Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Tháng Chín năm 2004

Daniel Scatlock nhiều hơn những học sinh khác trong lớp một tuổi, đó là bí mật. Cậu ta mặc bộ đồng phục học sinh như bộ vest của Savile Row. Trông cậu ta còn cao hơn cả cô Fox khi cô giới thiệu cậu ta với cả lớp. Cô nói rằng cậu ta là học sinh mới, cách nói văn hoa cho “bị tất cả những trường khác trong quận từ chối”. Chẳng ai đoán liệu cậu ta có thể đi đâu được nếu bị đuổi khỏi Grays Reach. Cô Fox chọn Paul kèm cho Daniel, bởi vì tên cả hai kề trên sổ đăng ký. Paul hoảng sợ thực sự. Cậu chỉ hy vọng Daniel sẽ nhận ra cuộc đời ảm đạm của cậu và ném cho cậu một sự coi thường xen lẫn khinh bỉ mà cậu xứng đáng được nhận. Ao ước lớn nhất của Paul là được tàng hình trong xã hội này.

Trong giờ tiếng Anh, Daniel thậm chí còn không thèm xem chung bài Nhật ký của Anne Frank và khi giáo viên nhắc nhở, cậu ta cũng không thèm mở vở ra mà chỉ vẽ nguệch ngoạc. Trong giờ tiếng Pháp, cậu ta viết tên mình lên mặt trước sách bài tập, cậu ta nắn nót từng chữ một, cẩn thận như học sinh tiểu học, nhưng sau đó dường như mất sạch hứng thú. Trong giờ lịch sử, cả lớp phải làm bài kiểm tra. Mọi người đều kêu gào, còn Daniel - cậu ta có nhiều lý do để kêu ca hơn hết, chắc chắn cậu ta không thể hoàn thành bài kiểm tra vì những kiến thức đó cậu ta chưa từng học - nhưng cậu ta vẫn im lặng, chỉ điều chỉnh tư thế ngồi một chút, chân duỗi ra trước. Chân cậu ta dài đến mức có thể móc chân vào ghế của người ngồi trên - một thằng nhãi bẩn thỉu tên Hash có mái tóc đỏ rực, nước da tái nhợt. Nó sẽ phát rồ lên nếu bị gọi bằng tên thật, Hamish. Hash quay lại lườm Daniel, ngay lập tức nhận ra đây là một người vai vế cao hơn nên nó đành so vai rồi quay về phía trước. Daniel còn chả thèm nói câu gì. Khi đọc đề thi, Paul sớm chìm đắm vào bài kiểm tra, cảm thấy chắc chắn về tất cả các câu trả lời ngoại trừ câu đầu tiên: Tại sao phiên tòa Nürnberg lại đặt ở đó, mà không phải ở Berlin? “Nürnberg là nhà tù duy nhất ở Đức không bị đánh bom trong chiến tranh.” Daniel nói thầm. “Berlin là một đống đổ nát. Tao chắc chắn, làm tiếp đi, viết vào đi.” Paul nhún vai, viết câu trả lời và nghĩ Daniel cũng làm như vậy. Nhưng không, cậu ta chỉ chau mày nhìn trang giấy trắng trước mặt mình. Paul nhớ lại Daniel đã vất vả ra sao để ghi tên mình lên vở bài tập môn tiếng Pháp và đột nhiên cậu hiểu ra Daniel không thể đọc hoặc viết bình thường. Trước khi biết mình đang làm gì, Paul đã chồm qua và ghi các câu trả lời đúng lên tờ giấy của cậu bạn cùng bàn. Daniel ném cho Paul ánh nhìn khiến cậu ước mình chưa bao giờ được sinh ra. Daniel không vào lớp trong tiết Toán, tiết học cuối cùng trong ngày. Lúc đó Paul đã thuyết phục bản thân rằng danh sách những kẻ muốn đá đít cậu trên đường về nhà mới dài thêm một cái tên nữa.

