Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Tháng Sáu năm 2002

Vào buổi sáng ngày mình chết, Liam Seaforth đã quan hệ tình dục với vợ. Quan hệ tình dục là thuật ngữ chính thức của “chịch”, lớp Paul mới làm thí nghiệm đó trong một buổi thực nghiệm khoa học đặc biệt vào tuần trước. Cậu đã phải vật lộn kết hợp những mô tả sinh học khô khan từ sách giáo khoa với những hình ảnh mà cậu nhìn thấy trên laptop của bố Jake, chứ đừng nói đến những tiếng cười khúc khích và rên rỉ từ phòng ngủ của bố mẹ. Bố đánh răng trước, sau đó hát bài hát của “họ” khi tắm, bài gì mà có câu “làm điều gì đó cho tôi” với “treo trên một sợi dây”. Mẹ thì ở lì trong phòng ngủ đóng kín cửa.

Paul xem truyền hình và ăn món ngũ cốc lúc 8 giờ 30. Trái tim cậu nhảy cẫng lên khi nghe tiếng bước chân của bố xuống cầu thang, nhưng ngay lập tức lại chùng xuống khi thấy ông mặc bộ áo liền quần màu xanh, điều đó có nghĩa là ông sẽ làm việc trong nhà kho.

“Buổi sáng tốt lành, Pablo!” Ông nói và hôn lên đầu Paul, rồi đặt ấm đun dưới vòi nước. Pablo là tên tiếng Tây Ban Nha của Paul. Mẹ luôn nói rằng, lý do họ đặt tên Paul vì không thể rút ngắn được cái tên này, và giờ đây bố đang chế giễu nó bằng cách thêm vào đó một âm tiết. Bố nói cậu thực sự đã được đặt tên theo Paul Weller, nhưng đây là một bí mật.

“Bố vẫn đang làm mấy cái kệ đó à?” Paul hỏi. Bố cậu không thích đọc bất cứ thứ gì ngoài các ghi chú trên tay áo, từ lâu ông luôn băn khoăn về sự hứng thú đối với sách của con mình. “Nó hẳn là di truyền từ em”, ông nói với Natalie, “như thể đó là một căn bệnh di truyền vậy.” Ai cũng bảo đống sách vở vứt đầy sàn phòng ngủ của cậu giống như hậu quả của một cuộc thí nghiệm lật đổ những quân cờ domino, là không chấp nhận được. Vì thế, bố cậu đã thiết kế và đang lắp ráp một hệ thống kệ phù hợp với các góc tường trong phòng của Paul.

“Chắc chắn rồi, Pablo.” Bố cậu nói. “Bố đã chuẩn bị xong xuôi. Bí quyết là gì nào?”

“Đo hai lần, cắt một lần.” Paul nói. “Con có thể giúp bố không?”

Cậu biết bố sẽ nói, “Sức khỏe và an toàn không cho phép con làm việc ấy.” Đó là phản ứng bình thường của ông đối với những yêu cầu kiểu này. Thật không công bằng và trịnh thượng! Lần cuối cùng cậu nhìn thấy là khi tất cả các dụng cụ của bố đã xếp sẵn trên tường thành hàng gọn gàng và ngăn nắp như một cửa hàng thực thụ, có đầy đủ những dụng cụ đắc lực. Nhưng Paul không đòi hỏi bố phải cho mình sử dụng cưa máy, cậu chỉ muốn được ở đó, giúp vài việc lặt vặt như vặn vài con ốc chẳng hạn. Đôi khi Paul nghĩ, bố cậu cư xử như thể không muốn cho bất kỳ ai làm cùng mình trong nhà kho. “Bố thấy không có lý do nào để từ chối cả”, lần này bố cậu nói khác, “dù sao con cũng sắp mười một tuổi rồi.”

“Bố nói nghiêm túc chứ?” Paul không thể tin được vận may của mình.

“Tuy nhiên, con chưa nên đụng đến các món đồ vội. Bố sẽ giới thiệu với con lý thuyết trước khi bắt đầu thực hành.”

Cả hai uống trà bên ngoài. Trên đầu họ, hai máy bay bay chéo nhau tạo nên một dấu X trên bầu trời xanh không một gợn mây. Paul nổi giận với dự đoán của chính mình. Cho đến giờ, lần gần nhất cậu giúp đỡ bố, chỉ là chuyển một đoạn ống màu vàng luồn lách như một con rắn cho nước chảy qua.

