Tháng Chín năm 2009
Họ vẫn chưa buộc tội Paul. Đó là điếm quan trọng nhất. Chừng nào họ còn chưa buộc tội, cậu còn có thể tự nhủ rằng mình ở đây với vai trò là nhân chứng, chứ không phải tòng phạm. Cậu nhìn quanh phòng giam, ở đây không có cửa sổ, chỉ có một hàng kính vuông vắn phía trên cho những tia nắng hiếm hoi lọt vào nhắc cậu giờ là buổi sáng, nhưng những tia nắng ấy vẫn không đủ sưởi ấm buồng giam. Ngoài kia hẳn trời đang ấm, thậm chí là nóng nực, giống mấy hôm trước. Cậu còn nhớ mình đã đi qua những bậc thang ngắn để xuống một hành lang nhỏ lạnh lẽo có những cánh cửa nằm rải rác. Cậu thầm nghĩ phần này của tòa nhà chắc phải nằm dưới lòng đất. Paul cảm thấy lạnh khi sờ tay vào mặt tường nhẵn nhụi. Cậu cũng cảm nhận được sàn nhà mát mẻ và rắn chắc qua lớp tất. Mảnh chăn rách màu nâu không giúp ích nhiều, cả đêm qua Paul trằn trọc, khi lấy nó để gối đầu cho đỡ mỏi cổ, lúc lại lấy đắp lên người để khỏi rùng mình. Cậu chắc chắn đã ngủ được một chút, bởi những cơn ác mộng làm cậu tỉnh giấc, nhưng cậu cảm giác như thể mình đã không chợp mắt trong nhiều tuần liền. Cậu rất cần đi vệ sinh, bụng đau quặn lại mà bên cạnh bồn rửa nhỏ bằng thép không có giấy và cậu cũng không muốn kêu lên, nhưng ngộ nhỡ Daniel ở gần đó nghe thấy. Cậu ta có lẽ ở ngay phòng giam kế bên. Sự im lặng không nói lên gì cả.
Paul kiểm tra đầu ngón tay mình, tự hỏi sẽ mất bao lâu để màu mực xanh mờ đi hoàn toàn, đột ngột cánh cửa phòng giam mở toang, dội lại một tiếng nổ lớn. Rõ ràng âm thanh trong phòng giam này vẫn còn mới mẻ với Paul. Chúng thân thuộc hơn với Daniel, dĩ nhiên rồi, từ rất lâu trước khi bị tóm vào đây lần đầu tiên, cậu ta đã quá quen với những câu chuyện truyền miệng về những cánh cửa nặng nề và hành lang lắp chuông báo động, cũng chính là người đã nói về tiếng bước chân rầm rập của cảnh sát cùng lũ rác rưởi. Paul luôn gọi họ là “cớm” một cách thiếu tôn trọng, giống những kẻ không bao giờ thực sự tin rằng họ sẽ phải trả giá cho những gì mình gây ra.
Một sỹ quan nhắc Paul đã đến giờ quay lại phòng thẩm vấn. Cậu tự hỏi, liệu hôm nay chúng sẽ ném những gì vào mặt cậu. Cuộc thẩm vấn hôm qua kéo dài hàng giờ, nhưng nhờ luyện tập từ trước cậu đã sống sót, nếu không muốn nói là chiến thắng. Daniel đã dặn, nếu bị bắt thì đừng bao giờ trả lời, đừng bao giờ giải thích. “Nếu mày không nói gì, chúng sẽ không lợi dụng được.” Tất nhiên cậu ta đã chuẩn bị cho Paul để tự vệ trước các cáo buộc tội trộm cắp, chứa chấp, tiêu thụ hàng gian hay xâm nhập gia cư bất hợp pháp, nhưng nguyên tắc trên cũng được áp dụng trong trường hợp này. Paul càng nghĩ càng tin chắc rằng bọn cớm sẽ không có cách nào chứng minh được cậu đã có mặt ở đó.
