Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33

❊ ❊ ❊

Tháng Mười một năm 2009

Paul dần dần học được cách chịu được cuộc sống kỳ cục trong chiếc caravan của Louisa. Ý thức được mình là khách ở đây, cậu cố gắng đi lại nhẹ nhàng và chịu trách nhiệm các công việc nặng nhọc. Bảo dưỡng ba tấm kính ở mặt bên chiếc caravan, phần khi được mở ra sẽ trông thấy các ổ cắm điện, nguồn cung cấp khí đốt và bể phốt chứa hóa chất khử mùi, đã trở thành trách nhiệm của cậu. Việc thay gas khá dễ dàng, đặc biệt khi giờ cô đã chuyển sang dùng loại không mùi, bể phốt chỉ kinh khủng lúc mới xử lý, còn điện thì vẫn luôn là vấn đề, chỗ mạch chính cứ bung ra suốt. Để nối lại sẽ mất mười lăm phút lòng vòng trở lại cabin và cậu luôn quên dập cầu dao xuống ngắt điện; nếu nối lại mà không dập cầu dao đó, điện áp tăng vọt sẽ làm hỏng luôn cầu chì trong đèn và ấm đun nước, và cậu sẽ phải quay lại cabin và nối lại một lần nữa. Đây là công việc chả nhẹ nhàng gì, nhưng cậu không thực sự quan tâm lắm. Việc này khiến cậu thấy mình như là người đàn ông thực thụ. Đây chính là loại công việc mà cha cậu không bao giờ để mẹ mó tay vào.

Louisa liên tục trồng những giống cây mới. Ngón tay cô dường như phải vùi vào lòng đất mới hoạt động được. Không chỉ làm việc trong vườn suốt cả ngày, họ cũng làm việc vào cuối tuần: chăm sóc những luống cây nhỏ bên sườn chiếc caravan, nhổ cà rốt, cải tím và tỏi tây, sau đó cô sẽ ném tất cả vào nồi để làm súp và các món hầm.

“Buồn cười thật, trước đây em chưa từng nghĩ mình sẽ trồng những thứ này”, cậu nói. “Em đang dần quen với việc nhìn thấy mọi thứ chui ra từ một cái túi.”

“Chị nhớ mình cũng không suy nghĩ nhiều lắm khi bằng tuổi em. Chị là một cô nàng thành thị thực sự. Chị sẽ đổ bê tông từng ngọn cỏ trong thành phố nếu chị có thể.”

“Nhưng chị ghét bê tông mà! Chị nói những người đổ bê tông khu vườn phía trước nhà mình đáng phải vào tù.”

Cô cười. “À, nhưng đó là chị bây giờ. Chị nói với em rồi, khi còn trẻ chị không giống vậy đâu. Chà! Có một khu vườn chị khá yêu thích... nhưng nó cũng được trồng trên nền bê tông.”

Cậu tự hỏi chuyện gì đã xảy ra khiến cô thay đổi suy nghĩ. Dành thời gian bên Louisa đã thay đổi cách cậu nhìn nhận mọi thứ, như thể lần đầu tiên cậu nhìn trái đất từ mặt đất, chứ không phải từ trên trời xuống. Cậu tự hỏi ai đã làm điều tương tự cho cô, những trải nghiệm nào đã biến cô gái Louisa trở thành người phụ nữ cậu biết như bây giờ, và cậu tự hỏi đó có phải nguyên nhân khiến đôi khi cậu cảm thấy như có một bức tường thủy tinh giữa hai nhân cách đó.

Cuối cùng, Paul cũng phải thừa nhận chính mình đã phá hủy những đóa hồng dại của cô khi cậu thấy cô đang lần theo rễ hoa chết với vẻ đau đớn trên khuôn mặt. Giờ khi đám hoa dại xung quanh đã chết hết, cậu có thể nhìn được toàn bộ những thiệt hại cậu đã gây ra. Cây hồng dại hầu như chỉ còn trơ cái gốc cụt ngủn. Phần rễ trần trụi, nhẽ ra vẫn xanh tốt quanh năm, giờ ngả màu nâu sẫm gần như đen. Cô bóp vỡ một nhánh cây rỗng và khô. Gai rơi ra từ đó như những hạt kim tuyến rơi lả tả từ một cây thông Giáng sinh.

“Vậy đấy”, cô nói.

“Em xin lỗi, đó là tại em”, cậu nói. “Em đã phá hủy nó khi leo qua tường, trong lần đầu tiên em đến đây. Chị đừng quá lo lắng, em sẽ trồng một cây mới cho chị.”

“Thật ngọt ngào, nhưng làm vậy không có tác dụng đâu”, cô nói. “Đất sẽ bị bệnh hoa hồng.”

“Cái gì cơ?”

“Khi một cây hoa hồng mới được trồng ngay chỗ cũ, cây hoa hồng đó sẽ bị bệnh; nó không nở hoa và có thể nó sẽ chết. Không ai thực sự biết lý do tại sao, nhưng không trồng lại được. Chị đã thấy điều đó rất nhiều lần.”

“Điều đó cũng dễ hiểu, theo một cách nào đó”, cậu nói. “Chị không thể mong chờ một thứ đẹp đẽ đến vậy nở hoa hai lần.”

“Ừ, chị cũng nghĩ thế”, Louisa nói. vẻ mặt cô thay đổi, như thể cô mới hiểu ra một thứ gì đó hết sức hiển nhiên. “Chị chưa bao giờ nghĩ như thế.”

