Trong những ngày và tuần sau đó, chỗ ngồi thường trống không bên cạnh Paul đã có người. Paul nhanh chóng nhận ra cách đối phó của Daniel là cúi đầu im lặng, dù gặp chuyện gì. Điều đó tạo ấn tượng cậu ta là một học sinh chăm chỉ. Các giáo viên ở Grays Reach giống như các cảnh sát chống bạo động mặc thường phục. Học sinh nộp bài tập về nhà với họ là một phép lạ: họ không nhận thấy sự tương đồng nét chữ trong vở bài tập của Daniel và “người hàng xóm” của cậu ta. Paul băn khoăn liệu họ có đọc nó không. Hàng ngày có khoảng hai giờ sau khi tan học và ca cuối của mẹ cậu ở quầy sách, khoảng thời gian này cậu đều dành ở bên Daniel. Nơi nhuốm màu đe dọa luôn ám ảnh Paul khi đi qua đó một mình bây giờ đã trở thành sân chơi của cả hai. Cả hai thực hiện những cú nhún trên xe đạp qua những tảng đá và con đường ở khu công trình, đạp xe trên vách tường hiểm trở cạnh những tảng đá đen răng lởm chởm nhô ra khỏi bãi biển khi thủy triều xuống thấp. Chúng đạp xe ra trung tâm mua sắm lớn tại Lakeside, xung quanh các bãi đỗ xe nhiều tầng và đi dọc bờ biển xuống đoạn đường xoắn ốc ngược hướng dòng xe. Daniel nhắm mắt mà lao xuống, còn Paul chỉ giả vờ làm vậy. Thử thách là xem cả hai có thể xuống được bao nhiêu tầng mà không có nhân viên bảo vệ can thiệp; thường cả hai sẽ xuống được tầng dưới cùng và gặp hai hoặc nhiều bảo vệ ở đó, tay khoanh trước ngực. Rồi cả hai sẽ chui qua các rào chắn và đạp xe đi qua lối vào, như một cách thử thách tính mạng, hai chân đạp điên cuồng đến khi cơ bắp đau nhức như thiêu đốt. Cả hai sẽ tiếp tục đạp xe đến ven sông, nơi này đủ an toàn để cả hai cười phá lên và sau đó sẽ thoải mái đạp xe dọc theo con đường ven biển, vị mặn ven sông ập vào mũi qua làn gió, đầy trong miệng và khiến mắt ứa nước. Nếu thời tiết xấu, cả hai sẽ tụ tập ở nhà Daniel sau giờ học. Độc chiếm phòng khách nhà Scatlock là một ti vi màn hình rộng khổng lồ nối với một chồng đầy những máy móc bao gồm một đầu phát đặt trên cùng, một cục phát wifi, đầu đĩa DVD, máy VHS cổ lỗ, một bộ khuếch đại âm thanh lớn và có ít nhất ba loại máy chơi game khác nhau. Hai chiếc ghế chơi game, loại trông giống như ghế xe hơi, đặt đối diện với màn hình và ở đây có một tủ lạnh kính đầy ắp những lon Coke và bia giống những tủ đặt ở góc quán. Paul biết ngay đây là một ngôi nhà thiếu vắng người mẹ; hoàn toàn ngược với thế giới của cậu, nơi mà sự thiếu thốn người đàn ông hiện rõ ràng trong những nếp vải xếp hình tổ ong và trong vô số các đồ nội thất mềm. Ngay cả chú chó Diesel, giống Alsatian to lớn nhưng rụt rè, nhìn cũng cục mịch.
