Tháng Sáu năm 2009
Bộ vest mới tinh Daniel đang mặc là hàng hiệu Paul Smith, mua trong một dịp hiếm hoi hai cha con cùng đến khu West End. Cậu ta mặc thử cho Paul xem, bước đi một cách châm biếm như đang đi trên một sàn catwalk tưởng tượng trong căn phòng khách nhỏ với những kiểu tạo dáng vô lý, chỉ tay vào khoảng trống như người mẫu và bĩu môi trước một ống kính tưởng tượng. Paul, dù thấy thật khó khăn khi nhìn Daniel sau những gì đã xảy ra với Emily, cũng phá lên cười. Có thể cậu ta chỉ đang nhại lại nhưng Daniel nhìn có vẻ chuyên nghiệp và cậu ta Paul biết điều đó. Logic đằng sau vụ mua sắm này không rõ ràng. Chiếc áo có giá tới 650 bảng; với số tiền đó, Daniel có thể tự mua cho mình cả một tủ quần áo cậu ta hay mặc.
“Ai kết hôn à?” Paul hỏi Carl. Lúc này nói chuyện với ông ta có vẻ dễ dàng hơn với Daniel. Paul hy vọng đó không phải là một đám tang. Tất cả những thứ đó đều nhắc Paul nhớ về cha mình.
“Không.” Carl nói.
“Lễ rửa tội?” Paul hỏi, dù biết điều này khó xảy ra.
“Không.” Carl nói, ông ta đang thưởng thức trò đùa này.
“Vậy thì nhân dịp gì?” Paul hỏi, “Tại sao lại mặc bộ vest đó?”
“Dành cho lúc ra tòa, đồ đầu đất.” Carl nói giọng trìu mến. Daniel cau mày, phép màu đến từ bộ vest bị phá vỡ. Paul chuyển từ giận dữ với Daniel sang giận dữ thay cho cậu ta. Khi đó Daniel đã bị cảnh sát cảnh cáo, nhưng không có gì nghiêm trọng. Bị xã hội đánh giá thuộc tầng lớp thấp đã đủ tệ rồi, nhưng khi bố bạn nghĩ bạn nên mặc trang phục dành cho bị cáo, thì bạn không còn cơ hội nào nữa. Paul biết rằng Carl sẽ không bao giờ nhìn nhận theo cách đó, rằng ông ta nhìn nhận bộ đồ như một nghi thức của lễ trưởng thành và việc mua nó là một cách đầu tư vào tương lai của con trai mình cũng giống như các bậc cha mẹ khác cho con học lái xe.
Paul chỉ nhìn thấy Daniel trong bộ đồ đó thêm một lần nữa. Cậu đến trường học mà quên cái USB có chứa bài tập về nhà môn lịch sử, một bài luận khá dài phải nộp trước buổi trưa ngày hôm đó. Cậu cẩn thận chỉnh sửa bài luận tới từng chi tiết nhỏ cho đến kiệt sức và khi thức dậy (hơi muộn), do quá mệt mỏi mà cậu đã quên mang thứ quan trọng nhất theo. Khi cậu trở lại nhà Scatlock thì mới khoảng 10 giờ. Cân nhắc khả năng là cả Daniel và Carl còn đang say ngủ, cậu lặng lẽ vào nhà. Diesel nằm ngáy ở chân cầu thang, mở một bên mắt, nhận ra Paul và liếm tay cậu hời hợt trước khi lại chìm vào giấc ngủ. Paul tháo giày và nhón chân bước lên cầu thang, hy vọng rằng mình có thể lấy cái USB mà không đánh thức Daniel.
Daniel đã thức giấc. Qua khe nứt trên cửa phòng ngủ, Paul nhìn Daniel, tóc tai chải chuốt, mặc vest, đang đứng trước chiếc gương đứng. Trong khoảnh khắc bối rối, Paul tự hỏi liệu cuộc hẹn nào có thể khiến Daniel đóng bộ đồ này vào buổi sáng sớm. Sau đó, cậu nhận ra thứ Daniel đang cầm trên tay. Đó là một cuốn sách giáo khoa lịch sử, một tài liệu nặng trịch về cuộc Nội chiến, một văn bản khô khan dày đặc chữ mà ngay cả Paul, người có hứng thú về thời kỳ đó, cũng khó nuốt trôi. Nó được mở ra ngay phần dấu trang ở giữa. Daniel đang lật giở qua các trang giấy mỏng manh, thỉnh thoảng nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Ánh mắt cậu ta lén lút, giấu giếm, như thể nếu liếc mắt đủ nhanh cậu ta sẽ bắt được hình ảnh chính mình đang đọc sách. Paul thấy xấu hổ. Sẽ tốt hơn nếu cậu bắt gặp Daniel tự làm chuyện người lớn một mình trong nhà vệ sinh, còn hơn là đột nhập vào thế giới tưởng tượng nhỏ bé của cậu ta. Daniel chuyển vị trí, ngồi xuống mép giường vốn là nơi học bài quen thuộc của Paul. Một lần nữa, cậu ta lại lướt qua các trang sách vốn không có chút ý nghĩa gì với mình. Trong một khoảnh khắc, cậu ta nhìn vào gương và gật đầu với chính mình, như thể đang cân nhắc và đồng ý với những điểm vừa đọc. Hình ảnh đó đã đi thẳng vào trái tim Paul, vượt qua tất cả những mâu thuẫn gần đây và kéo cậu về những ngày đầu của tình bạn giữa hai người.
Cậu ước mình có thể xóa bỏ hoàn toàn mặc cảm tội lỗi, đơn giản chấp nhận sự thật rằng khi cậu bỏ Daniel vì những thứ lớn hơn, tốt hơn, đây chính là cuộc sống cậu để lại cho Daniel. Cậu nín thở bước xuống cầu thang. Xuống đến hành lang, cậu đóng sầm cửa trước và bắt đầu chơi đùa với con Diesel một cách thật khoa trương trước khi vào phòng bếp, nơi cậu cố ý làm món bánh mì nướng thật ầm ĩ. Khi cậu lên phòng ngủ để lấy USB của mình, Daniel đã mặc mỗi chiếc quần đùi, đứng cạnh chiếc giường bề bộn như thể cậu ta vừa ngủ dậy. Chỉ có mái tóc đang chải keo bóng mượt là tố cáo cậu ta. Cuốn sách về cuộc Nội chiến đang nằm dưới cuốn đầu tiên trong chồng sách, chính xác chỗ Paul đã để.