Tháng Năm năm 1989
Shepherd’s Bush ở cách đây những hai mã bưu chính và nằm ở một vùng khác hoàn toàn. Louisa nhìn ra ngoài cửa sổ xe buýt, thấy một khu chợ có một quầy hàng đang bán ba cặp quần lót với giá 50 xu. Những mùi và âm thanh lạ lẫm làm náo động các cửa tiệm. Cuộc sống ở đây dường như diễn ra trên đường phố, và cô hiểu rất rõ rằng làn da trắng của mình, với quần áo và cuốn cẩm nang cô đang nắm chặt trong tay, tất cả đều chỉ ra cô là một khách lạ. Cô rẽ khỏi đường Uxbridge và bước vào một mê cung những con phố gồm những ngôi nhà thiết kế từ thời Victoria, ban đầu trông như những căn nhà phố nhưng cứ mất dần từng tầng một ở mỗi góc, kéo dài đến tận đại lộ Cedar. Những con đường không bóng cây, khác hoàn toàn với tên đường, hai bên có những bậc thềm thấp, hầu hết được rải đá vụn, lát đá ốp hay đá phiến. Ngôi nhà số 10 có mặt tiền không mấy phẳng phiu, mấy cánh cửa sổ và cửa ra vào bằng nhôm có vẻ đang long ra khỏi khung cửa gỗ mục nát. Cô từng trải nghiệm những cảm xúc dịu dàng tương tự khi phát hiện ra việc dọn dẹp của Adam: chuyện anh muốn giấu cô không có gì lạ. Cô đã thề sẽ không để lộ sự kinh tởm của mình ra ngoài, dù bên trong nơi này có tồi tệ ra sao. Còn bây giờ cô không đi thẳng vào gian chính mà bước sang con hẻm cạnh bên, lần bước theo tiếng nhạc qua hàng đống lốp cao quá đầu và những thùng rác kim loại méo mó đang bốc mùi...
Chà, đây là một hầm để xe. Họ có thể gọi đây là một phòng thu nếu thích, nhưng căn phòng hoang tàn với những khung cửa trống hoác này chỉ là hầm để xe. Phía bên trong... liệu cô có thể gọi nó là một phòng thu được không? Trên sàn bê tông vẫn còn loang lổ những vết dầu xe ô tô bẩn, và mùi xăng thoang thoảng trong không gian.
Họ đang tập luyện dở dang nên không có màn đón chào chính thức nào dành cho cô, chỉ có một cái gật đầu về phía cô từ Adam và một câu mời im lặng từ miệng Angie bảo cô cứ tự nhiên. Nơi đây vừa ẩm ướt vừa bụi bặm, không có chỗ ngồi cho cô ngoại trừ một cái ghế bành cao, cũ nát đã mất đệm. Trong đây cũng tối: nguồn sáng duy nhất đến từ một đèn chiếu không chân dùng trong nhà máy với dòng chữ Hammersmith Odeon viết bằng sơn trắng. Họ đã cố đặt nó cân bằng để chiếu sáng sân khấu, nhưng nó cứ lăn đi do lớp vỏ tròn. Cuối cùng họ đành để nó nằm ngửa, tỏa sáng như một ngọn núi lửa, tức là chỉ có trần - mái tôn và xà nhà bằng gỗ mỏng - được chiếu sáng, và ban nhạc phải chơi trong bóng tối.
Adam đã đúng: cô cũng chưa bỏ lỡ gì nhiều. Louisa đã tưởng tượng đây sẽ giống một buổi trình diễn dành riêng cho cô nhưng ban nhạc không chơi một bài nào mà cô biết. Họ đang thử nghiệm những giai điệu mới theo tiết tấu ngắt - nghỉ, mỗi đoạn nhạc được kết thúc bởi những khoảng lặng kỹ thuật hoàn toàn vô nghĩa với Louisa. Adam và Ciaran đang tranh cãi quyết liệt về cách phối nhạc và thu âm: Adam nghĩ rằng Ciaran đã cố ý hát lạc giọng còn Ciaran nhấn mạnh, với sự kiên nhẫn giảm dần, rằng đó là điểm mấu chốt của ca khúc này khi giọng hát bị chôn sâu dưới âm nhạc. Ben cười khinh khỉnh, sử dụng khoảng thời gian chết này để sơn móng tay đen. Angie xen vào những khi có thể, chơi trò xúi bẩy khích bác, nhưng rõ ràng đây là tranh luận một chiều. Ý chí của Adam mạnh hơn tất cả mọi người cộng lại; nên như thế, Louisa nghĩ, nếu không có anh, họ sẽ làm được gì? Một nhạc sỹ và một vài nhạc công nửa mùa. Ciaran dường như thu mình hết cỡ khi bị Adam chỉ trích. Dáng người mảnh mai của Adam biến mất trong tấm áo choàng đính đầy phù hiệu trên ngực. Nhìn anh có vẻ yếu đuối hơn vẻ ngoài đằng sau những khẩu hiệu đó, Louisa nghĩ, rồi cô thắc mắc, liệu thái độ hung hăng của anh phải chăng là cách anh che đậy cho tính nhút nhát vốn có, nhưng đã bị anh làm quá lên hay không. Anh vẫn chưa nhìn vào mắt cô.
