Bố trí phòng ốc ở nhà Scatlock cũng giống nhà Paul, có hai phòng ngủ lớn và một phòng hộp cùng phòng tắm ở tầng trệt. Cậu chưa bao giờ lên tầng trên, nhưng đoán rằng họ sẽ chuẩn bị một phòng ngủ nhỏ thứ ba - căn phòng mẹ Daniel để dành nếu họ có em bé - cho cậu. Cậu thất vọng khi nhận ra căn phòng đầy các thiết bị điện hư hỏng, phụ tùng xe đạp tháo rời và một dãy những lò vi sóng còn nguyên hộp xếp gọn gàng cạnh nhau. Cậu thậm chí không đóng nổi cửa, chứ đừng nói kê vừa một chiếc giường trong đó. Vậy là họ định để cậu ngủ ở phòng của Daniel. Nệm hãy còn mới - ngày cậu chuyển đến nó còn nguyên bọc - nhưng nó là nệm đôi, hơi quá lớn đối với không gian phòng và nó nghiêng sang một bên nên phải đến ba hoặc bốn lần trong đêm cậu nhận ra mình đang lăn vào khoảng không gian không mấy dễ chịu nơi gầm giường của Daniel. Cậu chỉ thấy thoải mái hơn trong đêm khi thỉnh thoảng Diesel chui vào, nằm với cậu. Paul yêu cơ thể ấm và rắn chắc của chú chó bên cạnh mình.
Cả hai ở bên nhau nhiều hơn hẳn từ trước đến giờ. Carl vừa đến công trường xây dựng vừa làm an ninh hộp đêm, nên ông ta thường đi cả ngày. Khi ông ta đi, Paul tự hỏi tại sao Daniel không ngủ trên giường của ông ta nhưng Daniel nói cậu ta không muốn phải thay ga giường. Nếu Daniel rủ bạn gái về nhà, cậu ta sẽ cùng bạn gái nằm ở tầng dưới, trên sofa, trong khi Paul bị đuổi về phòng như một đứa trẻ mười tuổi. Cả hai không bao giờ thảo luận rằng sẽ sắp xếp ra sao nếu Paul mang Emily về; cậu đã thôi nhắc đến cô ấy và có vẻ Daniel cho rằng chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.
Paul gặp Emily hai tối mỗi tuần, giả vờ rằng cậu phải đi học lái xe. (Cậu thực sự đang học lái xe, nhưng là vào sáng sớm, người hướng dẫn đến đón cậu từ sớm tinh mơ khi Daniel còn đang ngái ngủ và sẽ dạy cậu cho đến giờ vào học.)
“Mày không cần có bằng mới được lái xe đâu, thật phí tiền.” Daniel nói, “Tao sẽ dạy mày miễn phí. Mày bị nghiện mấy kỳ thi mất rồi. Thật không bình thường.”
Bí mật của cậu bại lộ vào một ngày sau giờ học khi cậu quên nói với Daniel mình phải đi “học lái xe”. Emily đậu xe ngoài đường và đang lục lọi trong ví tìm chìa khóa thì một chiếc xe gần đó ấn còi to đến mức khiến tất cả những học sinh khác đều phải quay sang nhìn chằm chằm. Daniel ló đầu ra khỏi cửa chiếc Land Cruiser của Carl. Paul đang đứng giữa lựa chọn bạn thân nhất của mình và Emily, cảm thấy mình giống sợi thừng trong trò kéo co vậy.
“Gặp cậu sau.” Paul nói với Daniel, tự hỏi liệu Emily có biết cậu cần bao nhiêu can đảm để làm việc đó hay không, và cô sẽ đáp trả cậu như thế nào. “Mình đi cùng Emily một lúc.”
Emily mỉm cười và bắt đầu vẫy tay với Daniel nhưng cậu ta rồ máy rồi lái xe đi, nhanh và tùy tiện đến mức một học sinh phải nhảy vọt sang bên, như mấy diễn viên đóng thế trong phim, để tránh đường cho cậu ta.
“Ai vậy?” Emily hỏi. Cô ấy tò mò nhìn nhưng không mấy ấn tượng về Daniel.
“Bạn anh, Daniel. Cậu ta hơi căng thẳng.” Paul nhìn thoáng qua chiếc áo ngực màu xanh của cô ấy qua khe áo và không khỏi cảm thấy thất vọng như mọi khi. Emily nói cô ấy rất lo lắng, đó là việc trọng đại, nhưng đôi khi Paul tự hỏi có phải cô ấy đang chơi đùa với cậu. Tất cả những gì cậu làm đều thuận theo ý cô ấy. “Đừng về thẳng nhà, chúng mình hãy đi bộ hoặc gì đó.”
