Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 36

❊ ❊ ❊

Tháng Mười hai năm 2009

Chương trình hướng dẫn làm vườn trên đài phát thanh đã cảnh báo trước về đợt lạnh kỷ lục trong năm. Những cơn gió lạnh lẽo từ Siberia chuyển sang hướng Nam vào mùa đông và đã bao phủ toàn bộ lục địa trong tuyết trắng. Họ đang trong một mùa rét kỷ lục. Mỗi ngày qua đi, dự báo thời tiết càng giống ngày tận thế hơn: Louisa ngày một lo lắng hơn, sợ hãi thay cho những hạt giống xưa đang nảy chồi của cô. Điều duy nhất khiến cô thấy thoải mái vào lúc này là có thêm một điều để bận tâm ngoài chuyến thăm viếng và quay phim sắp tới của quỹ HGT; nếu cô vẫn còn quan tâm đến công việc của mình, thì bản thân cô trong hiện tại sẽ không thể thua tội lỗi trong quá khứ. Cô đã tiêu hết tiền và chỉ dám tăng nhiệt độ máy sưởi trong nhà kính lên một độ, quyết định sẽ để như vậy cả đêm. Cô thậm chí còn nghĩ đến việc hủy kỳ nghỉ Giáng sinh của mình. Ingram và Demetra đã hứa rằng họ sẽ đến thăm khi cô ở London; họ muốn cho hai đứa song sinh tham quan thành phố. Điều này cũng làm cô thấy lo lắng, không phải vì sợ họ phát hiện ra nhà cô - cô sẽ ngắt dây cáp và cuộn nó lại trước khi cô rời khỏi - mà vì Ingram, dù hết sức tinh tế khi nghiên cứu và thiết kế, lại cực kỳ vụng về trong công việc làm vườn; tay anh ta giống như sương giá hoặc lửa vậy, làm đen tất cả cây cối mà chúng chạm vào. Rồi chắc chắn anh ta sẽ để cửa mở hoặc tắt máy sưởi hoặc gì đó tương tự. Cô quyết tâm sẽ tách riêng Demetra và cặp song sinh sang một bên, dặn dò họ tầm quan trọng của việc bảo vệ cây.

Chuyến xe buýt chạy đến trường đại học mà phần lớn mọi người ở Lodge đi buộc phải ngừng chạy vào ngày 16 tháng Mười hai và sẽ không đảm bảo được lịch chạy cho đến tận tuần thứ hai của tháng Giêng năm mới. Vì thế, ngày lễ Giáng sinh tại Kelstice Lodge sẽ được kéo dài ra. Nhân viên ở đây cứ nghỉ dần từng người một. Nathaniel và lan đi nghỉ cùng bạn bè trong một căn biệt thự kiểu Bồ Đào Nha, đây là một trong những khoảnh khắc rực rỡ chiếu sáng cuộc sống bên ngoài nhàm chán của họ. Ross quay về Scotland (“Sự trở về của McProdigal”, Ingram u ám nói), còn Jodie, không còn được chào đón ở nhà cha mẹ mình nữa, đến ở cùng với Dilan, người vẫn chào đón, hoặc ít nhất là chấp nhận, cô ở nhà mình.

Không cần bàn cãi nhiều, Paul chọn ở lại. Ingram đã thấy cậu đang ngồi bắt tréo chân trên sàn văn phòng vào một buổi chiều, bọc báo để giữ ấm cho hạt giống hương bài của Louisa khi cô vắng mặt. Phản ứng của Ingram cũng gần như là tuyên bố thẳng thừng rằng anh ta ghét những quan niệm về cải tạo hành vi của Demetra thông qua việc khôi phục những khu vườn, và ghét phải xác nhận sự nghi ngờ của Louisa rằng anh ta đơn thuần chấp nhận các thiếu niên như cậu chỉ vì giá nhân công rẻ. Ingram đã tóm lấy cánh tay cô và đi cùng cô ra chỗ bóng râm của Lodge.

“Cô nghĩ mình đang làm gì thế?” Ingram gào lên.

