Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Tháng Chín năm 2009

“Ở đây, Paul à, không phải một buổi phỏng vấn” Demetra nói. Họ đang ở trong cabin được bố trí như một căng tin. Nhìn từ bên ngoài, những túp lều này trông giống các thùng chứa hàng nhưng bên trong được trang trí cẩn thận, tốt hơn một số các nhà máy sản xuất khác mà trước đây cậu từng lẻn vào ban đêm. Ở đây, có một văn phòng, một vài gian hàng, nhà ăn, một phòng vệ sinh xối nước và cả một căn phòng có tủ khóa, bồn rửa và vòi sen. Cậu nhấp một ngụm trà không rót ra từ một ấm đun mà từ một bình chứa bằng bạc khổng lồ, Demetra gọi là cái ấm. Chị ta uống trà hoa cúc La Mã. Paul ghét trà thảo dược. Nó nhắc cậu nhớ đến mẹ, người đã từng nghĩ rằng các loại trà làm từ các loại cỏ cây Trung Quốc rất có lợi cho sức khỏe, do vậy ngôi nhà đã chất đầy bùn, rễ đắng và lá trong nhiều tuần.

“Đây chỉ là một cuộc trò chuyện để chúng ta hiểu nhau hơn. Tôi không hứng thú với thứ này!” Demetra vung vẩy một xấp hồ sơ mà Paul đoán đó là các ghi chép về vụ án của mình. Tập trung một lúc, cậu đã giải mã các chữ và số viết ngược ghi phía trên cùng. Tên của mẹ cậu xuất hiện ngay sau tên cậu, các chữ cái hiện lên hết sức quen thuộc và rõ ràng dù đang viết lộn ngược và được đặt ở một góc kỳ cục; bên cạnh đó, cậu nhìn thấy dòng chữ “liên lạc trong trường hợp khẩn cấp”. Tờ giấy viết danh sách tất cả những người có liên quan đến vụ án, các sỹ quan cảnh sát và luật sư của cậu, bên cạnh thông tin liên lạc của họ được in nhỏ và tên của Daniel ngay dưới chữ “bị cáo”; không có thông tin cạnh tên của Daniel nhưng có tên và địa chỉ của Carl tiếp ngay sau đó. Hồ sơ này kết nối cậu với tất cả những người cậu đã cố gắng để thoát ra, giống như một sợi thép mảnh, dai chắc kéo mạnh cậu trở lại Essex ngay lúc này hoặc dẫn chúng đến với cậu. Demetra thấy cậu đang ngó vào thì gập xấp hồ sơ lại và đặt nó vào lòng.

“Đừng lo lắng về điều này, chỉ để phòng khi có trường hợp khẩn cấp thôi. Mọi thứ đều được cất vào tủ có khóa.” Chị ta nói. Cậu thả lỏng một chút. “Và như tôi đã nói, tôi không quan tâm đến những gì trong hồ sơ ghi về cậu mà tôi muốn biết cậu thực sự là ai.”

“Tôi thực sự là ai ư?” Paul nghĩ. Đó là một câu hỏi khó. Một đứa con vô trách nhiệm? Cậu bạn trai giả tạo? Một người bạn đã phản bội? Một kẻ khiến người khác mất mạng? Demetra tiếp tục khi nhận thấy sự dè dặt của cậu.

“Tốt thôi! Tôi nghĩ chúng ta sẽ tìm ra khi biết nhau lâu hơn.” Demetra rạng rỡ nói. “Tôi sẽ cho cậu biết một chút về chúng tôi trước, nhé? Như cậu đã biết, đây là Kelstice Lodge. Ingram là chồng tôi, cậu sẽ gặp anh ấy ngay thôi. Chúng tôi đã mua khu đất này cách đây vài năm, với mong muốn khôi phục lại khu vườn về thời kỳ hoàng kim dưới thời Elizabeth. Vì vậy, chúng tôi đã lập quỹ từ thiện, mang tên Veriditas. Năm ngoái, người làm vườn tuyệt vời của chúng tôi, Louisa, đã khai quật được một tấm thảm tái hiện lại khu đất hệt như năm 1563. Tôi nghĩ cậu cũng đọc tin này rồi? Tin tức xuất hiện trên tất cả các mặt báo, nhưng cô ấy đã để cho chúng tôi nhận toàn bộ công lao. Chúa ban phước cho cô ấy!” Khi người nghệ sỹ hào hứng nói, họ quên mất không phải ai cũng am tường vấn đề được như họ. Những điều Demetra nói đều hết sức mới mẻ với Paul và cậu không biết phản ứng như thế nào. “Sao cũng được. Chúng tôi làm đủ các công việc ở đây, nhưng Louisa mới là thợ làm vườn chính, thực hiện tất cả các nghiên cứu về cây cối, Nathaniel cũng là thợ làm vườn, Ingram chịu trách nhiệm gây quỹ, còn tôi là... người làm từ thiện, nếu cậu muốn tìm một cái tên cho tôi. Về cơ bản, chúng tôi muốn dự án sẽ được nhiều hơn là một nơi phục hồi giá trị văn hóa, chúng tôi thực sự muốn đền đáp lại thứ gì đó cho cộng đồng. Vào thời điểm này, bởi đang là mùa thu nên chỉ có bốn người trẻ tuổi làm việc với chúng tôi, bao gồm cả cậu. Giờ cậu có tất cả, bởi cậu đã vượt qua tất cả các thử thách và các cậu đã được giới thiệu riêng với tôi. ừm, còn gì nữa nhỉ? Cho đến nay, chúng tôi tự chi trả cho phần lớn công việc, nhưng chúng tôi đang trong quá trình nhận một khoản trợ cấp lớn, chắc chắn sẽ thay đổi hoàn toàn cách chúng tôi làm việc ở đây. Hiện giờ chúng tôi đang kêu gọi mọi người trợ giúp và hoạt động tình nguyện.” Cơ bản là, Paul nghĩ Demetra đang muốn tìm lao động rẻ mạt để làm những công việc bẩn thỉu của mình. “Nhưng cậu không nên nghĩ, dù chỉ một phút, rằng mình là lao động giá rẻ làm những công việc bẩn thỉu.” Demetra nói. “Những bạn trẻ đã tham gia vào chương trình đều nói rằng làm việc tại Kelstice đã thay đổi hoàn toàn cuộc sống của họ. Tôi tin rằng, chúng tôi tin rằng”, chị ta hơi cúi người về phía trước, khuỷu tay chống trên đầu gối, khiến Paul ngồi co lại vào ghế, “làm việc trong một khu vườn sẽ là một cách cải tạo khá độc đáo và rất thành công. Sự cứu rỗi thực sự đơn giản, được tìm thấy thông qua làm việc vất vả hay trông nom mùa màng.”

