Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Tháng Mười năm 2009

Paul có khám phá thứ hai chỉ vài ngày sau khi cậu tìm thấy chiếc caravan. Cậu đang làm việc một mình, chặt bớt các bụi gai mọc bên rìa, sau đó làm sạch đất bám vào phần rễ cây mới bị chặt. Thật khó mà tập trung; thỉnh thoảng cậu lại nhìn chằm chằm về phía Lodge. Mỗi ngày nhìn nó mỗi khác, tùy thuộc vào góc nhìn, thời gian và thời tiết. Từ vị trí này của ngày hôm nay, khi mặt trời xuống thấp hắt bóng lên tòa nhà, nhìn nó như thể là hàm dưới đang nhô ra của một con quái thú bị chôn nửa người. Trong lúc đang đào xuống sâu thì cậu chạm phải một cái gì đó cứng dưới lớp đất mùn. Dùng phần mũi xẻng như một cái đục, sau đó là đòn bẩy, cậu xúc lên một tảng đất sỏi bị nén chặt, dày đến 6 inch. Cậu gọi Ross qua và hai người lăn tảng đất đi như đang lăn thảm trải sàn. vết lăn tạo ra một con đường mờ mờ kéo dài từ cổng đến Lodge, song song với đường đất mà mọi người thường đi. Khi Ingram và Louisa thấy nó, họ reo mừng đầy phấn khích. Cứ như anh ta mới tìm được một bức phù điêu La Mã chứ không phải là một con đường trải sỏi.

Nửa tháng sau, một con đường mới đã hoàn thành, rẽ về bên trái cổng thay vì bên phải. Con đường đã thay đổi toàn bộ cảm giác về khu đất, đặt nó vào trong một ranh giới thực thụ. Những khu vườn vẫn còn là những đống hỗn độn và Mere vẫn là một vũng lầy hôi thối, nhưng đây chính là con đường mà người ta đã đi để đến Lodge hàng thế kỷ qua. Paul mới giúp Louisa trồng cây sồi non ở hai bên. Chúng trông còn nhỏ nhưng Louisa nói rằng vẻ đẹp của việc làm vườn nằm ở chỗ nó khiến bạn suy nghĩ về thời gian và cuộc sống ở góc độ hoàn toàn khác. “Cây sồi mất ba trăm năm để lớn lên, ba trăm năm nữa để sống, và ba trăm năm nữa đến khi chết”, cô nói. “Thật khiêm nhường, phải không?” Cô có cách giải thích giúp cậu lập tức hiểu ra vấn đề.

Paul dần dần thấy yêu cuộc sống của mình ở Lodge. Đôi khi trong nhiều giờ liền, cậu quên mất tình cảnh đã mang mình tới đây. Cậu quên đi Daniel và phiên tòa sắp tới, cậu quên đi Ken Hillyard và những gì họ đã gây ra cho ông ta, bởi cậu hoàn toàn chìm đắm trong công việc của mình, một khoảng lặng hoàn hảo giữa quá khứ và tương lai để cậu có thể sống thật chân thực trong hiện tại. Cậu không mơ đến viễn cảnh nói chuyện đó với những người khác, những người không thực sự quan tâm, như Dilan, hoặc bí mật để ý, như Jodie và Ross, nhưng cứ giả vờ mỉa mai hay tỏ ra mình ngầu để khỏi phải thừa nhận.

Dilan khiến Paul nghĩ tới Daniel. Cậu ta có cùng vẻ tự tin, bụi bặm, nhưng ít bạo lực hơn. “Tao ghét vùng nông thôn. Quần áo thì như giẻ lau, ở đây còn không có sóng”, cậu ta nói, nhìn từ đôi bốt cao cổ lên chiếc điện thoại của mình, rồi lắc nó loạn lên, cố gắng bắt tín hiệu. “Mày biết đấy, bạn gái tao không tin rằng tao không thể lẻn ra khỏi đây. Nó nghĩ tao đang trốn nó.”

“Mày cũng hay làm thế.” Jodie nói.

“Mày cũng vậy thôi nếu đó là bạn gái mày.”

“Nếu anh không thích cô ta, sao còn đi chơi cùng?” Paul nói.