“Ý anh là sao?” Cô hỏi. “Thêm một người giúp đỡ. Giờ chúng ta càng chuẩn bị cẩn thận thì sẽ càng ít việc hơn trong kỳ nghỉ.”

“Tôi sẽ rất vui mừng khi khoản trợ cấp khổng lồ này ‘cập bến’, như vậy chúng ta có đủ khả năng để thuê thợ giỏi. Tôi biết Demetra đã đào tạo họ tất cả mọi thứ, nhưng tôi lo lắng khi cô ở một mình với họ. Ý tôi là, với Paul. Cô không biết gì về cậu ta cả*, phải không?”

Nguyên văn tiếng Anh: You don’t know him from Adam. Cụm động từ “not to know someone from Adam” có nghĩa là “không biết gì về ai đó”. Câu nói của Ingram có từ “Adam”, vô tình trùng với tên người yêu cũ của Louisa khiến cô chột dạ, nên mới có phản ứng lạnh sống lưng.

Trong một giây cô thấy lạnh sống lưng và phải tự hỏi làm thế nào Ingram biết được, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đang nhấp nháy vì khó hiểu của anh ta, cô cười như chưa bao giờ được phép từ hồi thiếu nữ, mặc dù đây không phải là tiếng cười khúc khích vô tư của tuổi trẻ. Đây là một điệu cười dữ dội, cuồng loạn, như sắp biến thành một thứ gì khác: nước mắt, sự hoảng loạn, chứng phình mạch.

“Gần đây có chuyện gì xảy ra với cô vậy?” Ingram hỏi.

Thật hài hước bởi vì cô thực sự đã biết Paul thông qua Adam*, hoặc cô đang bắt đầu biết về cậu. Cô không cần phải dừng lại trước khi nói tên cậu ra vì sợ nói sai tên nữa. Sau hơn một tháng ở bên cậu, cậu là Paul, một cậu bé đẹp trai. Dưới những điều kiện ánh sáng nhất định hoặc khi tâm trạng cô không ổn định, trông cậu giống hệt Adam. Sau sự lúng túng ban đầu, việc ở bên cậu dường như dễ dàng đến mức đáng ngạc nhiên. Cô đã cẩn thận chuyển hướng những cuộc nói chuyện của họ sang công việc và về những người bạn chung, trong trường hợp một trong hai người rơi vào vòng xoáy tình cảm của trái tim. Cả hai không bao giờ nói về quá khứ, hoặc nếu có, cũng chỉ là những từ ngữ bông đùa để làm giảm bớt khoảng cách tuổi tác giữa hai người.

Nguyên văn tiếng Anh: she did know him from Adam.

Cô vốn không quen với sự xuất hiện của người lạ trong không gian riêng của mình và ban đầu hơi lo rằng cô sẽ ghét sự xâm nhập này, rằng cô sẽ phải làm cậu vui và rằng điều đó sẽ làm cô kiệt sức. Nhưng thực tế là, Paul rất ít đòi hỏi sự quan tâm từ cô, cậu thấy hạnh phúc khi nằm cuộn tròn và đọc sách trong im lặng. Cậu đọc hết một cuốn tiểu thuyết chỉ trong vài ngày, thế giới của phù thủy và những pháp sư, và những nhân vật đó dường như chiếm trọn tâm trí cậu đến mức tạo ra khoảng cách giữa hai người, ngay cả khi họ dành cả hai mươi tiếng một ngày bên nhau.

Miranda, dù khi ở nhà hàng hay đi du lịch, chỉ hoàn toàn thoải mái khi đánh lạc hướng bọn nhỏ bằng một cuốn sách hay một món đồ chơi; giờ thì Louisa đã hiểu cảm giác của chị mình. Cậu đã khơi dậy một bản năng khác trong cô: niềm vui khi được chăm sóc một người khác. Cô đã thay thế loại bình gas butan cũ của mình bằng gas propan không mùi vì gas butan khiến cậu đau đầu. Cô bắt đầu ăn thịt lại vì, mặc dù cậu thích món hầm chay và món cà ri cô nấu, cậu cũng nói rằng đó chỉ là món khai vị, không phải món chính, và một người đàn ông không thể sống nếu chỉ ăn những thứ đó. Cậu có vẻ xấu hổ khi tự gọi mình là một người đàn ông.

