Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 46

❊ ❊ ❊

Tháng Một năm 2010

Tàn lửa tạo ra hình ảnh những con ma nhảy múa trên bức tường của Lodge. Paul kéo chiếc bếp than ra chính giữa hội trường để nướng những củ khoai cuộn trong giấy bạc và hâm nóng rượu. Cảm thấy vừa hài hước vừa giận dữ vì không thể kéo Louisa ra khỏi tâm trạng u uất nên cậu đã tuyệt vọng đến mức thử làm những điều lãng mạn. Cũng không có hiệu quả; rượu quá nóng, làm bỏng miệng hai người, khoai tây thì đã cho vào lò từ chiều nhưng vỏ ngoài bị cháy còn bên trong thì vẫn sống. Có cái gì đó trong đám lửa vỡ ra, kêu răng rắc, truyền đi một tiếng động vang khắp hội trường. Nó tạo ra một ảo giác âm thanh rằng họ bị bao vây bởi những tên rình mò đáng sợ, tiếng của hàng tá đôi chân kêu lạo xạo.

Cậu ước với cả trái tim rằng giá như cậu đã không bảo cô rằng Adam có thể còn sống. Cậu không thể nào quên được sự thay đổi hiện lên trên khuôn mặt cô, tuổi tác đã quay trở lại với cô trong vài giây và mặc dù bây giờ khuôn mặt cô đã trở lại bình thường, hai mươi tư giờ sau khi cậu tiết lộ, nhưng bên trong cô đã khác, nơi đó cậu không thể chạm đến. Cô trở nên quá xa cách đối với cậu, mọi biểu hiện của cơ thể cô đều như đang nói “Lùi lại.” Tối nay, cô mặc chiếc áo khoác của mình như một lớp vỏ, cả hai khóa kéo đều được kéo hết lên, cổ áo dựng thẳng để ngăn cậu cũng như ngăn cơn gió. Điều này thật vô lý. Cậu nghĩ cô thấy vui hơn khi còn bị hiểu lầm là kẻ sát nhân, điều mà không người bình thường nào cảm thấy. Nhưng cô làm như thể suốt hai mươi năm qua, cô vẫn chỉ ấp ôm bóng hình duy nhất một người, một người cô từng phẫn uất đến muốn giết và như thể cậu chưa từng tồn tại.

Bất kể cậu cố gắng tìm hiểu như thế nào đi nữa, cậu không thể làm gì khác ngoài lý giải việc cô thu mình lại trước cậu là biểu hiện của sự vô ơn. Cậu đã bảo cô, hơn một lần, rằng cậu đã dùng thẻ tín dụng và tiền của chính mình mà không đòi cô phải hoàn trả, và rằng cậu đã đi hết cả bờ Nam trong tiết trời lạnh cóng - càng đi sâu vào quá khứ, càng giống như đang tham gia một chuyến thám hiểm đầy nguy nan - rõ ràng đó mới là điều cô nên tập trung vào. Cô đã nói, “Không thể tin được là em đã gặp mẹ anh ta. Chị còn chưa từng.” Cậu đã kể cô nghe về cảm giác khi cậu trò chuyện với Theresa Murray, rằng ở bên cạnh bà ấy là điều vô cùng khổ sở, nhưng tất cả những gì Louisa nói là, “Kể lại cho chị những gì bà ấy nói về Adam đi.”

Cô uống một ngụm rượu, không hài lòng lắm bởi phần lớn lượng rượu đã bị đun cạn (cậu không biết rằng mình phải đun nhỏ lửa, cô càu nhàu với cậu, hỏi rằng cậu có biết “hâm nóng” là thế nào không). Rồi cô nhìn chằm chằm vào phần còn lại, như đang bói lá trà. Cậu biết cô sẽ lại bắt đầu một lần nữa và y như rằng, cô nói, bằng cái giọng mơ mộng kỳ lạ mà cô đang sử dụng:

“Chị không thể tin được rằng anh ta lại nói dối cả tên mình, vấn đề là, quanh anh ta có hàng lớp và hàng lớp những điều dối trá, suốt thời gian qua, chị nghĩ chị đã chạm được vào đáy của chúng, nhưng thậm chí chị còn không biết tên anh ta. Chị mất đến hai mươi năm để hiểu ra điều này và giờ chị cảm thấy mình như quay lại điểm bắt đầu.”