Cậu không thể tránh đi qua đường hầm nối liền trường học với nhà mà không nhảy qua đường ray xe lửa. Đôi khi cậu thấy điều đó thật cám dỗ. Đường hầm đầy mùi nước tiểu này là một ví dụ khác về phong cách hướng đến những thứ đáng sợ và tàn bạo của các kiến trúc sư Grays Reach. Chướng ngại vật nguy hiểm nhất là một tảng bê tông dày, trên đó mọc dâu dại. Nó sẽ cản lại được ít nhất một thằng muốn làm cậu đau. Tối nay là Simeon và Lewis, hai thằng thường xuyên bắt nạt cậu. Đây không phải lần đầu tiên, cậu tự hỏi tại sao những tên côn đồ đối địch nhau không cùng xuất hiện trên một con đường. Chúng đã phân chia địa bàn hay sao? Hay chúng đã gặp nhau ở cửa hầm phía sau, thỏa thuận rằng nếu mày đánh nó tối nay thì mai bọn tao sẽ lăng nhục nó? Chúng còn chẳng buồn trêu chọc cậu mà lao vào đấm luôn. Paul biết mình càng gồng người lên, trận đòn sẽ càng đau, nhưng cậu không thể buông lỏng cơ bắp mình. Simeon đánh vào đầu cậu, chiếc nhẫn va vào ngay giữa phần nối hàm và tai.

Cơn đau làm cậu điếc đặc. Cậu cố lết đi nhưng ngay lập tức phần thân trên bị kéo giật lại khi Lewis ngáng chân và khiến Paul ngã ngồi lên mặt bê tông toàn nước tiểu. Cả hai tên đang cong người. Nước mắt giàn giụa, Paul chuẩn bị tinh thần nhận mấy cú đạp vào sườn.

Kẻ thứ ba đến đằng sau hai thằng như một cơn gió, rất nhanh và lặng lẽ. Nhìn Daniel thật uy phong khi đôi bàn tay cậu ta túm lấy cổ hai thằng và đập đầu chúng vào nhau, một ngay trán và một đập mũi Lewis vào mồm Simeon. Paul nghe được tiếng môi bật máu, khẽ hơn khi nó không phát ra từ mình và nhắm mắt lại.

“Xéo ngay đi, cả hai chúng mày. Chạm vào nó một lần nữa, tao giết, hiểu không?” Đó là giọng nói của một người đàn ông, không phải là một cậu bé, khiến Simeon và Lewis bỏ chạy như hai thằng nhóc. Daniel cúi xuống chỗ Paul nằm. Giọng cậu ta nghe xa xăm bởi tại Paul hãy còn đau nhức. “Ê cậu bạn, gì đây?” Daniel hỏi. Sự tức giận của cậu ta có vẻ như, nếu không tương xứng với những cú đánh, thì chắc chắn không chút nào liên quan đến sự thông cảm cậu ta dành cho Paul. “Hừm, hừm, hai thằng ranh con! Hừm, hừm, đồ gà rù!”

Sau đó, thứ gì đó vỡ ra trong tai Paul và cậu có thể nghe rõ lại, “Ê, có muốn đi ăn gà rán không?”

Có hai hàng gà rán trong khuôn viên, một làm kiểu halal và một kiểu thông thường. Paul đã đi qua chúng cả triệu lần nhưng chưa từng vào bên trong: đó không phải nơi nên vào nếu bạn nhỏ con và không ai đi cùng. Cậu vẫn tỏ ra thận trọng: dù nguy cơ ăn đòn có vẻ đã chấm dứt nhưng có thể Daniel đang định đưa cậu đến một nơi công cộng khác trước khi làm nhục cậu. Nếu đó là sự thực, Daniel rõ ràng không muốn làm vậy với cái dạ dày trống không. Không cần nhìn vào thực đơn, cậu ta gọi ngay khoai rán, hai cola và hai hộp cánh gà. Cả hai ngồi ăn cạnh cửa sổ. Curtis Goddard đi ngang qua và lấy một suất đúp. Paul cố tỏ ra lãnh đạm nhưng thầm hy vọng những từ ngữ sẽ tự mình tuôn ra.