“Được rồi!” Ciaran dang tay. “Cứ theo cách của anh. Một lần nữa.”
Cô tự hỏi liệu ác cảm và căng thẳng giữa ca sỹ và nhạc sỹ có cần thiết cho quá trình sáng tạo của cả hai không, và liệu âm nhạc có hay hơn không nếu họ thực sự thích nhau.
Dưới chân ghế bành là một đống giấy vụn, những tờ rơi và vé, tạp chí của fan và những bức ảnh. Có cả những tấm vé từ những buổi biểu diễn cách đây hơn một năm, và một bức ảnh chụp cả ban nhạc trong lối thoát hiểm. Cả ba người kia đều mặc đồ đen còn Adam mặc một chiếc vest trắng cùng quần jean màu trắng mà nhẽ ra phải khiến anh trông thời trang đến mức xấu hổ, nhưng bằng cách nào đó anh đã phá tan điều đó. Louisa không thể tin rằng những kỷ niệm quý giá từ những ngày đầu của ban nhạc lại bị vứt bừa bãi xung quanh như vậy; bộ sưu tập này như đang kêu gào đòi được sắp xếp lại và đặt vào album. Nếu họ không làm việc này, cô sẽ làm: đây là cách để cô cho họ thấy mình đứng về phía ban nhạc, và có lẽ nó sẽ khuyến khích họ chấp nhận cô. Ở chợ có một cô gái bán những cuốn sổ tay xinh đẹp của Ấn Độ làm từ giấy thủ công và bìa bằng gấm đen. Cô thường lượn quanh gian hàng, ưa thích cảm giác lớp giấy thô, mềm dưới ngón tay, nhưng chưa từng nghĩ xem mình sẽ làm gì với chúng. Giờ đây, cuối cùng cô cũng biết mình sẽ để những thứ quí giá gì trong đó. Đây sẽ là thứ Adam sẽ khoe với các con mình: con của hai người, cô cho phép mình nghĩ vậy. Cô vuốt thẳng từng mảnh giấy, gấp gọn ghẽ và nhét chúng vào cuốn sách thảo dược của Bartram để ép phẳng ra. Cô cũng tìm được một đống băng ghi lại các buổi biểu diễn trực tiếp; cô nhớ Ben nói rằng họ cần ai đó cùng máy ghi hình để có thể ghép các cuộn băng lại thành một cuộn hoàn chỉnh. Cô có thể làm việc đó, nhà cô có một đầu sang băng trực tiếp đặt trong phòng khách. Túi xách của cô cũng vừa đủ chỗ cho mấy cuộn băng.
Máy nhắn tin của Adam nhấp nháy, ban đầu chậm chạp rồi giục giã liên hồi.
“Ôi, Adam, đã bao nhiêu lần tôi bảo cậu tắt nó đi trong lúc diễn tập rồi?” Ciaran van nài. Adam lờ anh ta đi và giả vờ chỉnh lại tiếng bass. Anh hơi nhếch mép; rõ ràng anh có vẻ khoái trá trước sự căng thẳng đang tăng dần của Ciaran. Cuối cùng Ben phải cầm lên xem. Anh nhìn vào tin nhắn, sau đó quay về phía Adam, và nói, “Người Đó?”
Cảm giác co thắt ở bụng Louisa quay lại, dường như chưa bao giờ nó biến mất. Thật đáng lo khi những nghi ngờ ngày xưa lại xuất hiện. Cô chăm chú quan sát Adam để tìm các dấu hiệu hối lỗi nhưng chỉ thấy mặt anh tỉnh queo.
Sự kiên nhẫn của Ciaran cuối cùng cũng cạn kiệt.
“Cậu có thể yêu cầu những cô nàng trong hậu cung của mình yên lặng trong suốt buổi tập được không?” Anh ta quát lên, như thể Louisa không có ở đó, hay vì chính sự có mặt của cô.
Adam bước đi, cố ý đi một cách chậm chạp, tới gờ cửa sổ đang đặt máy nhắn tin của mình. Anh bước gần hơn về phía ánh đèn sân khấu để đọc tin nhắn, và sau khi đọc, anh đã nháy mắt và nuốt khan.
“Gì nữa đây?” Ciaran hỏi. “Lại ai đó mang thai à? Hay lại chuyện gì náo nhiệt nữa?”
