Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Tháng Ba năm 2007

“Mẹ không hiểu sao con lại để tóc tai kiểu đó.” Mẹ cậu nói, gạt phần tóc lòa xòa ra khỏi mặt cậu, “Nhìn như chổi cùn ấy, mẹ không thể nhận ra khuôn mặt đáng yêu của con. Nhìn hệt những năm 70. Thời của mẹ, tất cả các cậu trai đều cắt tóc ngắn, gọn gàng. Bố con cắt tóc ở Up West cứ mỗi sáu tuần, đều đặn.” Paul với dây ruy băng buộc tóc lên cho khỏi xòa xuống mắt. Mẹ cậu nhíu mày, “Và mẹ cũng không chắc về chiếc ruy băng con gái này nữa.”

“Nhưng sấy khô bằng bàn chải và máy sấy phụ nữ thì ổn chứ?” Đây là một vấn đề tế nhị: hàng ngày Troy đều đứng trước gương chải chuốt, lớp tóc cứng như rễ tre, cắt hình chữ V cách gáy ba inch. Troy và mẹ cậu bắt đầu hẹn hò chừng mười tám tháng trước, khi Paul mười bốn tuổi và ông đã sống cùng hai mẹ con chừng nửa thời gian từ khi đó. Ông có một cửa hàng chuyên nhận dọn dẹp lò nướng (sử dụng trong gia đình hoặc trong công nghiệp, quy mô không quá lớn cũng chẳng quá nhỏ). Ông thường mặc sơ mi thùng thình cho vào trong quần jean bó, lộ ra dải sườn mảnh dẻ và phần bụng mềm. Thật khó để đánh giá khi chỉ nhìn vẻ bề ngoài!

“Dừng lại đi, con.” Mẹ cậu cười nói. Bà ngồi phía đầu bàn ăn, nơi mặt bàn đã bị chà xát nhiều đến mức lớp véc-ni màu hạt dẻ đã bạc phếch. Tất cả những dụng cụ phục vụ cho việc chữa trị khả năng sinh con đều bày ra trước mặt bà: một hàng ống tiêm bọc cao su, bơm kim tiêm còn để nguyên trong bọc, súng bắn kim và hai cục bông đã tẩm sẵn dung dịch sát trùng. Bà vén ống quần lên, bấu lấy phần thịt để xác định vị trí các cơ ở mặt trước đùi. Paul quay đi để không phải nhìn thấy kim chọc vào da và chấm đỏ nhỏ xíu. Cậu sẽ không bao giờ, không bao giờ quen với ý nghĩ mẹ đang tự xiên vào da thịt bà. Cậu nghe thấy bà xuýt xoa khi đang tiêm cho mình một mũi tiêm hy vọng.

“Cuối tuần này con có kế hoạch gì chưa?” Bà hỏi. “Lại gặp Daniel chứ?”

“Bọn con chưa có kế hoạch gì.” Paul nói. Trong hơn hai năm quen Daniel, hai đứa chưa bao giờ lên kế hoạch gặp nhau, nhưng cả hai vẫn gặp nhau đều mỗi ngày. Cậu ta đã thực hiện hoàn hảo lời hứa của mình sẽ rời khỏi trường học khi tròn mười sáu tuổi và tất cả giáo viên đều lấy làm hạnh phúc mà lờ chuyện đó đi. Tình bạn đã thay đổi một cách tự nhiên nhưng không theo cách Paul tưởng tượng; cậu cho rằng Daniel sẽ tan vào thế giới người lớn, thế giới của Carl, thế giới của công việc, rượu và đàn bà, sẽ có những thứ hay ho hơn là la cà với một cậu học sinh. Giờ đã mười bảy tuổi, Daniel nhìn già dặn hơn rất nhiều, đủ để được phục vụ trong bất kỳ quán bar nào ở Southend chỉ dành cho người trên hai mươi mốt tuổi. Cậu ta làm việc những ngày lẻ nhưng cuộc sống xã hội của cậu ta không mở rộng ngoài việc thỉnh thoảng uống vài ly bia với bố ở Warrant Officer. Trong khi phần lớn các chàng trai cùng tuổi Paul bắt đầu cao lên và bị lậu, cậu và Daniel vẫn còn trong mớ bong bóng trò chơi máy tính và đạp xe. Paul thấy không thoải mái khi biết rằng điều này là không bình thường.

