Tháng Bảy năm 2009
Cậu bí mật thực hiện các cuộc gọi ở những nơi cậu hay đến để gọi cho Emily, cạnh khu tập trung các thùng rác hoặc một căn nhà hoang với cánh cửa hỏng bản lề. Đã khá lâu từ lần cuối cô nhấc máy và cậu cũng biết rõ giờ mình đang cố quên cô đi. Kể cả khi cậu có thể sắp xếp một buổi hòa giải, thì mối quan hệ này cũng sẽ không bao giờ được trong trẻo và hoàn hảo như trước khi cậu ngủ với Gemma. Daniel đã nhìn thấy điều đó. Lợi ích duy nhất khi không còn Emily là cậu được tự do đi bất cứ nơi nào cậu thích. Cuộc gọi bí mật gần đây nhất của cậu là gọi tới Clearing, một dịch vụ giúp những học sinh không đủ điểm vào nguyện vọng một có thể đăng ký vào nguyện vọng hai tại các trường đại học hoặc những người như cậu, đang cố gắng ghi danh vào những phút cuối cùng. Họ nói với cậu rằng nếu không có bảng điểm thì họ không giúp được nhiều, nhưng họ đã gửi cho cậu một số giấy tờ sơ bộ mà cậu phải nói dối đó là chứng từ ngân hàng khi Daniel hỏi lý do tại sao cậu bất ngờ nhận được nhiều thư đến vậy.
Chỉ còn vài tuần trước khi học kỳ mới ở trường đại học bắt đầu. Trong khi chờ đợi, Paul khao khát được trốn đi, nhưng liệu cậu có thể đi đâu? Cậu là đứa con độc nhất, mà bố cậu cũng là con một. Bà nội cậu thì đã theo người chồng thứ hai sang Úc. Như mẹ cậu kể, ở đó bà uống rượu cả ngày và tắm nắng đến múc da ửng đỏ và lấm tấm những chấm đồi mồi. Nhưng cậu đã không liên lạc với bà từ cách đây vài năm. Cậu chỉ còn mẹ, nhưng chỗ bà giờ không tiện để cậu tá túc. Lần cuối cùng cậu gọi điện, Troy đã nghe máy và chen vào đó là giọng tíu tít của bà rằng mọi thứ đang tiến triển tốt. Loại thuốc gần đây bà uống khiến bà như “phát điên, mọc nhiều lông và béo ra”, như Troy nói, “khóc cả ngày và đập cửa ầm ầm”.
Paul hiểu rằng thánh đường cậu hằng khao khát kiếm tìm không thể ở đó. Troy vẫn nghỉ làm, bởi mẹ cậu không cho ông làm bất cứ việc gì liên quan đến hóa chất hay không gian kín, trong khi đó ông lại không có chuyên môn để làm những công việc khác. ít nhất, Paul thấy thoải mái vì thực tế cho thấy Troy phải yêu mẹ cậu rất nhiều mới có thể đáp ứng hết những yêu cầu đó của bà. Đôi khi cậu nghĩ hay là trốn lên tàu hỏa hoặc một mình đến Ibiza vào mùa hè, nhưng tới ở một vùng đất lạ nào đó và tự tìm kiếm bạn đồng hành không phải là cách của cậu. Cậu tự nhủ với bản thân mình rằng không việc gì phải phung phí khoản tiết kiệm của mình khi trường đại học sẽ cho cậu tất cả những kinh nghiệm mới mẻ cậu cần. Cậu có gần 3.000 bảng tiết kiệm gửi tại hiệp hội nhà ở, chắc chắn đủ để cậu sống trong một năm và cho đến khi ra trường, cậu sẽ tiết kiệm được thêm 500 hay 600 bảng nữa.
Cậu cố gắng không nghĩ về những việc Daniel sẽ làm mà không có cậu. Ở một nơi nào đó rất sâu trong tâm hồn không thể chạm đến, cậu vẫn cảm thấy có lỗi vì sẽ bỏ rơi cậu ta. Còn tại những tầng phía trên của tâm hồn, con giận sôi sục của cậu đang nhẹ nhàng rút xuống. Nó vẫn luôn luôn ở đó, nhưng Paul đã đè nó xuống, biến nó thành một con giận trong tầm kiểm soát. Nói cho cùng, Daniel là người bảo vệ cậu trong năm năm qua, đồng thời cũng là mối đe dọa đối với cậu chỉ sau vài tuần. Họ tiếp tục làm việc vào ban đêm, đột nhập vào các khu công nghiệp và cuỗm đi các thiết bị được lắp đặt trên đường dọc theo cửa sông, vào đến vùng nông thôn ở Essex. Vào những dịp hiếm hoi khi Daniel nhận ra sự im lặng của Paul, cậu ta cho rằng đó là vì Emily với thái độ kiểu như, “Nó không hợp với mày đâu, anh bạn.” Còn Paul thì chỉ tập trung vào công việc và tiền, cậu cẩn trọng hơn khi giấc mơ trở thành nhà giáo đang ngày một gần hơn.
