Cô lượn lờ quanh những con phố giống hệt nhau, cố gắng tìm đường Uxbridge. Đã qua nửa đêm và chỉ còn vài chiếc xe trên đường. Những người duy nhất cô đi ngang qua là một vài người đàn ông mặc quần jean và áo phông Queens Park Rangers. Họ thở ra mùi bia và sự hiếu chiến, nhưng cô đáp lại ánh mắt hung hăng của họ bằng ánh mắt thách thức. Cơn giận trong cô đủ để đối đầu với cả một xe buýt đầy những người hâm mộ bóng đá.
Cô nhận ra bước chân của anh. Những bước chân hết sức đều nhưng hơi thở đứt quãng, như thể anh đã chạy. Anh đặt một tay lên vai cô như một sỹ quan bắt giữ tội phạm. Cô rũ vai.
“Louisa, dừng lại!” Adam nói. “Anh có thể giải thích.” Cô quay lại nhìn anh. “Ôi, Louisa, xin em đừng khóc.” Nhìn anh có vẻ bối rối nhưng không chút hối lỗi, như thể ai khác chứ không phải anh mới làm điều đó với cô. Anh lấy tay gạt đi một giọt nước mắt của cô trước khi cô kịp ngăn lại.
“Sao anh có thể...” cô bắt đầu, nhưng cô khóc quá nhiều đến nỗi không thể nói tiếp được. “Anh giải thích thế nào đây, anh có thể làm cái gì chứ...” Cô làm chủ lại được hơi thở của mình. “Em đoán anh sẽ nói rằng sự thật không như những gì em nhìn thấy?”
“Đúng vậy.”
“Bởi vì em đã nhìn thấy anh làm chuyện ấy với một gã đàn ông.”
“Coi nào, chỉ một lần thôi.”
“Em không tin anh.” Cô sẽ không bao giờ tin bất cứ điều gì của bất cứ ai nữa.
“Đó chỉ là một trò đùa thôi. Hãy nhìn vào mặt tốt đẹp của vấn đề, chúng ta có thể tận hưởng những ưu điểm từ cả hai giới, biến nó một cuộc tình tay ba.” Những lúm đồng tiền trên má Adam báo trước một nụ cười sắp đến, rồi môi anh mở ra và anh đang cười nhạo cô. Cô bước đến định tát vào mặt anh nhưng anh nhanh hơn Angie, anh tóm lấy ngay cổ tay cô. Adam chỉ nắm nhẹ, nhưng bản năng mách bảo cô không nên cố phản kháng. “Ồ, thôi nào, Louisa, đó chỉ là một trò đùa.”
“Trông em giống như đang cười không? Thế Ciaran có cười không khi anh ta viết những dòng này?” Bằng bàn tay còn lại, cô rút ra tờ giấy có lời nhắn tình yêu kia. Một chút hi vọng điên khùng đang nhảy múa trong lồng ngực cô, mặc dù cô không biết mình đang hi vọng điều gì. Rằng đó là chữ viết của Ciaran?
Hay cô đang hy vọng đó không phải chữ viết của Ciaran?
Anh thả cánh tay cô ra. “À.” Anh thậm chí không thèm từ chối.
“Nhưng cả hai đâu có thích nhau, hai người luôn cãi nhau.” Một cảm giác rùng mình xuất hiện trong dạ dày cô. Cô nhớ lại tất cả những ánh mắt ghen tị, khao khát mà Ciaran ném về phía cô. Giờ đây khi soi sáng tất cả dưới những gì cô mới biết, bức tranh trở nên hoàn toàn khác biệt. Cô đã nhận ra đúng cái khao khát bị kìm nén đó, nhưng lại không đúng người.
“Chuyện phức tạp lắm.”
“Phải, phức tạp lắm. Chuyện này là sao? Anh gọi anh ta là Eve? Nhẽ ra đó là tên của em. Hay gọi tất cả mọi người là Eve sẽ dễ dàng hơn với anh?
Có bao nhiêu người như thế? Mẹ kiếp, đồ bệnh hoạn.”
“Không, chỉ có hai bọn em thôi.”
“Ồ, vinh dự gớm.”
“Xem nào, chuyện đó không có nghĩa gì cả. Anh ta thích anh.”
“Em đã ở đó và em đã thấy anh. Anh ta không hề ép buộc anh.”
