Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Tháng Chín năm 2009

Tất nhiên chàng trai đó thực ra không phải là anh, Louisa phải nhận ra ngay lập tức thay vì cứ quanh quẩn trong mơ tưởng tượng và mê tín. Sau lần đó, khi cô gặp lại cậu trong căng tin, cô đã sẵn sàng, cô đã bình tĩnh trở lại, để thấy rằng đây chỉ là hình bóng của anh, giống anh một cách kỳ lạ. Nhưng những khác biệt ngày càng trở nên rõ nét hơn, giống như một bức ảnh đang bị soi gần hơn, giống như một đôi mắt đang dần quen hơn với cường độ sáng tối thay đổi. Cậu cao to hơn Adam, xương gò má mảnh hơn và đôi mắt màu xanh lá cây, không phải màu xanh da trời. Nhưng mái tóc thì giống hệt, sợi nào ra sợi đấy, giống từng lọn xoăn và đôi môi thì không lệch đi đâu được, dù nụ cười có vẻ rụt rè và ngượng ngập, chứ không ngang tàng như khi Adam nhếch môi cười. Đôi mắt cô nhìn cậu như muốn ăn tươi nuốt sống. Đôi khi cô cảm thấy như vậy là quá sức chịu đựng, nhưng không thể tự mình quay đi.

Louisa mặc kệ bài nghiên cứu của mình khi cô mải dõi theo cậu gần khu vườn, đẩy một chiếc xe cút kít vào nơi cậu hay đến. Cô nhìn thấy những đường nét cơ thể cậu hằn lên qua lớp áo phông và quần jean, một hình tam giác ngược hoàn hảo, cặp đùi rắn chắc, bụng và lưng phẳng lì. Cô thấy cậu ở một mình, đang mò mẫm trong mảnh vườn mới được phát quang, cuốc đất và chọn ra vài hạt giống ngô đồng rải rác trên khu đất. Đó là một công việc chân tay, nhàm chán, chắc chắn do Ross giao cho, một công việc “kinh điển” cho người mới. Chừng một hay hai lần cô thấy cậu nhặt một hạt ngô đồng lên chỉ để thả nó xoay như chong chóng xuống đất. Rõ là cậu còn rất trẻ.

Cậu mười tám tuổi, đó là một trong những điều cô lượm lặt được từ các cuộc trò chuyện ở căng tin. Cô từng tin vào luân hồi và lần này ngày tháng có vẻ chuẩn: lần cuối cô gặp Adam đã hai mươi năm trước, một khoảng thời gian phù hợp cho một linh hồn lang thang tìm kiếm một thân xác mới, nhưng phải chừng một, hai tuần sau đó cô mới thấy sự khả dĩ tâm linh của khoảng thời gian có vẻ trùng hợp này. Cô đang trong nhà kính, lau kệ bằng thuốc diệt nấm hữu cơ, thì ý nghĩ Adam đã có con với một người phụ nữ khác ập đến. Nỗi đau của sự phản bội, trong tưởng tượng, cũng đau đớn như ngày đó. Xác định được chính xác ngày sinh của Paul sẽ làm rõ mọi chuyện. Nhưng cô tìm nó bằng cách nào đây? Demetra sẽ không để cô ngó qua tập hồ sơ xin việc ngay cả khi cô tìm được một lý do chính đáng. Demetra bảo vệ bí mật thông tin cá nhân hết sức quyết liệt.

Louisa bị giày vò bởi sự gần gũi với Paul và ý nghĩa của nó. Không có nghi lễ trừ tà nào để xua đuổi linh hồn sống này, không có thứ nước thánh nào dìm chết được linh hồn ấy. Nếu Paul là con trai của Adam, cậu ta đang làm gì ở đây? Và nếu không phải, cậu ta ở đây làm gì? Liệu có ai khác nữa nhảy ra từ quá khứ của cô để tấn công cô ở hiện tại không? Là người đó hay nhân chứng hay một người đã chết sẽ xuất hiện tiếp theo? Những thành viên khác trong ban nhạc có đến tìm cô không? Có phải tất cả bọn họ đều đang ủ mưu, rắp tâm chờ đến khi cô nghĩ mình đã an toàn? Các khả năng xoay mòng mòng trong đầu cô, các mối đe dọa hiện hữu và những điềm báo kinh hoàng. Giờ thì cô cũng không chắc cái nào đáng sợ hơn.