Cô cảm thấy như thể mình đang bước vào thời kỳ ngủ đông, giữa một hiện thực đang đóng băng. Ham muốn ân ái của một chàng thanh niên là hết sức mãnh liệt, nhưng cô đã quên mất một thanh niên có thể ngủ lâu đến mức nào, và với cõi lòng nhẹ nhõm, cô đã đầu hàng trước nhịp sinh học của Paul, những giấc ngủ tiếp nối những lần ân ái liên tiếp. Khao khát của cô, bằng cách nào đó, gặp lại hình bóng Adam có nghĩa là cô đã không bỏ cuộc với Paul sau trải nghiệm đầu tiên đầy thảm họa đó. Phải mất đến cả chục lần hoặc nhiều hơn, bằng kỹ năng giao tiếp không lời mà cô không biết là mình có - một bàn tay đặt đúng chỗ, một tiếng rên phát ra đúng thời điểm - trước khi cậu có thể giải nghĩa chúng theo cách khiến cô giáo cậu tự hào. Cô hạnh phúc khi tiếp tục làm vậy đến khi nào việc quan hệ trở nên nhàm chán, mà như mọi người vẫn thường nói là sẽ xảy ra nếu ta tiếp tục ngủ với cùng một người đủ lâu. Ngay cả ở tuổi ba mươi chín, cô cũng không có kinh nghiệm về điều này. Ba tháng ở bên Adam vẫn là mối quan hệ dài nhất trong cuộc đời cô.

Cô nhận ra rằng khi mọi thứ nguội lạnh đi giữa cơ thể cô và cậu, khi sức cuốn hút cuối cùng phải chịu thua trước qui luật giảm, cô sẽ bị bỏ lại trong một tình huống lạ thường, thậm chí hơi quái đản. Thỉnh thoảng cậu sẽ làm một việc gì đó mới mẻ, chẳng hạn như ăn đồ ngọt thay cho bữa trưa hoặc bật kênh Today cùng lúc bật máy hát, khiến cô tự hỏi mình đã làm cái quái gì, nhưng cậu cũng có những nét lãng mạn táo bạo mà cô sẽ không bao giờ tìm được ở một người đàn ông cùng độ tuổi với mình. Mọi thứ đều mới mẻ đối với cậu.

“Nếu là trước kia, chúng ta sẽ không thể tránh khỏi việc này”, cậu đột nhiên nói vào một ngày khi hai người đi dạo bên trong Lodge. “Chị có thể tưởng tượng được cuộc sống hồi xưa như thế nào không? Tất cả mọi chuyện sẽ diễn ra ngay tại nơi này. Vào những ngày xưa ấy, những ngày xưa thật xưa, em không nói về những năm 1980 đâu”, cậu cúi người tránh cú gạt tay của cô, “mọi sinh hoạt đều diễn ra trong cùng một căn phòng. Cả gia đình sẽ sống cùng nhau. Tất cả những buổi gặp mặt, ăn uống linh đình, mua bán, tranh cãi, yêu đương, sinh con và chết. Ở thời điểm này trong năm thường họ sẽ đốt một ngọn lửa lớn, người giàu sẽ đắp lông và da thú khi đi ngủ, còn cỏ khô và rơm rạ là dành cho người nghèo.” Cậu dừng lại, đôi mắt khép hờ. Trông cậu như thể đang nhớ về một cái gì đó chứ không chỉ đơn giản là đang tưởng tượng ra. Sau đó, cậu mỉm cười. “Đố chị nghĩ ra một thứ gì bóp chết cảm xúc tệ hơn là cảnh Ingram ngáy và “thả bom” trong bộ đồ da gấu chỉ cách chúng ta chừng vài bước chân?”

Khi cậu khiến cô cười, cô như quên mất tuổi của cậu.

