Tháng Sáu năm 1989
Buổi sáng ngày hôm sau, thứ Sáu, điện thoại đặt cạnh giường không ngừng đổ chuông nhưng cô không trả lời. Sau cùng, Miranda gõ mạnh vào cửa và bước vào mà không buồn đợi cô trả lời.
“Là Elvira”, Miranda nói. “Cô ấy muốn biết tại sao em chưa đến làm.”
“Bảo cô ấy là em sẽ không đến đâu.” Louisa trả lời vọng ra từ trong chăn. “Bảo rằng em bị cảm rồi.”
“Tự đi mà nói đi. Chị không làm việc bất chính hộ em đâu.” Louisa quay mặt ra nhìn Miranda và hẳn vẻ mặt cô trông phải rất kinh khủng, bởi vì chị cô bật lùi lại và nói, “Chỉ lần này thôi đấy. Nhìn em nát bét quá.”
Elvira đến thăm vào thứ Hai tuần sau, ngồi bên thành giường và nói, “Đây chẳng phải cảm cúm” và bảo cô rằng Adam chẳng hề xứng đáng với điều này, với sự dịu dàng điển hình và không thể chịu nổi của cô ấy. Louisa chẳng nói lời nào. Hai ngày sau, Elvira lại đến thăm và bảo nếu Louisa còn muốn giữ việc thì liệu mà có mặt ở gian hàng trước buổi trưa hoặc cô sẽ chuyển nó cho một người bạn của Roberta đến từ Ý.
Louisa không thể thôi nhìn lòng bàn tay mình. Cô mong chúng bị rộp lên, mong lớp da sẽ bỏng rát ở những chỗ cô đã chạm vào anh. Cô cảm thấy trần trụi. Chẳng có gì trên đài radio, cô chuyển qua lại giữa các bản tin nhanh trên đài Capital và GLR nhưng chẳng có ai nhắc đến việc đó. Cô không dám xem ti vi, dù chỉ xem một mình. Cô bắt đầu bị ảo giác Orwell* rằng nó đang theo dõi cô. Bố mẹ cô không đặt mua tờ Huyền thoại Fullham hay thậm chí là tờ Standard (không thể tin nổi là cô phải đi bộ đến 200 thước để đến quầy báo) và cũng không có tin tức gì trên tờ Guardian. Các vụ giết người sẽ được họ đưa tin, do súng, dao hay ẩu đả tay chân, nhưng chết do đâm xe bỏ trốn thì không nhất định. Mỗi năm, ở Anh có hàng tá người đi bộ bị thiệt mạng do các lái xe; những chiếc xe duy nhất được báo chí quan tâm là những cái bị IRA đánh bom.
Orwellian conviction: Ảo giác rằng mình đang bị các thiết bị điện tử theo dõi.
Phóng viên có thể không quan tâm, nhưng cảnh sát thì có. Nếu họ bắt được người lái xe, họ sẽ tóm được cô, cô chắc chắn điều đó, và cô chờ đợi người ta đến gõ cửa nhà mình. Người Đó là nhân chứng duy nhất lúc đó, anh ta sẽ chẳng thể khai ra cô mà không tự buộc tội chính mình; nhưng nếu họ bắt được anh ta thì lẽ dĩ nhiên anh ta sẽ nói với cảnh sát về cô gái tóc xanh với bộ váy đen. Dẫu sao thì một rắc rối được sẻ chia với người khác là rắc rối đã được giải quyết một nửa rồi.
Miranda thì thật đáng kinh ngạc: thông cảm với nỗi đau không thể che giấu của cô, lờ đi sự khủng khiếp cần che đậy và thận trọng khi bảo vệ cô khỏi bố mẹ họ. Lúc Louisa tự sửa kiểu tóc cho mình, cắt đi những lọn tóc xanh dài hơn chục phân, Miranda là người ngồi với cô trong phòng tắm, kiên nhẫn sửa cho mái tóc cô trông bình thường nhất có thể, để trụ được đến lúc cô cảm thấy có thể đi gặp thợ cắt tóc. Cùng ngày hôm đấy, Louisa mang hết quần áo của mình, bao gồm cả bộ cô mặc vào đêm đó, đến cửa hàng đồ quyên góp ở Notting Hill Gate. Cô kinh ngạc bởi sự ồn ào và ách tắc trên đường Kensington Church. Quá nhiều ô tô, mỗi cái có thể là một cỗ máy giết người. Quá nhiều người, và mỗi người họ cũng có thể là một cỗ máy giết người, dù sẽ chẳng ai trong số họ tin như thế nếu có người nói với họ điều đó.
