Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

Tháng Năm năm 2009

Paul đỗ bằng lái xe ngay lần thi đầu tiên chỉ với ba lỗi nhỏ, lúc 2 giờ 53 phút, ngày 29 tháng 5 năm 2009. Khi quan sát các giám khảo hoàn chỉnh giấy tờ, cậu đã biết đây sẽ là một trong những ngày cậu không bao giờ quên, giống như ngày sinh nhật hay ngày chết. Cậu đã đúng, nhưng mọi sự khác với những gì cậu nghĩ.

Buổi tối hôm đó. Michaela Johnson, học cùng lớp tiếng Anh với cậu, tổ chức tiệc sinh nhật mười tám tuổi. Emily biết về bữa tiệc nhưng cô ấy muốn đi xem phim thay vì qua đó. Cô ấy không thích Michaela Johnson; cô ấy cho rằng cô nàng sống buông thả và cô ấy nhấn mạnh từng chữ khi nói thế. (“Một ả đĩ thõa”, Daniel nói, hơi quá đáng nhưng mà đúng; Michaela là một khách mời quen thuộc trên chiếc sofa.) Nhưng Paul không hay được mời dự tiệc, cậu cũng không có lý do chính đáng nào để ăn mừng cả, nên sự mực thước của Emily, một phần trong sự quyến rũ của cô ấy, làm cậu bực mình. Tuần sau đó, mọi việc trở nên căng thẳng khi mẹ cậu gọi đến trong nước mắt (một lần nữa bà mang thai không thành công), khi cậu phải cân bằng giữa Daniel và Emily, học nốt môn học A-Level cuối cùng và thêm cả những bài học lái xe phụ đạo; cậu muốn xả hơi đúng cách, cách mà những người ở tuổi cậu hay làm. Phần tiếp theo của buổi xem phim đứng đắn thường sẽ là Emily từ chối ân ái, cậu không chịu nổi nữa. Cậu cố gắng thuyết phục Emily đến bữa tiệc sinh nhật - những cô gái trang nghiêm cũng sẽ dễ dãi hơn ở đó - nhưng cô ấy kiên quyết với quan điểm của mình.

Michaela có em trai mới sinh, và ai đó đã đổ đầy vào chậu tắm bằng nhựa của nó nước trái cây và rượu mạnh để tạo ra một hỗn hợp rượu punch. Mọi người đổ vào đó hết chai này đến chai khác. Paul múc một ly. Nó có vị như keo xịt tóc của Troy. Trong vài giây, cậu cảm thấy bình tĩnh và hạnh phúc hơn. Hầu như tất cả mọi người trong trường cậu đều ở đây, cùng vài tay du thủ du thực từ Grays Reach, bao gồm Simeon và Lewis - những kẻ thay vì bắt nạt lũ nhóc mười hai tuổi đã chuyển sang bán ma túy - và Hash, đang say xỉn và giơ tay chào Daniel như thể chào người anh em đã lưu lạc từ lâu. Paul cố nín cười khi nhìn Daniel cố gắng thoát khỏi vòng tay cậu ta; đến khi Hash trở thành một kẻ bị bắt nạt chuyên nghiệp thì Paul đã an toàn dưới sự che chở của Daniel và cậu không phải đón nhận những trận đòn giận dữ nữa. Cậu luôn muốn mọi thứ tiếp tục như vậy.

Ở đây có quá nhiều người; cơ thể chen chúc ép vào nhau cũng không quá khó chịu - khi bị xô đẩy ngang qua Michaela Johnson trong một hành lang chật hẹp, tay cậu đã ở gần phần bụng trần của cô ả còn hơn với cả Emily. Mọi người ùa ra ngoài, xả rác trên các bãi cỏ. Những ngôi nhà ở cả hai bên nhà Michaela đều trống không: cửa trước của một căn đã sập xuống từ trước 8 giờ, cả bọn tràn vào những căn phòng trống. Hai lần cảnh sát được gọi đến, nhưng cả hai lần chỉ có đội Cán bộ Hỗ trợ Cộng đồng đạp xe đến yêu câu mọi người giảm âm lượng, để rồi nhạc lại được bật lên nhanh chóng, thậm chí ồn ã hơn bao giờ hết, khi những người đàn ông trong bộ đồ xanh đã khuất bóng.