Như thể hai mối quan hệ đang đan xen trong và ngoài, như hai hình ảnh khác nhau cùng ẩn trong một hình ảnh ba chiều. Thật dễ dàng khi quan sát bề nổi hấp dẫn của nó với những lần ân ái, vui đùa, và sự an ủi. Nhưng có những hình ảnh thoáng qua của một cái gì đó sâu hơn: sự quan tâm đến hạnh phúc của cậu, mong muốn được biết liệu cậu có ở đó vào ngày mai hay không, nó khác hoàn toàn với khao khát chiếm hữu trong hoảng loạn mà cô đã có với Adam. Những hình ảnh đó thay đổi hàng ngày, đôi khi hàng giờ. Louisa thực sự không biết những hình ảnh đó liệu có lúc nào ngừng lại hay không, và nếu có, thì sẽ là hình ảnh nào.

Cô không định nói với Paul. Chuyện xảy ra quá nhanh, như những sự cố đến từ những sai lầm ngu xuẩn. Họ đang ở trong nhà kính, làm việc dưới ánh sáng nhân tạo, dù mới chỉ 3 giờ chiều. Hôm đó là ngày 21 tháng Mười hai, ngày này năm trước cô đã nghĩ là ngày ngắn nhất trong năm, nhưng năm nay, với Paul nằm bên cạnh trên giường mình, cô đã đinh ninh đây là đêm dài nhất. Louisa không tránh khỏi việc tiếp xúc với những tư tưởng ngoại đạo thuở thiếu niên, và cô sẽ không bao giờ quên hôm nay là ngày đông chí, một trong những ngày thiêng liêng nhất của những người ngoại đạo. Mặc dù cô đã cố gắng vứt bỏ những thứ trẻ con về bí thuật và phép phù thủy, nhưng ngày 21 tháng Mười hai không bao giờ mất đi ý nghĩa của nó, không bao giờ bớt trọng đại hơn vì mặt trái kinh khủng của nó.

Paul đã cư xử lạ lùng suốt cả ngày, gọi tên cô như thể cậu đang chuẩn bị nói gì đó và sau đó lại lầm bầm, “Ồ, không có gì”, ngay khi thu hút được sự chú ý của cô. Cậu đã không nói gì suốt nhiều giờ, rõ ràng cậu đang tập trung một cách không tự nhiên vào công việc chán ngắt là lau chùi ghế và giá sách bằng chất tẩy rửa hữu cơ. Louisa đang bọc giấy báo cho mấy cây nhỏ và quấn những cây ăn trái trong những cái chăn lớn chuyên dụng cho công việc làm vườn. Cô thì thầm những lời chào mừng mùa xuân đến đám cây của mình khi bước đi, và trong lòng đang cân nhắc xem có nên bật kênh Radio 4 trong suốt Giáng sinh hay không. Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô. Hay Paul đang lên kế hoạch hỏi cô xem họ có thể ở bên nhau trong kỳ nghỉ? Đó là câu hỏi mà cậu đã nỗ lực hỏi cô cả ngày sao?

“Em sẽ quay về trong kỳ nghỉ, đúng không?” Đó là cả một thế giới khác biệt, cả một vũ trụ khác biệt, giữa việc tận hưởng sự bầu bạn của cậu và cả cơ thể cậu ở đây với việc đưa cậu đến ở nhà Miranda ở London.

“Vâng, em sẽ gặp mẹ. Em đã đặt vé trực tuyến từ tuần trước rồi và sẽ khởi hành vào ngày mai.” Cô thở ra nhẹ nhõm. “Em sẽ đi tàu hỏa từ Leamington đến Marylebone, sau đó đi tàu điện ngầm đến Victoria, sau đó là một chuyến tàu hỏa khác đến Sussex.”

“Chị sẽ ra ga cùng em. Chị sẽ ở cùng chị gái ở London.”

“Chắc sẽ thú vị lắm”, cậu vừa nói vừa nhìn chằm chằm thanh gỗ. Cậu đã chà đi chà lại cùng một chỗ trong khoảng mười phút; nếu tiếp tục làm vậy, sáp sẽ bong ra và gỗ sẽ bị mục.

“Paul, mọi thứ ổn cả chứ?”

Cậu nhún vai.