“Chúng ta sẽ mở rộng sang chì.” Daniel nói, khiến Paul liên tưởng đến nước đang đóng băng trong đường ống.
“Ồ!”
“Vấn đề duy nhất với chì là mày cần cả một đội để xử lý nó. Chúng ta vẫn đang làm những vụ cò con, chỉ mang về những gì chúng ta vác được. Với hai người trên mái và một dưới đất, chúng ta có thể mang gấp đôi lượng trước đây một cách dễ dàng.”
Có tiếng gõ cửa.
“Nó đó.”
Qua lỗ cửa, Paul nhìn thấy một khuôn mặt gầy guộc và mái tóc đỏ như lửa đuốc. “Nó hả?” Cậu thì thầm trong ngờ vực. “Mình đã không gặp nó kể từ khi...” Ký ức về buổi tiệc vẫn còn nhức nhối.
“Thú thực chính tao cũng quên mất sự tồn tại của nó. Một lần nó ăn trưa cùng bố tao ở Warrant Officer. Giờ nó đang làm chân mở cửa ở Boulevard với ông.”
Boulevard là hộp đêm lớn nhất trên bờ biển phía Nam. Gần đây Carl đã bắt đầu quay lại ca trực đêm thứ bảy khét tiếng. Những tay bảo vệ ở đây nổi tiếng là ăn hối lộ và bạo lực. Không có sỹ quan nhà nghề nào thích hợp làm ở đây hơn Carl.
“Tao nghĩ nó đã bình tĩnh hơn so với hồi còn đi học. Và bố tao cũng nghĩ rằng nó đã ổn, vậy nên... hãy coi đây là một thử nghiệm. Nếu nó không làm mọi chuyện bung bét, chúng ta sẽ cho nó vào nhóm.”
Hash sải bước vào nhà. Nó không cao lên nhiều so với hồi còn đi học nhưng dường như người nó chắc hơn. Lượng cơ bắp bám vào thân hình gầy gò của nó còn nhiều hơn cơ bắp của những người to gấp đôi nó. Diesel gầm gừ và Paul nhẹ nhàng vỗ về nó.
“Căn nhà này hay đấy”, nó nói, nhìn về phía tủ đồ uống. “Bố mày không ở nhà hả?”
“Đi làm rồi”, Daniel nói. “Chúng ta cũng vậy. Nào, lên đường!”
Cả bọn dừng chân tại bãi phế liệu để dỡ chiến lợi phẩm tối qua xuống, một cánh cửa sắt mà cả lũ tìm thấy. Đã 11 giờ đêm nhưng Gavin vẫn ở đó, cốc trong tay, chào hỏi cả lũ vu vơ như thể mới giữa buổi chiều. Paul tự hỏi đến khi nào anh ta mới về nhà. Cũng không khó để tưởng tượng ra cảnh anh ta ngủ ở một trong những cái bồn tắm hỏng cạnh lò sưởi.
“Tốt đấy.” Gavin nói, “Tao có thể bán thứ này như kiểu bán một món đồ cũ. Có một con mụ tận Brentwood muốn một vài ống khói thời Victoria, chúng mày tìm xem quanh đây có không.”
Hash giới thiệu tên nó với Gavin, điều mà Daniel vẫn chưa làm dù cả bọn đến đây khá thường xuyên. Nó lớn tiếng hỏi thẳng Gavin liệu anh ta có muốn thứ gì đó khác không, mà không biết một điều về Gavin, rằng đừng bao giờ làm bất cứ điều gì trực tiếp, chuyện gì cũng cần phải khéo léo.
“Tụi nó sẽ cho mày biết những gì mày cần phải biết”, Gavin nói. Khi Hash quay lưng lại, Gavin mấp máy môi với Daniel, “Mày lôi nó từ đâu ra thế?”