“Dù sao mày cũng cần đàn bà, đúng không? Vả lại, không ai khác làm được kiểu tóc mà tao muốn.” Những đường cạo trên mái tóc đen, ngắn của cậu ta tạo thành những họa tiết phức tạp như các khu vườn thời Tudor. Khoảng giữa các đường cạo là những sợi tóc đen cứng. “Mày đang hẹn hò ai không?”

Cậu nghĩ đến Emily, và sau đó là Gemma. “Lúc này thì không.”

“Tao có mấy em cho mày đấy”, Dilan nói, làm động tác chào cách chừng 5 inch phía trên đầu. “Cần tao chia cho không?”

“Không cần.” Ross nói, “Louisa đủ thỏa mãn nó rồi.” Paul co rúm lại. Ross đang nhồi nhét trong đầu cậu ý nghĩ rằng Louisa thích cậu. Đó là một ý tưởng ngớ ngẩn; tất cả những gì họ làm là cùng nhau trồng vài cái cây, hơn nữa...

“Bà già đó!” Jodie xen vào.

“Ồ, mới già cỡ một bà mẹ thôi chứ chưa đến tuổi bà ngoại đâu, hoàn toàn đáng kính.” Ross nói, “Nếu là tao, tao sẽ cua cô ta.” Cậu ta kiểm tra đồng hồ. “Tao không biết chúng mày thì sao, nhưng bây giờ là giờ bia của tao.”

Thực tế vẫn chưa đến 5 giờ, nhưng tất cả vẫn vào phòng giặt để tắm rửa và thay đồ, Dilan thay đôi ủng xấu xí bằng một đôi giày chạy bộ trắng mới cứng. Mọi người mặc những bộ đồ không khác mấy đồng phục của họ.

“Có một lốc bia ở quầy bar với tên tao trên đó.” Ross nói. “Đó là phần lương của ngày hôm nay. Tao sẽ xỉn bét nhè. Mày không biết đâu, Mẹ Mũm Mĩm* có thể có mặt ở đó.”

Nguyên văn: Mummy Yummy - ám chỉ Louisa. Ở đây Yummy là ngon miệng, ý nói Louisa rất hấp dẫn trong mắt Paul (theo nghĩa tục tĩu).

“Câm đi!” Paul nói. Ross nháy mắt.

Paul không thể hiểu những người đang uống rượu ở Kelstice Arms đến từ đâu. Ngôi làng giống như một thị trấn ma: chỉ thấy bóng người lúc họ chui ra hoặc chui vào chiếc xe của họ. Có lẽ họ lái xe đến từ các ngôi làng xung quanh hay thậm chí từ Leamington hoặc Coventry, và chỉ uống nước ngọt, hoặc có lẽ họ sẽ say xỉn mà lái xe về. Quán rượu không giống một quán rượu chút nào. Nó đã có từ lâu lắm rồi, nhưng được trang trí bằng những màu sắc mà những kẻ hào nhoáng thích nhìn thấy trong các quán rượu: màu xanh lam nhạt hắt ra từ ra các hộp thiếc tinh xảo. Các bức tranh được treo vào móc trên tường nên bất cứ ai cũng rạch được một vết lên chúng. Bức yêu thích của Paul là một bức màu nước, lưu lại ấn tượng của một nghệ sỹ nào đó về Kelstice Lodge ở thời đỉnh cao huy hoàng. Paul nhìn vào sáu ống khói cao chót vót, ngôi nhà đầy vẻ cao ngạo, khu vườn được sắp đặt tinh xảo và những thân cây dọc hai bên đường đối xứng nhau. Điều này thật buồn, hơi không công bằng, giống như nhìn thấy bức hình hồi còn trẻ trung xinh đẹp của một ai đó khi giờ họ đã già. Paul tự hỏi làm thế nào mà một đám những kẻ bị xã hội ruồng bỏ đang chui rúc ở cái xó này có thể khôi phục khung cảnh nơi đây lại như xưa.

Một cuộc tranh luận đang nổ ra giữa các đồng nghiệp của cậu, chủ đề là nếu bị khóa trong một căn phòng của ngôi nhà, thì căn phòng nào là tốt nhất? Ross chủ trì cuộc tranh luận với khiếu hài hước vốn có của mình. Paul kinh ngạc trước khả năng của Ross; bất cứ điều gì cậu ta nói ra, mọi người sẽ luôn hiểu theo đúng cách cậu ta muốn. Paul tự hỏi mình đã nghĩ gì khi quyết định bán ma túy, và liệu cuộc sống của cậu sẽ thay đổi như thế nào nếu cậu có một người bạn khác Daniel.