Cậu cảm thấy một niềm thôi thúc trẻ con muốn lật tung cái bếp lên và kéo cô ra khỏi sự mơ tưởng dành cho người đàn ông khác, nhưng thay vào đó cậu lại hét vào mặt cô, Lần đầu tiên, “Chị không thấy mình thật ngu ngốc khi phản ứng về việc anh ta nói dối tên mình còn mạnh hơn khi em nói rằng anh ta vẫn còn sống sao?” Một tia lửa bắn ra khỏi lò than và rơi vào áo khoác của cậu. Cậu đập mạnh hơn mức cần thiết để ngăn nó bắt lửa, làm bầm tím cánh tay mình, trong nỗi thất vọng thực sự.

“Biết rằng chị không giết anh ta không giống như việc biết anh ta còn sống”, Louisa nói.

“Tại sao chị vẫn còn quan tâm về việc anh ta dùng tên giả? Bây giờ thì việc anh ta còn sống hay đã chết còn ý nghĩa gì nữa? Có điều nào trong số đó có ý nghĩa không? Anh ta không ở đây, đúng không?”

Cô đưa mắt nhìn đám mây tuyết thấp màu hồng dường như đang được đám đổ nát chống đỡ.

“Nếu như em lớn hơn, nếu em có thêm chút kinh nghiệm với phụ nữ...” Câu nói như một cú đòn giáng vào người cậu. “Ôi, Paul, chị không có ý đó. Đừng tranh cãi về chuyện này nữa.” Cô vỗ nhẹ lên chỗ bên cạnh mình. Cô nghĩ cậu là gì chứ, một chú cún con? “Chị không phủ nhận rằng một phần là em đã khơi lại các vết thương cũ. Nhưng điều này đã đặt chị vào vị trí của... có rất nhiều khác biệt giữa... nghe này!” Cô hạ thấp giọng như thể đang nói chuyện với một kẻ ngu si. “Giả sử anh ta không thực sự bị tổn thương não và anh ta đang tìm kiếm chị nhưng anh ta vẫn chưa tìm ra. Hoặc là anh ta đã nói với ai khác. Anh ta có thể đã liên lạc với những người khác, anh ta có thể đã đi tìm Ciaran, tất cả những gì chị biết là anh ta có thể đã sống cùng Ciaran, Ciaran có thể đã mong muốn có cơ hội được chăm sóc cho Adam khỏe trở lại... Có lẽ có người nào đó biết và đang tìm kiếm chị, để tống tiền hoặc làm gì đó. Chị có tiền, chị là một mục tiêu béo bở và việc tìm ra chị khó khăn nhưng không phải bất khả thi. Kể cả nếu anh ta không nhớ, có lẽ ký ức sẽ tự quay lại với anh ta, chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra... hoặc có thể anh ta đã báo với cảnh sát và giờ họ đang tìm kiếm chị...”

“ Vì một chuyện đã xảy ra từ hai mươi năm trước?”

“Chị không biết, họ có thể bắt chị vì tội cố ý giết người, hoặc rời bỏ hiện trường phạm tội. Chị không biết, Paul. Chị không biết họ đã đợi bao lâu rồi, chị không biết gì về cảnh sát và các kiểu phạm tội, hay những thứ tương tự như vậy, chị không hiểu cách thức hoạt động của những thứ đó...” Louisa ngẩng mạnh đầu và giọng nói cô như thể vỡ vụn ra bởi chuyển động đột ngột đó. Paul cũng nghe được tiếng động gì đó, họ cùng quay lại để xem người đến là ai, mặc dù chỉ một trong hai người biết ông ta. Ông ta sừng sững như một người tuyết. Đống lửa rọi ánh sáng màu cam lên con dao đeo ở thắt lưng ông ta. Tay cầm của nó có màu như những vệt máu đông.

“May mắn cho bọn mày là tao biết.” Carl Scatlock nói.

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.