Họ đi đến khu mỏ giờ đã thành một khu bảo tồn thiên nhiên. Từ đó có thể nhìn thấy đường cao tốc và những mỏm đá phấn, nếu kiễng chân lên thì có thể nhìn rõ cả cây cầu treo.
“Bố anh đã góp công xây cây cầu đó.” Paul nói với Emily. Cậu nói để không mong được thương cảm hay với bất kỳ dụng ý nào nhưng Emily đã hôn nhẹ lên má cậu, như lau đi những giọt nước mắt và sau đó hôn lên môi cậu đầy xúc cảm. Trong giây lát, Paul có hơi phân vân liệu mình có quá đáng không khi nhờ cái chết của bố để quyến rũ Emily, rồi nhanh chóng kết luận là bố cậu cũng muốn cậu làm như vậy. Chẳng mấy chốc họ đã nằm xuống bãi cỏ. Lúc này cậu cảm thấy cô ấy thật mong manh và yếu đuối. Trong giây lát, cậu bỗng nhận thấy mọi chuyện thật dễ dàng, rằng cậu không cần cô ấy cho phép. Cậu dùng hai đầu gối tách chân Emily ra và đặt tay vào giữa không gian nóng bỏng ấy. Hàng tháng trời kìm nén giờ đang sẵn sàng bùng nổ và cậu tự nhủ mình chỉ đang thử xem cô ấy sẽ để cậu đi bao xa, rằng cậu sẽ dừng lại ngay khi cô ấy nói...
“Paul, không được!” Không có chút giả vờ nào trong giọng nói hoảng loạn của cô ấy. Cậu bật dậy khỏi người Emily, đỏ mặt và xấu hổ.
“Khi em sẵn sàng, em sẽ là của anh.” Cô nói, “Em không nói không. Em chỉ nói giờ chưa đến lúc.”
Cậu xuống xe khi còn cách nhà Daniel một dãy nhà. Emily tạm biệt cậu bằng những nụ hôn đầy mê đắm. Cậu đang cứng như cột đèn và tuyệt vọng tìm kiếm hai phút để có thể một mình cùng với tay phải của mình, nhưng giờ Carl đang trong phòng tắm và dù sao Daniel cũng đang đợi cậu trong khi chơi Assassin Creed ở phòng khách tối om. Trên màn hình, một chiến binh trong bộ giáp cổ với huy hiệu chữ thập của thánh George đang nhảy qua hai tòa nhà trong vùng Thánh Địa giả tưởng. Thật ra bình thường Daniel cũng sẽ ngồi đó nhưng Paul có thể khẳng định, lần này cậu ta chủ động, và nóng lòng chờ đợi cậu chứ không chỉ đơn giản là ngồi ở đó.
“Vậy đó là Emily.” Cậu ta nói, ngón tay đang ấn điên cuồng, mắt không rời khỏi màn hình trò chơi, “Nhìn nó như tiểu thư ấy nhỉ, và như một con điếm.”
“Để cô ấy yên.” Paul nói, cảm thấy bàn tay mình đang nắm lại thành một nắm đấm vô hại.
“Mày làm gì nó chưa?” Tay Hồi giáo đuổi theo Chiến binh của Daniel đã ngã chết từ một tòa tháp. Daniel mỉm cười đắc thắng.
“Mình sẽ đợi khi cô ấy sẵn sàng.” Paul nói và lập tức hối hận vì mình đã không nói dối.
Tiếng cười của Daniel đào sâu hơn cách biệt kinh nghiệm giữa hai người, “Chúc may mắn.”
Cậu ta chỉ mất cảnh giác trong giây lát nhưng một tay Hồi giáo khác bắt kịp tay Chiến binh và đâm một nhát vào lưng anh ta. Daniel hét lên tục tĩu, “Mẹ kiếp!” và ném mạnh tay cầm vào tường, khiến nó vỡ tan thành từng mảnh. Cậu ta đấm mạnh xuống chiếc ghế trống bên cạnh, chừng bốn hoặc năm lần, cho đến khi nó đổ sang một bên. Con chó chạy vào phòng và bắt đầu gầm gừ.
“Được rồi, anh bạn”, Paul đưa tay lên sờ cổ Diesel nói. “Chỉ có bọn tao thôi mà.”
Daniel bình tĩnh nhặt lấy tay cầm khác và nối nó vào máy. Paul quay đi khỏi màn hình để không phải nhìn thấy tay Chiến binh chảy máu đến chết và cây thập giá dần biến mất khi màu trắng của chiếc áo giáp chuyển sang đỏ.