Bọn họ đi qua phòng vệ sinh ngoài hành lang, thấy Paul rên rỉ viên cảnh sát cũng mủi lòng, đứng đợi phía ngoài. Giống hệt khi thi, nếu muốn đi vệ sinh sẽ có giáo viên hộ tống và canh gác bên ngoài. Tiếng nói chuyện trong này rất vang. Paul thư giãn và ấn nút xả. Ở đây, phần tiếp giáp giữa tường và trần có nhiều gạch kính hơn nhưng vẫn không có bất kỳ cơ hội trốn thoát nào qua cửa sổ. Cậu thấy thật may vì không có gương phía trên bồn rửa. Phải đến vòi nước thứ ba cậu mới kiếm được chút xà phòng rửa tay, lớp bọt xà phòng nhìn thật mềm và xốp, nhưng khi xoa vào mặt, cảm giác da căng lên và đau rát như thể vừa vã thuốc tẩy lên mặt vậy. Cậu cố lấy một chút để rửa tay và đánh răng, nhưng không chịu nổi mùi vị quá khủng khiếp đó nên buộc phải nhổ đi.
Cậu bước vào một căn phòng khác giống hệt, hoàn toàn không có cửa sổ, tường sơn màu xanh thẫm khiến căn phòng lúc nào cũng tối mịt như nửa đêm. Chỉ có mấy viên gạch thoát khí ở cửa và ngang đầu gối mới giúp Paul tin rằng cả lũ sẽ không bị chết ngạt. Chiếc bàn formica đen mép được nẹp gỗ sơ sài, ghế của họ cũng bằng gỗ và chỗ ngồi bọc vinyl đen, riêng ghế của cậu có màu cam và bị vít chặt xuống sàn nhà. Một máy ghi băng cối chiếm đến nửa cái bàn. vẫn là mấy vị thanh tra lần trước: một người đàn ông là thanh tra Woburn và một phụ nữ sau khi xưng chức vụ xong, ngay lập tức yêu cầu cậu gọi là Christine, kết quả là cậu đã quên béng mất cấp bậc cũng như họ của cô ta. Họ đều có vẻ khỏe khoắn và Paul nhận ra trong khi mình dành cả đêm trong nhà ngục thì họ được về nhà, tắm táp và ngủ trên giường. Woburn mới cạo râu, phần da trên cằm vẫn còn lưu những vết đỏ mờ. Paul vô tình đưa tay lên cằm và cố nhớ lại lần cuối cạo râu của mình. Cách đây bốn ngày? Hay năm? Nhưng cậu vẫn cần thêm nhiều ngày nữa để có một bộ râu quai nón.
Paul thấy khó mà tin được Christine đúng thực là một sỹ quan cảnh sát. Cô ta bôi son, đeo khuyên, mái tóc sành điệu, nhìn không khác mấy ả nhỏ thó ngồi chồm hỗm đã lấy đi thắt lưng, điện thoại, chìa khóa và giày của cậu hôm qua. Chỉ có duy nhất sỹ quan trực hôm đó, một người đàn ông chừng năm mươi tuổi tên Rob, có vẻ giống với những mô tả của Paul. Ông ta có đôi mắt lờ đờ, tóc bết, như thể vừa trải qua một ca làm đêm. Paul nhớ lại ngày hôm qua khi ông ta xuất hiện ở phòng giam trông cũng giống hệt như vậy, cộng thêm cái cà vạt nhàu nhĩ và đôi giày đã cũ sờn kia thì hẳn ngày nào bộ dạng của ông ta cũng vậy.
Woburn lườm Paul còn Christine thì mỉm cười rồi cụp mắt xuống. Cậu ước mình có thể đọc được suy nghĩ của họ. Daniel rất giỏi đọc ngôn ngữ cơ thể người khác, cậu ta có thể đọc suy nghĩ người khác giỏi hơn bất kỳ ai Paul từng gặp. Cậu ta luôn biết rõ người khác đang nghĩ gì. Đó là một trong những lý do Paul nói dối Daniel rất khó.
Máy ghi âm phát ra những tiếng động nhỏ và bắt đầu chạy. “Thẩm vấn Paul Seaforth tiếp tục vào lúc 9 giờ 20 phút, ngày 01 tháng Chín năm 2009.” Woburn nói, “Chúng ta đang nói đến sự kiện tối ngày 30 tháng Tám. Trong lúc cậu ngủ, chúng tôi đã có cuộc trao đổi nhỏ với Scatlock. Hắn đã khai ra nhiều điều.”
Paul rõ ràng không hề tin và cảm thấy bị xúc phạm. Woburn nghĩ Daniel là đồ ngốc? Daniel có thể làm bất kỳ thứ gì, nhưng không bao giờ làm kẻ chỉ điểm. Carl đã nói về cảnh sát và những trò tâm lý bọn chúng hay chơi, “Đó là một phần trong nghiệp vụ của chúng, chúng sử dụng phương pháp đánh lạc hướng dựa trên cơ sở tâm lý để khiến cậu tin rằng chúng đang nói thật thay vì dối trá.” Ý nghĩa những lời của Woburn sẽ phụ thuộc vào phản ứng của cậu và cậu chỉ mở lời để cho bọn cớm thấy chiến thuật của chúng đã thất bại.