“Họ sẽ đóng đồn lúc 10 giờ 30”, Daniel nói, “và sau đó, họ sẽ không cử người đến kiểm tra các buổi tiệc thiếu niên nữa. Không đâu, trừ khi có chuyện gì đó thực sự quá đà xảy ra.”

Thông thường, Daniel không thích Paul uống rượu phòng khi cậu ta cần Paul trong một số trường hợp khẩn cấp đòi hỏi độ chính xác cao, nhưng tối nay Daniel lại khuyến khích cậu, rút ra mấy lon Special Brew từ đâu đó và nói rằng cậu ta rất tự hào vì Paul đã thi đỗ bằng lái. Trong phòng khách, cả hai đang chiếm sofa. Những cô gái ăn mặc hở hang đang đong đưa trước mắt họ, nhưng trừ một số cậu trai quá say ra, thì giờ vẫn còn sớm để mọi người bắt đầu nhảy.

Mặc dù tất cả các cô gái thường đều sẽ nhìn về phía Daniel, ít nhất một hoặc hai lần, nhưng Paul cứ tự hỏi liệu có ánh mắt nào đang hướng vào mình không. Trông cậu cũng bảnh bao hết mức trong bộ đồ do chính Daniel đã chọn: áo phông màu xám cổ chữ V và quần đen vải lanh.

“Gemma thích mày đấy.” Daniel nói, chỉ tay về phía cô gái đang ở trung tâm sàn nhảy.

“Gemma Collins?” Paul nói, vẻ hoài nghi xen lẫn châm biếm.

Mọi người đều nhất trí rằng Gemma là cô nàng đẹp nhất ở Grays Reach, đẹp nhất trong toàn khu Essex luôn ấy chứ. Paul không hiểu sao cô ta lại thích cậu, và nếu thành thật thừa nhận thì cậu cũng không hiểu sao mình lại phải đi tán cô ta. Cô ta có một khuôn mặt cực kỳ đáng yêu, luôn ăn mặc đẹp và trang điểm, nhưng có gì đó mong manh và hơi cong cớn trong vẻ ngoài đó. Cô ta nhìn giống người mẫu nhưng là kiểu mảnh dẻ, thời trang, chứ không mềm mại, mời gọi như những cô người mẫu quyến rũ mà cậu ưa thích.

“Mày nên chơi nó.”

“Không đâu. Còn Emily thì sao?”

Daniel nghiến răng. “Xem nào, mày không muốn làm giai tân cả đời chứ? Mày càng có nhiều kinh nghiệm, mày sẽ càng thể hiện tốt hơn với Emily. Đây là Gemma Collins đấy.”

“Mình không chắc lắm.”

“Tao đếch quan tâm mày có chắc hay không. Tao đã quan hệ, mày thì chưa.”

“Chúa ơi, Daniel, cậu có cần gào lên vậy không?” Paul, đang say bia và rượu punch, khó nhọc nhấc người khỏi sofa và gắt gỏng lê chân về phía nhà vệ sinh. Gemma Collins ở ngay trên cầu thang. Cô nàng đã làm gì đó mái tóc của mình; nó phồng lên gấp đôi và đầy những lọn xoăn lớn.

“Tóc em đẹp đấy.” Cậu nói.

“Cảm ơn.” Cô nói, như thể lời khen đó quá nhàm chán. Nhưng chỉ năm phút sau cậu đã đi theo cô nàng lên cầu thang. Chỉ còn mỗi căn phòng ngủ hình hộp là chưa ai dùng. Rõ ràng nó là của em gái cô ta; chiếc giường bé bằng một nửa bình thường đầy những đồ chơi Disney và trên tường, một tấm áp phích tiên cá Ariel trong bộ phim Nàng tiên cá đang bong ra. Gemma đóng cửa lại sau lưng; chiếc áo khoác màu hồng nhỏ xíu đang đong đưa trên móc. Ai đó đã dán đầy sticker lên mặt sau cánh cửa và rồi lại bóc nó ra, khiến lớp sơn trở nên loang lổ. Cô nàng ngồi xuống giường và vỗ nhẹ lên chỗ trống bên cạnh. Paul ngồi xuống, cảm thấy hoảng loạn thay vì ham muốn. Gemma hôn cậu lấy lệ, gần như chỉ là hình thức; sau chừng mười giây hoặc hơn, cô ta chủ động tách ra khiến Paul cảm thấy như thể cô ta đang đếm ngược khi hôn cậu. Sau đó, cô nàng vừa cởi khuy quần jean vừa kéo khóa quần cậu xuống bằng tay kia. Cậu hầu như không nhớ nổi hình dáng cô ta lúc khỏa thân, chỉ mang máng nhớ cô ta nhiều xương và ít đường cong hơn so với khi mặc đồ.

