Tháng Mười năm 2009
Paul nhận thấy có một ngôn ngữ khác được sử dụng ở Kelstice, có tuổi đời cả trăm năm. Phần lớn các thuật ngữ họ sử dụng đều liên quan đến loài ngựa: những con đường cắt qua New Wood là ngựa phi nước đại, còn con đường cỏ mọc hoang dẫn vào ngôi nhà là đường ngựa chạy thay vì đường xe chạy. Đằng sau khu nhà là một vũng nước tù đọng khổng lồ có tên Mere, luôn sộc lên mùi rất kinh khủng, nếu bạn đen đủi đứng xuôi chiều gió thì bắt buộc phải thở bằng miệng. Mọi người muốn dọn dẹp và khôi phục nó thành một hồ ngắm cảnh, công việc cậu không hề muốn tham gia chút nào. Mere một phía giáp với khu vườn non trẻ của Nathaniel và phía khác, gần tường bao, là lãnh địa của những loài cây thân gỗ - hoàn toàn trái ngược với bụi gai, hoa hồng dại và cỏ dại - được gọi tên New Wood, mặc dù trông cổ xưa như bản thân Lodge.
Paul không có nhiều việc để làm, cậu nghĩ rằng mình có thể dành cả ngày để đi lang thang quanh khu đất, nhưng cậu không muốn gặp rắc rối và bị ném ra khỏi dự án, do đó bất cứ khi nào có thời gian rảnh hoặc trời mưa cậu lại trở về cabin để được hướng dẫn.
Một chiều mưa và sự uể oải đã kéo chân Paul đến văn phòng. Cậu nghe thấy tiếng Louisa và Ingram đang tranh cãi nảy lửa về một số băng ghế Ingram đặt mua, rõ ràng điều đó khiến Louisa không hài lòng chút nào. Cả hai đang quay lưng vào cửa cùng với tiếng mưa lộp độp trên mái nhà nên họ không nghe thấy cậu bước vào. Sau khi đứng ở cửa chừng một phút, những giọt mưa lạnh bắt đầu rỏ xuống mặt sau áo khoác, cậu quyết định ngồi đợi cho đến khi họ tranh cãi xong.
Trên bàn làm việc bày rải rác sổ sách, không cuốn nào còn mới, một số có phần gáy sờn mòn đến mức có thể sẽ gãy làm đôi nếu mở không cẩn thận hoặc có thể vụn ra trong tay cậu bất cứ lúc nào. Một cuốn sách về vườn tược trong lâu đài trước đây nằm ở thư viện, dấu trên sách tiết lộ rằng chỉ có duy nhất một người mượn đọc vào năm 1972. Kẹp giữa các trang là một tấm bản đồ của Kelstice trong những năm 1850, thể hiện phần đất chật hẹp và những tòa nhà rải rác nay đã không còn.
Giọng Louisa đột nhiên đanh và sắc, “Ingram, nếu anh muốn xây dựng một khu vườn bình thường thì anh thích thế nào tôi cũng chấp nhận, nhưng anh đã thuê tôi để tái tạo chính xác khu vườn Tudor thì anh không thể đi loanh quanh phá hoại thiết kế của tôi như thế này.”
“Du khách phải có chỗ ngồi chứ." Ingram nói.
“Đúng, nhưng trên những thứ này sao? Nhìn giống hệt mấy cái hàng hiến chết tiệt ở Essex!” Paul nhận thấy mình hơi phẫn nộ khi mảnh đất quê hương bị mạt sát. “Chúng sẽ thành trò cười.”
“Nhưng tôi đã mua chúng rồi.” Ingram nói, đẩy cho cô một danh mục dán đầy giấy nhớ.
“Bao nhiêu?” Louisa như hét lên khi giờ đến đúng trang. “Đây là lần cuối cùng tôi cho phép anh chỉ đạo về ngân sách. Tôi không dành cả đời trong nhà kính trồng trọt chăm sóc mọi thứ để tiết kiệm tiền, rồi để anh thổi bay tất cả vào đống đồ nội thất ngoài hiên!” Ingram chuồn vội về bàn của mình và trốn đằng sau màn hình máy tính, mái tóc rũ rượi.“Tôi không muốn chúng xuất hiện trong khu vườn của tôi.” Louisa hét về phía anh, sau đó quay lưng lại. Khi nhìn thấy Paul ngồi chờ, cô thở hổn hển như thể phát hiện cậu đang phục kích mình, đặt tay lên ngực và bước lùi lại một bước.
