Paul đã không mừng Halloween kể từ khi cậu còn là một đứa trẻ. Khi còn đang học tiểu học, cậu vẫn rất hứng thú với trò chơi dùng răng gắp táo từ thùng nước và trò gắp đồng xu từ những chiếc bánh bột mì. Cậu đã từng mặc một bộ đồ bó màu đen mua ở Woolworths có hình trang trí là những khúc xương trong suốt ba năm. Nhưng sau cái chết của bố, cho dù chỉ là máu giả cũng khiến mọi thứ trở nên vô cùng kinh khủng. Trong ngôi nhà ở Grays Reach, Paul và mẹ thường xuyên ở trong nhà, kéo kín rèm cửa và tắt ti vi để tránh những đứa trẻ lang thang đến xin tiền. Có thể Daniel và Carl Scatlock từng ngồi trong bóng tối xem phim kinh dị chiếu trên truyền hình, và đó là tất cả những gì mà họ gọi là mừng lễ Halloween.
Nhưng ở Leamington thì việc né tránh khó khăn hơn. Cửa tiệm bán đồ hóa trang nằm ở ngay đối diện trạm dừng xe buýt đã thay đổi cách trang trí các ô cửa sổ từ bằng những bộ quần áo hề và những con trăn nhồi bông thành những phù thủy da xanh cùng những bộ xương nhảy múa. Ở ngay chính giữa cửa tiệm là một con bù nhìn đội tóc giả và mặc bộ đồ trắng xóa; giống như cô bé kỳ cục trong bộ phim Carrie, với thân thể nhuốm đầy máu. Nó không bao giờ ngả sang sắc nâu như máu bình thường mà đỏ thẫm từ ngày này sang ngày khác. Paul biết đó chỉ là phẩm màu hoặc thuốc nhuộm vải nhưng nó cũng đủ khiến cậu nôn nao, run rẩy và sau một vài ngày cậu đã phải đi bộ những 300 mét dọc theo phố High đến trạm dừng xe buýt tiếp theo chỉ vì đã hai lần cậu nhắm chặt mắt để khỏi nhìn những hình ảnh đó đến mức lỡ cả xe buýt.
Đám thanh niên ở Kelstice Lodge đã đến tham dự tiệc Halloween tại Coventry, trong một ngôi nhà sinh viên cách nhà họ mấy căn nhà. Paul vẫn chưa nghĩ ra lý do gì để không phải đến. Cậu đã tuyệt vọng đến mức cân nhắc cả việc nói sự thật với mọi người, rằng việc ăn mừng cái chết không có gì vui vẻ khi trong quá khứ cậu đã từng chứng kiến cái chết. Thú nhận sự thật về hội chứng ám ảnh máu với mọi người thì có thể họ sẽ không bắt cậu đi tham dự tiệc nữa, tuy nhiên nói chuyện này với họ cũng đồng nghĩa với việc phải kể về bố cậu. Sau đó mọi người có thể muốn biết nhiều hơn, rõ hơn, cánh cửa bí mật sẽ bị xâm phạm và khi mọi thứ được tiết lộ, chúng sẽ trở nên rất khó chấp nhận. Cậu tự nhắc nhở bản thân rằng trong số bọn họ có thể có kẻ đã đưa số điện thoại của cậu cho Carl Scatlock. Cho dù cậu không hiểu tại sao họ lại làm thế, thì cậu vẫn khá chắc chắn về việc này. Cho tới khi cậu lý giải được bí ẩn này, cậu quyết định sẽ không tin tưởng bất kỳ ai trong số đó, không phải về chuyện bố cậu và càng không thể về chuyện Ken Hillyard. Nếu buộc phải tin một người, cậu thà đặt niềm tin vào Dilan. Dilan không có bất cứ động cơ gì - theo những gì Paul biết, hai đứa vẫn luôn chơi thân với nhau - nhưng cậu ta là người duy nhất ở Kelstice có quá khứ đầy tiền án tiền sự và suốt một thời gian, Paul đã nghi ngờ có thể cậu ta biết đến nhà Scatlock qua một mạng lưới tội phạm bạo lực toàn quốc. Cậu cũng phân vân không biết có phải chính cảnh sát đã làm việc đó; họ từng cho thấy họ có thể thao túng cậu khi lừa cậu ra trước tòa và rằng Woburn là một tay tồi tệ vô cảm đã ghét Paul từ cái nhìn đầu tiên. Cậu sẽ không ngạc nhiên nếu biết Woburn đang hành hạ cậu chỉ để mua vui. Vấn đề là, cho dù cậu có tìm ra được ai là người phải chịu trách nhiệm, cậu cũng không bao giờ hiểu tại sao. Những ngày đó chỉ có mẹ cậu, cảnh sát, Ross và Demetra là có số điện thoại của cậu. Carl đã không gọi lại, nhưng Paul luôn luôn nhắc nhở bản thân rằng chỉ là chưa đến lúc.