Tiếng gõ cửa vang lên vào hai tuần sau đó. Không phải một đôi mặc đồng phục như cô lo sợ, mà là một đôi vận đồ đen “kẻ đánh người xoa”. Miranda dẫn Angie và Ben lên phòng của Louisa với vẻ mặt bối rối, lo lắng như muốn hỏi, “Em có cần chị ở lại không?” Louisa lắc đầu và đóng cửa lại, tay giữ chặt nẳm cửa như thể cô càng ghì mạnh thì căn phòng càng cách âm vậy.
Phòng cô ở tầng trên, thế nên cô không mời họ đồ uống mặc dù cô cũng muốn một ly cho bản thân. Họ ngồi trên giường, nằm lăn lóc bên dưới là những cuộn băng video, tờ rơi và cuốn sổ cô làm cho ban nhạc. Cô hoảng sợ trước viễn cảnh họ có thể đánh hơi thấy mùi những bức ảnh của mình, rằng họ sẽ chui xuống gầm giường và nhìn vào ngăn tủ chứa những kỷ vật tâm linh cô đã làm. Vết thương ở gò má của Angie đã đóng vảy nhưng trông có vẻ sẽ không để lại sẹo. Trong lòng Louisa tràn ngập sự hối hận vì đã đánh cô, đồng thời băn khoăn tại sao mình còn chưa cảm thấy hối hận vì tội lỗi còn vượt xa hơn thế mà mình vừa gây ra. Thật bất ngờ và đáng xấu hổ, Angie lại là người nói lời xin lỗi trước.
“Tôi xin lỗi vì cách xử sự của mình lúc đó, tôi đã đuổi cô lên lầu như thế. Tôi thật xấu xa quá.”
“Tôi rất xấu hổ vì những điều mình đã nói với cô”, Louisa nói và thực sự cảm thấy hối tiếc. “Lúc đó tôi đang quá cáu giận. Tôi đã nghĩ đó là cô.”
“Cô hoàn toàn có quyền nghĩ thế”, Angie đáp.
Con người cô thật đáng ngưỡng mộ và nó càng làm Louisa hối hận hơn. “Tôi nghĩ chúng ta không ai hơn ai, phải không nào?”
“Tôi đoán vậy.”
“Tóc cô đẹp đó.”
“Cảm ơn.”
Cô mân mê sợi dây rút của chiếc quần soóc mình đang mặc trong khi chờ họ bỏ qua những câu tán phét mà nói với cô rằng Adam đã chết, rằng mẹ anh đã được báo tin, rằng một người nào đó đã đến nhà bà vào sáng sớm cùng chiếc ví của anh.
“Anh ta không ở đây à?” Angie hỏi.
“Cái gì? Làm sao mà anh ta...?”
Ben và Angie cùng nheo mắt.
“Khi anh ta không trở lại, chúng tôi cho rằng anh ta đến chỗ cô. Anh ta nói với chúng tôi thế khi chạy theo cô. Anh ta nói anh ta rất vui vì vấn đề về Ciaran đã được giải quyết rõ ràng, rằng anh ta có thể đến và ở bên cô. Chúng tôi có thể thấy trái tim Ciaran vỡ vụn ngay trước mắt.”