Những buổi chiều tối cậu vẫn dành trọn thời gian cho Daniel, còn ban ngày là thời gian của riêng cậu. Hoàn toàn trái ngược với cuộc sống của bạn mình, cậu dành hết tâm trí vào đó. Dành tất cả giờ ăn trưa để xem lại bài vở trong thư viện, đó là việc trước đây cậu thường làm để tránh khỏi bạo lực, nhưng giờ cậu là một trong những đứa lớn tuổi nhất ở trường và cũng là một trong những đứa cao nhất. Không kẻ nào còn dám bắt nạt cậu nữa và trong bất kỳ tình huống nào thì những ký ức về sự bảo vệ của Daniel chỉ còn sót lại trong phần trí nhớ chọn lọc. Cậu ta vẫn đi bên cạnh cậu, vô hình. Cậu dự đoán điểm GCSE của mình khá tốt - chủ yếu là B và một điểm duy nhất, sáng lấp lánh A+ ở môn Tiếng Anh - và sẽ có một trường cao đẳng chờ đợi cậu ở thị trấn Tilbury. Giờ cậu hoàn toàn có thể mơ về việc học đại học và sau đó trở thành giáo viên. Cậu không quan tâm mình đã tích lũy bao nhiêu khoản nợ, giáo dục là chiếc vé đưa cậu ra khỏi Grays Reach. Cậu nghĩ tình bạn với Daniel sẽ tự nhiên nguội lạnh. Thời điểm cậu tuyệt vọng thoát khỏi cậu ta, làm bất cứ điều gì để trốn khỏi cậu ta sẽ đến trong một vài năm tới.

Daniel đến cùng lúc khi Troy về đến nhà.

“Ai đó đậu một chiếc xe jeep lớn dính đầy máu ở chỗ đỗ xe của ta.” Troy càu nhàu. Chỗ đỗ xe ở Grays Reach không được phân chia trước nhưng nếu Troy không thể đỗ xe tải của mình ở chỗ cũ, chỗ có thể nhìn thấy từ cửa sổ phòng ngủ, ông sẽ trở nên bứt rứt, không yên và rời khỏi nhà hàng giờ đề phòng một tay lái mô-tô lén lút đẩy xe ông đi. “Có nhiều nhặn gì đâu khi một người được đỗ xe ở nơi họ muốn sau một ngày làm việc?”

Phía sau Paul, Daniel lè lưỡi và nháy mắt. Paul nuốt vội tiếng cười, hôn tạm biệt mẹ.

“Nhưng con còn chưa uống trà!” Mẹ cậu kêu lên.

“Cháu ăn gì chưa, Dan?”

Mẹ Paul là người duy nhất có thể gọi tắt tên của Daniel. Khi bà làm vậy, cậu ta thể hiện một vẻ kỳ lạ trên khuôn mặt, vừa thoải mái vừa căng thẳng, như thể sự dễ chịu đó trở nên quá đau đớn với cậu ta.

“Bọn con sẽ ăn gà hay gì đó, mẹ đừng lo.” Paul nói.

Chiếc xe jeep đang chiếm chỗ của Troy là chiếc Land Cruiser của Carl, chiếm dụng không chỉ chỗ đỗ xe của Troy mà cả chiếc bên cạnh nữa. Paul nhìn quanh tìm Carl, tự hỏi tại sao có người cần phải lái ô tô qua đây khi hai căn nhà chỉ cách nhau một tiếng hét. Cậu kinh ngạc khi thấy Daniel quay chùm chìa khóa trong tay và trèo vào ghế lái.

“Cái quái gì thế?” Sinh nhật thứ mười bảy của Daniel mới cách đây một tuần. Cậu ta đang định làm gì với cái xe vậy?

“Trèo lên đi.” Daniel nói.