Những lúc bên cạnh Emily, cậu đã ước ao một cơ thể phụ nữ trần trụi, đầy ham muốn trong vòng tay mình, nhưng khi chuyện xảy ra, cậu lại bối rối không biết phải làm gì. May mắn thay, Gemma chủ động. Cô ta đeo bao cao su cho cậu - cô ta tự mang theo - mà không cần nhìn và với bàn tay quyết đoán, chỉ lối cho cậu vào trong. Đầu cô ta ngang nách cậu và cậu rúc mặt vào một chiếc gối hồng. Khi sự hưng phấn và cảm giác mới mẻ của lần đầu quan hệ phai dần, cậu bắt đầu bắt được nhịp. Gần giống như ngồi thiền, cậu cảm thấy như thể mình đang lơ lửng phía trên giường, nhìn xuống chính mình, cậu thấy xấu hổ về bản thân và thấy tổn thương cùng giận dữ thay cho Emily. Ngoại trừ những cảm xúc hiển nhiên, cậu thấy không thoải mái lắm; Gemma cứng nhắc và không biểu lộ cảm xúc, mặc dù theo những gì cậu biết thì đây là chuyện bình thường. Một ý nghĩ chợt đến với Paul rằng, với thái độ của Gemma lúc này, cậu chỉ muốn quăng bỏ tấm nệm và quan hệ thẳng với các thanh giát giường cho rồi. Mặc dù vậy, chuyện dường như kết thúc lâu hơn tốc độ thông thường. Đột nhiên Gemma, đang gắn chặt vào thân dưới cậu một cách máy móc, cứng đơ hông trong không trung. Như thể cậu đang mắc kẹt vào bánh xe đu quay đang quay bỗng đột ngột dừng lại mà không có bất kỳ cảnh báo nào.

“Muốn kết thúc ở đằng sau không?” Cô hỏi.

“Kết thúc... gì cơ? Không!”

“Sao cũng được.” Gemma nhún vai khiến một cảm giác mạnh mẽ chạy sống lưng cậu, báo hiệu cậu sẽ không còn đường lui nữa. Cô ta không thèm phản ứng khi cậu rên rỉ. Vài giây sau, cô nàng tách ra, khiến cậu nhăn mặt. Cậu ngã xuống bên cạnh, tự hỏi mình cần làm gì với cái bao cao su. Giờ cậu mới nhận ra nơi này không thích hợp với chuyện vừa qua đến mức nào.

“Chúng ta không hẹn hò với nhau”, cô nói.

“Xin lỗi?” Paul hỏi.

“Chỉ vì chúng ta ngủ với nhau không có nghĩa chúng ta đang hẹn hò.”

“Ô... Phải.” Paul chật vật tìm từ ngữ thích hợp.

“Anh, à, anh hy vọng chúng ta vẫn có thể là bạn bè.”

“Vâng”, Gemma nói. Khi cô kéo áo thun trùm đầu, có một tiếng “soạt” nho nhỏ vang lên và cô nàng hít mạnh một hơi vì đau đớn; một nhúm tóc màu cà phê rơi ra, Paul nghĩ nó bị giật đứt đến gốc, nhưng khi nhìn thấy phần nylon gắn ở đầu nhúm tóc, cậu mới biết đó chỉ là tóc giả. Cô nàng nhíu mày vì sự bất tiện này và nhanh chóng cạp nó lại vào tóc mình. Giờ đã mặc đầy đủ quần áo, cơ thể cô nàng nhìn hợp lý hơn; quần bò bó ôm lấy thân hình mảnh dẻ và cô lấy lại vẻ sang trọng nổi tiếng của mình. Khi chuyện họ làm đã tan vào quá khứ, Paul cho phép mình nghĩ rằng cậu mới ngủ với Gemma Collins. Chuyện đó xảy ra như một điều hoang đường, chứ không phải là sự thật. Nghĩ theo cách đó khiến cậu thấy đỡ khổ sở hơn.