“Việc có liên quan đến chúng ta không? Bởi vì, em biết đấy, chị rất hài lòng với những gì chúng ta đang có.” Cô dừng lại. “Với những gì đang xảy ra.”

Cậu lắc đầu thật mạnh.

“Thôi được, nếu em chắc chắn...”

Cô nhét mấy cây con vào lớp “áo khoác” mùa đông của chúng. “Chị nhớ em đến từ khu Essex?” Cô hỏi, và ngay lập tức băn khoăn liệu cậu đã từng nói điều này với cô chưa, hay đây chỉ là một phần thông tin cô đã cóp nhặt được từ Ross và Demetra. Sẽ thật khủng khiếp, ở thời điểm này, nếu cậu phát hiện ra lý do vì sao hồi đầu cô lại quan tâm đến cậu. Cô rùng mình khi tưởng tượng ra viễn cảnh cậu tìm được những kỷ vật cô đang che giấu, những cuộn băng và bức ảnh một người giống hệt cậu. Cô sẽ thấy thật tội lỗi, thật đau đớn, kỳ quặc và...

“Em không thể quay trở lại đó!” Cậu hét lên.

“Không bao giờ.” Cậu phản ứng hết sức quyết liệt, như thể hơi nước đột nhiên thổi nắp nồi bay cao đến 6 inch. “Không đáng để em cái đổi mạng này. Em đã từng nhắc đến cái tên Daniel trước đây chưa?” Louisa giả vờ suy ngẫm, dù biết chắc rằng Paul chưa bao giờ đề cập đến bất kỳ cái tên nào từ quá khứ của mình, cũng giống cô. “Daniel là... cậu ta là... có thể chị sẽ thấy cậu ta giống một người anh trai hơn là một người bạn. Đó chắc chắn là cách cậu ta nhìn nhận mối quan hệ của hai đứa, sao cũng được. Cả hai từng chăm sóc nhau; cậu ta ngăn bọn bắt nạt không đạp vào đầu em, còn em thì giúp cậu ta học đọc và viết. Không, đó không phải là sự thật, em đọc và viết thay cho cậu ta. Cậu ta không đọc được gì hết, ngoài tên của mình và vài từ khác. Chúa ơi, em thấy thật kỳ cục khi nói những điều này với chị. Cậu ta không bao giờ muốn bất cứ ai biết được điều đó. Cậu ta sẽ giết em nếu nói ra, em không bao giờ dám làm vậy.”

“Ý em là gì, ‘từng’? Daniel đã chết rồi sao?”

Paul thở ra, phả một làn khói trắng vào không khí. “Em ước gì là vậy, nhưng không. Cậu ta đang ở tù. Về cơ bản, chính em đã đưa cậu ta vào đó. Trong những năm gần đây, bọn em đã thường xuyên, à, chị sẽ không thích việc này đâu, bọn em kiếm tiền bằng cách ăn trộm phế liệu và bán chúng. Không phải đi ăn cướp, bọn em không bao giờ làm bất kỳ điều gì tồi tệ đến vậy, cho đến một ngày... một ngày tháng Tám, bọn em đang làm việc và một chuyện cực kỳ tồi tệ đã xảy ra. Nếu em chỉ cần dừng lại một giây thôi để suy nghĩ... bọn em không cố ý, không có kế hoạch từ trước...” Paul bẻ đốt ngón tay và ngoảnh lại nhìn trước khi tiếp tục. Giọng của cậu mới hạ xuống chừng một nửa quãng tám và nhỏ đến mức cô phải cúi người lại gần để nghe cho rõ những lời cậu nói. “Ai đó... bọn em... đã có một người chết, Louisa, vì bọn em. Em là người duy nhất chứng kiến điều đó - tất nhiên, ngoại trừ cậu ta. Đó là lý do em phải vào đây. Cảnh sát đưa em đến đây để chờ đến ngày xét xử, để em có thể tránh xa khỏi bố cậu ta. Chính vì lời khai của em mà Daniel bị kết tội giết người. Em là nhân chứng duy nhất của họ.” Cậu xòe các ngón tay ra, và đan chúng lại thành hình ngôi sao, và nhăn mặt. “Ông ta chắc chắn sẽ giết em để ngăn em ra làm chứng, ông ta sẽ làm bất cứ điều gì.” Louisa đặt chiếc nồi đất nung cô đang cầm xuống và ngồi lọt thỏm xuống ghế. Như thể một thứ gì đó trong cô đã vỡ òa ra. “Phiên tòa sẽ diễn ra trong ba tháng nữa. Chị sẽ không thể tưởng tượng nổi cảm giác khi có một ngày như thế cứ chực chờ ở tương lai, một ngày chị biết chắc chắn sẽ là một ngày khủng khiếp, nhưng lại chẳng thể làm gì.”