Paul muốn hét vào mặt Demetra rằng cậu không phải là loại người cần cải tạo, rằng cách ly cậu khỏi Daniel là sự cứu rỗi duy nhất cậu cần và rằng cậu sẽ chuồn khỏi đây ngay khi phiên tòa kết thúc, nhưng cậu chỉ trả lời, “Rất hay.”

“Thật tuyệt!” Demetra nói. “Thế cậu đã chuẩn bị đồ đạc ra sao rồi?”

Paul hơi bối rối. Không ai nói gì về việc chuẩn bị đồ nghề. “Tôi không có cái gì.” Paul nói. “Tôi chỉ có những gì mình đang mặc đây, tôi xin lỗi.”

“Ý tôi là phòng của cậu. Chỗ ở của cậu thì sao? Ổn chứ?”

“Ồ!” Paul nói, cảm thấy mình thật ngốc. “Vâng. Cảm ơn! Ổn cả.”

“Tôi xin lỗi không thể để cậu ở chung với những người khác bây giờ, dù có thể có thay đổi ở những giây cuối cùng. Khả năng nhà Coventry sẽ có phòng trống. Không phải tất cả đều sẵn sàng với các thử thách.” Demetra tỏ vẻ chán nản, như thể chị ta luôn quan tâm đến từng thất bại của mọi người. Nhìn chị ta có vẻ ngây thơ, đức tính sẵn sàng hy sinh vì người khác khiến cậu nhớ đến mẹ mình và bỗng nhiên một mong muốn kỳ lạ trỗi dậy là muốn làm chị ta hài lòng. “Tôi chắc chắn cậu sẽ không làm tôi thất vọng, Paul. Tôi có ấn tượng rất tốt về cậu.” Demetra rửa chén của mình dưới vòi nước và Paul bắt chước theo. “Cậu đã biết nhiều về công việc làm vườn chưa?”

Paul hồi tưởng lại khu vườn của mình ở Grays Reach, chừng mười feet vuông trên ván và gỗ lát sàn. Troy, bố dượng cậu, chắc sẽ lót ván cả khu đất - toàn bộ vùng Essex - nếu chỉ có dù là một nửa cơ hội. Troy đã giúp mẹ cậu làm màng ngăn và đặt những tấm ván. “Tôi có biết chút ít về xử lý cảnh quan.” Cậu mạo hiểm.

“Thật xuất sắc!” Demetra nói, như thể cậu mới tiết lộ rằng mình có một năm kinh nghiệm làm việc ở Kew. “Thành thật mà nói, chúng tôi cần cậu “phá hủy” trước khi dạy cậu cách chăm sóc hoa màu. Công việc bây giờ chỉ là phát quang đất. Chúng tôi có chừng hai mươi mẫu đất với bụi gai mọc dày đặc chưa được xử lý. Ôi đừng nhắc với tôi về mấy cây chút chít Nhật Bản* nhé, thật kinh khủng! Chúng ta vẫn còn nhiều tháng nghỉ ngơi trước khi bắt đầu trồng trọt. Hãy đợi mùa xuân đến, khi đó mọi chuyện thú vị sẽ bắt đầu.”

Chút chít Nhật Bản: là thực vật xâm lấn có chiều cao 3-4 mét. Chúng lớn rất nhanh (có thể đạt chiều cao 4 mét trong 4 tháng) nhưng rất khó tiêu diệt. Chúng chiếm đất và tiêu diệt các loài cây khác khiến năng suất nông nghiệp giảm sút; làm suy yếu các công trình xây dựng, tường và đê chống lũ.

“Tuyệt!!!” Paul thốt lên nhưng trong lòng tự hỏi ai có thể phấn khích với mấy cái ý tưởng đào xới cỏ dại và quan sát chúng phát triển được cơ chứ! Đây hẳn là một mùa thu dài!

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.