Những con đường trở nên nguy hiểm hơn khi tuyết đóng thành các lớp băng trơn trượt. Các bà lão ở West Sussex đều không đi ra ngoài. Paul đang nghĩ tới việc ý kiến với chính quyền rằng những kênh truyền hình tâm linh đang được sử dụng như những công cụ tra tấn không bạo lực đối với các nghi can khủng bố. Bà Ball đang mê mẩn xem một gã trung niên đội chiếc mũ vàng huỳnh quang lần mò ngón tay trên bia mộ với đôi mắt nhắm nghiền, rõ ràng là đang giao tiếp với linh hồn của người đã khuất. Cậu nghĩ về phần mộ của bố mình, một tấm bia hồng nhạt gắn trên bức tường đầy rẫy những cái tương tự. Cậu cố không nghĩ tới cái của Ken Hillyard, nhưng tò mò nơi Adam Glasslake có thể được chôn cất thì không sao.
Paul đã từng nói mình sẽ không động đến quá khứ của Louisa, nhưng có lẽ sẽ tốt hơn cho cô nếu được nhìn thấy ngôi mộ. Cậu nghĩ lại về buổi tư vấn an táng nhà trường đã làm cho cậu sau khi bố mất. Tư vấn viên thực sự rất quan tâm đến mấy phiến đá, băng ghế, huân bài và cây cối. Bà nói rằng nếu không có những thực thể đại diện cho người cậu yêu thì cậu sẽ không bao giờ thực sự kết thúc được quá trình đau buồn - điều mà vài người thậm chí chẳng thể bắt đầu. Nếu như Paul có thể tìm được phần mộ của Adam Glasslake thì sao? Cậu sẽ cùng cô đến đó, không phiền hà gì. Cậu cho rằng nếu trước đây chưa có ai đến bắt cô, thì bây giờ cũng vậy. Thứ cô cần là đối diện với sự ra đi của anh ta và vượt qua nó.
Paul mở laptop ra. Nếu Adam bị giết ở thời nay, cái chết của anh ta sẽ được đăng tải theo cả triệu cách khác nhau, từ giấy báo tử của tòa án, các bài điều tra trên báo lá cải đến những trang Facebook tưởng nhớ anh. Cậu không biết chính xác thì Louisa bước sang tuổi mười tám vào năm nào nhưng chắc chắn rằng Internet bấy giờ vẫn ở thuở sơ khai, dựa trên sự miễn cưỡng của cô trong việc làm quen với nó. Có lẽ hồi đó họ vẫn quen dùng kết nối kiểu quay số và chỉ sử dụng mạng để gửi thư điện tử. Bà Ball ngước lên, Paul che màn hình để bà không nhìn thấy mặc dù những tìm kiếm của cậu mới chỉ dừng lại ở vài thông tin khác nhau về một nhà nhập khẩu quần áo từ Arizona. Cậu gõ lại tên trong dấu ngoặc kép và thử lại.
Lướt qua ba trang kết quả toàn những thứ nhảm nhí như các trang bán và phân phối thời trang nữ; khi đang dần tin rằng bản thân đang phí phạm thì giờ thì cậu bắt gặp một trang âm nhạc có từ khóa Những bài nhạc của Adam Glasslake. Vào trang web đó, cậu phải tìm kiếm lại từ đầu. Trang web thuộc về một nhóm nhạc có tên Springhead và có thiết kế xấu tệ, với những con chữ đen được đặt lên trên các bức ảnh tối màu. Những bức ảnh mờ và quá lố cho thấy hai khuôn mặt xanh xao, không rõ nét, có thể có ở bất cứ độ tuổi hay giới tính nào. Dòng nhạc của nhóm cũng tương tự: âm nhạc điện tử chú trọng vào tông nhạc và không khí biểu diễn. Đây không phải thể loại của Paul và cậu cũng không thể mường tượng ra nó có thể là loại Louisa sẽ nghe. Paul nhấp vào tất cả các đường dẫn và không tìm được gì cho đến khi cậu vào mục lưu trữ. Một tiêu đề nổi lên: Trở lại ngày xưa! Ban nhạc đầu tiên của chúng ta, Glasslake. Lời Adam Glasslake, nhạc Ciaran Richards.