“Anh sẽ nói với Daniel chúng ta đã làm chuyện này chứ?” Cô nàng hỏi. “Hãy nhớ nói rằng em rất giỏi làm chuyện đó nhé!”

Có phải cô ta đang muốn gợi ý cậu viết cho cô nàng một dạng như thư giới thiệu không? Paul cố gắng không nghĩ đến khả năng đó. Suy nghĩ của cậu đang dành hết cho Emily: cậu sẽ cảm thấy khác biệt ra sao khi cuối cùng cô chịu ngủ với cậu, đâu sẽ là nơi an toàn cho hai người dành thời gian bên nhau, và ngủ bên nhau sau đó. Gemma kiểm tra túi xách cứ như Paul có thể đã lục lọi và lấy cắp ví của mình khi đang làm tình. Cô trét một ít son bóng lên môi, trong khi Paul vẫn để trần từ thắt lưng xuống, đứng lên và mở cửa.

“Khoan đã!” Cậu hét lên, nhưng đã quá muộn. Hành lang đầy ắp người, tất cả đều đang cười cợt, bàn tán và vỗ tay châm biếm cậu. Chỉ có duy nhất một khuôn mặt là quen thuộc với cậu. Gương mặt Emily thay đổi từ nhận ra cậu, rồi không thể tin nổi, rồi đau đớn, chỉ trong giây lát.

Vội vã mặc vào những gì cậu với tới được, cầm lấy giày, tất và mặc kệ chiếc quần dài đang thất lạc, Paul chạy như bay xuống cầu thang, trong tầm mắt, cậu thoáng thấy Daniel và Gemma đang trò chuyện. Bên ngoài, Hash đang đốt mấy tấm nệm bỏ đi và khói cay xè khiến Paul nhất thời không nhìn thấy gì. Khi cậu bắt kịp Emily thì cô đang mở khóa xe. Vẻ mặt xinh đẹp, trẻ thơ của cô giờ đây đanh lại vì giận dữ.

“Em cứ nghĩ anh thích em”, cô nói. “Em nghĩ anh thích em đủ nhiều để chờ đợi.”

“Anh thực sự thích em! Anh yêu em!” Cậu đã luyện tập câu này nhiều lần, nhưng không bao giờ nghĩ mình lại nói ra trong hoàn cảnh thế này.

“Nhưng anh đã ngủ với cô ta!” Emily nói.

“Em nói em sẽ không đến!”

“Giờ mọi chuyện chấm dứt rồi, đúng không?” Emily nói. Cô khóc; một vệt đen nhỏ trôi khỏi lớp trang điểm, theo dòng nước mắt chảy dọc trên sống mũi cô. “Chúa ơi, Emily, không phải, anh không muốn em nghĩ thế... Ôi, anh không biết phải nói gì, anh đã làm chuyện ngu xuẩn. Chỉ là, em biết đấy, đó là Gemma Collins... Daniel đã nói...”

“Đáng ra em phải biết thằng khốn nạn chết tiệt Daniel đó đứng sau tất cả chuyện này”, Emily nói. Lần đầu tiên Paul nghe cô chửi thề. “Em không biết tại sao mình lại chấp nhận lời mời của thằng khốn ấy đến đây.”

“Daniel mời em?”

“Vâng, hắn chờ em sau khi tan học. Hắn nói việc đó sẽ rất có ý nghĩa với anh nếu em...” Emily nghẹn ngào.

“Thực sự rất ý nghĩa, anh rất hạnh phúc khi được gặp em. Làm ơn, Emily, không gì quan trọng đối với anh hơn em.”

“Cách thể hiện của anh hài hước thật đấy.”

“Nhưng anh yêu em!” Cậu phải nói điều đó thêm bao nhiêu lần để xóa bỏ những gì cậu đã làm?

“Quên đi. Hết rồi.”

“Còn việc học đại học?”

Emily chỉ khóc to hơn. Paul đưa tay ra định an ủi cô nhưng rồi nhận ra cậu đã mất quyền làm việc này. Cô đá vào ống chân cậu, mạnh đến nỗi để lại một vết bầm. Cách duy nhất để ngăn cô quay lại chiếc xe là ôm lấy cô. Nhưng cậu chọn nằm lăn trên nắp capo của chiếc xe. Emily rồ ga hai lần, sau đó bắt đầu lái chầm chậm.