Cậu thường biết ngay khi cha Daniel trở về nhà vì cả phòng khách trở nên tối tăm và lạnh lẽo. Carl Scatlock sẽ cố gắng đậu xe của mình - một chiếc màu đen Land Cruiser - ở khoảng không ngay trước cửa sổ. Sao nó chui vào đó được? Tất cả xe của những người khác, theo lý thuyết, đỗ trong bãi đậu hoặc ga-ra riêng ở phía ngoài khu đất. Nhà Daniel, cũng đặt so le như nhà Paul, chỉ có một lối vào lắt léo, khoảng trống quá hẹp để chứa một chiếc xe hơi mà không đạp đổ hầu hết các hàng rào và có thể một số bức tường nữa. Cần phải hết sức cẩn trọng và chậm rãi, nhưng Carl làm được. Ông ta lái xe trong quân đội và vẫn lái xe đi khắp nơi như đang đuổi theo kẻ thù, với tốc độ liều lĩnh mà ông ta luôn khẳng định một trăm phần trăm trong tầm kiểm soát và là cần thiết “để giữ các kỹ năng của ta ngon lành”. Thực sự thì Carl trông giống một người luôn vội vã rời khỏi nơi nào đó. Bên cạnh một công việc hoành tráng ở công trường khiến ông ta thường đi vắng trong nhiều ngày, ông ta cũng nhận một công việc kỳ lạ - làm bảo vệ. Lý do ông ta nhận công việc này khá rõ: không giống những gã tập thể hình khác, phần thân dưới của ông ta không thuôn vào. Bắp chân và đùi cũng to như bắp tay và ngực, còn cổ của ông ta phải to gần bằng đầu.
“Cậu lại đến đây hả?” Một buổi chiều, Carl hỏi mặc dù lần cuối cả hai gặp nhau đã cách đây vài tuần. “Cậu vô gia cư, đại loại thế hả? Đừng lo lắng cậu nhóc, ta chỉ trêu thôi. Hai đứa trông lì lợm như mấy tên kẻ cắp vậy. Hồi bằng tuổi cậu, ta cũng có một anh bạn như thế. Frank Jackson. Nhớ không, Daniel?”
“Tất nhiên con nhớ.” Daniel nói, đôi mắt ngước lên đảo một vòng thể hiện đã nghe câu chuyện đó nhiều lần.
“Cậu ta bị giết ở Bosnia, phải rồi, xem nào, chừng mười hai năm trước.” Carl nói. “Ta vẫn nhớ đến cậu ta. Mất mát đó tồi tệ hơn nhiều so với khi mẹ thằng cu này bỏ đi.” Cằm của Daniel chạm xuống sát ngực và ở nguyên đó. “Chúng ta cùng nhập ngũ, ta và Frank. Anh em sống chết có nhau. Khi ngang tuổi mấy nhóc, bọn ta đã cứa ngón tay cái và hòa máu của mình vào người kia. Mọi chuyện thật điên khùng.” Carl Scatlock lấy một con dao trong túi ra. Nó lóe sáng và ông ép nó vào phần thịt mềm mại trên ngón tay cái của mình. Paul cảm thấy chóng mặt, “Chú không thể làm điều đó nữa, tất nhiên, chúng ta không biết liệu AIDS hay gì khác... Chuyện gì xảy ra với bạn chú thế?”
Ý nghĩ ai đó cố tình cứa ngón tay cái của mình làm Paul cảm thấy như phổi mình ngập máu. Toàn thân cậu mềm nhũn, như thể một chất lỏng đang trôi qua các ngón tay.
Daniel cúi mặt xuống ngang cậu, mặt lộ rõ vẻ lo lắng, “Paul! Paul! Có chuyện gì thế? Chuyện gì thế hả?”
“Tôi không thể thở được.” Paul nói.
“Ôi trời!” Carl Scatlock nói.
“Đừng để bố cậu tự cứa tay mình.” Paul thở khò khè.
“Rồi sẽ ổn thôi, anh bạn.” Daniel nói. “Không ai cứa ai hết.”
“Ý tưởng đó... suy nghĩ đó. Chỉ nghĩ đến thôi tôi đã không thể chịu nổi rồi. Làm ơn, hãy ngăn ông ấy lại!”
“Cái gì thế, như một nỗi ám ảnh à?” Daniel hỏi. Paul gật đầu. “Con hiểu rồi. Cậu ta ổn cả, bố ạ.”
“Chúa ơi, Daniel!” Carl nói một cách chán ghét. “Trong khoảnh khắc ta đã tin rằng có gì đó không đúng về thằng bé.” Ông đi vào bếp, làm sạch móng tay của mình bằng con dao.
“Ông ấy đi xuống bếp rồi.” Daniel nói, khi Carl đã đi khuất. “Cậu sẽ gặp lại ông ấy khi con cá mập xuất hiện trên ti vi.”
Paul cố tạo ra một nụ cười mỉm, “Đừng lộ chuyện này ra, được không?”