Phát hiện này đưa cậu đến một bức ảnh khác, được chụp trên sân khấu. Bức ảnh có chất lượng thật kinh khủng, rõ ràng là bản scan của một bản phô tô. Dáng đứng đó chắc chắn là Adam; gần như không thể đọc ra bất kỳ đặc điểm gì của anh ta, mái tóc và đôi mắt tối màu có thể là bất kỳ màu gì ở ngoài đời. Bài hát được phát có tên Chapter and Verse. Ở trang này, âm nhạc hoàn toàn khác, yếu kém và khó hiểu, chất lượng bản thu thấp không thể che giấu được chất giọng thật. Âm thanh này còn gợi nhớ hơn bất cứ bức ảnh nào. Lần đầu tiên sự vĩ đại của những điều Adam làm tác động đến Paul: cậu đang nghe giọng của một người chết. Trong cậu bùng lên cơn giận dành cho kẻ đã khiến Louisa thất vọng cùng cực và cả một điều gì đó khác nữa, một nhu cầu tìm ra tất cả những điều cậu có thể tìm về cuộc sống của Adam cũng như cái chết của anh ta. Sự tò mò trong cậu chuyển từ bị động thành điên cuồng chỉ sau bốn khuông nhạc. Cậu phải biết tất cả mọi thứ.
“Ta hỏi lần cuối, cháu có tắt cái thứ nhạc đấy đi không?” Bà Ball kêu lên, mặc dù trước giờ cậu chưa bao giờ mở nhạc bằng laptop và đó cũng là lần đầu bà Ball hỏi. Paul tháo dây sạc điện và mang máy tính lên tầng, cố gắng khiến bản thân thoải mái hết sức có thể trên chiếc giường của mẹ cậu và Troy.
Trên trang liên hệ có để một bảng tin nhắn. Paul đăng một tin, viết rằng cậu muốn tìm gặp bất kỳ ai đã từng quen biết Adam Glasslake. Trước khi cậu kịp nghĩ xem mình mong chờ một lời đáp như thế nào thì nhận được tin nhắn trả lời.
“Tôi rất quan tâm. Hãy gọi cho tôi!” Người kia viết và đính kèm số di động. Paul hiểu rằng nếu cậu lưỡng lự dù chỉ một chút thôi cậu sẽ chẳng bao giờ thực sự làm việc đó. Cậu tìm cách ẩn số điện thoại của mình rồi bấm máy. Từ sau cuộc gọi của Carl Scatlock, cậu không muốn rủi ro thêm lần nữa.
“Ben nghe đây”, đầu bên kia trả lời.
“Xin chào. Tôi là Paul, đến từ... trên mạng”, Paul nói, ngay lập tức hối hận việc nói ra tên mình và không biết nên nói gì tiếp. Lẽ ra cậu nên chờ vài phút, ghi ra vài điều cần nói, nghĩ ra chiến lược nào đó. Ánh mắt bối rối của cậu dừng lại ở bức ảnh thời đi học của Troy với mái tóc bát úp và chiếc cà vạt nhỏ. “Tôi là bạn học cùng trường của Adam, tôi đang cố tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra sau khi anh ta rời đi.”
“Trường nào cơ? Hầu như tất cả các trường đều đuổi học anh ta.” Ben nói. Nhưng trước khi Paul kịp nghĩ ra một câu trả lời thì có một tiếng ồn không rõ ở đầu bên kia và Ben nói, “Đặt nó xuống, Grace. Grace! GRACE!” Và một đứa bé bắt đầu khóc. Điện thoại được đặt xuống và Paul có thể nghe thấy tiếng hét, “Angie, em có thể trông con không?” Vài điều nữa diễn ra và một giọng phụ nữ vang lên với lời khiển trách nhẹ nhàng.
“Xin lỗi. Bây giờ tôi sẽ tập trung. Đó là cái tên mà đã lâu rồi tôi chưa được nghe nhắc đến, phải, bao lâu nhỉ, hai mươi năm? Tôi gần như cho rằng anh ta đã chết.” Ben cười, vậy là anh ta không biết. “Bọn tôi cãi nhau một trận, và rồi chẳng bao giờ gặp lại anh ta nữa. Thế anh muốn tìm anh ta làm gì?”