Anh đã nói thật với cô; anh đã chọn cô, và cô đã đáp lại như thế nào? “Em không tin anh nữa”, kèm theo đó là cái chạm tay cuối cùng đầy chết chóc. Lựa chọn cuối cùng của anh là cô, điều đó dường như đã xóa hết mọi tội lỗi của anh trước đó, và tước đi động cơ của cô, vốn là lời biện hộ mong manh cô dành cho mình. Louisa cố gắng giấu đi tác động của sự việc họ vừa tiết lộ, cô tập trung vào âm thanh ù ù bên tai, giống như tiếng ồn đi kèm theo tiếng nhạc ở khúc cuối của một bản thu âm hay trên cassette, nhưng Angie vẫn tiếp tục kể.
“... Thế rồi anh ta tiến về phía Adam, tôi không thể tin được, nhưng Adam đã bỏ đi. Tôi đã tin rằng anh ta đang ở đây, nhưng khi Ciaran đến tìm anh ta, tôi bảo Ben chúng tôi nên đến xem thế nào.”
Không tin rằng mình có thể nói chuyện lúc này, Louisa chỉ nhướn mày, cô thấy nhẹ nhõm hơn.
“Ciaran đang đến Hamburg”, Ben tiếp lời. “Anh ta tin Adam đang ở đó. Và nếu Adam không ở đây, tôi nghĩ có lẽ anh ta đã đúng.”
“Cô thực sự chưa gặp anh ta kể từ tối đó sao?” Angie hỏi. “Tôi xin lỗi, chúng tôi lại kể hết ra như thế này, cô hẳn cảm thấy khó chịu lắm.”
Louisa lắc đầu. Một ngọn giáo tội lỗi khác chọc vào cô, nhưng không thể đâm thủng chiếc kén cao su cô đã bao quanh chính mình; đó là một phản ứng kỳ lạ không khớp với những gì cô đã làm trước đó. Cô cảm thấy tội lỗi vì mình đang nói dối Angie, chứ không phải bởi những gì cô đã làm với Adam.
“Chuyện chỉ có thế”, Ben nói. “Chúng ta sẽ thấy anh ta hoặc trên Top of the Pops hoặc biến thành một lão già cay nghiệt uống rượu trong một quán bar ở Reeperbahn và kể lể với mọi người rằng lẽ ra mình đã là một ngôi sao âm nhạc. Tiền của tôi đang đầu tư cho một kẻ thất bại. Âm nhạc đang thay đổi. Không còn ai muốn một anh chàng đẹp trai mặc quần da nữa. Họ muốn quần bò và áo phông, mồ hôi và tiết tấu. Thật lòng mà nói, tôi mừng vì mình đã thoát được anh ta. Trên phương diện âm nhạc, anh ta sẽ chỉ cản bước chúng tôi mà thôi.”
“Vậy giờ mọi người định làm gì?”
“Tiếp tục như một nhóm hai người, tôi nghĩ vậy. Ciaran để lại toàn bộ đồ nghề, nói rằng chúng tôi có thể giữ chúng. Tất nhiên là sau khi anh ta đã đốt hết toàn bộ đồ đạc của Adam và gần như thiêu rụi cả phòng thu.”
“Lạy Chúa, đúng là một thảm họa.” Angie nói. Cô đan hai bàn tay vào nhau rồi duỗi cánh tay ra phía trước. “Cô biết người ta vẫn thường nói về một người nào đó rằng ‘Anh ta phải luôn là người nói câu kết thúc sao?’ Adam thì trái ngược hoàn toàn. Anh ta luôn để đối phương nói câu cuối. Điều đó có sức ảnh hưởng hơn nhiều, bởi vì như thế anh ta biết đối phương đang chờ anh ta đáp lại.”
“Chúa ơi, cô nói đúng quá”, Louisa đáp. “Tôi nghĩ cô đã hiểu rõ anh ta hơn bất cứ ai.” Cô chợt cảm thấy máu nóng dồn lên má khi nhận ra mình vừa dùng thì quá khứ, nhưng Angie không để ý điều đó, chỉ phản ứng với một cái nhún vai e thẹn.
“Tôi không thể đếm hết số lần cô ấy muốn kể cô nghe về Ciaran”, Ben nói, gật đầu với người bạn cùng ban nhạc. “Cô ấy rất muốn mọi sự sáng tỏ nhưng chẳng thể chịu được chuyện nói ra cho ai trong hai người.”