“Emily, làm ơn.” Cậu hét lên qua lớp kính. Cô đạp nhẹ phanh khiến cậu trượt xuống, ngã lăn xuống mặt đường, lăn lộn như một kẻ say xỉn. Emily nghiêng đầu ra ngoài cửa sổ nhìn cậu, cân nhắc và sau đó rời bỏ cậu với sự lạnh lùng cậu chưa từng nghĩ cô có thể có. Khi cậu loạng choạng đứng dậy, cô đã lui ngược ra khỏi bãi đậu xe và biến mất vào màn đêm. Paul thấy muốn khóc. Ngày hoàn hảo của cậu đã trở thành một trò hề rồi sau đó là bi kịch trong vòng chưa đầy một giờ. Cậu đã say rượu – giờ đã tỉnh táo hơn để nhận ra toàn bộ lỗi lầm mình gây ra - nhưng mọi người cũng cư xử hết sức vô lý. Tại sao Gemma Collins phải đợi đến khi cậu có bạn gái mới quyết định sẽ quyến rũ cậu? Tại sao Emily lại xuất hiện ở buổi tiệc do cô nàng mà cô vốn không ưa tổ chức? Tại sao hôm nay Daniel lại đến trường? Cậu ta phải biết rằng Paul sẽ không ở trường hôm nay chứ, cậu ta thừa biết hôm nay là ngày thi lấy bằng...

Một ý nghĩ khủng khiếp xộc thẳng qua mạch máu, làm Paul tỉnh táo hoàn toàn. Cậu kéo lê đôi chân đang bầm tím của mình trở lại bữa tiệc, chen lấn qua những kẻ đang say sưa ngả ngốn. Cậu xộc vào tất cả các phòng, tìm kiếm trong khu vườn và cả những căn phòng trống hoác ở ngôi nhà hàng xóm bị xâm lấn, nhưng không có dấu vết nào của Daniel hay Gemma. Đầu óc cậu quay cuồng và quyết tâm trong cậu đang chao đảo. Cậu lảo đảo trở về nhà Scatlock. Nó trống rỗng.

Vào khoảng 3 giờ sáng, Paul thức giấc vì nghe tiếng Daniel nói chuyện với một cô nàng nào đó trên sofa. Cậu tự hỏi đó là ai. Không thể là Gemma, dù vậy, cậu nghe thấy những tiếng động và tiếng rên rỉ, sau đó là tiếng cười nhẹ từng đợt nhỏ vọng lên lầu. Paul nằm đó, thao thức suốt nhiều giờ, cân nhắc xem mình nên trả đũa Daniel như thế nào. Không có gì tương đương hết, không có sự phá hoại nào cân bằng được mất mát đó; mối quan hệ duy nhất mà Daniel dường như trân trọng hơn tất cả là tình bạn của hai người họ. Nhưng khi phá hoại tình cảm giữa cậu và Emily, chính Daniel đã phá hủy nó. Làm sao họ có thể quay lại sau chuyện như thế này?

Sáng hôm sau, Paul cố gắng đọc sách nhưng không thể tập trung nổi, toàn bộ tâm trí cậu đang dày đặc suy nghĩ về cuộc đụng độ chắc chắn sẽ xảy ra khi Daniel bước xuống dưới nhà. Khi nghe thấy tiếng bước chân, cậu tự động giấu cuốn sách dưới lớp đệm sofa.

Khi nâng miếng đệm lên, cậu tìm thấy một dải tóc màu mật ong, mấy sợi tóc dính vào nhau ở phía trên.

Biết rằng Daniel có thể khiến Gemma biểu lộ những cảm xúc mà cậu đã không thể khiến Paul mất luôn chút tự tin còn lại. Khi Daniel bước xuống nhà, cậu ta chỉ đơn giản kể lại những tình tiết chính. Cậu chờ đợi Daniel sẽ chối hoặc giải thích hay xin lỗi. Vẫn chưa quá muộn, cậu nghĩ, Daniel vẫn có thể nói những điều đúng đắn và cả hai có thể là bạn bè một lần nữa, mặc dù cậu không biết những điều đúng đắn đó có thể là gì.

“Giận hả?” Daniel kết luận, khi cậu ta hoàn thành câu chuyện của mình. “Mày sẽ tốt hơn nếu không có nó.” Đã lâu lắm rồi Paul mới thấy cậu ta hạnh phúc như vậy.

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.