“Anh không phải là gay, nếu đó là những gì em đang nghĩ.” Anh “phun” từ đó ra như “phun” thuốc độc. Trong những hoàn cảnh khác, cô sẽ phát ốm vì cái trò đồng tính này, sẽ rủa xả cả tràng kinh tởm một cách thẳng thắn. Nhưng bây giờ, cô chợt kinh hoàng nhận ra, rằng cô cảm thấy yên tâm vì điều đó.
“Em nhìn thấy anh với... với... với... và anh nói anh không phải... Ôi Chúa ơi, Adam, chúng ta không sử dụng đồ bảo vệ. Em có thể bị AIDS.”
“Em sẽ không đâu, anh hứa, anh không bao giờ để cho anh ta... Coi nào, Ciaran chỉ là một... tình huống mà anh đã dây vào. Anh ước mình có thể thoát ra mà không phá hủy ban nhạc. Thật không dễ dàng cho anh, giữ hai người tránh xa nhau, cố gắng đảm bảo cả hai không ai bị tổn thương. Việc đó đang giết chết anh.”
“Anh muốn em phải thấy thông cảm cho anh?”
“Anh chỉ cố gắng giúp em nhìn nhận mọi việc từ góc nhìn của anh”, anh nói. “Anh không quen từ chối mọi người, điều đó thật khó khăn. Anh chỉ yêu em. Anh có thể tiếp tục lăng nhăng với cô nàng anh quen trước em nhưng anh đã không làm thế.”
“Anh đang nói với em rằng thật may mắn khi đó chỉ là Ciaran?” Cô hỏi.
“Đúng! Không. Anh đang nói, dưới những góc độ nhất định, anh đang chung thủy với em.”
Dường như Adam thực sự tin như vậy. Louisa không thể nghe thêm được nữa. Cô bắt đầu bước đi, đi hết cả con đường, tới đường Uxbridge, qua những gian hàng trống trơn ở khu chợ Shepherd’s Bush. Cô đã kiệt sức, nhưng cô không cảm thấy mệt, cô có thể đi cho tới khi ra tận biển. Adam bám theo bóng cô suốt dọc đường.
“Anh nghĩ mình đang làm gì thế?” Cô hỏi.
“Đi bộ cùng em về nhà.” Adam bắt kịp cô khi cô băng qua đảo giao thông của đường Shepherd’s Bush. Đêm đó là một đêm ấm áp, nhiều gió; những con gió cuốn rác vào các máng xối. Anh đi theo cô đến đầu đường Holland Park. Cô rẽ trái, cắt qua Warwick Gardens, nơi những căn nhà với những chiếc cột lớn phải nhường chỗ cho những mặt tiền đẹp đẽ kiểu thời vua George. Ở đây, không khí trong lành hơn rõ rệt. Thay vì những túi rác và vỏ bánh quy, ở đây lá và cánh hoa đang đuổi nhau trong không khí. Cô biết rằng mình sẽ không bao giờ có thể bước đi trên vỉa hè này lần nữa; quá nhiều con phố giờ đã gắn với ký ức về Adam. Trong tương lai, London sẽ là một mạng lưới các con phố cấm, cô sẽ phải tránh những nơi điểm Adam đã đi qua. Bởi vì mọi chuyện đã kết thúc; không một đam mê nào có thể đánh đổi được sự nhục nhã này. Không một điều gì anh nói ra có thể xóa bỏ những việc anh đã làm.
“Anh nói với anh ta mọi thứ đã kết thúc”, Adam gọi với theo bằng một giọng còn nhỏ hơn tiếng thì thầm. “Anh ta, ban nhạc, tất cả mọi thứ.”
Ngoại trừ chuyện đó. Cô dừng lại như thể anh mới kéo dây cương ghìm cô lại. Adam đã chọn những từ hay ho nhất để cô dừng lại... và cô nhận ra anh biết điều đó. Đó chỉ là những từ ngữ. Đó chỉ là một trò đùa. Cô tiếp tục bước nhanh như trước.
“Em có nghe những gì anh nói không?”Adam tiếp tục hạ thấp giọng và cố gắng nắm lấy tay cô. “Đừng rời xa anh, Louisa!”
Ở đầu kia con phố, một cánh cửa bị đóng sầm lại và âm thanh chiếc chìa khóa xe rơi xuống vỉa hè. Giữa con đường yên tĩnh, một mẩu kim loại rơi xuống nền đất cũng tạo ra tiếng vang nghe rõ mồn một. Adam đưa tay nắm lấy cằm cô. Cô rất muốn bất chấp tất cả để nhận nụ hôn của anh. Cuộc sống với Adam chính là như vậy. Đầy cảm xúc. Cô thực sự đã sẵn sàng chấp nhận tất cả chưa? Một phần trong cô không cho phép điều đó.