Paul cố cầm lòng không kể ra sự thật. Dù sao đi nữa, chẳng ai tự nhiên gọi điện cho người lạ để rồi nói với họ rằng người bạn cũ của họ đã chết, và nhất là khi bạn gái mình là kẻ sát nhân giấu mặt. Một ý tưởng bật ra đúng lúc này:
“Tôi đang định tổ chức một buổi họp lớp, tôi...”
“Chờ chút, nhưng tại sao anh lại hỏi về Adam Glasslake?”
“Cái gì cơ?”
“Adam Glasslake đâu phải tên thật của anh ta đâu, đúng không? Đó chỉ là nghệ danh thôi, là cái tên anh ta lấy khi mới đến London. Anh ta thấy nó trên bia mộ nào đó ở nhà thờ của cha anh ta. Ở trường học, anh ta hẳn dùng tên thật Alan Murray.”
“Tôi, à...” Paul lắp bắp.
“Thực ra anh muốn gì?” Ben đột nhiên cảm thấy nghi ngờ.
“Cảm ơn rất nhiều vì sự giúp đỡ của anh, thực sự rất có ích, tôi sẽ cho anh biết nếu tôi tìm được anh ta.” Paul nói rồi cúp máy, tim đập thình thịch trong rông ngực.
Từ khóa Alan Murray cho ra cả triệu kết quả. Cậu lọc kết quả tìm kiếm của mình bằng cách ghép cái tên với các từ khóa “chết”, “đám tang”, “cáo phó”, “bị giết” và cuối cùng, sau một hồi lưỡng lự, “bị sát hại”. Nếu số người mang tên Alan Murray còn sống khiến cậu bất ngờ thì số lượng đã mất còn choáng váng hơn nhiều. Trong nửa ngày cậu đã tìm được rất nhiều cáo phó của những người tên Alan Murray, trung niên, thanh niên, trẻ con, người tốt, kẻ xấu, người lãnh cảm, đột quỵ, đau tim và sau cùng là hai vụ sát hại - tuy nhiên một vụ vào năm 2001 và vụ còn lại vào 2006, đều không khớp với thời điểm của Louisa và cả hai vụ đều xảy ra ở ngoài London.
Cậu tìm được vài trang mạng cho phép đọc một phần trích dẫn từ các báo cáo và chỉ có thể đọc hết phần còn lại nếu cậu trả tiền. Tiếp tục tìm kiếm đưa cậu đến một trang web nơi cậu có thể sử dụng thẻ tín dụng để mua được một khoảng thời gian trong đó cậu xem qua tất cả các lưu trữ từ mọi tờ báo viết bằng tiếng Anh. Cậu rút trong ví ra tấm thẻ tín dụng do hiệp hội nhà ở cấp mà cậu chưa từng được sử dụng lần nào, mua cho mình hai tiếng truy cập. Ba thập kỷ ngành báo in nước Anh nhanh chóng trở nên dễ dàng tiếp cận chỉ bằng những cú kích chuột. Paul thấy phấn khích, cậu chưa từng biết đến sự tồn tại của những trang web như thế này. Cậu kỳ vọng sẽ tìm được các bức ảnh chụp lại những trang báo in nhưng trang web chỉ có các tin vắn được viết bằng phông đơn giản, giống như những bức thư điện tử thô. Điều này khiến cho việc tập trung khó khăn hơn rất nhiều và cậu sớm đuối sức, hoàn toàn lạc lối. Cậu cảm thấy mình như một vị thanh tra hay một thám tử tư, như thể cậu được cấp cho hộ chiếu thông hành vào thế giới ngầm của tin tức tình báo. Nỗi hưng phấn sớm trở thành áp lực khi thời gian còn lại trên chiếc đồng hồ ở góc màn hình giảm dần và cậu vẫn chẳng tìm ra được bài báo nào về cái chết của Alan Murray. Cậu tự cho phép bản thân nghi ngờ một chút rằng liệu Louisa có kể sự thật, hay tất cả được dựng lên như một trò đùa hay một bài kiểm tra sự trung thành của cậu.