Bố mở khóa nhà kho. “Bố phải vứt mấy thứ này đi.” Ông nói và chỉ về mấy tấm kính lởm chởm, đó là tất cả những gì còn sót lại từ nhà vườn cũ của gia đình. Chúng được đặt dựa vào tường nhà kho thành một chồng dày đặc màu xanh lá cây. Ông chỉ cho Paul cách nối dài dây và kéo dây qua cửa sổ nhà bếp để họ có thể chạy các thiết bị bằng nguồn điện từ khu nhà. “Dù con định làm gì thì cũng phải nhớ đừng rút phích cắm lò vi sóng, mẹ sẽ nổi điên đấy.” Bố chỉ cho cậu ánh sáng màu đỏ nghĩa là nguồn điện sẽ tự động ngắt nếu xảy ra hiện tượng chập điện. “Nếu chuyện đó xảy ra, con phải nói ngay.” Paul không hiểu rõ chập điện là thế nào nhưng cậu cảm thấy thật thú vị. Nó khiến cậu nghĩ đến tập thể hình và nâng tạ. Cậu lấy ra một cuộn dây điện màu cam và kéo nó ra khắp khu vườn. Có một số đoạn hơi lòng thòng do ông ước lượng sai khoảng cách giữa ngôi nhà và nhà kho, vì vậy cậu cuốn đoạn đó lại và đặt ngay cửa, hầu như không dám chớp mắt vì chỉ sợ ánh sáng đỏ sẽ nháy lên trong giây lát và cậu sẽ bỏ lỡ nó.

“Quy tắc vàng là gì?” Bố hỏi trước khi bắt đầu.

“Quan sát nhưng không chạm vào.” Paul nói. Cậu ngồi bắt tréo chân trên bàn patio, vị trí đó có chiều cao hoàn hảo để quan sát. Bố có một thước dây thép sẽ lập tức cuộn vào vỏ của nó nếu không nhanh chóng khóa lại ngay khi lấy được số đo; ông làm việc đó như một chuyên gia. Khi cưa điện bật lên, cậu không thể nghe được suy nghĩ của chính mình và cơn mưa bụi bay xung quanh bố, cuối cùng lắng xuống, ông hiện ra trong tư thế quen thuộc, người cúi xuống bàn làm việc, làm động tác hàm dưới đang nhai nhai môi trên. Ông ngước lên, nháy mắt, giả vờ ngã một cú vụng về khiến Paul cười khúc khích. Sau đó, ông trượt chân thật.

Trong những giây sau đó, tất cả các giác quan như tạm thời bỏ rơi Paul. Cứ như thể một người nào đó đã vặn nhỏ lại toàn bộ âm thanh trên thế giới. Bố nghiêng về phía trước, đánh rơi cưa, tay vẫy điên cuồng tìm kiếm thứ gì đó để bám vào. Ông trượt khỏi bàn làm việc và chuyển động đó làm bật ra lớp kính trên cùng đang dựa vào cửa sổ, chầm chậm văng ra khỏi tường khi ông ngã xuống. Các mảnh vỡ lởm chởm cắm vào cổ ông. Máu chảy qua vết cắt đầu tiên chậm chạp và từ tốn, sau đó chảy nhanh hơn và mạnh hơn nữa cho đến khi phun thành dòng. Dường như máu không muốn ở lại nữa, như thể nó đã chu du vòng quanh cơ thể bố trong nhiều năm, bị mắc kẹt trong tĩnh mạch và bây giờ có cơ hội tìm kiếm tự do. Paul ngồi ngây ra trên bàn, như thể đây là một hòn đảo và bãi cỏ là mặt biển đầy cá mập; cậu tê dại nhìn trong nỗi kinh hoàng khi tất cả động tác hoảng loạn của bố dần thay thế bằng một loạt các cơn co giật nhỏ. Sợi dây buộc gọn gàng cuộn ở cửa nhà kho đã bắt đầu trông giống như mì spaghetti sốt cà. Chỉ khi “dòng sông máu” ấy bắt đầu chảy về phía mình, Paul mới nhảy dựng lên khỏi chỗ ngồi, xuống khỏi bàn và chạy trở lại nhà. Cậu nhìn thấy bóng của mình phản chiếu trên cửa kính khi chạy qua vườn: quần jean, áo thun, vẻ mặt. Môi cậu mấp máy từ “mẹ” nhưng không một âm thanh nào được phát ra, như thể chính cậu mới là người bị cứa cổ.

