Tháng Tám năm 2009
Cậu đã phát hiện ra ngôi trường khi hai đứa chôm hết những vật dụng trên một con đường ở vùng nông thôn Essex, nằm giữa Laindon và Colchester. Hai đứa đã đi qua một ngôi làng nhỏ có những ngôi nhà kiểu weatherboard, tô điểm bằng những chiếc đèn trần mờ mờ mô phỏng theo thời Victoria hay những chiếc đèn đường thời Edward - thiết kế cổ điển kiểu thiên nga trang nhã, trông như được làm từ sắt rèn nhưng có thể là thép được sơn tĩnh điện bên ngoài. “Đó là dấu hiệu của một thị trấn giàu có, chính nó”, Daniel nói. “Bất cứ khu phố nào có mấy cái đèn giả cổ thì nghĩa là giá bất động sản của chúng cao ngất.” Những chiếc xe đỗ trên lối đi đều to, mới coóng và đắt tiền, càng chứng minh cho giả thiết của cậu ta.
Ngôi trường nằm cách rìa thị trấn vài trăm mét. Nó là một trong những ngôi trường làng có tường đá thấp, chỉ nơi này là không được lợp theo lối thông thường; mái trường màu ngọc lam sáng. Daniel đi chậm lại khi họ đi qua ngôi trường và nói, “Cái này sẽ được việc đấy.” Ngôi trường nhìn có vẻ không được chắc chắn, chỉ có thể nhìn thấy từ một cái tháp trong khu vườn bên cạnh; gần đó, có một cái cột đèn cổ không có bóng đèn. Bao quanh ngôi trường là một khoảnh sân; trò chơi rắn leo thang được sơn trên nền một góc sân, và bên cạnh là những giàn leo màu sắc tươi sáng nhưng đã bị xước hết. Một cái chong chóng gió, loại thiết kế hình con gà trống truyền thống nhưng được sơn màu bạc, làm bằng vật liệu hiện đại, được lắp trên nóc.
“Mình thấy tệ quá, một ngôi trường tiểu học. Như thể đang bắt nạt một đứa trẻ.”
“Chúa ơi, bao nhiêu lần rồi hả? Toàn bộ khu vực này đều được bảo hiểm. Họ sẽ mừng lắm nếu mày đột nhập vào: họ sẽ đòi lại món đồ bị lấy, làm hỏng nó để có thêm đồ mới. Thôi nào. Hơn nữa, bây giờ đang là ngày lễ. Mọi thứ sẽ được sửa ngay khi bọn trẻ quay lại. Họ sẽ đổ tội cho ông già nào đó có hận thù với trường.”
Đáng ra cậu nên nói không. Daniel không thể làm điều đó mà không có cậu. Nỗ lực tìm người thứ ba của cả hai đã thất bại - Hash đã tự giáng chức mình từ một vị cứu tinh tiềm năng xuống thành đồng nghiệp của Carl - điều này chỉ củng cố thêm quan điểm của Daniel về việc chỉ cần hai người họ cũng đủ chống lại cả xã hội, Grays Reach, thế giới, bất cứ thứ gì. Bên cạnh đó, Paul đang muốn có thêm chút tiền. Cậu đã có 2.910 bảng trong tài khoản ở hiệp hội nhà ở; và số đồng trên mái trường sẽ chừng hơn 90 bảng, như vậy cậu sẽ có chẵn 3.000 bảng. Đáng ra cậu nên nói không để cứu một mạng người.