Paul uống hết ly thứ tư và đang say túy lúy thì những người lớn trong mắt cậu - Demetra, Ingram, Nathaniel và Louisa - xuất hiện. Ross bảo họ xếp bàn lại ngồi để không ai bị bỏ sót. Bàn ở đây chỉ là các máy khâu cũ loại có nắp bằng gỗ láng mịn và chân rèn sắt với chữ Singer đan lồng vào các hoa văn, được đặt chông chênh trên mặt sàn đá mấp mô của quán rượu. Paul ngồi thụp xuống và gập mấy cái lót cốc lại, tìm xem chân bàn nào không vững để chỉnh lại. Cậu thấy mắt mình đang ở ngang tầm đầu gối Louisa, cô đang mặc quần bò, và không biết từ đâu nhưng toàn thân cậu bị choáng ngợp bởi ham muốn bám lấy chân cô và vùi mặt vào lòng cô. Lẽ ra cậu nên giết phứt Ross đi; kể từ khi cậu ta bắt đầu những lời bóng gió, Paul bắt đầu có phản xạ cương cứng kỳ cục mỗi khi đến gần cô. Cậu cúi mình, giả vờ bận rộn với chân bàn, cho đến khi cơn chuột rút ở đầu gối phân tán sự chú ý của cơ thể ra khỏi “cậu nhỏ” đang cương cứng. Khi cậu nhìn lên, Louisa đang nhìn cậu qua một ly nước hoa quả màu đục. Dù có chú ý thấy họ huých cậu và gọi tên này nọ, thì cô cũng không để lộ ra điều gì. Cậu hy vọng rằng gương mặt của mình cũng có thể lạnh băng như của cô.

Paul chờ đợi, lần này là Kylie phục vụ, cô như thể ném khay đồ uống vào mặt cậu.

“Có chuyện gì với Kylie à?” Cậu hỏi sau khi đã phát hết đồ uống trên khay và bắt đầu ly bia thứ năm.

“Ross đã bị bắt quả tang.” Jodie nói.

“Gì cơ?” Dilan hỏi. Cậu ta quả thật đáng khen vì không sợ tỏ ra ngu dốt. Đó chính là điểm khác biệt giữa cậu ta với Daniel.

Ingram thở dài, “Bắt quả tang, Dilan. Đó là tiếng Latin.” Giọng cậu ta trầm xuống, chuẩn bị giải thích. Paul ghét cách suy nghĩ của Ingram, rằng sự thiếu giáo dục là một khiếm khuyết về nhân cách thay vì là một tai nạn ngoài ý muốn, như thể bất cứ ai từ bất cứ nơi đâu cũng có thể vào học ở Eton miễn họ chịu suy nghĩ. Chính lối suy nghĩ đó là lý do khiến những người như Daniel lọt qua kẽ hở của hệ thống giáo dục. “Một tội rành rành giữa ban ngày ban mặt.”

“Nói bằng tiếng mẹ đẻ không được sao?” Dilan đề nghị.

“Bị bắt tại trận.” Jodie nói. “Kylie thấy Ross đang dụ dỗ các tình nguyện viên đến từ hội Bảo tồn thiên nhiên.”

Mắt Dilan mở to và cậu ta đập mu bàn tay trái vào lòng bàn tay phải của mình vẻ hưởng ứng. “Ôi thật là một ngày ra gì đây!” Cậu ta nói.

“Kylie nghĩ là đã bắt gặp tôi đang dụ dỗ một tình nguyện viên”, Ross chỉnh lại, “nhưng thực ra tôi đang nói chuyện bình thường với cô ta thôi.”

“Đặt tay lên mông người ta mà gọi là bình thường.” Jodie nói.

“Mấy chuyện đó rất dễ bị hiểu lầm.” Paul nói, “Sự việc không đơn giản như những gì chúng ta thấy đâu.”

“Khá lắm anh bạn, một người đàn ông đích thực.” Dilan nói.

“Tôi nghiêm túc đấy. Tôi từng bị bắt tại trận. Không hay đâu.” Giờ thì Paul đã gây chú ý. Họ không biết toàn bộ đời sống tình dục của cậu chỉ gói gọn trong vài phút.