“Em không tin anh nữa.” Giọng nói của cô gần như bị tiếng xoay chìa khóa khởi động xe át đi. Những đầu ngón tay đang vuốt ve làn da cô đột nhiên cắm sâu vào hốc má cô, bóp mạnh, ép chặt. Cảnh tượng lúc này không có gì đẹp đẽ; người lái xe thay vì chỉ là người quan sát giờ có thể trở thành người sẽ cứu mạng cô. Cánh tay Adam ôm siết lấy cô như một cái móc sắt.
“Đồ chó cái vô ơn.” Adam gầm gừ.
Trước đây Adam đã từng trói cô vào giường nhưng lần này hoàn toàn khác. Sự chênh lệch giữa sức mạnh của anh và cô lần đầu tiên hiện ra rõ rệt. Cô đột nhiên thấy hoảng sợ, nỗi sợ này tạo thành một sức mạnh vô hình khiến cô xô ra khỏi vòng kìm kẹp của anh, đưa tay lên ngang cánh tay anh và đẩy mạnh ra phía ngoài. Cô cảm thấy toàn bộ sức mạnh đã đánh mất trong vài tháng gần đây đột nhiên trào dâng qua lòng bàn tay. Cú đẩy vào ngực anh là cảm giác tuyệt vời nhất cô từng biết.
Adam loạng choạng lùi lại và vấp chân vào gờ đá lề đường.
Một điều gì đó kỳ lạ đã xảy ra với thời gian. Chiếc xe chạy nhanh, quá nhanh, nhưng từng giây phút lúc này dường như trôi chậm lại. Louisa nhìn thấy chiếc xe đang tiến về phía họ, cô chứng kiến cú ngã của Adam như đang xem một thước phim quay chậm. Cô biết rằng anh sẽ không thể lấy lại thăng bằng mà không có sự giúp đỡ của cô. Anh cũng biết điều đó nên với tay về phía cô. Cô duỗi tay ra hết cỡ nhưng anh chỉ kịp chạm vào đầu ngón tay cô. Những khớp ngón tay cong lại như móc câu cố bám vào cô trong vô vọng. Anh lại lảo đảo về sau, trong khi chiếc xe đang lao tới. Louisa lao về phía trước và trong khoảnh khắc đó, cô thấy gương mặt anh thả lỏng, quay về vẻ kiêu ngạo vốn có, như thể anh biết trước cô nhất định sẽ cứu anh.
Bàn tay đã duỗi ra nhưng cô lại hất cô tay lên, và đẩy anh một cái.
Anh va vào nắp ca-pô xe. Ở thời điểm xảy ra va chạm, Louisa cảm thấy một sự rời rạc kỳ lạ. Anh như một con nhện đen khổng lồ nhào lộn trên chiếc xe đang phanh gấp. Cô nhận thấy đó chỉ là một chiếc xe con và nghĩ rằng, thật tốt, anh sẽ không bị chấn thương quá nặng. Anh sẽ sống sót, cô nghĩ, khi anh đang lăn tròn trên mui xe; và sau đó, khi đầu anh đập xuống mặt đường nhựa với một tiếng nứt vỡ, cô nghĩ, ôi, không, anh có thể không sống nổi.
Má trái của anh ép xuống đất còn mặt anh đã hoàn toàn bị mái tóc che khuất. Cơ thể anh vặn vẹo không tự nhiên một chút nào, chân anh như bị vặn ngược ra sau. Anh hoàn toàn không cử động. Người lái xe phanh gấp, bánh xe còn trượt đi mười lăm thước mới dừng, sau đó lùi lại cho đến khi cách cơ thể của Adam đúng một thân xe. Lúc ấy, lái xe mới thò nửa người ra ngoài, đó là một chàng trai mặt non choẹt, đeo cà vạt lỏng lẻo và mắt kính hồng. Anh ta ở đủ gần để Louisa ngửi thấy mùi rượu trong hơi thở và thấy rõ vẻ hoảng loạn trong mắt anh ta. Cô bắt đầu gọi anh ta là Người Đó, đối tác ẩn danh của mình trong tội ác này.
