Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

Tháng Tám năm 2008

Paul sẽ không bao giờ dính dáng đến trộm cắp nếu được đề nghị vào lần đầu tiên đó. Cậu vượt qua ranh giới của các hành vi phạm pháp từ từ, mà khi nhìn lại, cậu không nhớ nổi khoảnh khắc vượt rào của mình nữa. Thỉnh thoảng, Carl sẽ giao cho bọn họ những món hàng mà không một người tỉnh táo nào sẽ bỏ qua - cả một cuộn dây đồng lớn, nguyên lõi, lấp lánh và lăn như bánh xe Catherine khi ông ta ném nó vào phía sau xe, những tấm chì mới tinh, mượt như nhung - nhưng dần dần những chuyến đi đến sân của Gavin trở nên quen thuộc như thức dậy đi học vào buổi sáng. Đến khi ranh giới mập mờ ngăn cách giữa cậu và những hành động phạm pháp bị xóa bỏ, cũng là lúc ý thức về việc gì là bình thường, việc gì không ở Paul méo mó hoàn toàn.

Chắc chắn một lúc nào đấy Daniel và Paul sẽ, ở một mức độ nào đó, tự tìm kiếm nguồn cung cho riêng mình. Ngay cả khi mọi chuyện đã qua, Paul vẫn không hoàn toàn chắc vụ trộm đầu tiên là kết quả của sự bốc đồng hay là đỉnh điểm một kế hoạch lớn mà cậu đã quá ngây thơ, không chút nghi ngờ. Nếu Daniel đã sắp đặt mọi thứ, thì cậu ta quả thật đã diễn rất đạt khi làm như toàn bộ vụ đó chỉ là tình cờ.

Daniel đã có xe hơi riêng, dù giờ chiếc xe vẫn được đăng ký dưới tên của Carl. Chiếc xe không có gì đặc biệt, một chiếc Volvo già nua. Những vết hoen gỉ loang khắp thân xe, nhưng nếu gập ghế sau xuống, kéo ghế trước về phía trước và không quan tâm đến mấy cái ống kỳ cục thúc vào sau gáy, thì bên trong chiếc Volvo này sẽ rộng rãi như một chiếc xe tải cỡ nhỏ.

Vụ trộm đầu tiên xảy ra khi cả hai đi sâu vào Essex, lái xe loanh quanh cho vui. Phải mất cả nửa giờ trong nội thành trước khi đến được vùng nông thôn đúng nghĩa - khu vực đan xen những màu xanh lá cây và màu vàng, không bị tàn phá bởi các khu công nghiệp nặng đặc trưng ở khu vực cửa sông của quận. Không có người đi bộ, chỉ có vài chiếc xe, đối với Daniel đây là một cơ hội để tăng tốc chiếc Volvo lên đến một trăm dặm một giờ. Chiếc xe lắc như điên ở tốc độ tám mươi nhưng Paul không chắc có nên yêu cầu Daniel chạy chậm lại không: nếu cậu làm vậy, cậu ta sẽ chỉ cười và gạt đi. Ngón trỏ của Paul di dọc theo đường B trên bản đồ, cố gắng bắt kịp chiếc xe và giờ cậu cần nói với Daniel hoặc cả hai sẽ lạc.

“Chậm lại nào, anh bạn. Mấy cái biển báo không mất đi đâu mà sợ. Mình không xác định nổi vị trí của chúng ta trên bản đồ.”

Cả hai đi qua một ngã năm phức tạp có biển “Nhường đường cho người đi bộ” xiêu vẹo và một lô các kí hiệu chỉ đến thị trấn, thôn làng và các con đường nhìn giống nhau một cách mơ hồ. Cả hai không biết bên nào là làn đường đúng nữa, và khá may mắn là không có xe cộ nào trong tầm mắt hay tầm nghe.

“Trong năm mươi năm tới sẽ không ai sử dụng biển chỉ đường nữa”, Paul nói, sau khi họ đã đi thêm chừng một dặm hoặc hơn. “Tất cả chỉ dẫn sẽ thông qua vệ tinh.”

“Một ý tưởng thiên tài.” Daniel nói. Cậu ta nhấn phanh và quay xe nhanh đến mức dạ dày của Paul phải mất một hoặc hai giây để bắt kịp với phần còn lại của cơ thể. Chiếc xe lắc lư khi dừng lại, không phải ở chỗ ngã năm trước đó, mà tại một điểm đỗ xe có biển chỉ đường, tấm biển này chỉ hướng đến một khu chợ đồ cổ gần đó, chữ màu trắng trên nền màu nâu. Daniel ra khỏi xe để xem xét tấm biển, đập tay lên mặt trước và nhìn chằm chằm vào mặt sau. Trong khi đó, Paul ngồi ở ghế hành khách và cố gắng nhớ xem mình có nói ra bất kỳ ý tưởng nào, dù thiên tài hay không, trong thời gian gần đây.

