Tháng Một năm 2010
Carl bấm con dao vu vơ như thể ai đó đang bấm bút bi. Paul cố lục lọi trí nhớ trong sáu mươi giây nhưng không thể nhớ nổi chi tiết cuộc trò chuyện. Carl đã ở đây được bao lâu? Ông ta đã nghe được gì và đã biết những gì? Cậu có thể nghe thấy tiếng lách tách từ ngọn lửa và tiếng khò khè trong hơi thở của Louisa.
“Đừng làm hại chúng tôi”, cô khóc, lấy chùm chìa khóa của mấy cabin ra đưa cho ông ta với đôi tay run rẩy. “Ông có thể lấy cái máy tính... có rất nhiều dụng cụ làm vườn có giá trị, có mấy dụng cụ mà ông có thể đem bán, chúng đều ở trong phòng, nhưng xin đừng làm chúng tôi bị thương!”
“Bịt mồm nó lại, Paul!” Scatlock nói.
“Em có biết người này không?” Paul lại nhìn thấy bản chất London của cô một lần nữa, sự màu mè ăn sâu trong giọng nói cô. Louisa không phải một bông hoa ly trắng, nhưng kinh nghiệm về chuyện bạo lực của cô ấy thì vẫn còn hạn chế. Đối với cô, Carl là kẻ mà cô chỉ có thể tình cờ gặp trong hẻm tối, chứ không phải người quen.
“Đây là Carl Scatlock”, Paul nói. “Bố của Daniel.” Đôi mắt Louisa mở to hơn. “Sao ông tìm thấy tôi ở đây?”
“Giống cách tao có số điện thoại của mày.” Carl nói.
“Và làm thế nào...”
“Tao mới là người đặt ra câu hỏi ở đây”, Carl nói, vẫn tiếp tục bấm con dao. Lưỡi dao liên tục thụt vào nhô ra khỏi cán, lóe sáng như đầu kim tiêm, gây cho người ta cảm giác ớn lạnh. “Ông ta biết chính xác những gì mình đang làm”, Paul nghĩ. Cậu cảm thấy những cơn choáng váng từ lâu chưa xuất hiện đang làm cậu mất thăng bằng. Những vấn đề của cậu, đã từng rất to tát và phức tạp, bắt đầu nhỏ lại và trở nên đơn giản đến mức vấn đề duy nhất trên thế giới này là không phải nhìn thấy máu.
“Daniel đang đối mặt với bản án mười lăm năm, còn mày thì đang ăn uống với...”, Carl quay sang Louisa. Gần như có thể nghe thấy tiếng bánh răng trong não ông ta chuyển động khi ông ta nhớ ra những gì đã nghe khi bước vào. “Nhưng tao là một người lịch sự mà! Đừng để tao ngắt quãng cuộc trò chuyện của hai người, cưng ạ. Cô đang nói gì đó phải không?”
Louisa lắc đầu. Carl tiến đến trước mặt cô.
Paul đợi Louisa rũ bỏ hình ảnh người phụ nữ nhỏ bé, hoảng sợ này, trở lại làm Louisa mà cậu biết và nói những điều đúng đắn, nhưng cậu suy sụp khi nhận ra cô đang cầu cứu mình. Cậu bất động giữa quyết định chuồn đi hay can thiệp vào. Cậu đã cảm thấy như thế hai lần trước đây, một lần là với bố mình, còn một lần là với Ken Hillyard. Carl đi vòng quanh Louisa vài lần trước khi dừng lại trước mặt cô, cơ thể của ông ta là rào chắn giữa họ. Không thu lại lưỡi dao, ông ta đặt tay lên vai cô và sau đó, với sự sững sờ tột độ của Paul, ông ta bắt đầu cởi áo khoác của cô. Tiếng sột soạt của vải cotton và tiếng khóa bị kéo mở bỗng to bất thường, đối lập với tiếng lách tách của đống lửa sắp tàn. Carl cởi áo cô với động tác chậm rãi, khoan thai đến mức nếu là trong những trường hợp khác, có thể đây là một hành động trìu mến, nhưng lúc này, ở đây, nó còn kinh khủng hơn cả bạo lực. Đôi bàn tay nặng nề của ông ta đặt trên cơ thể Louisa làm Paul thấy bệnh, nhưng cậu biết chỉ một từ nói sai hay một cử động từ phía cậu cũng có thể phá vỡ ảo tưởng về sự bình tĩnh và kiềm chế của Carl, và đó không phải điều cậu có thể mạo hiểm khi ông ta đang ở quá gần Louisa như lúc này. Carl kéo mạnh tay áo cô và cởi chiếc áo khoác ra, ném nó sang một bên. Hai tay cô buông thõng hai bên như thứ đồ vật vô tri. Ông ta cuốn tay áo len và sơ mi mà cô đang mặc bên trong lên, để lộ cánh tay trắng như bông của cô và gí lưỡi dao lên trên cổ tay cô. Mặc dù cảm thấy như bị tê liệt, nhưng có lẽ Paul đã cử động bởi Louisa nhìn cậu và nói “Đừng” bằng một âm điệu kỳ lạ dù cho mối đe dọa đã lên đến cổ cô chứ không còn ở cổ tay. Carl trượt lưỡi dao dọc cánh tay cô như đang làm mịn thạch cao, từ phía trong cô tay cô cho đến phần thịt bên trong khuỷu tay.