Cả mắt và miệng cậu đều khô khốc. Nhanh hết mức có thể, cậu đi xuống tầng dưới, làm cho mình một tách trà. Cậu nhìn xung quanh gian bếp nhỏ và nhận ra rằng ít nhất chỗ này là một thiên đường với người sợ máu; con dao duy nhất ở đây là một chiếc dao cắt bánh mì cũ kỹ đã cùn. Trong lúc chờ nước sôi, cậu cố nhớ lại chính xác cuộc nói chuyện của mình với Louisa. Chẳng phải cô đã kể cậu nghe nơi sự việc xảy ra sao? Một cái tên nào đó nảy ra trong đầu cậu, đâu đó liên quan đến Kelstice... Leamington, Conventry, Warwickshire... Warwick Gardens, chính là nó. Quay lại trên lầu, cậu nhập vào địa chỉ cùng với tên Alan Murray và có được một kết quả khả thi. Đột nhiên Paul cảm thấy khó thở, cứ như thể chính cậu vừa tự đuổi theo mục tiêu trên đôi chân của mình qua những con phố.
Bản báo cáo vừa xuất hiện được đăng tải ngày 19 tháng Mười năm 1989. Nếu như Louisa mười tám tuổi vào năm 1989 nghĩa là bây giờ cô ấy đã... Chúa ơi... cậu tạm gác những suy nghĩ này lại để xử lý sau. Phát hiện này hoàn toàn bị lu mờ bởi những gì bản báo cáo tiết lộ. Dù chỉ vẻn vẹn có vài dòng nhưng nó làm thay đổi tất cả mọi thứ.
Người đàn ông bí ẩn bị hôn mê.
Người đàn ông vô danh hôn mê đã ba tháng tại bệnh viện Thánh Mary trong một vụ đâm xe bỏ chạy ở Warwick Gardens hồi tháng Sáu đã được xác định danh tính là anh Alan Murray, hai mươi mốt tuổi, sống ở Haywards Heath, Đông Sussex. Anh Murray đã hồi phục lại ý thức vào tháng trước nhưng không nhớ được gì về vụ tai nạn; anh là con trai duy nhất của vị linh mục Anh giáo gây nhiều tranh cãi Reverend Radclyffe Murray đã mất đầu năm nay.
Anh Murray vẫn đang phục hồi từ chấn thương não nghiêm trọng và sẽ tiếp tục điều trị tại nhà với mẹ là bà Theresa Murray.
Louisa đã sống suốt hai mươi năm qua tin rằng mình là kẻ sát nhân, nhưng thực sự cô chưa hề giết Adam. Tất cả mọi thứ cô ấy nghĩ về bản thân mình đều là sai. Con tim cậu hân hoan với suy nghĩ có thể đem đến cho cô ấy một tin tuyệt vời như vậy. Nếu như mới đây cậu còn cảm thấy mình như một mật vụ ngầm thì bây giờ cậu lại thấy mình như một vị thánh, người có thể đem lại sự sống và xóa bỏ tội lỗi. Cậu sẽ nói trực tiếp với Louisa khi hai người gặp mặt lần tới, cậu rất mong nhìn thấy vẻ mặt cô lúc đó. Cậu phải chọn ngôn từ thật cẩn thận. Cậu chưa bao giờ được công bố một tin quan trọng như thế. Giả như Louisa có theo một tôn giáo nào đó thì tin của cậu hẳn sẽ mang lại sự cứu vớt thay vì sự đầy ải cho tâm hồn cô.