Quanh cô mỗi ngày đều có rất nhiều người nhưng ngay khi người cuối cùng rời khỏi khu đất thì sự cô đơn lại bao trùm lấy cô như một màn sương lạnh giá. Tối đến, cô sẽ ngồi trong văn phòng, nhìn chằm chằm vào khoảng không, tuyệt vọng chờ đợi một ai đó hiện hữu có thể ôm lấy cô và tâm sự. Cho đến giờ, người duy nhất có thể coi là gần gũi với cô là Miranda, dù một năm hai người chỉ gặp nhau chừng ba, bốn lần. Đã từng có thời gian, sáu hoặc bảy năm sau khi chuyện đó xảy ra, vào ngày sinh nhật con trai Miranda, cô đến nhà Miranda chơi để có cơ hội trò chuyện với chị gái. Sau bữa tiệc, bọn trẻ khiến cha mẹ chúng khản cả giọng, họ bắt một chiếc taxi trở về Kensington, còn Dev thì kiệt sức vì phải lo liệu mọi thứ, nên đã ngủ một mạch. Hai chị em ở lại trong bếp dọn dẹp bớt đống lộn xộn, nhưng rồi cả hai đã uống hết một chai rượu vang, họ còn tính mở thêm chai khác. Miranda một tay lóng ngóng cố lau sạch mặt bếp và cho bát vào máy rửa, tay kia đong đưa ly rượu.

“Có bao giờ chị ngồi yên một chỗ không?” Louisa hỏi. “Cuộc sống của chị nhìn thật vất vả!” .

“À, nhưng nó cũng xứng đáng.”Miranda nói. “Rồi một ngày, khi gặp một người đàn ông phù hợp, em sẽ nhận ra.” Louisa với lấy chai rượu khi chị gái mình tiếp tục nói, “Đã bao giờ em gặp ai đó khiến mình thực sự muốn kết hôn chưa?” Câu hỏi đưa ra hết sức tự nhiên nhưng với cô, câu trả lời lại đầy chi tiết và nặng nề, đang gầm lên từ hư không. Cô chuẩn bị trả lời, đã lấy một hơi dài rồi, nhưng đột nhiên cô cháu gái đang nằm nôi khóc ré lên đòi mẹ khiến mọi nỗ lực của cô thành công cốc. Miranda chạy qua dỗ dành, vội đến mức làm vỡ một ly rượu trên đường đi ra khỏi nhà bếp, đồng thời cũng làm tan vỡ quyết tâm chia sẻ của Louisa. Trong khi Miranda xuống cầu thang, nhà bếp đã được dọn sạch và Louisa đang pha cà phê, cô vẫn còn rùng mình khi nhận ra mình suýt chút nữa đã nói ra tất cả.

Bốn năm sau sự kiện trong căn bếp của Miranda, cô đã gặp Laurence - người đàn ông duy nhất sau Adam mà cô có thể nhớ ra mặt và dáng người. Nhiều năm trôi qua cô không thể đếm nổi số người tình của mình nữa, chủ yếu là tình một đêm và một số ít mối quan hệ hời hợt mà cô chủ động chấm dứt. Laurence là khác biệt duy nhất cho đến nay. Anh ta quản lý một cửa hàng rượu vang nhỏ ở thị trấn Hampshire, nơi cô là thợ làm vườn tự do ngắn hạn cho một dinh thự tư lớn. Anh ta đưa cô đến một nhà hàng rồi quay lại căn hộ của mình. Anh ta không đem lại cho cô bất kỳ cảm giác nào giống với những cảm xúc cô dành cho Adam, cô rất biết ơn vì điều đó, nhưng anh ta luôn tỏ ra tốt bụng và dịu dàng khiến cô cảm nhận một cảm xúc mềm mại tương tự đang nảy nở trong cô. Chỉ sau vài ba lần bên anh ta, cô đã bắt đầu suy nghĩ về anh ta như Dev, một người đàn ông chín chắn, tử tế có thể khiến cô trở thành một người phụ nữ cũng chín chắn, tử tế. Nhưng cô lại phạm sai lầm khi trở nên quá buông thả, một lần nữa say xỉn và mời anh nán lại phòng ngủ bé nhỏ không trang trí ở nhà cô. Sau khi Laurence thiếp ngủ, Louisa mới nhận ra sai lầm của mình và nằm đó thao thức, nhìn chằm chằm vào sự lạnh lẽo của căn phòng, những móc quần áo bằng kim loại đang va vào nhau inh ỏi và những hộp carton lộ liễu hãy còn lưu trữ ký ức của cô. Cô cất giấu mọi thứ vừa vặn trong không gian nhỏ bé của căn phòng, trong chiếc tủ bếp nhỏ cùng với dao kéo bếp núc. Cô cố gắng giữ mình tỉnh táo nhưng cuối cùng đã chìm vào giấc ngủ sâu đến mức, khi thức dậy, Laurence đã pha sẵn ly trà. Anh ta đang ngồi cuối giường, lật giở sổ lưu niệm của cô. Cô đã quát vào mặt anh ta đừng có táy máy vào đồ đạc của cô và đuổi anh ta cút ngay khỏi đây, hùng hục đẩy anh ta ra cầu thang. Hôm sau anh ta quay lại, gửi lời xin lỗi đầy lo lắng trong thư, nhưng cô vẫn ở trên giường, cuốn sổ lưu niệm ôm chặt trong tay, cảm thấy bị tổn thương sâu sắc. Cô khóc thương không chỉ cho mất mát của Adam, mà còn cho cái chết của một con người trong cô đã từng muốn sống yên ổn, tìm kiếm tình yêu, tạo lập gia đình, sống một cuộc sống tốt đẹp.