“Chị biết đấy”, cô nghĩ. Chỉ còn ba tháng nữa là đến cuộc gặp mặt với Joanna Bower, các uỷ viên và đoàn làm phim, một ngày mà, với cô, cũng đáng sợ như bất kỳ buổi thẩm vấn chéo nào.

“Em là người bạn duy nhất của cậu ta nhưng em đã phản bội bạn mình, chị có hiểu không? Daniel sẽ không bao giờ làm điều đó với em, cậu ta không phải một tên chỉ điểm. Cho đến lúc này, cậu ta vẫn chưa bán đứng em.” Giờ thì cậu chuyển sang thì thầm, có lẽ để che giấu sự nghẹn ngào trong lời nói. “Cảm thấy có tội là cảm giác tồi tệ nhất trên đời. Và chị biết phần tệ hại nhất là gì không? Nếu em phải làm điều đó thêm một lần nữa, em vẫn sẽ làm.”

Bí mật khủng khiếp của Paul khiến cô thấy bớt cô đơn. Nhưng cô bị cuốn hút vào sự khủng khiếp của những điều cậu nói đến mức có khả năng cô đã bỏ sót nhiều chi tiết. Cậu đang nói Daniel không giết người đàn ông đó, hay là có? Cô phải lựa lời thật cẩn thận. Paul đang đắm chìm trong dòng cảm xúc mãnh liệt nhưng mong manh. Nếu cô không cẩn thận với phản ứng của mình, cậu có thể sẽ lui vào im lặng một lần nữa. Cậu đang đứng trước cô trong chiếc áo phông dính bùn với dáng vẻ hoảng loạn, như thể cậu mới nhận được tin sốc chứ không phải người đưa tin. Trông cậu như đứa trẻ mười hai tuổi.

“Điều đó không quan trọng”, Louisa nói. “Hãy lại đây với chị!” Trong một khoảnh khắc, cô đã nghĩ cậu sẽ ngồi vào lòng mình, nhưng cuối cùng cậu chỉ gục đầu vào lòng cô.

“Sao chị không giận em?” Paul thổn thức, úp mặt vào phần lông cừu trên áo cô. “Sao chị lại tốt với em thế?”

“Vì chị hiểu.”

Vẻ mặt cậu là sự pha trộn của lòng biết ơn và sự thất vọng.

“Chị thật tốt vì đã cố gắng”, cậu nói. “Nhưng chị không thể. Cách duy nhất để thấu hiểu cảm giác tội lỗi là tự mình trải qua, và em không có ý đùa cợt, nhưng một người như chị, chị luôn... thông minh, tử tế đến vậy, đó là lý do em thích ở bên chị, nhưng làm ơn đừng nghĩ rằng chị có thể hiểu cảm giác của em.”

Vào lúc này đây, như thể những lời cậu nói đã được định sẵn để moi lời thú tội từ cô. Cô cân nhắc từng lời mình định nói ra, thầm thì với chính mình lần cuối trước khi cất lên thành tiếng. Chúng sẽ, hoặc gắn kết cô với Paul, hoặc phá hủy mối liên kết này mãi mãi. Cô cảm thấy một sự bình tĩnh lạ kỳ trong giọng mình.

“Paul, hãy nghe chị? Chị thực sự hiểu, chị hiểu mà. Khi mười tám tuổi, chị đã giết chết người mình yêu. Tên anh ấy là Adam.”

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.