“Ai phát hiện thế? Mẹ cậu à?” Jodie hỏi.

“Không đâu, nó lên giường với mẹ nó ấy chứ.”

Dilan nói, cười to hơn.

“Bạn gái tôi.” Paul nói. Từ đó vẫn khiến cậu thấy buồn cười. “Bạn gái cũ, tất nhiên.”

“Ghê đấy, chàng trai!” Dilan nói, giọng đầy ngưỡng mộ.

Nhìn qua bàn, Paul thấy sắc mặt Louisa biến đổi; môi cô hơi run lên, giống như sắp khóc. Cậu hiểu ngay rằng cô cũng từng trải qua chuyện tương tự.

Kylie rung chuông gọi món lần cuối ở quầy bar. Đột nhiên hông cậu hơi rung rung. Cậu lần mò tìm điện thoại di động của mình và nhìn xuống những con số lạ trên màn hình. Một suy nghĩ nảy ra trong đầu cậu rằng Emily, bằng cách nào, đó đã tìm được số điện thoại và đang muốn liên lạc với cậu bất chấp những điều đã xảy ra. Cậu len qua nhóm bạn của mình, tay nhấn nút trả lời để cuộc gọi không chuyển qua chế độ thư thoại. Tại cửa ra vào, cậu huých khuỷu tay vào một người đang run rẩy, cố châm lửa sai đầu điếu thuốc lá của mình. Ngay khi đưa ống nghe lên tai, cậu lập tức nhận ra đó là một giọng nam, dù tín hiệu hơi kém. Niềm hi vọng ngu ngốc của cậu bị thay bằng sự lo sợ.

“Carl...” Cậu ngó xung quanh và nhìn kỹ “Xin lỗi, ai đó?” Cậu hỏi, bước về phía bãi đậu xe.

“Tao đây”, giọng nói vang lên như một nắm đấm vào mặt cậu. bóng tối phía sau, như thể đang chờ đợi tiếng nói đó hiện hình. Làm thế quái nào ông ta có số này?

“Mày đang ở cái chỗ chết tiệt nào thế? Mày bỏ rơi con tao đúng lúc nhỉ?”

“Cháu xin lỗi.” Paul lí nhí.

“Tao không quan tâm mày đang chơi trò gì. Nghe kỹ đây, không ai muốn chuyện trở nên phức tạp, nhưng mày cần thay đổi lời khai nếu không Daniel sẽ gặp rắc rối. Nghe đây. Mày sẽ phải quay trở lại Grays Reach trong ngày mai, tao sẽ đưa mày qua đồn cảnh sát và mày sẽ nói với họ là lúc trước mày đã nhầm lẫn, hiểu không?”

“Cháu không quay lại Essex đâu.” Paul nói.

“Đừng bắt tao đến đó và đập cho mày một trận.” Ông ta đang lừa cậu. Chắc chắn đây là một trò bịp. Nhưng nếu ông ta có số điện thoại, thì có lẽ cũng có cả địa chỉ...

“Cháu chỉ nói sự thật.”

“Sự thật mẹ mày, Paul. Tao mới dành nguyên ngày đến thăm con tao. Nó đang suy sụp. Nó bị nhốt chung xà lim với một thằng ấu dâm bệnh hoạn. Tao biết nó đã gây rắc rối, nhưng nó không đáng bị như thế. Mày không đáng là bạn nó...”

“Không”, Paul nghĩ, “mình không đáng. Cậu ngắt máy. Cậu đứng một mình trong bãi đỗ xe, người tràn ngập nỗi sợ hãi và sốc. Một cơn gió thổi qua cuốn bay những chiếc lá trên đường. Chuông điện thoại lại reo, vẫn số đó. Cậu tắt máy đi nhưng dường như nó vẫn rung lên với những cuộc gọi nhỡ và các tin nhắn đe dọa. Cậu nghĩ mình có thể chịu đựng mấy lời đe dọa; nhưng cậu không thể chịu nổi khi nghe đến Daniel. Niềm an ủi duy nhất đối với cậu là có vẻ Carl không biết cậu đang ở đâu; nếu ông ta biết, ông ta sẽ không gọi điện mà đã đến ngay rồi. Trì hoãn không phải phong cách của ông ta.