Hôm thứ Năm cậu về nhà sớm vào buổi chiều và mua cà ri từ một tiệm trên phố High: trong khi chờ đợi, cậu phải đứng quay lưng lại tiệm bán đồ hóa trang. Khi đồ ăn đã xong, cậu đi vòng qua mặt sau của con đường, ánh sáng từ căn bếp ngôi nhà Balti tỏa sáng mờ mờ xuống cửa phòng cậu. Cậu không muốn giường mình bốc mùi nên ăn ngay dưới ánh đèn mờ ảo của căn bếp, tự dọn cho mình một chỗ trên chiếc sofa giữa cả đống tạp chí địa phương đã ra từ tuần trước nhưng không có nội dung gì ngoài quảng cáo. Như thường lệ, vẫn chỉ có mình cậu ở nhà. Chiếc xe đạp đỏ đã bị tuột khỏi cái móc trên tường, tuy nhiên chiếc màu bạc thì vẫn treo ở đó. Những vết lốp nhìn như thể chiếc xe đang đi trên tường. Paul ước sao cậu nghĩ ra được việc mang chiếc xe của mình đến. Nếu cậu có thể lượn lờ trên các con đường vòng và đường hình chữ A của Essex, thì những con đường gập ghềnh của Kelstice cũng không thành vấn đề. Cậu nghĩ về lần cuối mình đạp xe - đó không phải chiếc xe của cậu - và cố gắng ép bản thân quên đi chuỗi suy nghĩ vẩn vơ đó. Một trong hai người sống chung với cậu chắc chắn đã ở nhà bởi có ai đó đã nhét một lá thư dưới cửa phòng cậu. Góc nhọn màu trắng chỉ thẳng về phía cậu. Điều này khiến cậu trở nên lo sợ. Cậu không thường xuyên nhận được thư khi ở đây. Vốn dĩ, địa chỉ của cậu vẫn ở Goring; mẹ cậu đã phải trả chi phí để thư từ của cả gia đình có thể được chuyển đến đó. Chỉ có cảnh sát biết địa chỉ của cậu. Tất nhiên có cả Demetra và Ross, có thể cả Ingram, và giờ là Louisa, biết được nơi cậu sống, nhưng tại sao họ lại viết thư cho cậu trong khi họ vẫn gặp nhau hàng ngày? Cậu nhìn vào chiếc phong bì phẳng phiu, làm từ loại giấy chất lượng cao, dày dặn, trắng mịn. Logo đằng trước có chữ CJS, một cụm kí tự mở đầu rất quen thuộc nhưng cậu không nhớ nổi. Cậu cầm phong bì trong tay mấy phút, hy vọng rằng đó sẽ là tin tốt, nhưng cũng có thể nó là một tin gì đó rất trọng đại, và những gì trọng đại thường là tin xấu.
Lá thư được gửi đến từ tòa án, và gọi cậu là Seaforth, khiến cậu nghĩ đến bố mình. Lá thư nhắc lại - như thể cậu vẫn đang chờ đợi kết quả xác minh - rằng cậu sẽ được coi là nhân chứng cho phiên tòa xử tội Daniel, và thông báo với cậu rằng ngày đó, tuy chưa chắc chắn, nhưng rất có thể sẽ dời sang năm mới. Lá thư cũng viết rằng cậu sẽ được thông báo lại sớm hơn vài hôm trước khi phiên tòa diễn ra để kịp chuẩn bị. Bức thư thứ hai là một tờ rơi bóng loáng với tựa đề “Những việc cần làm khi bạn trở thành nhân chứng”. Paul đọc lại lá thư hai lần. Đây rõ ràng là một sai lầm, và cần phải được sửa chữa càng sớm càng tốt. Theo bản năng, cậu đóng chặt cửa phòng và vặn khóa, giống như có ai đó đang đuổi theo cậu. Cậu cảm thấy hoảng sợ như thể Daniel và Carl đã tự tay gửi lá thư đến.