“Mọi người luôn bắt đầu từ cổ tay”, Carl nói mơ màng. “Nhưng tất cả những gì chúng ta cần là động mạch ở ngay đây, nó lớn hơn nhiều. Thời gian để mày chảy máu đến chết sẽ chỉ còn một nửa nếu mày rạch một đường ngay đây.” Ông ta ấn dao xuống và mạch máu nhỏ bé hiện lên màu tím. “Tao hỏi lại một lần nữa. Mày đang nói cái gì?”
Paul biết một sự thật rằng chỉ một dấu hiệu nhỏ nhất từ máu của Louisa sẽ giết cậu. Những gì cậu nói tiếp theo là để tự vệ, nhưng không khác gì nhảy từ một tòa nhà đang cháy xuống một chỗ tối tăm đầy nguy hiểm.
“Anh ta tên là Alan Murray. Anh ta bị thương trong một tai nạn vào năm 1989 tại Kensington và chúng tôi không biết hiện anh ta đang ở đâu.”
“Tao có một giả thiết nhỏ về thứ gọi là ‘tai nạn”‘, Carl nói, “chả có cái quái gì là ngẫu nhiên cả. Chúng ta đã ăn ốc nói mò đủ rồi. Sự thật ở đây là gì?”
“Tôi đẩy anh ta ra trước một cái xe”, Louisa nói bằng chất giọng đều đều. Cô véo mũi và nhắm mắt lại.
“Mày không muốn điều này bị lộ ra, đúng không?” Một nụ cười dần hiện ra trên gương mặt Carl. Nếu nụ cười chạm đến mắt, điều này sẽ làm ông ta trông giống hệt Daniel. “Mày vừa nhắc đến khoản tiết kiệm. Bao nhiêu?”
“Bốn mươi”, cô nói, mặc dù Paul biết nó nhiều hơn số đó. Carl quay sang Paul mà vẫn giữ tay Louisa.
“Mày”, ông ta nói, “sẽ liên lạc với cảnh sát, thay đổi lời khai, con trai tao sẽ tự do và chúng ta sẽ không nói gì thêm về chuyện đó nữa. Mày...” Ông ta ấn lưỡi dao lên da của Louisa, cô co rúm lại như thể ông ta đã cắt vào người cô. Paul cảm nhận được tiếng rào rào của nước bọt, thường trào lên miệng trước khi nôn. “Mày sẽ đưa tao tất cả chỗ tiền tiết kiệm ấy, không chỉ khoản bốn mươi mà mày vừa thú nhận, với một tờ chứng nhận hoàn chỉnh, để tao có thể thấy mày đã rút sạch tiền khỏi ngân hàng, và tao sẽ không nói với ai về tội lỗi của mày trong vụ tai nạn của Alan Murray.”
Paul nín thở khi chờ Louisa đồng ý.
“Bất cứ điều gì.” Cô thì thầm.
“Mày có thể đổ tội cho nó về điều đó”, Carl nói, hất đầu về phía Paul. “Tao cần tiền là lỗi của nó. Mày có biết tao đã tốn kém bao nhiêu cho vụ này không? Tao đã tốn hết hai nghìn bảng khi phiên tòa thậm chí còn chưa bắt đầu.”
“Tôi cần họ chuẩn bị trong ba ngày”, Louisa nói. “Tôi sẽ không thể đưa gì cho ông trước thứ Bảy này.”
“Đó sẽ là lúc tao trở lại”, Carl nói, “8 giờ sáng, thứ Bảy tới. Và khi tao tới, tao muốn thấy rằng mày đã thay đổi lời khai. Rõ ràng chưa?” Paul nhận thấy cả cậu và Louisa đều gật đầu giống nhau, quá nhanh và quá lâu.
Sau khi suy nghĩ lần cuối, Carl vung con dao, cắt một lọn tóc của Louisa, sát tai cô đến nỗi phải là kỹ xảo, chứ không thể là ngẫu nhiên, mới có thể ngăn ông ta không cắt vào thịt cô. Ông ta vứt nó vào bếp lửa. Một vài sợi bắt lửa và sáng lên như dây tóc bóng đèn, một khoảnh khắc ngắn ngủi của ánh sáng trong bóng tối. Những sợi còn lại có vẻ như không bị đốt cháy mà chỉ chảy ra, và trong chốc lát, mùi tóc cháy lan tỏa trong không khí.