Nhưng nếu không phải Carl tìm được số của cậu, mà là có ai đó đã cho ông ta số thì sao? Thông tin liên lạc của Carl có trong hồ sơ của cậu, in ngay trên thông tin về mẹ cậu. Ai đó có quyền truy cập hồ sơ của cậu có thể dễ dàng đoán ra mối quan hệ giữa cậu và Carl, và chơi trò mèo vờn chuột với cậu. Nhưng ai, và tại sao? Cậu trở lại quán rượu giờ đã ít khách để lấy áo khoác. Ross đang ở quầy bar nói chuyện với Kylie, cô đang cầm một miếng giẻ ướt trên tay. Lẽ ra cô phải đang lau bàn, nhưng rõ ràng là khúc mắc với Ross đã được đang dàn xếp: cậu ta lướt nhẹ đầu ngón tay trong lòng bàn tay cô, vờ rằng mình biết bói chỉ tay, và cô mặc kệ. Dilan đang cuốn một điếu “cỏ” dưới gầm bàn còn Jodie đang nhắn tin điên cuồng. Tất cả bọn họ đều có số của cậu, cũng như Ingram, Demetra, Louisa, cũng như bất cứ người nào có thể truy cập cơ sở dữ liệu ở Lodge. “Sao mình ngốc thế chứ?” Cậu tự hỏi. Kelstice là một cộng đồng nhỏ bé, đến mức cậu dễ dàng quên rằng một nửa số nhân viên phải làm việc ở đây bởi họ đã gặp rắc rối ở nhà, hoặc đang trải qua một số chương trình phục hồi nhân phẩm. Cậu quan sát Dilan (ăn trộm xe), Jodie (đột nhập và trộm cắp) và thậm chí là Ross (tàng trữ ma túy). Cậu đã quá ngây thơ, nhưng giờ cậu đã nhìn ra, khi không nghĩ đến những mặt xấu nhất của mọi người. Bây giờ thì cậu đã học được một bài học. Cậu sẽ phải đổi số điện thoại của mình lần thứ hai trong vòng hai tháng. Cậu không hiểu sao họ tìm được số của Carl Scatlock hay lý do họ làm điều này với cậu.

Paul đi vào Gents, tháo điện thoại và gỡ SIM ra, bẻ cong và cố gắng phá nát nó. Phá hủy mảnh nhựa hình chữ nhật bé bằng cái móng tay còn khó hơn đào xới mấy bụi cây cứng đầu, khiến cậu vã mồ môi. Sau khi đã xoắn nó thành hai mảnh, cậu ném xuống bồn cầu nhưng chúng cứ nhấp nhô lên mặt nước, đuổi nhau như những con cá vàng tí hon.

Khi Paul quay lại quán rượu, bàn đã được xếp hết lên ghế và Kylie đang chuẩn bị chốt cửa trước lại. Nghĩa là mọi người đã lên những chuyến xe cuối cùng quay về Coventry, cũng có nghĩa là chuyến buýt đi Leamington sẽ rời đi trong... Khỉ thật!

Paul đứng dưới một mái hiên nhỏ xíu, cố gắng vừa khiến tài xế lái xe buýt nhìn thấy mình vừa tránh để những chiếc xe đi đêm đang phóng vội vã tông trúng. Ánh đèn vàng mờ mờ báo trước xe buýt vẫn chưa đến. Cậu đọc lại lịch trình xe buýt lần hai để nhớ kỹ thời gian khởi hành và cố gắng bật điện thoại để xem giờ nhưng các ngón tay cậu lạnh cóng, vụng về, và cậu không thể nhét pin vào lại. Không có SIM nên cậu không cách nào gọi taxi được dù có tiền. Một chiếc xe đang đến gần. Cậu nhìn chăm chăm vào đèn pha từ xa, rồi nó hóa thành một quầng sáng, khiến cậu lóa mắt chừng nửa phút. Khi cậu hết hoa mắt thì chiếc xe đã đỗ ngay điểm dừng xe buýt và Louisa đang hạ thấp kính cửa xe. Trong bóng tối nhìn cô như chỉ trạc tuổi cậu.

“Em bị lỡ xe buýt à?” Louisa hỏi.

“Không sao, em có thể đi bộ”, Paul nhún vai.