Liam được mặc bộ Ben Sherman yêu thích của mình, bộ ông đã mặc trong lễ cưới. Một lá cờ được quấn quanh quan tài. Bài hát chết tiệt của Paul Weller cất lên khi tấm vải phủ trùm lấy quan tài, còn tro của ông được rải ở cửa sông Thames, dưới bóng cây cầu treo ông đã góp tay xây dựng. Phải đến hai tuần sau tang lễ, Paul mới lấy lại giọng. Cậu vẫn được nghỉ học nhưng vì cả bà nội và bà ngoại đã về rồi nên cậu thà chết chứ không chịu về nhà vì muốn tránh mặt mẹ. Mẹ bật ti vi suốt ngày, đêm cũng ngủ trên sofa trước màn hình. Bà không thể chịu nổi sự im lặng và nói rằng mình không phải suy nghĩ khi ti vi đang bật. Mặt ti vi quá nóng để chạm vào nhưng Paul vẫn giữ ngón tay trên đó, sợ rằng nó sẽ phát nổ. Bố sẽ không bao giờ để chuyện này xảy ra. Ông luôn rút ổ cắm vào ban đêm.

Cậu nghe thấy tiếng hét khi mẹ cậu đang ở trong nhà tắm và ti vi đang chiếu đoạn quảng cáo xen giữa hai chương trình GMTVThis Morning. Đó là tiếng kêu chói tai do sốc và kinh hoàng tột cùng, hoàn toàn khác với những lúc bà khóc thầm, ngày nào cũng xảy ra từ sau vụ tai nạn. Cậu chạy hai bước một lên cầu thang và mở toang cánh cửa mà không gõ. Mẹ đang ngồi trên nền nhà vệ sinh. Trong tay bà là đống giấy vệ sinh lộn xộn toàn máu. Paul cũng bắt đầu la hét, bằng một giọng còn to và cao hơn, cầu xin mẹ đừng chết. Bà lóng ngóng với chiếc quần bò và đống giấy, rồi hét vào mặt cậu, đuổi cậu đi, nhưng cậu không nhấc nổi chân. Chuyện kết thúc bằng một cái tát, sau đó cậu chạy về phòng mình. Cậu cố nhắm mắt thật chặt, nhưng thứ màu đỏ đó không biến mất.

Một lúc sau, bà đến ngồi bên đầu giường cậu. Bà mặc bộ quần áo khác. “Mẹ xin lỗi, con yêu! Mẹ không nên hét lên như thế, thật không công bằng với con. Mẹ đã nghĩ rằng mình có thai. Mẹ đã từng nghĩ thế, nhưng giờ thì không. Con hiểu những chuyện này chứ, đúng không?” Cậu biết, cậu phải biết vì ở lớp cậu đã tìm hiểu về kinh nguyệt và tất cả những thứ khác về giới tính trước khi học đến những bài về quan hệ tình dục. Nhưng khi nhìn thấy máu, thứ màu kinh khủng đó, đã xóa đi mọi thứ khỏi tâm trí cậu trừ những ký ức kinh hoàng về bố. “Chỉ là... nếu mẹ có em bé... cả hai chúng ta đều rất khao khát và đó sẽ là chỗ dựa để nhớ về bố con...”

Paul ghen tị với người em chưa từng sinh ra này.

Nó sẽ không bao giờ biết về cha, dễ chịu hơn nhiều so với nỗi đau đến từ ký ức và nhung nhớ. Bà kéo cậu vào lòng. Lúc đầu cậu chống cự lại, sau mới chịu ngồi yên trong lòng mẹ. Dù cậu vẫn còn nhỏ và nhẹ, nhưng cậu đã biết đặt đầu ngón chân của mình trên sàn nhà để giảm bớt trọng lượng. Cậu ước mình có thể trở lại thành em bé. “Mẹ vẫn còn có con.” Cậu nói và tự hỏi mình có thể làm được gì để bù đắp cho mẹ.

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.