Không ai động đậy cho đến khi tiếng động cơ xe của Carl chỉ còn là tiếng vọng trong ký ức. Louisa như một bức tượng, tạo dáng với hai tay áp vào hai bên tóc. Paul vứt nửa củ khoai ăn dở và rác vào bếp như người đang xếp ba lô khẩn cấp. “Chúng ta sẽ lấy xe tải và đi trong tối nay”, cậu nói.
Cô lắc đầu. Một vài lọn tóc xộc xệch. “Em có biết chị mất bao lâu để đưa chiếc xe vào đó không? Em có biết chị để nó ở đó bao lâu rồi không? Chị không biết liệu còn chút nhiên liệu nào trong đó không, các lốp thì xẹp lép. Chúng ta sẽ phải lái nó băng qua những cánh đồng, chúng ta sẽ phá hủy sân ở đây, đây là nếu chúng ta có thể lái nó qua đám tuyết, em chắc chắn sẽ phải đẩy, làm tất cả mọi thứ trong bóng đêm...”
“Đó chính là cách chúng ta sẽ làm! Chiếc xe tải có thể chạy được, em có thể đẩy. Em sẽ làm. Em sẽ đi ra trạm xăng khi chị chuẩn bị chiếc xe sẵn sàng. Chúng ta có thể bơm lốp trong trạm xăng lớn ở đường Kelstice. Ông ta có thể quay lại vào ngày mai, ai biết ông ta sẽ làm gì.”
“Paul...”
“Chúng ta có thể vứt cái xe tải vào ngày mai và kiếm phương tiện gì đó để đi trong vài ngày tới. Chúng ta đều có tiền tiết kiệm, đúng không?” Gần như không biết mình đang làm gì, cậu lê chân trên mặt đất, lau đi những dấu vết của Carl. “Đưa em chìa khóa xe hơi của chị. Em sẽ trở về Lemington để lấy túi của mình. Sẽ mất khoảng mười giây để đóng gói đồ đạc, em có thể quay lại trong vòng một tiếng.”
“Paul...”
“Không, chị nói đúng. Chiếc xe tải quá dễ nhận ra. Chúng ta sẽ chỉ lấy những thứ chị cần ở đây và đi bằng xe hơi. Chúng ta sẽ ghé Lemington trên đường đi. Em sẽ không để chị ở lại đây một mình.”
“Paul.” Lúc này cô gần như hét vào mặt cậu. “Chúng ta không thể rời đi.”
Cậu nghĩ cậu hiểu được, và bắt đầu tự mắng mỏ sự thiếu nhạy cảm của chính mình.
“Ôi, Louisa, em biết, nhưng sẽ có những khu vườn khác, sẽ có. Em biết nó có ý nghĩa với chị thế nào nhưng chúng ta đang nói về mạng sống của chị. Chị đã thấy ông ta như thế nào rồi đây. Ông ta đặt con dao lên da chị. Ông ta không bận tâm chị là phụ nữ. Ông ta sẽ quay lại và làm thật vào lần tới.”
“Chị không chỉ nói về Kelstice. Em không thể cứ thế mà biến mất. Em sẽ phải ra tòa trong hai tháng nữa. Họ cần phải biết em ở đâu. Nếu em chạy trốn, họ sẽ đi tìm. Em không còn là người bình thường nữa, đúng không? Em là nhân chứng trong một vụ giết người. Em mà biến mất, họ sẽ đuổi theo, chỉ có Chúa mới biết họ sẽ bới thêm được thông tin gì của chị. Em không thể cứ đi và lôi kéo sự chú ý về mình. Nếu chúng ta đi bây giờ, chúng ta sẽ phải chạy trốn mãi mãi.”
Paul ngồi xuống nền đất lạnh, cảm thấy nặng nề với ý nghĩ rằng cô hoàn toàn đúng. Cuộc đời họ là một ma trận bất khả xâm phạm, mỗi vấn đề của họ là một con đường đôi ngoằn ngoèo với nụ cười nhăn nhở của Carl ở phía cuối đường. Cậu nhìn cô qua những kẽ ngón tay và chỉ thấy sự khủng hoảng của mình phản chiếu lại. Cô nói ra suy nghĩ của cậu với giọng run run.
“Chị không thể tin được chuyện này”, cô nói. Cô chà xát làn da mình, như đang cố gạt tất cả tế bào da của Carl ra khỏi mình. Con dao của ông ta không để lại dấu vết nào trên làn da cô, nhưng cô đang tự làm bầm mình, đầu ngón tay để lại những vệt dài đỏ trên da. “Chị không ngờ chuyện này sẽ tới. Chúng ta thật... người đàn ông đó, ông ta... mọi điều chúng ta đã làm... Ý chị là, điều gì sẽ ngăn ông ta không đến một lần nữa và một lần nữa, hả Paul?”