Với hai mươi phút tìm kiếm còn lại, Paul cố gắng tìm ra nơi ở hiện tại của Adam. Alan Murray hẳn là một cái tên phổ biến dựa theo những gì Paul vừa tìm hiểu, nhưng cả thế giới này chỉ có một Reverend Radclyffe Murray mà thôi, và có vẻ cũng chẳng phải người tử tế gì; ông đã dành những năm cuối đời truyền bá cật lực nhằm loại bỏ các tu sỹ đồng tính khỏi nhà thờ. Ông mất do bệnh tim vào tháng Năm năm 1989, chỉ vài tuần trước khi Adam bị đụng xe. Cậu thoáng tưởng tượng cảnh Louisa an ủi anh ta sau cái chết của người bố, một hình ảnh còn khó chịu hơn nhiều lần so với việc họ chung chăn gối. Các quan điểm gây tranh cãi của Radclyffe cũng không cản được hơn sáu trăm giáo dân đến dự lễ tưởng niệm được tổ chức bởi giám mục Thánh đường Chichester. Cáo phó đề cập đến sự ra đi của ông để lại góa phụ Theresa Murray bốn mươi sáu tuổi và đứa con trai duy nhất, Alan hai mươi mốt tuổi. Paul nhấp một ngụm trà, thấy nó đã nguội ngắt nên nhổ lại vào trong cốc. Cậu chuyển sự quan tâm sang bà Theresa Murray, sử dụng từ khóa bằng cách ghép tên bà và con trai bà với nhau. Mục lưu trữ hiển thị kết quả tìm kiếm theo dòng thời gian. Suốt phần còn lại của năm 1989 cũng như những năm đầu thập kỷ 90 không cho ra kết quả nào, tuy nhiên có một bài vào năm 1994 của tờ Brington Evening Argus.
Góa phụ của vị cha xứ tìm kiếm con trai.
Góa phụ của Reverend Radclyffe Murray, một linh mục gây nhiều tranh cãi mất năm 1989, đã được gửi vào viện dưỡng lão Roseberry sau một loạt các ca đột quỵ nhẹ. Theresa Murray, năm mươi mốt tuổi, được chẩn đoán nhồi máu cơ tim do sự mất tích của đứa con trai duy nhất Alan, hai mươi sáu tuổi. Con trai bà đã bị tổn thương não sau một vụ đâm xe bỏ trốn xảy ra vài ngày sau cái chết của người cha. Bất cứ ai có thông tin gì về Alan xin liên hệ ngay đến Cục Tìm kiếm Người mất tích.
Ở cuối bài báo, trong một dấu ngoặc vuông, là từ “hình ảnh”, có thể đoán rằng chỗ đó trong bản in gốc là ảnh của Adam.
Hồi đó anh ta trông thế nào, người đàn ông Louisa yêu đến mức muốn giết chết? Paul cố gắng tưởng tượng ra anh ta, như thể nếu cậu nghĩ đủ lâu thì bức hình ngả màu trên trang web của Ben sẽ tự nhiên trở nên sắc nét. Cậu cố gắng rũ bỏ suy nghĩ đó. Louisa đã kể rằng cô không giữ bất cứ bức hình nào sau sự kiện đó bởi vì đó là một việc quá khó khăn.
Quyền truy cập của cậu sắp hết, cậu tự gửi cho mình những văn bản liên quan. Rút cục cậu cũng có thời gian để sắp xếp những điều mình vừa tìm được. Chỉ hai mươi phút trước, Adam còn là một người chết, giờ đã sống lại; thông tin liên quan cuối cùng chỉ ra rằng anh ta vẫn còn sống nhưng đang mất tích. Một sự thật tuyệt vời hơn cả là thực tế Louisa không phải kẻ sát nhân.
Cậu vu vơ tìm thông tin về viện dưỡng lão Roseberry, Eastbourne, và gọi vào số liên hệ ở trang chủ của website trông chỉ chuyên nghiệp hơn một chút so với trang của Ben, với những đường viền hoa hồng đen trắng xấu tệ bao quanh. Cậu đoán rằng mẹ của Adam hẳn đã mất nên không kỳ vọng nhiều vào cuộc gọi này. Cậu nói dối mình là Dan Smith, cái tên tự động nảy ra trong đầu cậu; nói ra cái tên cấm kỵ khiến cậu cảm thấy bứt rứt, như thể chửi thề trong nhà thờ vậy. Người quản lý trả lời điện thoại nói rằng bà Theresa Murray là bệnh nhân lâu nhất của họ và rằng tuy rất yếu nhưng bà vẫn còn sống, mọi khách đến thăm đều được hoan nghênh.
Goring nằm ở Tây Sussex và Eastbourne ở Đông Sussex. Hai địa hạt này rất rộng lớn nhưng có tuyến đường nối giữa các thị trấn, men theo rìa của eo biển Manche. Paul nhìn ra bầu trời tối dần bên ngoài cửa sổ. Nếu tuyết ngừng rơi, cậu có thể đến đó vào giờ này ngày mai.