“Chỗ đó đã thật.” Hash nói, khi cả lũ quay lại con đường. “Thế quái nào mày biết về nó?”
“Bố tao đưa tao vào.” Daniel nói.
“Bố mày ngầu đấy!” Hash nói. “Nếu tao có một ông bố, tao muốn ông giống như bố mày.”
Gia đình không cha của Hash cực kỳ tai tiếng ngay cả với những tiêu chuẩn của Grays Reach. Giống hệt Hash, bà mẹ ghê gớm của nó đẻ đến sáu con gái, tất cả đều được thừa hưởng mái tóc đỏ, phần gen di truyền của những người bố khác chỉ thể hiện một cách nhạt nhòa.
“Bố mày có đang hẹn hò ai không? Bởi vì mẹ tao...”
“Hash, tao đang cố tập trung lái xe.”
“Ồ, được thôi.”
Paul nhìn thấy những đường màu trắng chập chờn qua khóe mắt khi Daniel nói với Hash mớ quy tắc của nghề “chôm chỉa”. Cậu ta lặp lại những nguyên tắc bất di bất dịch về việc tuân thủ biển báo giao thông của Paul, bổ sung thêm cả lố những thứ quái quỷ phù hợp với những qui tắc đạo đức độc đoán và lệch lạc của cậu ta. Vậy mà Hash vẫn chăm chú nghe như nuốt lấy từng lời.
“Là thật hả, tất cả những chuyện về dân Công giáo ấy?” Nó hỏi. Paul bỗng có một mong muốn điên khùng là Hash có thể thay cậu đọc sách cho Daniel. Cậu vẫn có đủ thời gian để đào tạo phiên bản thay thế này trước khi bay đến trường đại học.
“Thề có Chúa.” Daniel nói. “Tao đã đọc tất cả mọi thứ về điều đó.” Paul cảm thấy niềm hy vọng đó của cậu đã nổ tung. Tất nhiên Daniel thu thập thông tin đó giống như cách cậu ta đã học được tất cả những thứ khác, từ chương trình phim tài liệu trên truyền hình. Đối với Hash, để trở thành một phần trong nhóm trộm cắp vặt này, nó sẽ phải biết sự thật rằng Daniel mù chữ. Daniel sẽ không bao giờ tự nói ra chuyện đó, chứ đừng nói để Paul nói ra.
“Sao không cài một cái định vị vệ tinh ấy?” Hash hỏi. “Đỡ phải đọc bản đồ.”
“Đó là việc của Paul.” Daniel nói. “Nó thích làm việc đó.”
Cả bọn đi qua một cổng vòm thời Victoria chật hẹp cắt xuyên qua bờ kè đắp cao của đường hầm xe lửa. Trong đây chỉ có một làn đường, những biển báo với các mũi tên màu đỏ cho biết rằng họ được ưu tiên hơn so với dòng xe bên kia hầm. Khi sang phía bên kia cây cầu, cả lũ dừng lại. Paul nhìn chăm chú vào bóng tối; không có gì ngoài một bờ sông dốc. Đôi mắt của Daniel đang nhìn lên bầu trời, lòng trắng sáng lấp lánh khi lòng đen gần như rút hết vào dưới mi mắt, và cậu ta đang cười. Đôi mắt Paul nhìn theo một sợi dây điện giăng trên đầu, cắt ngang bầu trời xanh thẳm. Anh sáng màu xanh lục lóe lên trên một cây cột trông như cột đèn giao thông, nhưng một cái cột đèn giao thông thì...
“Ôi, không.” Paul nói. “Trời, anh bạn, không được.”
Chừng vài tuần trước, Gavin đã đề cập rằng hộp tín hiệu đường sắt là một nguồn dây đồng tuyệt vời nếu ai đó đủ gan lấy. Paul đã tra Google và tìm được một anh chàng ở phía Bắc, tầm tuổi cậu, đã bỏng đến bảy mươi phần trăm sau khi làm điều tương tự. Cậu sẽ không làm bất cứ việc giống như vậy.
“Ồ, được chứ.” Daniel nói.
Không báo trước một câu, Hash chạy một mạch xuống dốc, hú một tiếng dài như đang cổ vũ bóng đá.