“Xin lỗi!” Paul nói, không phải vì cậu đã làm gì sai mà vì cậu nghĩ mình đã khiến cô giật mình trong lần đầu hai người gặp nhau. “Em không biết làm gì bây giờ.” Cậu tiếp tục, giải thích cho sự có mặt của mình. Cô ngồi xuống ghế, đỏ mặt và im lặng.
“Cậu có thể thử sắp xếp lại cái bàn đó.” Ingram nói. “Thật vô lễ! Mấy cuốn sách đó đã đình bản, rất hiếm, cậu thậm chí không biết nên đối xử với chúng như thế nào.”
Một bầu không khí căng thẳng bao trùm khắp văn phòng, Ingram ngầm phẫn nộ từ phía sau màn hình máy tính, còn Louisa hết lườm Ingram lại nhìn sang Paul. Khi sắp xếp những cuốn sách trên bàn làm việc, Paul ước rằng mình đang mắc kẹt trong cơn mưa ngoài kia. Cậu cố gắng phá vỡ sự căng thẳng bằng một câu hỏi.
“Tại sao nơi đó được gọi là New Wood?” Cậu hỏi.
“À, nó đã từng rất mới.” Louisa, giờ cảm xúc đã trở lại bình thường, “Nó được trồng ngay sau chiến tranh.”
“Thật điên rồ, giờ nó trở nên hoang phế như vậy, sau một khoảng thời gian chừng...”, cậu nhẩm tính,"... gần bảy mươi năm à?”
“Từ nội chiến” Louisa nói. Cô khép khóe mắt nàng Mona Lisa của mình xuống và mỉm cười. Trong khoảnh khắc ấy, dáng vẻ một nữ sinh trung học tinh nghịch hiện lên trong cô đã khiến cậu liên tưởng đến một ai đó và cậu phải mất một lúc để nhận ra đó chính là Emily.
Trong tuần đầu tiên của tháng Mười, gió thổi điên cuồng và mùa đông bất ngờ tràn đến như xé đi một tờ lịch. Paul đi từ nhà đến Kelstice vào tối thứ Sáu, mặc áo phông dài tay, nhưng sang sáng thứ Hai cậu đã phải mặc thêm một chiếc áo lông cừu trong áo gió màu xanh hải quân với logo Veriditas thêu trên ngực, gần như là đồng phục ở đây. Cây cối đã trút hết lá, chỉ trong một ngày cuối tuần, con đường đi làm tràn ngập sắc vàng nay đã trở nên trơ trọi. Loài cây duy nhất đủ kiên cường giữ lại là chính là loại thực vật đang mọc đầy khu đất này, một loại cỏ dại mọc tràn lan mà Louisa và Nathaniel gọi là hoa lông cừu, những người khác thì gọi là cây chút chít Nhật Bản và tất cả mọi người đều coi đây là một loài cây khổng lồ sinh trưởng trong môi trường phóng xạ. Nó mọc trên đầu Paul và trong mắt cậu, nó đẹp một cách hoang dại, kiểu rừng rậm, có những chùm hoa trắng nhỏ treo cạnh những tán lá phẳng, sống động. Nhưng là một loài cỏ dại, nguy hiểm như rác thải độc hại vậy. Không thể ủ chúng từng phần nhỏ của cây, từ lá đến gốc, phải đốt cháy trong lò than khổng lồ đặt tại trung tâm Lodge, vì vậy đôi lúc như thể những ống khói đổ nát hoạt động trở lại. Người ta phải chặt và loại bỏ phần rễ của nó giống như vật lộn với một con gấu khổng lồ. Cậu không còn coi cơn đau thường trực ở cơ bắp của mình là một hình phạt nữa mà bắt đầu xem nó như là phần thưởng.
Cảm giác tự hào mới mẻ và sự hài lòng sau một ngày lao động vất vả khiến cậu thiếp ngủ nhanh hơn vào ban đêm. Còn những ngày cậu phải làm việc trong văn phòng, ngồi trên một chiếc ghế xoay, trả lời điện thoại và cố gắng giải mã hệ thống quản lý tài liệu bề bộn của Ingram và Demetra, bộ não của cậu luôn làm việc quá tải bù đắp cho sự thiếu hụt hoạt động thể chất. Đó luôn là những đêm cậu thấy khó ngủ, bị tra tấn bởi những suy nghĩ về Daniel. Cậu sẽ thò đầu ra ngoài cửa sổ phòng ngủ và nhìn xuống những kẻ lang thang ban đêm từ trên cao, cảm thấy tội lỗi rằng Daniel sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để có một quang cảnh nhỏ bé như này.