“Khi nghe thấy tiếng một chiếc xe, mày gọi tao và chúng ta chuồn, được chứ?” Daniel hiện ra ở cửa sổ ghế khách với một nụ cười trên mặt và một cái kìm cắt thép trong tay.

“Cẩn thận kẻo cắt chính mình đấy.”

“Dào ôi, thế quái nào được.” Daniel nói. “Dùng mắt và tai mày ấy!” Cậu ta trợn mắt lên và Paul hiểu rằng cậu cần leo lên nóc xe. Cậu nhảy lên nắp ca-pô bằng một bước chân và cần thêm một bước nữa để leo lên nóc xe. Một tiếng thụp vang lên khi trọng lượng cơ thể cậu dồn lên bề mặt kim loại. Từ cái tổ quạ tạm bợ này, cậu nhìn ra xa cả dặm về phía làng quê yên ả. Nếu cậu quay lưng lại với Daniel, thậm chí cậu còn thấy được cả cây cầu QE2 mờ mờ ở phía xa.

“Mày nhìn rõ chứ?” Daniel hỏi.

“Rõ từng dặm”, Paul nói. “Nhưng mình cần tìm cái gì?"

Daniel đang quá tập trung vào công việc của mình nên không trả lời. Cậu ta tháo mấy biển dễ dàng như mở một lon nước. Khi cậu ta xong việc, cái cột biển báo màu xám đứng chỏng chơ. Nó nhắc nhở Paul thời điểm cậu cùng bố mình tới các hội chợ, và bố cậu đã ném trúng từng mục tiêu ở trò ném bóng dừa*, để lại cả một dãy cột trống phía sau. Daniel ném tấm kim loại ra thùng xe phía sau. Nó đáp xuống với một tiếng sấm nổ và Paul chợt bừng tỉnh khỏi dòng hồi tưởng của mình. “Thép nguyên chất đấy, cái này này”, Daniel nói. “Mày nghe Gavin rồi. Hắn không thể tống khứ nó đi đủ nhanh.”

Nguyên văn: Coconut Shy - một trò chơi mà người chơi phải ném vào từng mục tiêu hiện ra để làm rơi dừa.

“Daniel, mình không chắc chắn lắm”, Paul nói.

“Nó là thứ thượng thặng trong tái chế.” Daniel nói bằng giọng “mọi sự đã rồi”. “Dùng đi dùng lại được. Tao muốn đóng góp chút ít cho môi trường.”

Cả hai trở lại xe, Paul không thể nào tin nổi những chuyện vừa xảy ra. Đi xuôi thêm năm phút, chừng vài dặm sâu hơn vào vùng quê, Daniel làm một cú quay chữ u nhanh trên làn đường chỉ đủ cho hai xe lách nhau. Paul nhìn thấy thứ cậu ta đang dán mắt vào; những vạch chữ V đen trắng báo hiệu một khúc ngoặt gấp. Cậu quên mất Daniel không đọc được các biển hiệu trên đường.

“Không được.” Paul nói, ngạc nhiên trước sự dũng cảm của mình.

“Không được cái gì?”

“Nghe này, nếu chúng ta làm việc này, chúng ta cần phải làm một cách... có trách nhiệm.”

Daniel trợn tròn mắt.

“Không, nghe này, mình nói thật đấy, Daniel. Những mũi tên này báo hiệu về khúc ngoặt gấp đó. Cậu lấy nó đi thì ai đó sẽ lái xe thẳng vào đó và sẽ chết. Mình không thấy phiền khi giúp cậu nhưng mình không muốn cảm thấy tội lỗi vì cái chết của bất cứ ai.”

Daniel lắng nghe bài giảng của Paul với vẻ khó chịu. Khi bộ đôi quay lại Grays Reach, cậu ta chờ đến khi Paul bước ra khỏi xe mới sập cửa phía ghế khách nhanh và mạnh đến mức các ngón tay cậu ta gần như bị nghiền nát. Paul theo bản năng lùi lại và lấy tay chắn trước người, như thể đang chờ đợi một trận đòn. Khi cậu co rúm lại, cậu chợt cảm thấy vẻ ngoài của mối quan hệ bạn bè bị bóc trần, để lộ cán cân sức mạnh thực sự trong mối quan hệ của cả hai. Giống như xé toang lớp băng ở trên và làm lộ ra vết thương bên dưới.

“Đừng làm mấy trò ngu xuẩn!” Daniel cười cậu. “Mày thực sự nghĩ rằng tao sẽ đánh mày?”

“Không.” Paul nói dối.

“Tao sẽ không làm hại mày, kể cả khi mày phá thối tao”, Daniel nói. Paul cảm thấy nhẹ nhõm và tự cho phép mình mỉm cười.

Nhưng Daniel đã ngừng cười, “Không, tao sẽ không làm hại mày. Mà là mẹ mày.”

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.