Paul không mua tặng cô một cây hoa hồng dại mới, mà cậu đã mua cho cô một bộ cờ vua bằng gỗ hoa hồng được chạm khắc những hình hoa tinh xảo mà cậu nghĩ cô sẽ rất thích. Không phải thứ gì quá đặc biệt, chỉ là một món đồ tìm được ở cửa hàng đồ cũ -cậu đã kiểm tra lại số dư tài khoản của mình ở hiệp hội nhà ở và kinh hoàng nhận ra lối sống mới của mình đã khoét một lỗ tướng trong khoản tiết kiệm. Và cậu chưa bao giờ mua quà cho bất kỳ một người phụ nữ nào khác ngoài mẹ mình trước đây, kể cả Emily, nên cậu đã rất lo lắng, không biết làm sao để đưa nó cho Louisa. Thời điểm cuối cùng cậu lựa chọn là ngày cuối tuần khi trời đã ngả tối. Họ nằm trên giường, những bóng đèn điện nhấp nháy và đèn dầu lập lòe khiến cả hai như đang ở trong một bộ phim.

“Em có một món quà cho chị”, cậu nói, rút ra một chiếc hộp từ trong túi xách. “Xin lỗi về cây hoa hồng của chị.” Louisa mở hộp quà và lướt các đầu ngón tay trên những đường nét chạm khắc như thể đang đọc chữ nổi.

“Đẹp quá, chị thích lắm”, cô nói. “Nhưng chị không biết chơi.”

Paul bị sốc, “Còn có ý nghĩa gì khi học ở một ngôi trường tiếng tăm mà đến chơi cờ họ cũng không dạy chị? Đừng bảo với em là lúc nào chị cũng kè kè sách vở bên cạnh đấy nhé.”

Cô chun mũi nhìn cậu.

“Em chỉ chọc chị vậy thôi, đổi lại, để em dạy chị chơi cờ nhé. Nhiều năm rồi em không chơi với bất kỳ ai ngoài máy tính.”

Hãy còn quấn mình trong chăn, cả hai ngồi bắt tréo chân đối diện nhau và đặt bàn cờ cân bằng trên đầu gối. Cậu đã hướng dẫn cô hết sức cẩn thận, thích thú dạy cô từng nước cờ và ngắm nhìn đôi môi mọng đỏ khi cô tập trung. Mấy ván đầu, cậu giả vờ thua, rồi thắng lại, nhưng khi cô đã nắm được luật chơi, các ván cờ bắt đầu trở thành cuộc chiến thực thụ.

“Chiếu tướng.” Louisa đột nhiên nói, có vẻ hài lòng với chính mình một cách thật trẻ con. “Chị đúng rồi, phải không?”

Paul đang nghiên cứu những quân cờ màu đen đang dồn ép quân vua trắng của mình.

“Quái quỷ thật, chị giỏi quá”, cậu nói. Cô chồm qua, cánh tay trần lấp lánh và lật đổ quân vua bên cậu bằng một cái búng tay.

“Em có tha thứ cho chị không?”

“Có.” Paul nói.

“Đồ ngốc cả tin.” Louisa mỉm cười. Tay cậu lần một đường từ cổ tay lên cổ cô, rồi vuốt ve cằm cô.

“Em sẽ tha thứ cho chị tất cả mọi chuyện”, Paul nói, không thực sự biết những lời này bắt nguồn từ đâu. Cô không mấp máy môi, nhưng nụ cười của cô có vẻ đang mờ đi.

“Em không biết mình đang nói những gì đâu”, Louisa nói. Paul cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trạng của cô. Ánh nhìn trong đôi mắt cô khiến cậu thấy hoang mang, kích thích và hoảng sợ. Rõ ràng cậu đã chạm đến chuyện gì đó, dù cậu không biết mình đã làm gì hay tại sao; nhưng cậu biết, bất ngờ nhưng tuyệt đối chắc chắn, rằng cô đã sai. Cậu thật sự có ý đó, những hai lần, những từ ngữ đó, không nghi ngờ gì nữa, đang mang một ý nghĩa nào đó.

Bằng cách ngăn chặn trước sự tha thứ về phần mình, cậu đã mở đường cho một lời thú tội kinh khủng với cô mà cậu đã chuẩn bị sẵn, và cậu cũng muốn cho cô biết cô có ý nghĩa nhiều thế nào với cậu.

“Em thật lòng đấy”, cậu nói, tay kia vươn ra chạm vào phần da mềm mại phía trong khuỷu tay cô.

Louisa đỏ mặt, nắm lấy cả hai bàn tay cậu ôm vào lòng. “Một cậu bé thật ngọt ngào”, cô nói, gạt tóc mái của cậu ra và đưa ngón tay cái chạm lên môi dưới của cậu. Hãy nói với cô ngay đi, một giọng nói đang thì thầm trong đầu cậu, hãy nhìn cô, cô sẽ hiểu, nhưng cậu mất hết can đảm và đành gượng gạo đùa lại!

“Chị đang gọi ai là cậu bé thế?” Cậu hỏi, kéo bàn tay còn lại của cô đang để dưới bàn cờ đặt vào lòng cậu. Cô mỉm cười và nắm lấy một lọn tóc của cậu. Cậu tự hỏi liệu mình có thể nghiễm nhiên nhận lấy những thứ cô đang làm cho cậu và ngược lại nghiễm nhiên làm những điều cậu được phép làm với cô. Bàn cờ và tất cả những quân cờ bị vứt ra khỏi giường. Những con vua, con hậu, con xe, con mã, con tốt, con tượng nằm lăn lóc, tản mát trên sàn.

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.