Louisa không bao giờ quay lại dinh thự ấy làm việc nữa và những tuần sau đó là chuỗi ngày đen tối nhất trong trí nhớ của cô: không nghề nghiệp, không một ai kề bên và có những đêm, sự cô độc tận cùng đã đẩy cô đến ý nghĩ tìm đến cái chết như sự giải thoát cuối cùng. Dù suy nghĩ ấy chỉ là thoáng qua, một ý tưởng làm cô sợ hãi, nhưng cô thực sự đã từng cân nhắc đến điều đó.

Làm quảng cáo cho một tạp chí thương mại ở Kelstice đã cứu rỗi cuộc đời cô. Khả năng cao là do mức lương họ đưa ra không tương xứng với yêu cầu về kinh nghiệm nên cô mới là ứng viên duy nhất đến ứng tuyển, cô đoán vậy. Ở nơi này, trong văn phòng lụp xụp, làm việc giữa những con người xa lạ, cuối cùng cô cũng tìm thấy một nơi để có thể quên đi chính mình. Trong những tháng đầu tiên, cô ở trọ cùng với một bà già trên đường Leamington và mọi người vẫn tin rằng cô đang ở đó, mặc dù cô đã sắp xếp để số thư ít ỏi của mình được chuyển đến hòm thư khi cô đã mua chiếc caravan. Khi định cư trong căn hộ bốn bánh của mình, cô sợ người khác sẽ nhận ra xe cô thường đậu một chỗ khi hết ngày, nhận ra cô luôn là người đầu tiên đi làm và là người cuối cùng rời đi, nhưng cô đã đánh giá quá cao sự tò mò của họ. Demetra là kiểu người luôn tin rằng con người ta sẽ nói thực, cho dù hàng ngày phải làm việc với đủ loại thanh thiếu niên khác nhau. Các bạn trẻ đều sống ở hướng ngược lại của khu Coventry, thậm chí còn ít tò mò hơn về cuộc sống riêng tư của cô. Họ thực sự chỉ nhìn lướt qua nhau, điều đó khiến cô phải tự hỏi liệu cô có như vậy khi còn trẻ hay không. Để làm dày hơn lớp vỏ ngụy trang của mình, cô nhận thêm vị trí lái xe (bởi cô không còn dám uống rượu nơi công cộng nữa). Cô luôn mời Ingram, Demetra và thậm chí cả Nathaniel, chở họ về tận nhà khi cần, thả họ ở ngay cửa và lái xe theo một con đường quê ngoằn ngoèo quay lại Kelstice - một bến cảng không chính thức, một căn cứ bí mật. Hàng đêm, cô đều khóa cửa văn phòng và đứng dưới bóng trăng ở Lodge. Nếu trăng thanh gió mát, cô sẽ đi bộ về nhà, dẫu biết rằng nơi đó không có ai đứng đợi.

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.