“Đi bộ? Tới Leamington ư? Sao em đủ sức chứ? Vào đây, chị cho em đi nhờ. Chị mới chở Ingram và Demetra về nhà, nên không phiền gì đâu.”

Bên trong xe tràn ngập mùi nhà thờ và mùi thảo dược, lẫn trong mùi trứng ngầy ngậy khiến cậu thấy như bị say sóng. Sự im lặng trong xe tăng dần, tưởng như sắp làm vỡ tung các cửa kính. Cậu không biết phải làm gì nên lấy tay nghịch nghịch mấy sợi lông cừu trên áo, vò vò ve áo và sau đó kéo ra một sợi chỉ lỏng lẻo trong hình thêu trên ngực, làm mất dần những chữ cái cho đến khi chỉ còn lại chữ “as”.

“Em xin lỗi nếu lúc nãy em làm chị nhớ tới chuyện không hay”, Paul nói. “Khi em nói về những chuyện đã xảy ra với bạn gái em. Em nghĩ nó hơi nhạy cảm. Em không có ý làm chị buồn.”

Cô cười buồn. “Em không cần phải xin lỗi chị vì những chuyện em đã làm với bạn gái cũ của em.”

“Không, không phải em đang xin lỗi. Thực ra, em chỉ cảm thấy tiếc nếu có ai đó đã làm thế với chị.” Paul không chủ định nói ra giả thiết của mình với cô: lời lẽ tự dưng tuôn ra khỏi miệng. Giờ họ đang ở gần Leamington, cô dừng lại khi có đèn đỏ.

“Bộ đồ em đang mặc không bị xổ lông đấy chứ?” Cô hỏi, bằng giọng muốn chấm dứt cuộc nói chuyện. “Em ở chỗ nào?”

Cậu chỉ đường cho cô đến căn hộ của mình. Khi xuống xe, cậu không biết mình nên nói lời tạm biệt sao cho đúng. Cậu có nên hôn vào má cô không? Nếu Ross đúng và cô coi đó như một dấu hiệu thì sao? Thật xấu hổ làm sao. Cậu chỉ dám lầm bầm câu cám ơn và sau đó cố gắng xuống xe thật nhanh, nhưng đai an toàn mắc kẹt và cậu phải xoay cả người lại để gỡ chỗ rối. Ở ghế sau, ngồi ngay ngắn và thắt đai an toàn như ba đứa trẻ ngoan là ba bình gas màu cam. Ngay lập tức cậu nhận ra mình đã tìm được chủ nhân của chiếc caravan bí mật, nhưng cậu quyết định giữ im lặng; cậu đã tiết lộ một bí mật của cô trong tối nay rồi.

Giữa con hẻm là một vũng nôn hãy còn bốc khói, mà Paul đã phi qua bằng một cú nhảy cậu không bao giờ lặp lại được khi tỉnh táo. Cậu lại lỡ cơ hội gặp hai người bạn chung nhà bí ẩn của mình: cửa sổ nhà bếp đọng hơi nước và hãy còn vương mùi bắp cải dễ chịu. Cậu nhấc nắp xoong trên bếp: một thứ gì đó không rõ hình thù nhưng nhìn khá ngon miệng đang được hầm bên trong. Cậu ăn hết chỗ đồ hầm, đứng ngay tại bếp, với muỗng gỗ trong tay, sau đó dốc hết túi ra để lại bốn bảng dưới đáy chảo vì cảm thấy tội lỗi. Khi về đến phòng, cậu không buồn cởi hết quần áo, chỉ đạp tung giày và quần dài ra. Cậu đi nguyên tất, thậm chí mặc nguyên cả áo lông cừu. Mùi gas bám vào quần áo và da cậu như một lớp màng. Trước khi giấc ngủ kéo đến, có hai luồng suy nghĩ hiện ra trong đầu cậu. Đầu tiên là việc Louisa cho đi nhờ xe đã phân tán suy nghĩ của cậu về rắc rối với Carl. Thứ hai là thật đáng tiếc vì cô “hơi già”. Đêm đó cậu đã có “giấc mơ ướt” đầu tiên của mình trong suốt những năm qua, thức giấc lúc 4 giờ sáng và nhận ra cậu đã để lại một vũng ướt trên chiếc giường lạnh lẽo, trống không.

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.