Trong lần đầu tiên đó, hai đứa chỉ quan sát ngôi trường. Sau cái trò trên đường ray xe lửa, Daniel đã bắt đầu cảnh giác, khăng khăng phải có khoảng nghỉ giữa ngày đi trinh sát và ngày tiến hành công việc. Cái đêm trước khi họ quay trở lại nơi đó, Paul nhìn quanh căn phòng họ đã cùng chia sẻ trong vài tháng qua và cố nhớ lại một vài kỷ niệm hạnh phúc ở đó để có thể giúp đẩy lùi cảm giác tội lỗi đang giằng xé trong tâm trí cậu. Cậu chỉ có thể nhớ lại những đêm khốn khổ khi nghe tiếng rên của Daniel, tiếng cười của mấy đứa con gái cùng những tiếng thở dài, xoắn lại và bốc lên, trôi lên tầng trên như những làn khói. Cậu nhớ lại rõ ràng, xuyên suốt cái đêm cậu phản bội Emily, cậu phải úp mặt vào cái gối vừa cứng vừa phẳng mà khóc, và nó càng củng cố thêm quyết định của cậu. Như thể có một sức mạnh khác đang điều khiển cơ thể mình, cậu lấy cái túi xách trên nóc tủ xuống, gập quần áo rồi sắp xếp chúng vào túi cẩn thận, chính xác như một cỗ máy. Cậu cất sạc điện thoại, cả giấy phép lái xe và cuốn sổ tiết kiệm của hiệp hội nhà ở vào ngăn bí mật bên trong chiếc túi. Khi mở khóa ngăn bí mật, cậu tìm thấy tấm thiệp chúc may mắn mà Emily đã tặng cậu trong buổi sáng thi lấy bằng lái xe. Cô không viết gì nhiều, nhưng cô đã ký tên kèm theo dòng chữ “với tất cả yêu thương” và vẽ nguệch ngoạc hình những đôi môi, những trái tim và những chữ L. Cậu nhìn chằm chằm nó trong khoảng một hoặc hai phút, rồi tiếp tục sắp xếp đồ đạc chuẩn bị cho việc chạy trốn của mình. Tất cả những gì còn thiếu là những văn bản quan trọng kia. Chúng không ở trên bàn học ở trong phòng, mặc dù cậu chắc chắn mình đã để ở đấy. Cậu đợi cho đến khi Daniel đi tắm để xuống tầng dưới tìm kiếm và cuối cùng cũng tìm thấy chúng trên bàn bếp dưới, một lát bánh mì trắng. Cậu đọc tập giấy ba trang đó một lần nữa; càng xem nhiều lần những gì được in ra, thì nó càng giống sự thật hơn. Chúng được viết bằng font Times New Roman, giấy xác nhận rằng cậu đã được chấp nhận vào học khoa sư phạm tại trường đại học Brighton, và cả địa chỉ ký túc xá. Cậu vẫn cảm thấy thật khó mà tin vào may mắn của mình. Brighton chỉ cách Goring vài dặm, nơi mà mẹ và Troy đang sinh sống. Thật là vẹn cả đôi đường: đủ xa để việc tình cờ gặp Daniel là không thể nào xảy ra, nhưng vẫn gần mẹ mà không bị mất tự do hay được cưng như trứng khi phải sống cùng bà. Cậu vẫn còn tự nguyền rủa mình vì đã để lá thư lại ở một nơi quá lộ liễu. Nó có thể không là gì đối với Daniel, nhưng Carl - ông ta không ở đây tuần này, nhưng cũng chẳng nói lên được điều gì, ông ta về rồi đi mà không hề báo trước - có thể đã đọc nó. Cậu không bận tâm nếu họ biết cậu sắp rời đi, nhưng điểm đến cần phải được giữ bí mật. Sẽ rất khó khi phải nói với họ mà không làm họ cảm thấy bị sỉ nhục. Cậu đang hy vọng cậu sẽ nghĩ ra cách để nói khi sát giờ đi.
Trên gác, hơi nước bốc ra từ nhà tắm được thay bằng màn sương mờ ảo của hóa chất khử mùi mồ hôi; cậu chỉ còn vài phút yên tĩnh. Để đánh lừa Daniel, Paul để một vài chiếc áo phông mà cậu không thích lắm - mấy chiếc áo hàng hiệu mà Daniel đã mua cho cậu - trên lưng ghế, và vứt vài bộ quần áo của Daniel ra giữa phòng để nó trông không quá ngăn nắp. Lá thư từ trường đại học Brighton đã yên vị trong ngăn bí mật trong túi xách. Cậu đã mang theo tất cả những gì cần thiết mà nó mới chỉ đầy một nửa. Cũng không khó mấy khi úp lưng chiếc túi xách lên nóc tủ quần áo và ấn xuống như thể không có gì trong đó. Cậu nghĩ tới cảnh mình lôi nó xuống, từ từ bước qua Daniel đang ngủ và đi bộ ra nhà ga. Mãi đến lúc này cậu mới nhận ra mình chưa bao giờ muốn nói lời tạm biệt.