Công việc tiến triển ổn định nhưng chậm chạp. Khi những cành cây trơ trụi cậu có thể quan sát kỹ hơn: những bụi gai mọc dày đặc ngang tầm mắt cá như những cái bẫy,hãy còn nhiều đoạn đường cần dọn quang. Cậu đang làm việc một mình khi tìm sợi cáp, dọn dẹp khu đất xung quanh cabin. Điện dùng cho cả khu đất đều từ một nguồn, nối đến cabin bằng những sợi cáp dày màu xanh lá. Chỉ có sáu cabin nhưng lại đến bảy dây cáp, một trong số đó đột ngột biến mất dưới lòng đất. Cảm thấy tò mò, Paul lần theo. Cậu gần như mất dấu vài lần - dù ai đã chôn nó xuống, thì họ cũng đã khá cẩn thận. Nó chạy dọc theo cạnh bãi đỗ xe trong khuôn viên, giờ hãy còn là một mớ ngổn ngang đất sét và đá, bám theo tường bao rồi đột ngột trồi lên cùng hàng gạch ngăn Kelstice khỏi phần đất nông nghiệp bao quanh như những mảnh ghép hình. Paul không biết liệu bức tường có lâu đời như Lodge hay không, nhưng nó ít bị phong hóa hơn, gần như hoàn toàn nguyên vẹn. Ở một số phần đất bị lấn sang, chủ đất bên cạnh đã dựng lên một hàng dây thép gai cao đến thắt lưng. Paul nhòm qua một lỗ hổng, cậu giật mình khi suýt chạm vào bức tượng đất nung một con bò đang gặm cỏ, nó có màu sẫm giống màu đá vùng này. Bức tường càng kéo dài, cậu càng tự hỏi liệu cậu có thể đi xung quanh một vòng tròn lớn được không, để quay lại nơi đã bắt đầu.
Paul biết rõ câu trả lời ngay khi sợi cáp biến mất dưới một cánh cổng. Dù không cần sợi cáp dẫn đường, cậu sẽ nhớ đến cái cổng kỳ lạ này, khung gạch đổ nát và làm từ gỗ mục sơn màu xanh lá cây. Những bu lông sắt và bản lề trông thật lỏng lẻo. Cậu huých nhẹ vào cửa. Nó gần như bung ra, nhưng cậu thấy lo về dây thép gai hay những thứ tồi tệ hơn ở phía bên kia và quyết định không đẩy cửa. Thay vào đó cậu đạp một cú vào tường. Nó có vẻ khá chắc chắn, bám vào những phần nhô ra bằng cả chân và tay, cậu trèo lên. Cậu thấy mình đang nhòm vào phần mái màu bạc xỉn của một chiếc caravan. Phần mui xe thò ra, lớp sơn đang ngả màu và những mảng rêu màu vàng chanh mọc quanh cửa và khung cửa sổ bằng nhôm được cắt tỉa cẩn thận. Rõ ràng ai đó đã lái xe đến đây, cũng lâu rồi, không có vết lốp, lốp đã mòn và cỏ mọc đầy giữa các nan hoa bánh xe. Cửa sổ chất đầy sách báo đến tận nóc. Bên ngoài là một khoảnh đất vuông vắn, giâm mấy que khẳng khiu đã ra chồi non mơn mởn, đây là một mô hình thu nhỏ của khu vườn lớn mọi người đang canh tác phía bên kia bức tường. Những bình ống gas xếp thành hàng như lính canh và những bụi nhỏ oải hương chen chúc nhau trong những chậu đầy bùn, đang tỏa ra mùi hương ngòn ngọt.
Paul nhảy xuống bên kia bức tường, có chân lại để giảm bớt trọng lực cơ thể như Daniel đã dạy cậu, nhưng cú nhảy của cậu vướng vào một bụi gai trên vách; quần jean của cậu bị rách và cánh tay như bị một chiếc kim nóng bỏng cào qua. Cậu thấy mình nằm trên mặt đất giữa một mớ dây leo và cành gãy, những bông hoa màu trắng mập mạp xung quanh mình và cậu nhận ra mình mới giật tung đám dây leo khỏi bức tường chúng đang bám vào và đã làm chúng “bị thương” đến tận gần gốc. Da tay cậu, khi cậu xắn ống tay áo lên, trông như đang đeo những hạt hồng ngọc. Cậu gài những dây hoa hồng bung ra vào tường. Trong đôi mắt nghề nghiệp còn non nớt, mọi thứ vậy là ổn. Đột nhiên, cậu muốn rời khỏi đây ngay lập tức. Cậu thậm chí còn không biết liệu khu đất này có thuộc Kelstice không, nhưng cậu thấy cực kỳ xấu hổ vì sự xâm nhập này, giống như một kẻ lang thang.