“Xéo đi!” Adam nói. Từ túi áo khoác của mình, anh rút ra một tấm thẻ gọi điện thoại màu xanh sáng rồi bẻ cong nó chừng một hoặc hai lần, như thể đang cân nhắc có nên dùng hay không.
“Có chuyện gì vậy, Adam?” Louisa hỏi vọng ra từ bóng tối.
Anh trả lời mà không buồn nhìn mặt cô. “Anh sẽ quay lại sau một lúc nữa.” Louisa định đứng dậy, nhưng anh nói, “Sẽ nhanh hơn nếu anh đi một mình.”
Angie và Ben ném những ánh nhìn thông cảm về phía Louisa nhưng không hề nói gì với cô; như thế càng tốt, giọng cô sẽ vỡ òa nếu buộc phải trả lời. Louisa ngồi tựa cằm lên đầu gối và lắng nghe những người khác đang bàn tán về đoạn riff như thể không hề có vấn đề gì xảy ra. Nhiều giờ sau Adam mới quay trở lại. Anh chỉ còn là cái bóng của chính mình, da anh xám lại như màu đá granit. Nhìn anh có vẻ bí hiểm hơn bao giờ hết, chứ hoàn toàn không phải vẻ lạnh lùng giả tạo trước đó. Đến Ben cũng phải thôi những trò mỉa mai quen thuộc.
“Chúa ơi, Adam, đã chuyện gì xảy ra thế?”
“Không có gì”, anh nói vào micro, rồi lại giật người ra xa khỏi nó như thể đang ngạc nhiên với chính mình. “Không có gì quan trọng cả, thật đấy”, anh lặp lại bằng thì thầm. “Bố tôi mới qua đời sáng nay.”
Louisa đứng lên. Cả ba thành viên còn lại của ban nhạc đưa tay hướng về phía anh, nhìn nhau, vẻ hoảng sợ rồi buông tay xuống.
“Adam, chúng ta không cần phải tiếp tục nếu...” Ciaran bắt đầu, giọng nói ngập tràn sự cảm thông và một thứ gì đó khác - không nghi ngờ gì nữa, chính là cảm giác tội lỗi vì cách mình đã nói chuyện với Adam trước đó. Adam nhìn anh ta dữ tợn đến độ trong một khoảnh khắc, Louisa đã thực sự lo rằng anh sẽ đánh Ciaran, và Ciaran phải bước lùi lại một bước.
“Tôi đã nói rồi, không có gì phải lo lắng cả”, Adam gắt lên. “Tôi chỉ muốn hát. Nào! Đến đâu rồi? Chúng ta không có cả ngày đâu.” Và anh bắt đầu hát lên bằng một giọng hát hết sức vững vàng. Nếu nhắm mắt lại, cô sẽ không nghĩ rằng có chuyện gì đó tồi tệ đã xảy ra; mọi nốt nhạc đều cất lên hết sức hoàn hảo. Chỉ khi cô nhìn lên khuôn mặt anh và nhận thấy biểu cảm vô hồn, đờ đẫn đó cô mới khẳng định được một chuyện gì đó không đúng đã xảy ra.
Họ không quay về phòng anh sau đó; anh muốn quay trở lại chỗ cô. Cô thấy hài lòng khi anh tỏ ra cần cô trong những khoảnh khắc căng thẳng như thế này. “Khi nào tang lễ diễn ra?” Cô hỏi. “Anh có muốn em đi cùng không?”
“Điều đó không quan trọng, anh sẽ không đi.”
“Ôi, Adam.”
“Tại sao em phải làm quá lên thế? Anh đã không gặp mặt ông ta suốt bốn năm, anh đã định sẽ không bao giờ nhìn mặt ông ta nữa nên sáng nay thì có gì khác chứ?”
Trong đầu Louisa chợt mường tượng ra hình ảnh mình, Miranda và mẹ cô tại tang lễ của bố cô, tất cả đều mặc đồ đen và khóc sau lớp mạng che mặt. Chỉ nghĩ đến đó thôi nước mắt cô đã ứa ra và cô thật tâm hy vọng đó không phải một linh cảm. Elvira biết một người giống thế, cô ấy có thể nhìn thấy trước cái chết. Có lẽ cô đang phát triển năng lực tâm linh của mình.
“Nhưng lẽ nào anh không đến đó vì mẹ mình sao? Bà sẽ cần anh. Anh có thể lại chấp nhận bà trong cuộc đời mình một lần nữa, không còn bố cản đường.”
“Bà đã đưa ra quyết định lựa chọn giữa anh và ông ta nhiều năm trước đây”, Adam nói. “Dù bà có đi xuống tận địa ngục anh cũng chẳng để tâm. Hoặc lên đến thiên đường. Đừng tỏ ra như thế, bà sẽ ổn thôi! Anh chắc chắn bố anh sẽ giữ cho bà một chỗ.”