“Thật sao?” Louisa hỏi.
“Ừ.” Angie nói. “Cô là một người tốt. Adam trở nên tốt hơn khi ở cạnh cô.”
“Vậy thì tại sao?” Cô hỏi. “Tại sao anh ấy lại làm như thế?”
“Adam không thể cưỡng lại suy nghĩ có ai đó đang yêu anh ta, đàn ông, phụ nữ, bất kỳ ai. Nó là thuốc phiện đối với anh ta, cũng như việc đứng trên sân khấu vậy. Anh ta là một thằng oắt con được nuông chiều thành ra hư hỏng, luôn được tha thứ bởi vì ngoại hình cũng như giọng hát của mình. Ciaran đã phát điên vì Adam, hơn nữa anh ta còn từng tôn thờ Adam. Tôi biết cô không nghĩ thế lúc nhìn thấy họ ở cạnh nhau, nhưng đó chỉ là Ciaran đang tự vệ trước cô thôi. Ý tôi là, hãy nhìn những gì anh ta phải trải qua. Không chỉ cô, mà cả tá cô gái trong vài năm trở lại đây. Ciaran biết con người Adam, nhưng vẫn để chuyện đó tiếp diễn, bởi vì nếu không, anh ta sẽ mất Adam.”
“Tôi cũng đã yêu Adam, cô biết mà.” Louisa nói.
“Tôi thích việc cô sử dụng thì quá khứ ở đây”, Ben nói. “Chứng tỏ cô có thể vượt qua chuyện này.”
Những thành viên còn lại của Glasslake đứng lên ra về.
“Giữ liên lạc nhé!” Ben nói.
“Tôi không nghĩ đó là ý kiến hay đâu, phải không nào?” Cô đáp. “Chúc may mắn, nhưng hãy thống nhất là chúng ta sẽ cắt đứt mối quan hệ này ở đây. Tôi nghiêm túc đó, đừng bao giờ đến đây nữa!”
“Hay nhỉ!” Angie nói.
“Không phải lỗi tại hai người đâu. Tất cả những gì chúng ta từng có, điểm chung duy nhất giữa chúng ta, là Adam, và nếu anh ấy đã ra đi... Tôi nghĩ tôi nên để tất cả ra đi theo, cô hiểu không?”
Angie trông có vẻ nguôi giận một chút.
“Thật sao, kể cả nếu anh ta kết thúc cuộc đời ở một cái rãnh nào đó?” Ben đùa.
“Kể cả thế.” Louisa đáp, cố gắng không nói hớ.
Cô tiễn họ ra cửa. Trên lầu, bố cô đang nghe The War Requiem trên dàn Bang & Olufsen một cách vô tư giữa tình cảnh khó khăn chất chứa đầy cảm xúc này.
“Nghe này Angie, tôi thực sự cần phải biết. Cô chưa từng ngủ với Adam, phải không? Nếu anh ấy đã đi rồi, chẳng mất gì mà không kể với tôi cả. Cũng chẳng phải chúng ta sẽ gặp lại nhau nữa.” Cô nắm chặt tay và cho vào trong túi áo để thể hiện rằng mình không định đánh người kia. Angie lùi lại một bước, giả vờ thủ thế, rồi trở nên nghiêm túc.
“Có một lần. Và chỉ một lần duy nhất. Nhiều năm về trước rồi, không lâu sau khi chúng tôi quen nhau. Lúc đó chúng tôi đều say không biết gì. Tôi nghĩ anh ta phải làm việc đó để giải thoát mình khỏi những căng thẳng, cô hiểu không? Chuyện đó sẽ chẳng bao giờ đi tới đâu. Adam yêu cầu một tình yêu tuyệt đối, đam mê, ngưỡng mộ, những thứ điên cuồng, rồ dại. Và đó không phải kiểu của tôi.”
Louisa nhìn họ khuất dần sau cánh cổng, những lời sau cùng của Angie cứ trở đi trở lại trong đầu cô. Cô không hiểu. Chẳng lẽ còn cách nào khác để yêu ngoài cách đó?