Paul hiếm khi đi đâu bằng xe hơi; mẹ cậu không lái xe vì vậy tất cả những chuyến đi chơi đều ở trên chiếc xe tải màu cam sáng rực của Troy, Paul buộc phải ngồi ở phía sau không có cửa sổ đầy mùi hôi của dầu ăn và hóa chất. Khi ngồi vào xe, ký ức cậu lại gợi về chuyến đi với cha mình. Tiếng cạch của dây an toàn và vô lăng đã sống dậy một phần kí ức ngủ sâu của chuyến đi câu đến đảo Canvey. Họ đã dựng một căn lều cho hai người để nghỉ qua đêm và sáng hôm sau, khi ánh bình minh xuyên qua lớp vải màu xanh lá cây và đánh thức họ, cha cậu đã nói rằng giờ cậu là một người đàn ông thực thụ. Khi đó cậu chưa đầy năm tuổi.

“Làm sao cậu qua được vòng thi lái xe?”

Daniel ném cho cậu một cái nhìn nửa khinh thường nửa hài hước.

“Tao chưa có bằng lái, thằng não ngắn này.” Daniel nói. Paul nên biết rõ hơn và cậu thấy nhẹ nhõm trước phản ứng nhẹ nhàng của Daniel hơn là xấu hổ. Tay lái còn non của Daniel thể hiện rõ chỉ vài giây sau khi xoay chìa và tiếng động cơ ì ạch. Cậu ta lùi xe ra khỏi bãi đậu mà chỉ liếc nhanh qua vai. “Cha cậu dạy cậu lái xe à?” Cậu hỏi, nhớ lại lối lái xe phách lối, tốc độ, không luật lệ của Carl.

“Khi tao mười lăm. Mày không biết điều đó về tao, đúng không? Tao đã có thể lái bất cứ loại xe nào. Số tay, số tự động, vô lăng tay trái, bất cứ loại xe nào. Tao có thể lái cả một cái HGV nếu cần.” Cậu ta cúi xuống và kéo ra một tấm bản đồ chỉ đường AA khổng lồ có một trang giấy viết tay gắn ngay phía trên. “Đọc đi!”

Carl Scatlock chỉ khá hơn con trai mình một chút khi xét đến hai thành phần liên quan đến học hành trong ba chữ R, và Paul phải mất vài giây để suy luận rằng Fizzy chính là Pitsea. Paul mở bản đồ đến trang tương ứng và bắt đầu chỉ Daniel lên đường A13, từ đó họ sẽ đi theo các bảng chỉ dẫn đến A127.

“Bọn mình đang đi đâu? Ý mình là, mình biết nơi chúng ta đang đến, nhưng tại sao?”

“Bố tao làm việc trong một xưởng chế tác đồ cũ ở London”, cậu nói, “ông đã gỡ ra khoảng ba tấn đường ống khỏi một tòa nhà Victoria kiểu cổ. Mụ chủ nhà muốn chắc chắn rằng chúng sẽ được tái chế. Mụ ta còn không biết có thể bán chúng đi, đồ chó cái ngớ ngẩn.”

“Phải.” Paul nói. “Cậu cần đi theo đường nhánh này.”

Daniel không thể làm điều này mà không có cậu. Paul chưa bao giờ biết một lái xe phải đọc nhiều đến thế. Làm sao biết mình đang đi đến đâu nếu không thể đọc được các biển chỉ dẫn đường bộ? Không có cảnh quan gì ở đây; mỗi mép vực nhiều bụi rậm, mỗi con đường nhánh và vòng xuyến nhìn y như những cái khác.

Bãi phế liệu cách khu chợ Pitsea chừng nửa dặm. Carl đã vẽ bản đồ cho vài trăm thước cuối cùng, phác thảo các con phố bên đường họ cần băng qua. Cả hai rẽ trái tại một trạm xăng bỏ hoang, các đường ống đã

bị gỡ hết, hoa tử đinh hương đã thay thế chúng trên sân trước, và cuối cùng đến một khu công nghiệp rộng lớn, im lìm đầy đe dọa.