“Mẹ kiếp! Mẹ kiếp!” Người Đó nói. Rồi anh ta nhìn thấy Louisa. Biểu hiện của anh ta là tập hợp những cảm xúc kinh hoàng, hoảng loạn và bản năng sinh tồn hay đơn thuần là hình ảnh phản chiếu của chính cô? Trong vài giây, khi họ nhìn vào mắt nhau, dường như tồn tại một khoảnh khắc xuất hiện sự đồng lõa hoàn toàn giữa hai người. Anh ta bỏ đi cũng nhanh và ầm ĩ như khi xuất hiện, còn cô ở đây một mình với Adam. Cô có thể đuổi theo anh ta, nhưng bên kia đường, một ô cửa sổ bỗng sáng đèn. Ai đó đã mở cửa và có vẻ anh ta sốc đến mức không nói nên lời. Louisa theo phản xạ lùi vội về phía bóng tối, ẩn mình giữa hai chiếc xe đang đậu khi một chiếc xe khác rẽ qua góc cua. Chiếc xe mới đến là một chiếc Ford Sierra tồi tàn sơn màu hải quân, nó dừng lại ngay trước cơ thể nát bươm của Adam. Người lái xe, một anh chàng đẹp trai, gầy, trạc tuổi Adam, bước ra ngoài xe và bắt đầu nói liến thoắng bằng tiếng nước ngoài mà cô không hiểu được. Dòng chữ A-Z trên bảng điều khiển và miếng sticker trên kính chắn gió tiết lộ nghề nghiệp của anh ta.
“Tôi sẽ xuống ngay”, người đàn ông hét qua cửa sổ và sau đó, quay đầu lại, “Marina, gọi 999. Gọi 999!”
Người lái chiếc xe con chạy vội đến và nhìn từ đầu đến cuối con phố. Người đàn ông ở cửa sổ lại xuất hiện ở cửa ra vào, chạy xuống cầu thang và quỳ xuống sát Adam. Louisa đứng chôn chân trong góc ẩn nấp tối tăm của mình.
“Không phải tại tôi.” Người lái chiếc xe con nói với ông ta.
“Tôi biết không phải tại anh, đồ ngu. Tránh ra, để tôi nhìn rõ hơn.”
“Ông là bác sỹ à?”
“Không, tôi là... tôi đã hoàn thành một khóa học sơ cứu”, người đàn ông nói. “Anh có thể tránh ra được không, làm ơn, anh đang che mất ánh sáng. Cái xe cứu thương chết tiệt đâu rồi?” Ông thổi hơi vào miệng Adam theo từng đợt và xoa bóp tim ngoài lồng ngực anh. Ông ta cố ý thở thật mạnh và dồn dập, như thể giả vờ hô hấp mãnh liệt như vậy sẽ khiến Adam làm theo. Ông ta đặt ngón tay lên cổ tay Adam. Ông ta lắc đầu. Những ngón tay di chuyển trên chiếc cổ đẹp đẽ của Adam và ấn xuống ở ba hoặc bốn chỗ khác nhau.
Những ô sáng nhỏ màu vàng xuất hiện trên những khung cửa sổ từ đầu đến cuối phố. Cửa trước mở ra. Người phụ nữ tên Marina bước xuống bậc thềm trước, mặc một chiếc áo khoác nhung màu đỏ, mang theo một cái khăn và một chai nước khoáng. “Họ sẽ đến đây trong hai phút”, bà ta nói.
“Anh không nghĩ anh ta có đến hai phút”, người đàn ông nói. “Ôi, mẹ kiếp, Marina, anh không bắt được mạch. Anh ta đã chết.”
Thế nhưng ông ta vẫn tiếp tục những động tác sơ cứu.
Trong khoảnh khắc lơ đãng, Louisa đã nghĩ cô nên là người trao cho anh nụ hôn cuối cùng. Một đám đông nhỏ tụ tập xung quanh Adam, người đàn ông cô sẽ nhớ mãi là Tử thần báo tin cái chết Adam, người lái chiếc xe con và Marina. Những tiếng bàn tán xôn xao và tiếng động cơ chiếc Sierra trùm lên tiếng bước chân của Louisa và không một ai đang nhìn về phía cô. Cô rón rén bước về phía sau giữa đêm đen, màn đêm bao phủ thân cô như một tấm áo choàng. Cô không chạy. Cô đi hết sức bình tĩnh, dáng đi đều đều về phía đường Cromwell. Một chiếc xe cứu thương và một xe cảnh sát đi qua cô, bật đèn, nhưng tắt còi báo động. Hai chiếc xe đuổi nhau như hai cậu bé đang chơi đua xe. Nỗ lực của họ sẽ là vô ích; tay lái xe say rượu đã đi qua lâu rồi, cô cũng đã đi và, dưới tất cả các góc độ, Adam cũng đã đi. Họ có thể lái xe nhanh đến đâu cũng được; họ đã quá muộn rồi.