Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Tháng Chín năm 2009

Paul bắt tàu nhanh đến phố Fenchurch và từ đó đi bộ một đoạn ngắn đến ga tàu điện ngầm Tower Hill, băng qua tháp London, xung quanh mọi người trong bộ đồ công sở đang vội vã lao đi như thể đây chỉ là một khu văn phòng thông thường. Cậu bắt hai chuyến tàu qua thành phố, bối rối vì khả năng thương lượng của mình trong vụ trao đổi khá khó khăn ở phố Baker, nhưng chỉ hai tiếng sau đó, cậu rời khỏi nơi mà cậu sẽ không bao giờ coi đó là nhà nữa, để đến Marylebone. Lúc đó là 11 giờ sáng, sân ga rộng rãi, im ắng hầu như không một bóng người. Cậu mua một chiếc sandwich Ploughman từ tiệm Mark & Spencer và ngồi ăn trên ghế băng, vừa nhồm nhoàm nhai nuốt vừa ngoái cổ ra sau. Cậu thích ngồi băng ghế quay lưng vào tường hơn, nhưng đây là dạng ghế sáu cạnh đặt ở chính giữa sảnh, nên dù có ngồi ở vị trí nào thì cũng luôn có một điểm mù không quan sát được. Cậu không thể không tin rằng ai đó - một trong những thân tín của Carl hoặc chính lão - đang theo dõi cậu. Cậu chạm tay vào chiếc điện thoại di động trong túi áo, phân vân không biết mình có đủ can đảm bật nó lên không. Đã cả chục lần ngón tay cậu chạm vào nút nguồn nhưng cả chục lần cậu đều rút tay lại. Cậu rất muốn nói chuyện với mẹ nhưng không thể làm vậy cho đến khi tin chắc mình đã an toàn. Cuộc nói chuyện cuối cùng của hai người là qua điện thoại ở đồn cảnh sát; cậu nói với bà một cách hết sức mơ hồ rằng mình đang gặp rắc rối và khăng khăng bà nên ở yên một chỗ. Mẹ cậu muốn biết tại sao cậu không đến thăm bà, nhưng cậu không tìm được lý do thỏa đáng nào để không làm bà kinh sợ, nên cậu đã hứa bừa rằng mọi thứ rồi sẽ ổn và cúp máy.

Paul đổi khoang hai lần dù trên tàu hầu như trống không. Cuối cùng cậu chọn một chỗ gần nhà vệ sinh bởi ở đây cậu có một nơi để nấp và có thể quan sát dọc chiều dài cả hai khoang tàu. Ngang đầu gối cậu là một thùng rác đầy ắp ly cà phê giấy, mép thùng rác là những vết cà phê dây ra cả năm rồi. Phía trên đầu cậu là bản đồ đường ray tàu hỏa. Những thị trấn xa lạ và những thành phố nổi tiếng được nối bởi những vạch và chấm chỉ đường chạy lên phía Bắc và hơi cong sang phía Tây. Paul băn khoăn Daniel đang ở đâu và chuyện gì đang xảy ra với cậu ta.

Woburn đã đưa Paul về Grays Reach trong một chiếc xe bí mật và đợi bên ngoài trong khi cậu vào nhà Scatlock. Xe của Carl đã đi khỏi nhưng cậu vẫn nghe thấy tiếng chó sủa ngoài vườn, cậu thận trọng hết sức chạy nhanh lên lầu và nhặt lấy một túi xách lớn cậu đã thu xếp nhiều ngày trước đó cho hành trình hết sức khó khăn này. Trên đường trở ra, cậu tóm lấy bản đồ cũ của Carl, nhét vào trong áo jacket. Woburn đã hứa - một cái giá xứng đáng - rằng Daniel sẽ bị buộc tội và bị giam cho đến ngày xét xử, hãy còn nhiều tháng nữa. Paul cảm thấy tội lỗi, nếu Daniel phải nói lời tuyên thệ, vậy thì, ai sẽ là người đọc lại nó cho cậu ta nghe.

Cửa sổ bên phải hướng ra phía mấy bụi cây trơ trọi bên bờ sông, còn bên trái là những sườn đồi thoai thoải có màu nâu, xanh và xám. Cậu không biết mình đang đi đến đâu. Hertforshire? Bedforshire? Không phải Warwickshire, vẫn chưa đến nơi. Cậu rút điện thoại ra lần nữa, nhưng thay vì bật lên, cậu gỡ lớp vỏ ngoài và bỏ thẻ SIM ra. Cậu băng qua phần phân cách giữa hai khoang và nhận thấy mình có thể mở hé cửa sổ. Paul luồn tay và ném thẻ SIM ra ngoài. Cảm thấy nhẹ nhõm hơn, cậu buông thõng đôi vai căng cứng xuống.