“Tôi không tin.”
“Được thôi.” Woburn nhún vai. Ông ta đang cầm một tấm ảnh. Trước khi Paul kịp quay sang hướng khác, cậu đã nhìn thấy cảnh tượng đã lặp đi lặp lại trong tâm trí cậu nhiều lần sau khi hai đứa bỏ trốn. Woburn chọc đầu bút chì vào phần tệ nhất trong bức ảnh. Paul cố dụi mắt, tấm ảnh vẫn ở đó. Cậu nắm tay lại và ấn mạnh vào tròng mắt, nhưng tấm ảnh chẳng những không biến mất mà còn khắc sâu hơn vào tâm trí cậu. “Có gì phải xấu hổ chứ”, Woburn nói, “cứ như lần đầu mày nhìn thấy nó vậy.”
Paul đang tự hỏi sao họ không nhắc đến tên người đàn ông đó, đồng thời cầu mong họ cứ tiếp tục không đụng đến cái tên đó như thế này. Ken Hillyard, Ken Hillyard, Ken Hillyard - cái tên đó đang quay mòng mòng trong đầu và cậu sợ nếu bất kỳ ai gọi to nó ra, thì nó sẽ như mật khẩu vậy, toàn bộ quyết tâm của cậu sẽ vỡ vụn. Cậu chăm chú nhìn xuống bàn. Lớp véc-ni trên mép nẹp gỗ đã tróc. Cậu cố cạy một mảng lên, nhưng những ngón tay tội lỗi khác đã miết nhẵn nó. Rob kéo ghế đến cạnh tường và tựa vào đó, đầu bên trái tì vào lớp thạch cao.
“Cái này có lẽ hơi khó xem”, Woburn nói vẻ hồ hởi, “chắc mày sẽ thích món này hơn.” Ông ta rút một bức ảnh khác từ hộp đen nhỏ. Paul phải mất mấy giây mới hiểu được mình đang quan sát cái gì. Khi nhận ra bộ phận định vị vệ tinh, cậu cảm thấy như toàn bộ lông tóc trên người đang dựng đứng lên. Trong bức ảnh thứ hai là con đường quê ngoằn ngoèo dẫn đến một ngôi làng mà sau này, ít nhất là ngay lúc này, sẽ trở thành tên của một vụ án đặc biệt nghiêm trọng.
“Một món đồ chơi đáng tiền.” Woburn mỉa mai, “Đó là loại xịn nhất đấy! Nó sẽ ghi lại hết dù mày có đi bất kỳ đâu. Dấu vết để lại ngay trên áo mày, tất nhiên rồi.” Bức hình thứ ba cho thấy hai đứa vào làng lúc 11 giờ 20 tối, hai tiếng trước khi chuyện đó xảy ra. Tim Paul đập dữ dội khi cậu cố gắng đoán xem tất cả những chuyện này có ý nghĩa gì. “Nhìn đi! Đây này! Bọn tao biết cả hai đứa mày đều ở đó. Một trong hai đứa đã gây chuyện. Tao biết đấy là ai. Mày cũng biết. Cô ấy cũng biết.” Ông ta hất đầu về phía Christine. Cô ta vẫn giữ nguyên vẻ mặt khó hiểu như vậy, đôi mắt buồn, cười mỉm. “Đến cả những bộ lạc tiền sử vùng Amazon chưa được phát hiện ra cũng biết. Ở đây không có giả định gì hết, vấn đề là khi nào?” Paul lắc đầu, cảm thấy bộ não mình đang va “boong boong” vào vách hộp sọ. Cậu cần phải suy nghĩ, thật nhanh, nhưng Woburn tiếp tục nói, “Đây là những điều sẽ xảy ra nếu mày từ chối nói chuyện với tao. Trường hợp nhẹ nhất mày sẽ bị buộc tội đồng lõa và bao che tội phạm. Còn trường hợp xấu nhất, Scatlock đổ tội cho mày, tất cả đống hỗn độn này sẽ được đưa ra trước tòa, lời khai của mày ngược với hắn và tất cả chúng ta đều biết mày sẽ bị buộc một tội mà mày không làm.”