Cậu không thể trả lời cô. Cậu nhặt áo khoác của cô trên mặt đất; chỉ dính bùn ở mặt ngoài, lớp lót vẫn còn khô và sạch, và vẫn còn lưu lại chút nhiệt từ cơ thể cô. Cậu xỏ lại tay cô vào ống tay áo, suốt khoảng thời gian này cô điên cuồng vùng vẫy, mất kiểm soát, cậu tưởng như mình đang mặc quần áo cho trẻ con. Cô vùng ra và bắt đầu bước đi.
“Điều gì sẽ ngăn ông ta quay lại đây, lấy hết tiền của chị, tất cả những gì chị có, và nói với cảnh sát?”
“Em không biết chuyện đó, chuyện cảnh sát, chuyện ông ta sẽ làm.”
“Chị nghĩ ông ta có thể làm bất cứ điều gì, sau cái cách mà ông ta đã đe dọa chị. Em tin ông ta, đúng không, em tin người như ông ta sẽ giữ lời?”
Chữ tín của Carl đã từng là một trong số những điều chắc chắn trong cuộc đời của Paul, nhưng bây giờ thì không còn nữa. Cậu lắc đầu.
“Điều gì sẽ ngăn ông ta không lấy tiền của chị rồi giết chúng ta? Chúa ơi, Paul, chị không thể chịu nổi điều này nữa, không thể tin được là chị lại gặp phải những chuyện này một lần nữa...”
Cô dừng lại và đi xa khỏi cậu, đôi môi chuyển động nhanh chóng trong cuộc độc thoại im lặng. Cô nói thế có nghĩa gì, “gặp lại một lần nữa”? Cậu ghét khi cô cứ cường điệu mọi thứ nhưng sự im lặng còn đáng sợ hơn. Tất cả những điều tồi tệ đến với cậu đều xảy ra trong những lúc yên lặng, như thể ác quỷ sẽ lao đến để lấp đầy những chỗ thiếu tiếng ồn.
Cô ngừng lại cũng đột ngột như khi bắt đầu. Biểu cảm của cô lại thay đổi và giờ cô gần như trầm lặng, như thể những rắc rối bên trong đã lắng dịu đi. Mặt cô hoàn toàn bất động và đôi mắt ánh lên hai tia sáng. Cô không cười, nhưng nhìn cô chưa bao giờ xinh đẹp hơn lúc này.
“Cái gì?” Cậu hỏi. “Chị nghĩ ra điều gì à?”
Cô gật đầu, ấn bàn tay vào mắt và hít một hơi thật sâu.
“Cái gì, Louisa? Chúng ta sẽ làm gì?”
Cô bỏ tay ra và chậm rãi nhìn vào mắt cậu. “Điều duy nhất chúng ta có thể làm. Chúng ta vẫn giữ cuộc hẹn với Carl và khi ông ta quay lại, chúng ta phải giết ông ta.” Cô thở hổn hển như không thể tin được những từ đó có thể thốt ra từ miệng mình, và vỗ một bàn tay lên miệng.
“Chị đang đùa phải không?”
“Chị không đùa. Không, không hề. Nghĩ xem, chị không thấy còn cách nào khác nữa. Ai biết chuyện này sẽ đi đến đâu. Ông ta không phải là một người đáng được tôn trọng như chúng ta.” Paul chờ đợi tiếng cười mỉa mai, nhưng nó không đến. Chúa ơi, cô ấy có ý thế thật. “Chúng ta biết khi nào ông ta tới. Chúng ta biết chúng ta sẽ là những người duy nhất ở đây, nhìn xem, chúng ta có một căn phòng đầy những vũ khí giết người và một mộ huyệt rộng hai mươi mẫu. Chị sẽ làm... việc này”, cô nói, nhẹ nhàng. “Nhưng chị sẽ cần sự giúp đỡ của em.”
Nỗi sợ chạy dọc xương sống Paul như những giọt mồ hôi lạnh đang chảy. Chạy trốn không phải lúc nào cũng là thoát khỏi cái gì đó. Đôi khi, nó có nghĩa là phải phản kháng và tấn công lại thứ mà ta đang chạy trốn.
“Được thôi.” Paul nói. Cậu cảm thấy bụng mình nhộn nhạo, như thể cậu đã mất chân và sắp sửa ngã. Ngọn lửa trong bếp phát ra những tiếng lách tách chết chóc. Một đám tro tạo thành làn khói cong bay lên trời, như một linh hồn trong chuyến hành trình cuối cùng.