Đoàn tàu chậm dần: cảnh quan vùng thôn quê bên ngoài cửa sổ dường như hơi rung rinh khi toa tàu dừng lại. Người soát vé nói với cậu rằng đoàn tàu đang đến Leamington (anh ta đã không gọi là Leamington Spa, như đã ghi trên tấm bản đồ) khoảng mười phút so với lịch trình. Anh ta lẩm bẩm điều gì đó về sự phá hoại trên đường ray, khiến Paul lập tức cảm thấy hơi tội lỗi. Cậu kiểm tra đích đến của mình trên bản đồ. Làng Kelstice không lớn lắm nên không có trạm tàu riêng: làng nằm giữa Coventry và Leamington, cậu chỉ biết tên chứ chưa bao giờ đến những nơi này. Ngôi làng có diện tích khoảng một phần tư diện tích của Grays Reach Estate. Nó có thể ở khá xa, nhưng không phải một nơi đủ lớn để lẩn trốn.

Tại trạm Leamington, hành khách tản ra, vào các xe ô tô đang đợi ngoài cửa hoặc đơn thuần sải bước tiến vào thị trấn xa lạ này. Khi mọi người đã đi hết, chỉ còn duy nhất một cậu trai ở lại sân ga, trạc tuổi Paul, mặc quần jean, ống quần nhét vào đôi ủng công nghiệp và mặc một chiếc áo khoác da cậu khá thích. Cả hai nhìn vào mắt nhau trong khoảnh khắc và cậu ta nở một nụ cười.

“Cậu là Paul Seraforth?” Cậu ta hỏi, giọng Scotland hơi nhỏ, “Tôi là Ross. Dematra báo tôi đến đây đón cậu. Chị ấy rất tiếc, một đứa nhỏ bị ốm nên chị ấy không thể bỏ nó mà đi được. Tôi mang đến đây chìa khóa và gói quà chào mừng dành cho cậu.” Cậu ta phe phẩy một nắm tờ rơi, lắc lắc chiếc chìa khóa đang móc vào một sợi dây chun xanh. “Chúng ta ở không xa đây đâu.”

Nhà ga phía sau nhìn khá rộng lớn và trống trải, nhưng phía đối diện bãi đậu xe chỉ là một dãy pano và vài tòa nhà nằm rải rác đã mờ sơn, tường bong tróc. Cả hai bước vào thành phố dọc theo đường ray xe lửa, phía dưới những trụ sắt. Có một siêu thị, một cửa hàng rượu nhỏ, hai cửa tiệm bán sari và một vài văn phòng môi giới bất động sản xập xệ. Ở khoảng giữa cây cầu và mặt sau trụ sở một tổ chức từ thiện là một con hẻm chỉ đủ một người bước qua. Đường ray xe lửa cao đến bốn mươi feet trên đầu họ, cỏ dại mọc dày đặc nhìn như một dung dịch đen ngòm. Một dãy cánh cổng dẫn thẳng ra khoảng sân sau.

“Đây là chỗ của cậu.” Ross ngập ngừng nói.

“Tôi không ở Kelstice à?”

“Ồ, không ai trong chúng ta đủ điều kiện sống ở Kelstice. Họ cũng không ưa chúng ta. Nơi đó có tỷ lệ triệu phú trên mỗi dặm vuông cao nhất trong quận. Cậu sẽ thấy vào thứ Hai khi cậu đến đó. Hầu hết mọi người đều sống cách xa một chút về phía đường Coventry. Thú thực tôi không biết tại sao Demetra muốn cậu ở đây.”

“Mọi thứ được quyết định hết sức nhanh chóng.” Paul nói.