“Im đi, Hash!” Cả hai cùng đồng thanh. Phải đến khi chứng kiến sự nghiệp dư của Hash, Paul mới nhận ra giờ cậu đã trở nên chuyên nghiệp đến mức nào. Cậu theo hai đứa kia leo qua hàng rào. Bản thân đường ray xe lửa là một dải thép lung linh, đang phát ra âm thanh trầm thấp. Bây giờ là 2 giờ sáng. Paul biết rằng chuyến tàu cuối cùng tới Shoeburyness đã rời phố Fenchurch cách đây hai giờ, và chuyến tàu cuối cùng từ bờ biển đến London còn khởi hành sớm hơn thế, nhưng cậu vẫn thấy sợ. Có một biển báo màu vàng cảnh báo: “Nguy hiểm chết người” cùng hình vẽ một người đàn ông với một tia sét xiên qua cơ thể. Kể cả không biết chữ thì cũng hoàn toàn có thể hiểu được tấm biển thể hiện cái gì, nhưng cậu vẫn đọc to lên cho Hash cũng như Daniel; thằng tóc đỏ đó đang nhún nhảy như một đứa trẻ đang vui mừng. Nếu suy nghĩ kỹ, Paul thấy thực sự cũng không có bất kỳ mất mát gì quá lớn nếu Hash bị điện giật. Paul đang tận hưởng viễn cảnh dễ chịu là Hash chấp nhận một cái chết tàn bạo mà không đổ chút máu, cơ thể gầy gò đó bị ném mạnh vào không trung sau một cú giật điện.
“Nguy hiểm chết người cái đầu tao.” Daniel nói. “Đó là nói về dây điện. Chúng ta chỉ thó một chút cáp tín hiệu thôi. Chúng ta không đi ăn trộm phanh xe hay thứ gì đó tương tự. Chỉ khiến một vài người hơi trễ giờ đi làm. Có khi họ còn ăn mừng nữa. Họ sẽ về nhà và ra quán rượu.”
“Thôi nào, Paul.” Hash nói, “Tham gia trò vui này đi.”
Paul nhận thấy cảm giác đầu hàng quen thuộc của mình trước những quyết định của Daniel và hi vọng rằng Hash không nghĩ quyết định đó đến từ những câu nói của nó. Nó cầm cây đèn trong khi Daniel cậy khóa hộp tín hiệu. Kể cả Hash cũng có thể thấy rằng Daniel không biết mình đang làm gì; cậu ta kéo ra cả một mớ dây đủ màu mà không có bất kỳ mục đích rõ ràng nào. Paul cảm thấy một rung chấn nhè nhẹ dưới chân mình. Chừng vài giây sau, một cỗ máy màu đen kéo một chuỗi các toa xe không có cửa sổ lao nhanh qua, như một con tàu ma chở người chết, quá gần và quá nhanh đến nỗi tóc tai cả bọn dựng đứng lên. Cả ba mất sạch tinh thần và chân cẳng run lẩy bẩy, lăn vội xuống khỏi bờ kè, tay chân va vào nhau lập cập. Paul cảm tưởng như thể cậu vừa bị một thanh sắt đánh trúng.
“Không thể tin nổi chúng ta lại ra về tay không”, Hash càu nhàu, khi cả bọn quay trở lại đường chính.
“Một trong những điều quan trọng nhất trong công việc này là biết khi nào phải dừng lại.” Daniel nói với nó, giọng nặng nề. “Bố tao đã dạy tao điều đó.”
“Ông già mày quá ngầu.” Hash lại nói. Cú ngã đó không làm nó thông minh ra được chút nào. Nó đang làm cả bọn căng thẳng. Khi ra đến ngoại ô Grays Reach, cả bọn tạt vào lề đường bên ngoài một trạm xăng với ga-ra mở cả đêm, và bắt Hash chạy vào mua khoai tây chiên giòn với bánh kẹo để dành khi cả bọn quay về.
“Vậy nó sẽ quay lại nhà chúng ta à?” Paul hỏi.
“Quay lại cái mẹ nó.” Daniel nói. “Tao đang chờ cho nó chui vào cửa hàng, sau đó sẽ bỏ nó lại đây.”
Nhưng Hash không vào trong cửa hàng. Nó dừng lại trước cánh cửa phía khoang lái của một chiếc Peugeot mới, màu đen, không người, nó nghịch tay nắm. Paul quan sát một cách say mê khi Hash mở được cửa, nó giật lấy một thứ gì đó từ bên trong, sau đó quay lại, chạy về phía chiếc Volvo của cả lũ, la hét ầm ĩ, “Đi, đi, đi thôi!” như trong một chương trình truyền hình. Cả con đường xoay tròn quanh cả bọn khi Daniel làm một cú quay xe 3 điểm; cậu ta phóng vọt khỏi trạm xăng nhanh đến độ khiến Paul cảm thấy mình như đánh rơi toàn bộ nội tạng lại phía sau.