Tên câu trộm điện rõ ràng không muốn bị phát hiện và hơn hắn phải có cả tá lý do để biện minh cho điều đó. Cậu dễ dàng bước qua cổng ra ngoài, phải mở vài chốt cổng đơn giản, rồi lui bước về phía khu để xe. Cuộc hành trình lần này có vẻ ngắn hơn, giống chiều về của mọi chuyến đi.
Không có gì nhiều để dọn dẹp. Cậu vẫn còn ngại ngần khi phải đụng đến thảm thực vật, sợ rằng sau khi đã dọn dẹp sạch sẽ một đám “cỏ dại” thì kết quả là cậu mới phá hủy một giống cây quý. Tất cả các cabin đều trống rỗng. Cậu bước xung quanh khu đất tìm xem có ai đó yêu cầu cậu làm gì không, nhưng không tìm thấy một ai. Trong giờ nghỉ, cậu gọi điện cho mẹ. Điện thoại của bà kêu những tiếng bíp dài thông báo thuê bao không liên lạc được khiến cậu bối rối hết sức. Khi điện thoại của Troy cũng vang lên những âm thanh tương tự, Paul lập tức thấy hoảng. Nhiều năm trước đây, Daniel đã đe dọa rằng nếu Paul phản lại cậu ta thì mẹ cậu sẽ là mục tiêu. Lo sợ vì suy nghĩ đó, lần đầu tiên cậu gọi vào số cố định. Giọng bà vang lên khiến cậu nhẹ nhõm.“Chào con yêu!” Natalie nói, “Khi nào con xuống thăm mẹ thế?”
“Nhanh thôi, khi con thu xếp mọi thứ ổn thỏa.”
“Mẹ không chịu nổi suy nghĩ rằng con phải trải qua mọi chuyện một mình, sống ở một nơi đồng không mông quạnh như thế. Mẹ không nên để con lại với những người đó, mẹ luôn tự trách mình...”
“Mẹ đừng nghĩ lung tung.” Paul nói, “Ở đây ổn cả, con có thêm bạn bè. Có vấn đề gì với điện thoại của mẹ thế?”
“Nó bị mất trộm trên xe khi mẹ quay lại Grays Reach."
“Mẹ! Mẹ quay lại đó á? Để làm quái gì thế?”
“Mẹ phải quay lại gặp nha sĩ. Mẹ không kiếm được một nha sỹ NHS ở đây, dù họ sẽ phải xuống đây nếu mẹ có thai và khi đó mẹ sẽ được chữa miễn phí.”
“Mẹ mất trí rồi hả? Carl có thể thấy mẹ hoặc tệ hơn!”.
“Ổn thôi, Troy ở với mẹ.” Paul phải cố giấu tiếng khịt mũi. “Mấy thằng nhãi đã chôm túi xách, ví, chỗ thuốc trị giá cả trăm bảng và..” Giọng bà lạc đi, “Chúng lấy mất bức ảnh chụp mẹ, con và bố ngày con chào đời. Đó là cái duy nhất.”
Paul biết bà đang nói đến bức ảnh nào. Đó là bức chụp khoảnh khắc chào mừng một thành viên mới ở bệnh viện. Bức ảnh bà đã lồng trong một khung da. Cậu không biết bà vẫn mang nó theo người. Điều này
khiến cậu thấy ấm áp, như thể đang cuộn tròn trong lòng mẹ, cho đến khi cậu nghe thấy tiếng bà khóc. Troy giật lấy ống nghe.
“Xin lỗi, Paul.” Ông nói, “Mẹ con rất quý bức ảnh. Mẹ nhớ con rất nhiều và... mẹ con cảm giác như mình mới mất bố con lần nữa.” Ông nói không chút oán giận hay ghen tuông. “Ta phải đi bây giờ để chăm sóc mẹ con, chúng ta sẽ gọi lại cho con sau.” Paul cho Troy số điện thoại mới của mình, cậu lặp lại hai lần, không hỏi thêm câu nào nữa.
“Được rồi, giờ tốt hơn ta nên quay lại bên mẹ con. Cẩn thận!” Troy nói. Paul càng suy nghĩ về bố dượng, cậu càng thấy ông giống một vị thánh. Nếu là cậu, cậu sẽ không thể nào chấp nhận việc trở thành vật thay thế cho tình yêu đích thực của một ai đó.