“Không có biển hiệu”, Daniel nói. “Đây còn không có tên. Mày phải tìm một hàng rào xanh với một bánh xe treo trên cửa. Mày thậm chí không cần nói với hắn ai đã cử mày đến. Nếu hắn không biết, hắn không thể nói ra.”

Cả hai đoán rằng phần sắt gỉ sét đang nhô ra bên trái chính là cái hàng rào đó, và khi Paul tìm được lốp xe treo lơ lửng treo trên dầm nhà, Daniel buông tay khỏi tay lái và đâm vào bảng điều khiển một cách khoái trá. Cánh cổng mở vừa đủ rộng để một xe chui vào, và Daniel vụng về lái vào trong. Cả hai thấy mình đang đối diện một nhà chứa máy bay khổng lồ. Những bồn tắm cũ màu trắng chứa đầy các loại ống và vòi nước xếp hai bên cạnh lối vào giống như hai con sư tử đá. Daniel nhấn còi và một thanh niên trong bộ đồ hải quân mặt đầy dầu luyn xuất hiện.

“Gavin?”

Daniel nhảy ra khỏi chỗ ngồi của lái xe, để xe nổ máy, và lắc tay của Gavin như thể họ là bạn bè và hoàn toàn bình đẳng. Cậu ta không nói tên mình. Paul cảm thấy như mới lần đầu nhìn thấy Daniel một lần nữa vậy. Cậu đã quên Daniel ấn tượng và tự tin đến mức nào.

“Để xem qua đã, rồi tính,” Gavin nói và mở cửa sau.

Khi họ đã dỡ xong chỗ đường ống, Gavin đổ nước đầy một ấm đun nước trắng lem nhem những dấu tay đầy dầu và pha ấm trà ngọt đến độ khiến Paul đau răng. Cậu không nghe được nội dung đàm phán. Trước khi họ rời đi, Gavin bóc vài lớp từ một cuộn tiền trong túi của mình và đưa cho Daniel, ngay lập tức Daniel bỏ túi mà không cần đếm.

“Tao không thể xử lý chỗ này nhanh chóng ngay bây giờ”, Gavin nói. “Từ khi Trung Quốc đăng cai Thế vận hội, họ bắt đầu xây dựng một cách điên cuồng ở Bắc Kinh. Điều đó khiến thế giới thiếu hụt phế liệu, tao thì đếch quan tâm.” Gavin vỗ vào một bên mũi bằng một ngón tay cáu bẩn. “Không hỏi gì chứ?”

Đó là chuyện thú vị nhất mà Paul trải qua với Daniel trong nhiều năm.

Có một số bài tập cần làm nốt ở nhà và cậu đang thấy rất phấn khích; với từng đó hào hứng và một cơn hưng phấn từ món trà đường của Gavin, sẽ mất hàng tiếng trước khi giấc ngủ kéo đến. Daniel khăng khăng thả Paul càng gần cửa trước càng tốt. Xe tải của Troy đã trở lại vị trí xứng đáng của nó. Paul tự hỏi liệu cậu có nghe được tiếng chim cúc cu gáy hoài trong đầu hay không. Nếu thực vậy, cả ngày mai cậu sẽ phải nghe nó gáy hoài không dứt.

Daniel đưa cậu 90 bảng. Đó là số tiền nhiều nhất Paul cầm từ trước đến giờ.

“Gì đây?”

“Mày kiếm được chỗ này. Tao không thể làm việc đó mà không có mày, đúng không? Sẽ có cả tỉ việc ở đó, bố tao quá bận rộn để làm một mình. Và chúng ta sẽ phải nhặt nhạnh và bán nó ở khắp vùng Essex. Đôi khi lên cả London. Tao cần đôi mắt của mày.”

Paul đang nghĩ mình có thể làm gì với 90 bảng. Công việc hàng tuần như vậy quá đủ để cậu kiếm tiền học đại học. Chắc chắn là tốt hơn ngồi chơi trò chơi điện tử và cậu thích nhìn Daniel khi đó: tự tin, oai phong nhưng không bắt nạt, một người đáng để cậu ngưỡng mộ.

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.