“Tất nhiên. Xin lỗi.” Paul tự hỏi liệu cậu ta biết những gì. “Tin tốt là, ở Leamington, phần đẹp đẽ của thành phố nằm ở phía Bắc của tuyến đường sắt. Theo lý thuyết, cậu đang ở phía Bắc - lệch chừng sáu feet -nhưng vẫn là phía Bắc”

Ross kiểm tra chùm chìa khóa và dừng lại ở một cánh cửa đánh dấu 45B. Thấy hơi nước bốc lên từ hai cửa hàng bên dưới, Paul đoán căn hộ của mình ở trên một tiệm giặt là hoặc một nhà hàng Ấn Độ. Khi cậu bước về phía cánh cửa căn hộ, có hàng chục thùng rỗng từng chứa sữa bò, to như cái trống, xếp dọc trên lối đi. Cửa trước làm từ đá phiến đỏ đồng, cửa sổ một căn phòng có những chấn song màu trắng, hóa ra là một căn bếp nhỏ, tối om, lộn xộn. Một cặp xe đạp treo trên móc tường và có một chiếc sofa hai chỗ, trên đó hãy còn mấy tờ rơi quảng cáo đồ ăn nhanh.

“Có người đang sống ở đây à?” Paul hỏi. Cậu chưa bao giờ bước vào trong, chứ đừng nói là ở một mình, trong một ngôi nhà không phải nhà của mình.

“Hai cậu chàng Ba Lan làm việc trên các xe tải”, Ross trả lời, “nhưng tôi nghĩ cậu hầu như không gặp họ đâu, sẽ chẳng khác gì một nơi riêng tư cả.”

Ánh sáng không chiếu đến được phần cầu thang họ leo lên và phần hành lang tầng đầu tiên hoàn toàn tối om. Nếu chỉ có dải sáng mảnh mai qua khe cửa, Paul nghĩ, nó chắc hẳn dẫn tới trước phòng ngủ; phòng duy nhất đang mở cửa ở mấy tầng trên nữa, phòng trên cùng ở phía trước, hẳn là của mình. Phòng khá rộng rãi, một tủ quần áo giá rẻ chiếm trọn một bức tường, có nhiều chỗ đến mức không ai, dù là một cô gái, có thể dùng hết. Chiếc giường nép mình vào cửa sổ trên mái nhà, khung cửa phủ bụi dày. Nó lớn hơn tấm nệm cậu dùng ở nhà Daniel, nhưng nhỏ hơn chiếc giường đôi ở nhà mẹ cậu. Paul để ý thấy nó được phủ lên bằng mấy tấm vải, màu be và nâu trơn, có những họa tiết phức tạp được gấp một cách vội vã. Cậu sẽ phải mua chăn bông.

Ross đưa mấy tờ rơi cho Paul. Trên cùng là một lịch trình xe buýt.

“Chuyến KI2 sẽ đưa cậu đến thẳng nơi đó.” Cậu ta nói, “Nơi của cậu là một điểm dừng ngay phía sau làng. Chỉ cần không để ý là cậu sẽ lỡ đấy.”

“Trạm xe buýt à?”

“Không, ngôi làng. Tôi cảm thấy thật tệ vì để cậu lại thế này.” Ross nói. “Tôi muốn ở lại và đưa cậu đi giới thiệu một vòng nhưng tôi phải quay về vì có một cuộc hẹn với cô hầu bàn ở Kelstice Arms. Thứ Hai, sau giờ làm nhé? Chúng ta sẽ đi uống mấy ly bia?”

“Được thôi.” Paul nói.

Cậu đứng trên giường và nhìn xuống phố. Ross bước ra từ con hẻm, tiến về phía trạm xe buýt ngay dưới cửa sổ phòng ngủ của cậu, đang nhắn tin liên tục.

Paul tự hỏi liệu cậu ta đã lấy số của mình chưa, rồi sau đó chợt nhớ ra là mình không có điện thoại. Trái tim cậu chùng xuống khi nhận ra mình đã vứt bỏ số của Emily và cậu cũng chưa bao giờ cố gắng ghi nhớ nó, vì có thay đổi được gì đâu khi cô ấy không còn muốn hay tin về cậu, đặc biệt vào lúc này.

Cậu không mất nhiều thời gian để kiểm tra phần còn lại của căn hộ. Không phòng khách và không ti vi, chỉ có căn bếp, một phòng tắm và ba phòng ngủ. Phòng tắm dựa vào khung sắt đường ray. Một tấm màn rách là tất cả những gì ngăn cách cuộc sống tồi tàn của cậu với các hành khách.