“Lấy cho mày một cái định vị vệ tinh này, anh bạn.” Hash nói.
“Tao biết, nhưng mày mang nó về làm gì?” Daniel hỏi. Paul chắc chắn là cậu ta đang cố hết sức để kìm nén cơn giận của mình. “Đây là ga-ra nhà tao! Mày mang về để bị bắt cả lũ à!”
“Của mày đấy.” Hash nói, nhưng giọng nó đã mất đi vẻ tự hào. Nó đưa một hộp nhỏ màu đen hãy còn dây dợ lòng thòng cho Paul. “Chúng ta có thể dùng nó trong lần tới.”
“Lần tới? Để tao nói cho mày nghe. Đừng gọi bọn tao, Hash, bọn tao sẽ gọi cho mày.”
Cuối cùng Hash cũng im lặng. Khi quay lại Grays Reach, nó lê bước qua khoảng sân và biến mất vào một con đường nhỏ nằm giữa hai ngôi nhà. Paul tự hỏi liệu nó có biết nó đã đi quá giới hạn đến mức nào không.
Khi quay về giường, Paul cố gắng đọc một chút nhưng những dòng chữ trên trang giấy như vặn xoắn vào nhau, như thể chữ Trung Quốc. Cậu vẫn tỉnh táo khi Daniel xuất hiện. Con Diesel nhảy xuống khỏi chăn của Paul và lao vào lòng Daniel.
“Thằng ngu đần ấy chả có trách nhiệm mẹ gì. Cái định vị vệ tinh đó, nó định làm cái đếch gì vậy? Nó như một thằng nhãi hỉ mũi chưa sạch.”
“Mình không biết”, Paul nói. “Chẳng nhẽ cậu không thể, chẳng hạn như, dạy nó hay kiểu kiểu vậy? Nếu có đêm nào mình không thể đi cùng được thì sao?”
“Làm sao thế, mày định đi đâu?”
Paul cảm giác Daniel đang ngồi xuống giường. “Không, mình không đi đâu cả. Nhưng nếu như cậu muốn lái xe loanh quanh, không phải đi làm, mà chỉ để gặp một cô nàng hay gì đó tương tự. Cậu sẽ không muốn mình có mặt ở mọi nơi đâu.”
“Không á?” Daniel hỏi. Vì cậu ta thích mình ở cùng, hay vì cậu ta sẽ biết rõ mình đang ở đâu nếu mình ở cùng cậu ta?
Paul nghĩ.
“Cậu có thể dùng cái định vị đó bất kỳ khi nào cậu muốn.” Paul gợi ý.
“Mày nghĩ tao lập trình được cái thứ đó à, thằng ngu?” Giọng của Daniel khi ăn mừng cũng giống hệt như khi tức giận.
“Mình chưa nghĩ kỹ. Mình xin lỗi, Daniel.”
“Được rồi.” Daniel nói, đặt một bàn tay lên cánh tay của Paul như thể đang xá tội cho cậu. Cậu không gỡ nó ra và phải đến khi Paul nghe thấy hơi thở chậm dần cũng như sức ép của cơ thể, cậu mới chắc chắn rằng Daniel đã ngủ. Chỉ khi đó cậu mới nắm lấy cổ tay Daniel và đặt nó lên khuôn ngực trần của cậu ta. Paul nghĩ cậu vẫn còn cảm thấy bàn tay ấy trên tay mình: mỗi khi cậu sắp chìm vào giấc ngủ, cậu lại giật mình thức giấc bởi một cảm giác đụng chạm mơ hồ, nhưng mỗi lần cậu ngó qua để kiểm tra, tất cả chân tay của Daniel vẫn đang ở yên chỗ cũ.
Paul lại phải chịu đựng một đêm mất ngủ khốn khổ khác. Lý do duy nhất khiến tình huống này còn có vẻ chấp nhận được, lý do duy nhất giúp cậu không bị suy sụp tinh thần, là cậu nhìn thấy được kết cục cho tất cả những chuyện này. Rồi cậu sẽ sớm vào đại học, bắt đầu một cuộc đời mới. Đêm đó cậu gặp ác mộng, thấy mình bị giam cầm trong một cái lồng đúc bằng chì, quấn quanh là các sợi dây đồng và dây nhôm.