôi chút ửng hồng. Một lúc sau, cô đảo mắt về phía ngôi sao chính của buổi biểu diễn. Đó là một người đàn ông mang đậm vẻ thu hút của tuổi trưởng thành và hẳn các cô gái sẽ xúm lấy nếu không có chiếc cằm nhô ra phá nét. Anh ta có hai cây đàn synth hai bên và hình như đang chơi cả hai cùng một lúc. Tay guitar là một cậu bé gầy gò, kẻ mắt, đội một chiếc mũ cao và một cô gái đứng đằng sau bộ trống, với chiếc micro treo lơ lửng trên đầu. Louisa nghĩ đó là vị trí tuyệt nhất cho cô ta rồi. Sở hữu vóc dáng thô kệch và mái tóc khô cứng, dường như vẻ ngoài của cô ta không thể cải thiện được nữa.
“Chị không thể hiểu cái thứ âm nhạc này đang đi sau thời đại hay đi trước nữa.” Elvira hét lên, gí sát miệng vào tai Louisa khiến cô cảm thấy một cái gì đó sâu dưới cổ cô vừa vỡ ra.
“Ý chị là gì?”
“Thứ âm nhạc này là gì chứ? Không phải rock, chẳng phải rave, giả kiểu nhạc cổ, tất cả là một mớ hỗn độn chết tiệt!”
Gu nhạc của Elvira không thuộc số đông: những tiếng cổ vũ khi họ rời đi, việc cả bốn đã biến mất sau các tấm màu đen ra khu vực hậu trường bí mật, bốn người không nhằm gì so với đám đông. Nhạc sống nhường chỗ cho các bản thu và sàn nhảy lại trở thành trung tâm của căn phòng. Louisa đang tìm kiếm chàng ca sỹ, cơ mắt cô đau nhức do phải căng ra tập trung giữa làn khói. Cuối cùng khi cô tìm được anh, niềm hưng phấn mới chớm ngay lập tức bị dập tắt bởi sự thất vọng cùng cực. Anh đang nói chuyện với một cô gái có mái tóc đỏ xõa ngang lưng. Cô ta là bạn gái hay một người hâm mộ? Trán hai người chạm nhau khi nói chuyện, dáng vẻ không quá gần gũi nhưng cũng không giống như hai người xa lạ. Cặp đôi thực sự đã va vào cô trên đường ra khỏi câu lạc bộ. Louisa ở đủ gần để nhìn thấy cả những sợi lông trên cổ tay anh và cô nhận thấy cô gái kia có hàng mi cong rất đẹp ở đuôi mắt - chỗ không một phép màu nào từ cây chải mascara có thể chạm đến. Khi nhìn họ biến mất qua cửa tò vò dẫn đến cầu thang, cô cảm thấy sự thất bại vụn vỡ trong lòng.
Louisa không ngại giật một anh chàng khỏi bạn gái anh ta, nhưng cô không giỏi làm việc đó cho lắm.
“Hãy tìm hiểu về buổi biểu diễn tiếp theo.” Cô nói với Elvira.
“Gì cơ? Một lần là quá đủ rồi!”
“Làm ơn đi!”
Khi Elvira nói chuyện với Trina và cô gái chơi trống, Louisa nghịch một tờ rơi, gấp đôi nó thành nhiều lần nhất có thể, sau đó đục các lỗ nhỏ trên những tờ giấy có màu đỏ và đen để khi mở ra sẽ tạo thành một bông tuyết. Bộ phim đó tên là gì nhỉ, có một người đàn ông để lại những con thú gấp Origami ở khắp nơi ông ta đi qua, như một dạng danh thiếp? Có lẽ cô sẽ trở thành một người giống như thế với những bông tuyết giấy. Một thứ gì đó để người ta nhớ về cô. Một luồng không khí mát mẻ xộc vào câu lạc bộ khi cánh cửa được mở ra và ban nhạc phía sau bắt đầu đẩy những món đồ khổng lồ vào một chiếc xe tải đang đợi. Khoang xe được chất đầy nhanh hết sức, ba người chuyền tay liên tục mà không nói câu nào. Những cánh cửa đóng sầm lại, phép màu đến đây là kết thúc. Sân khấu chỉ còn là một khối gỗ lớn, sơn đen và được dán băng dính.
Trên đường phố, tai của Louisa bị ù đi, như thể mới hoàn thành một cuốn sách hay bước ra khỏi rạp chiếu phim vào ban ngày, thế giới thực luôn có vẻ ít thực hơn thế giới cô đã bỏ lại phía sau.
“Họ sẽ chơi ở hộp đêm 100 Club vào thứ Năm tới.” Elvira nói. “Chúng ta có tên trong danh sách khách mời. Trừ khi chị nhận được một lời mời tốt hơn.” Cả hai rẽ vào đường Charing Cross và bị nhấn chìm trong một đám đông tràn ra từ Astoria.