Paul lên kế hoạch khám phá Leamington. Hầu hết các quán rượu ở cuối thị trấn đã mở cửa nhưng các cửa sổ đều đóng. Cậu rẽ phải, cuối phố High có một công viên và một số tòa nhà khá dễ nhìn, hơi giống các tòa cao ốc văn phòng, sau đó là con phố đã được đổi tên thành The Parade, kiến trúc ở đó cũng được sửa lại đẹp hơn. The Parade gồm hai dãy nhà thời Nhiếp Chính chạy dài, đối xứng nhau thoai thoải trên sườn đồi, như thể cả con phố được khắc lên ngọn đồi đá phấn. Các cửa hàng và nhà hàng chiếm tầng trệt. Paul dừng lại khi bước đến cửa tiệm Wetherspoon. Sau một vài lon bia cậu đã đủ tự tin để bước vào căn nhà Balti bên dưới căn hộ của mình. Món cà ri gà được đựng trong bát nhỏ bằng bạc là thứ đầu tiên cậu ăn từ sau món bánh sandwich ở London, nó đốt cháy cổ họng và lồng ngực cậu như một thứ a-xít. Khi trở lại căn hộ, không hề có dấu hiệu mấy cậu bạn chung nhà người Ba Lan đã trở về.

Paul đi ngủ vào khoảng 10 giờ và nửa đêm bị đánh thức bởi vô số tiếng la hét, ói mửa và đánh nhau khi nhà hàng đến giờ đóng cửa. Vài giờ tiếp theo cậu thấy hết sức căng thẳng. Không lâu sau 5 giờ sáng, khi cậu nghĩ mọi rắc rối của buổi đêm đã kết thúc thì đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh, khiến ngôi nhà lắc lư từ trên xuống dưới. Đến khoảng 8 giờ, âm thanh dần chuyển thành tiếng ồn trắng và sau đó, cậu chìm vào giấc ngủ sâu.

Cậu bắt đầu ngày thứ Bảy với mục tiêu rõ ràng, nhưng sau khi mua thẻ SIM mới và vài tấm ga phù hợp, mục tiêu ngày hôm đó trở nên trống rỗng. Paul bắt đầu lo lắng. Trước đây, ngày và đêm của cậu đã được lập trình bởi Daniel, nên giờ việc phải tự chủ động giờ giấc khiến cậu thấy lúng túng. Ngày Chủ nhật, cậu quyết định thử đi chuyến xe đến nơi làm việc. Bảng giờ tàu ghi xe buýt K12 chạy một tiếng một chuyến vào ngày Chủ nhật và cậu đến đúng giờ.

Trong vòng vài phút tàu đã đến vùng nông thôn. Những con đường không vạch kẻ và những ngôi nhà nằm rải rác cùng một màu gạch hồng nâu đồng nhất.

Một số còn lợp cả mái tranh. Con đường lượn về bên phải, cho phép cậu nhìn thấy một trụ cầu làm từ thứ đá màu đỏ tương tự. Khung cảnh trông giống hệt một tấm bưu thiếp nếu hai bên không có biển hiệu: Hãy giảm tốc độ! vả 12 vụ tai nạn chết người ở đây trong năm 2008. Bác tài chạy tới cây cầu và bẻ lái nhanh đến mức xe gần như chạy bằng hai bánh. Phải đến khi Paul thấy một tấm biển quảng cáo bằng bảng đen Bữa trưa Chủ nhật tại Kelstice Arms, cậu mới biết mình đang ở đúng nơi. Nắm chặt tay vịn, gồng người lên giữ thăng bằng, cậu nhấn chuông. Nơi đây là một điểm dừng xe buýt sao? Nó trông giống một khu vườn đổ nát hơn, thiếu mỗi bức tường phía trước.

Cậu nhìn quanh và nhận ra mình đang ở Toytown. Những ngôi nhà đã cũ nhưng sạch sẽ, các khu vườn được tỉa tót hoàn hảo, vài chiếc xe bóng loáng đậu song song với lề đường. Kelstice Arms, một quán rượu cổ điển với những bức tường màu ngà, nằm trên một gò đất nhỏ giữa làng. Nó cũng có cửa sổ kính mờ, nhưng những mảnh thủy tinh hình kim cương nhỏ xíu đó như chào đón, chúng phản xạ tia sáng ở một góc độ khác nhau. Ngoài ra, không có gì khác. Không một nhà thờ, không một cửa hàng, không có gì. Chắc chắn là không có ai để cậu hỏi đường đến lâu đài. Cậu trèo lên đỉnh đồi nhỏ nhằm tìm kiếm một manh mối, nhưng địa hình mấp mô của miền quê Warwickshire giúp cậu nhìn được cánh đồng và ngọn cây đang vẫy tay chào đón cũng sẽ đồng nghĩa với việc xác định chính xác các vùng lân cận càng khó khăn hơn.