Christine chồm tới trước như để tiết lộ một điều bí mật, “Chúng tôi biết đó là Daniel. Tất nhiên chúng tôi biết. Tôi nghĩ cậu không dính quá sâu vào vụ này, đúng không? Tôi không trách cậu vì đã im lặng. Nhưng cậu chắc chắn đã ở đó và đó là chứng cứ duy nhất chúng tôi có được trước khi tiếp tục điều tra sâu hơn và chắc chắn khi đó sẽ còn tìm được nhiều thứ hơn nữa. Nhìn tôi đi, tôi biết cậu sợ hắn ta.” Trông Paul như người đang bị một cục đá to tướng vướng nơi cổ họng và khuôn mặt của Christine bắt đầu nhòa đi. Nếu cậu nháy mắt chỉ một lần thôi cậu sẽ gặp rắc rối ngay lập tức: sự thông cảm của cô ta không bù đắp được sự khinh thường của Woburn. “Tôi biết cậu đang sợ những gì hắn sẽ gây ra cho cậu. Nhưng đó chính là mong muốn của tôi: cậu càng nói với chúng tôi chi tiết những gì Daniel đã làm, lời buộc tội lên hắn sẽ càng mạnh mẽ và hắn sẽ phải ngồi tù lâu hơn.”
“Cô thì biết gì về những chuyện sẽ xảy ra nếu tôi làm như vậy?” Cậu đột ngột nói, “Cô không biết gì về cậu ta.” Chỉ đến khi thấy Rob ngồi thẳng người lại trên ghế, Paul mới nhận ra cậu vừa chính thức thừa nhận mình có tội.
“Ngược lại, tao biết rõ Daniel Scatlock là người như thế nào” Woburn nói, “Tao đã theo dõi ông già nó từ hồi còn là lính mới. Hồ sơ thanh thiếu niên của thằng oắt con khi đó đã dày cả xấp. Tao đã đợi từ lâu ngày nó đến tuổi trưởng thành.”
Có phải bọn họ đang thực sự ra giá không, về một tương lai không có Daniel? Paul đã nghĩ rằng đó có thể là kết quả của những lần cầu nguyện, nhưng giờ vẫn chẳng có gì chắc chắn. Cậu muốn trốn thoát, nhưng không phải theo cách này, nhờ mạng sống của một người và phải hy sinh tự do một người khác. Dù cậu đã lập sẵn kế hoạch đời mình, nhưng giờ lại thấy bối rối khi không biết phải đối mặt thế nào với cuộc sống không có Daniel, sao có thể...
Tiếng động duy nhất trong phòng giam là tiếng lách cách đều đặn của máy ghi băng và tiếng thở rít lên từng hồi của Rob.
“Tôi cần được bảo vệ, như trong Safe house chẳng hạn.” Paul nói như thể cậu mới nhảy xuống từ bậc cao nhất ở bể bơi : mới đầu không thật quyết tâm, rồi vài giây sau khi nhún chân trên mép ván, nước đã lao đến đâm sầm vào người.
“Safe house?” Woburn hừ giọng. “Mày biết nó đắt đỏ thế nào không? Chỉ dành cho những vụ án đặc biệt nghiêm trọng.”
“Nghiêm trọng đến mức nào?” Paul vặn lại.
“Ý thanh tra Woburn là một căn nhà an toàn sẽ tốn rất nhiều công sức và chúng dành cho những đối tượng và gia đình không có khả năng tự vệ, những đối tượng có thể gặp nhiều nguy hiểm nơi công cộng.”
Christine giải thích, “Tôi sợ rằng CPS sẽ không xem vụ của cậu là một vụ án đặc biệt nghiêm trọng, hay coi cậu là đối tượng gặp nguy hiểm đặc biệt đâu. Ra làm chứng chống lại bạn bè là chuyện bình thường. Nhưng chúng tôi có thể đáp ứng cho cậu theo chương trình bảo vệ nhân chứng trong chừng mực nào đó và...” Sau đó là sự im lặng khi cô ta đang cố ngó nghiêng tìm lời lẽ phù hợp. Khi tiếp tục, giọng cô ta trở nên lào phào, “Tôi nghĩ đã đến giờ uống trà.”
“Cái gì?” Woburn gần như hét lên.
“Buổi thẩm vấn tạm dừng lúc 9 giờ 31.” Christine nói và ấn nút tạm dừng.