Cậu biết mình cần nói chuyện với ai. Cậu nhớ mang máng rằng đã từng đánh dấu một quyển sách bằng tấm danh thiếp của người đó. Cậu từng chắc chắn rằng sẽ không bao giờ cần đến nó nữa. Giá sách của cậu giờ khá là đầy; nó có thể là bất kỳ cuốn sách nào trong số đó. Cậu cầm số sách lên và xếp theo trang bìa, quay gáy sách ra ngoài, xem có gì đó kẹp giữa các trang giấy không. Không gì cả. Mỗi quyển sách trống rỗng làm cậu thêm nóng vội, cậu vung vẩy chúng một cách giận dữ cứ như chúng đang có vấn đề. Sau một lúc, cậu thôi tìm theo trình tự mà chuyển sang nhặt ngẫu nhiên những quyển sách, và không thể nào phân biệt được quyển nào mình đã tìm kiếm và quyển nào chưa. Cậu ném cuốn sách của Terry Pratchett mua ở tiệm từ thiện ra góc phòng với vẻ giận dữ tột độ và giật mình khi có cái gì đó rơi xuống. Nó nằm trong đống bừa bộn, một mảnh giấy hình chữ nhật nhỏ, màu trắng với logo Sở cảnh sát Essex ở góc trên cùng bên phải.
“Xin chào?” Giọng trả lời là một phụ nữ, nhưng không phải người cậu đang mong đợi.
“Em có thể gặp Christine được không?”
“Thanh tra cảnh sát trưởng Shaw đang nghỉ phép.” Người phụ nữ nói. Cậu nghĩ rằng đó chính là người trong đội có vóc dáng nhỏ bé và mái tóc ngắn đã đi cùng cậu khi cậu đến ga.
“Ai đang gọi vậy?”
“Tên em là Paul Seaforth, em có việc cần nói về phiên tòa xử Daniel Scatlock.”
“Ai cơ? Ồ, chờ một chút, chị biết rồi. Chị sẽ kết nối cho em với một trong số những người ở đội chị.” Cậu biết rằng đó sẽ là Woburn.
“Cậu Seaforth”, giọng viên thanh tra trầm thấp pha lẫn sự cao ngạo. “Cuộc sống trong ‘vườn bắp cải’ thế nào rồi? Cậu đã được lái máy cắt cỏ rồi chứ?”
“Đây không phải thời điểm thích hợp để làm những việc đó.” Paul nói ngay lập tức. Woburn cười. “Nghe này, tôi nghĩ rằng ông đã nhầm lẫn. Tôi nhận được một lá thư lúc sáng nay, nói rằng tôi cần đến phiên tòa xử Daniel. Nhưng tôi đã khai báo hết mọi thứ rồi.”
“Phải, và những thứ đó cũng có vẻ giá trị.”
“Cho nên điều đó cũng có nghĩa là tôi không phải ra tòa nữa!”
“Cậu lấy đâu ra ý tưởng đó vậy?”
“Ông nói với tôi. Ông đã nói là...”
“Tôi nói rằng chúng tôi sẽ không bắt cậu vì tội chống đối, và chúng tôi đã không làm thế. Đây là phiên tòa xử tội danh giết người. Cậu là nhân chứng quan trọng của chúng tôi. Những lời cậu nói sẽ chống lại hắn. Những gì cậu nói ở vị trí nhân chứng trên tòa sẽ khiến hắn hết đường chối cãi.”
Paul không thể tin mình đã khờ dại đến mức nào. Cậu sẽ phải gặp Daniel lần nữa, và lại là trong trường hợp tồi tệ nhất có thể. Cậu đặt điện thoại lên cổ. Phải mất một hoặc hai phút trước khi cậu tiếp tục nói. Trong lúc gián đoạn, Woburn bắt đầu nhai tóp tép thứ gì đó, kẹo cứng hay kẹo cao su, và Paul có thể nghe thấy tiếng ông ta đang gõ lạch cạch lên bàn phím.
“Tôi nghĩ rằng ông đã lừa tôi làm việc này.”
“Ồ, thật sao?” Woburn đáp.
“Khi nào Christine trở về?” Paul hỏi.
“Thứ hai đầu tuần, nhưng cô ta sẽ không nói gì khác với cậu ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổn thôi.”
Một tiếng cạch khô khốc vang lên và cuộc gọi bị ngắt. Paul phi vào nhà tắm và nôn sạch món thịt cừu giá 4,95 bảng.