“Những gì mày làm trên lớp”, Daniel nói, “tốt đấy, chàng trai." Cậu ta nói như thể đang đe dọa Paul, “Nhưng tao không muốn chuyện đó lộ ra.”

Paul mím chặt môi, “Tôi có thể hỏi cậu một câu không?” Paul hỏi. “Tôi không hiểu, nếu cậu không đọc được, làm thế nào cậu biết rất nhiều về chiến tranh thế giới thứ hai?”

“Kênh History.” Daniel nói. “Bố tao bị ám ảnh. Ông bật nó cả ngày. Và nếu trên ấy không có thì đó là kênh Discovery hoặc... mày gọi cái kênh luôn chiếu Top Gear là gì nhỉ?”

“Mẹ tôi cũng bật ti vi cả ngày, nhưng bà không xem thứ gì hay ho cả.” Paul nói. Cả hai mút vụn gà trên đầu ngón tay. Dầu mỡ và muối khiến Paul khát khô cổ đến mức cola cũng không giúp được nhiều.

“Tao có một đề nghị cho mày." Daniel nói. “Tao sẽ nghỉ học ngay khi mười sáu tuổi và bố tao sẽ kệ xác tao, nhưng cho đến khi đó, mày sẽ bao che cho tao, còn tao sẽ bảo vệ mày, được không?”

Thỏa thuận này dường như có hiệu quả ngay lập tức. Cả hai rời khỏi tiệm gà rán cùng nhau và từ lúc này cả hai đã bước vào thời kỳ Paul cảm nhận được sự bảo vệ nhân từ từ phía Daniel. Daniel giống như Aragorn còn Paul là Frodo, mặc dù cậu ta thà chết chứ không chịu thừa nhận điều này với ai.

Daniel sống trong một căn nhà giống hệt của Paul, mặc dù nhà cậu ta nằm chính giữa sân. Một lá cờ Anh treo lủng lẳng bên cửa sổ nhà bếp và một dãy hộp carton mục nát nằm bên cạnh thùng rác có bánh xe.

“Tôi ở ngay đó.” Paul nói, chỉ tay qua sân về mặt sau ngôi nhà của mình.

“Xem kìa”, Daniel nói, “mày sẽ đi qua nhà tao hàng ngày.”

Liệu cuộc sống của một người không biết đọc sẽ như thế nào? Paul nhận thấy thật dễ tưởng tượng cuộc sống của một người mù hoặc điếc hoặc không có chân tay. Nhưng với một người mù chữ, đơn thuần chỉ là không thể chìm đắm trong những trang sách, với Paul như vậy là quá tồi tệ. Làm sao họ biết mình đang ở đúng con phố, mình đang xem kênh nào trên ti vi hay ai đang gọi điện thoại cho họ? Và làm thế nào mà hàng ngày họ có thể tiếp xúc với vô số những con chữ nhưng không hiểu gì ngoài tên mình? Paul rút một tờ thực đơn đồ ăn nhanh của tiệm gà halal Ấn Độ, cố gắng giải mã các ký tự tiếng Ả Rập. Cậu nhìn càng lâu vào đó, chúng càng siêu vẹo thành các dấu chấm và những hình loằng ngoằng mà cậu chỉ nhìn thấy ba, bốn hình hoặc ký tự riêng biệt. Có lẽ tiếng Anh nhìn cũng giống tiếng Ả Rập với những người như Daniel. Tại sao không ai dạy Daniel đọc? Có lẽ cha mẹ cậu ta cũng không có học thức lắm, nhưng làm sao cậu ta có thể sống mười bốn năm qua mà không ai để tâm đến chuyện này? Không có bất cứ ai giúp đỡ ư? Làm sao Daniel có thể tồn tại được? Cơn giận dữ của cậu ta không có gì lạ.

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.