Woburn lườm cô ta nhưng không tranh cãi gì thêm. Paul đột ngột hiểu ra chính cô ta mới là sếp của Woburn. Nếu là Daniel thì cậu ta đã nhận ra ngay từ đầu rồi. Hai thanh tra cùng đứng dậy và rời khỏi phòng. Giọng nói của họ, sự thô lỗ của ông ta, sự mềm mỏng của Christine, tất cả đều mờ nhạt khi họ rời đi. Viên cảnh sát áp giải cậu từ phòng giam quay lại đứng đợi ngoài cửa.
Rob thả lỏng người, cúi gằm xuống, giống tư thế ngồi quen thuộc của mấy người vô gia cư ở ghế đá công viên. “Hừm, mọi thứ có vẻ khác thường đây.” Ông ta lẩm bẩm, “Đến lúc nghỉ ngơi làm điếu thuốc rồi.”
Paul ngồi một mình với viên cảnh sát, quan sát máy ghi băng cối, hai cuộn băng, một bên dán nhãn da cam, một bên màu trắng, đang chuyển động chậm chạp theo quán tính trước khi dừng hẳn như thể đang thư giãn. Woburn và Christine trở lại sau năm phút hay một giờ gì đó, Paul không chắc nữa, họ mang trà cho cả năm người. Trà được rót vào cốc nhựa, mỗi cốc chồng thêm một cái nữa để tránh bỏng tay. Cho đến ngày hôm qua, cậu mới lần đầu tiên uống trà trong cốc dùng một lần. Kể cả ở chỗ Daniel, trà vẫn được rót vào cốc tử tế. Lúc đầu mùi nhựa hơi khó chịu, nhưng khi đã quen thì mùi vị cũng không tệ lắm. Người pha ấm trà này đã nêm thật vừa đường. Cậu đoán rằng họ đang đợi Rob quay lại, rồi mới bật máy ghi âm. Christine nói trước.
“Chúng ta sẽ tìm một cách khác. Giờ cậu cũng dính máu rồi, ẩn dụ thôi, nhưng tôi nghĩ rằng chúng ta, ừm, nếu chúng ta dàn dựng lại vụ này, để cậu là nhân chứng thì có thể buộc tội Daniel mà không liên quan gì đến cậu.”
“Ý cô là sao?” Paul hỏi. Nhớ lời Carl luôn nói, không tồn tại thứ gọi là vé-ra-tù-miễn-phí.
“Tôi sẽ trao đổi với một người bạn cũ đang điều hành các dự án cộng đồng. Trước đây làm cùng với tôi, cô ấy làm các dự án thanh thiếu niên, giúp đỡ các bị can trẻ tuổi và, ừm... những người không có khả năng tự vệ.” Trong lòng Paul nảy ra ý phản đối trước từ “bị can”, bất chấp quá khứ của mình, nhưng lại chẳng tỏ vẻ gì với từ “bị tổn thương”. Cậu cảm giác mình như một con cua không mai. “Cô ấy sẽ sắp xếp cho cậu một công việc, một nơi để sống, tất nhiên không phải là một safe house, nhưng hiện cô ấy đang làm việc tận Warwickshire, đủ xa để cậu có một khởi đầu mới. Một công việc liên quan đến vườn tược, tôi nghĩ vậy. Có lẽ hơi vất vả một chút, nhưng nó sẽ tách cậu khỏi Daniel.”
Paul gần như bật thành tiếng rằng cậu sẵn sàng hạnh phúc mà “hót phân” cả đời nếu có thể thoát khỏi đống rắc rối này và tránh xa Daniel. Một phần nào đó trong cậu như rời khỏi cơ thể và đang lượn lờ quanh phòng, như thể minh họa cho cậu thấy sự tự do trong tầm với. Nhưng cậu cần chắc chắn hiểu rõ những gì họ đang nói. Cậu đã gặp quá nhiều chuyện không rõ ràng, cậu cần họ nói toạc ra mọi thứ.
“Nhưng với một điều kiện...”
“Cậu nói cho chúng tôi chính xác Daniel đã làm gì.”
“Thế còn vai trò của tôi trong vụ đó?”
“Vai trò nào? Cậu là nhân chứng.” Woburn nói.
“Nhưng tôi...”, rồi cậu hiểu ra. Christine ngồi im lặng trong khi Woburn cố gắng kìm chế bản thân dưới vẻ mặt bình tĩnh. Christine đặt tay lên bàn, những ngón tay chỉ cách Paul vài inch, nó khiến cậu phải vật lộn với ham muốn nắm tay cô ta ngay lập tức.
“Vậy cậu nghĩ sao, Paul?”