Cuối cùng cậu cũng tìm thấy, cuối con đường một chiều là biển hiệu cắm trên một cọc gỗ, gần giống biển báo của một đại lý bất động sản, công bố rằng một tổ chức bí ẩn tên Veriditas sẽ chịu trách nhiệm cho sự phục hồi của Kelstice Lodge Gardens. Một biển báo khác tiếp tục thông báo rằng dự án sẽ được hoàn thành vào mùa xuân năm 2012. Các biển báo gần như che khuất ngôi nhà nhỏ, làm từ đá màu hồng giống như cảnh vật xung quanh, có những mảng tường đổ sụp gợi cho Paul ấn tượng về một lâu đài cát. Những viên gạch cao nhất cũng chỉ ngang khuỷu tay cậu. Một vài loại dây leo cuốn trên cao. Một lon Coca đã ngả màu hồng nhạt, nằm trên sàn nhà cạnh một lon bia đã bị giẫm bẹp sáng bóng như một món trang sức Giáng sinh và mấy gói thuốc đã bắt đầu mục nát. Rõ ràng đây từng là cổng một ngôi nhà, có lẽ đó là lý do tại sao nó khá nhỏ, một người đàn ông không thể nằm trong đó và ngủ được.

Con đường dần chuyển sang đường đất, ở cuối là nhiều cabin có kích thước và hình dạng của thùng chở hàng. Có các sợi cáp nối chúng, nhưng không có đèn chiếu sáng từ bên trong và mọi cánh cửa đều đã bị đóng. Qua một khe hở giữa hai khoang, như thể nhìn qua tường thành, cậu thoáng thấy ngôi nhà lần đầu tiên.

Kelstice Lodge nằm trên triền một ngọn đồi nhỏ. Giống như cánh cổng, đây là một đống đổ nát, một tàn tích. Không có mái nhà và chỉ có hai cửa sổ còn sót lại, khung đá mong manh treo trên bức tường đổ nát trông như một tấm ren rách nát. Ba ống khói vẫn còn. Thứ kiến trúc đặc biệt nào đã giúp chúng vượt qua những cơn bão hoặc các cuộc tấn công hoặc trong nhiều năm chỉ đánh sập những phần khác? Phần dưới của tòa nhà nhuộm màu tối, ẩm ướt, đầy rêu, như một sinh vật sống hút nước từ mặt đất.

Paul đến bên sườn dốc để ước lượng diện tích. Khi tiến vào trong đống đổ nát, cậu nghển cổ nhìn lên. Nửa còn lại của bức tường là một lớp đá dày, hẳn trước đây là sàn nhà và một vòm gạch có vẻ là tàn tích sót lại của một lò sưởi lớn. Một cầu thang xoắn ốc đổ nát kết thúc đột ngột trong không trung. Cây dại mọc tràn lan trong các kẽ nứt. Cậu đi quanh đống đổ nát, khảo sát bên dưới. Không thể xác định được địa giới rõ ràng giữa Kelstice Lodge và phần đất trồng trọt xung quanh. Bắt đầu từ đây, mọi thứ có vẻ khá trật tự; những khoảng đất chữ nhật được phát quang và các con đường được kẻ vạch, nhưng phần lớn khoảng đất vẫn là cây đổ và bụi rậm không thể đi qua. Ráng trời tím ngắt, những đám mây đen kịt lơ lửng trên đầu cậu, như đang đe dọa thứ gì đó tệ hơn cả cơn mưa: cậu sẽ không quá ngạc nhiên khi thấy đám mây rẽ đôi lộ ra một quầng sáng khổng lồ. Kelstice Lodge sống lại trong cậu những ký ức chôn chặt từ lâu về các trò chơi thời thơ ấu, những trận chiến tưởng tượng giữa những chiến binh và các vị vua. Paul siết chặt hai tay vào nhau, đặt chân lên một hòn đá nhô ra và giả vờ đang rút ra một thanh kiếm cắm sâu trong đá. Cậu nắm chặt vũ khí của mình, chĩa mũi kiếm vào một kẻ thù tưởng tượng và thấy vui vì mình có thể nghe thấy tiếng lưỡi kiếm rít trong gió khi vung lên không trung. Chừng một hay hai phút, cậu hoàn toàn chìm đắm trong những điều kỳ diệu ngây thơ, để trí tưởng tượng của mình tự do dạo chơi như một đứa trẻ. Đó chính là con người cậu trước khi gặp Daniel và khi bố cậu còn sống.

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.