“Cậu giữ bí mật của tôi. Giờ tôi biết bí mật của cậu. Chúng ta hòa nhé.”
Sau trận bóng đá, cả bọn đang ở trong phòng thay đồ với những ngăn tủ rúm ró và đầy mùi nổi loạn.
“Đường chuyền đẹp đấy, nhóc Danny.” Max Grant, một trong những huyền thoại bóng bầu dục và một tay lực lưỡng theo tiêu chuẩn Grays Reach nói. Một lần Max đã cứu cậu khỏi Simeon trong đường hầm. Sự thực là, trước khi gặp Daniel, Max là người gần gũi nhất, có thể coi là đồng minh của Paul.
“Mày mới gọi tao là gì? Tên tao là Daniel. Không phải nhóc Danny. Không phải Danny hay Dan. Daniel.”
Max giơ tay cầu hòa, “Được rồi, anh bạn.”
“Tao không phải bạn mày.” Daniel nói. “Nói, Daniel.”
Max thực sự vâng lời, “Daniel.”
Daniel tát nhẹ vào má Max, hành động này nhục mạ hơn nhiều so với một cú đấm. Điều buồn cười ở đây là trong khi các mối đe dọa bạo lực luôn hiện hữu, cậu ta hiếm khi giơ tay lên, trừ lần tấn công hai thằng Simeon và Lewis ngay tuần đầu tiên. Cậu ta không mang theo dao, nhưng những người khác đều dành cho cậu ta sự tôn trọng nhất định. Mọi nỗ lực lôi kéo cậu ta đều bất thành. Rõ ràng cậu ta không chút hứng thú với sử dụng hay buôn bán ma túy, ngay cả các băng đảng cũng lờ cậu ta đi. Nhưng sự im lặng của cậu ta đầy quyền uy. Có sự hồi hộp, gần như sợ hãi, khi ai đó cản bước cậu ta.
Nhờ Paul, Daniel đã làm vừa đủ bài tập để không bị để ý quá sát sao. Đôi khi Paul mong Daniel gây ra thêm rắc rối cho chính mình, biết đâu cậu ta có thể thoát được mù chữ. Paul nhìn thấy hàng ngày hàng giờ cảnh những đứa trẻ bị lôi đi học thêm và ai cũng tự hào về điều đó, nhưng Paul tự hỏi việc dạy phụ đạo này là vì lợi ích của học sinh hay chỉ đơn thuần là cách để kiểm soát đám đông dễ dàng hơn.
Paul lo lắng Daniel sẽ không qua nổi bất cứ kỳ thi nào. Cho đến giờ, tất cả những gì cậu giúp chỉ là các bài tập về nhà, còn bài thi thì khác, chỉ chừng mực nào thôi, không thể làm cùng lúc được. Một trong những câu bố cậu dạy mà cậu yêu thích nhất đó là, “Cho người ta một con cá thì chỉ nuôi sống người ta một ngày. Hãy dạy người ta cách câu cá, người ta sẽ sống được cả đời.” Điều này đem đến cho Paul một ý tưởng, một ý tưởng tuyệt vời. Cậu sẽ dạy Daniel đọc. Cậu nghĩ mình sẽ trở thành một giáo viên tốt. Một số giáo viên, như thầy Taylor chẳng hạn, cho dù bạn từng học ở trường tốt và luôn đứng đầu lớp, nhưng nếu bạn không hiểu nổi bài thơ thầy đọc đến lần thứ hai, thì thầy sẽ gỡ kính ra và nhìn bạn như thể nhìn một con sên vậy. Paul sẽ không làm thế: cậu sẽ khuyến khích học sinh của mình hãy bình tĩnh và động viên họ mọi chuyện vẫn ổn; nếu họ không nhớ ngay tất cả, hãy tạm gác lại và suy nghĩ về bài thơ. Thực tế làm vậy sẽ tốt hơn, nếu không, cũng giống như ăn đồ ăn mà không nhai vậy.
Cậu mang sách đến cho Daniel vào tối sinh nhật thứ mười lăm. Cả hai đang ở trong phòng khách nhà Daniel chơi Grand Theft Auto III. Paul ghét những trò chơi Daniel thích. Cậu thích những trò chơi giống trong những cuốn sách cậu đang đọc (cậu đã ít thích hơn trước nhiều: Daniel không thích cậu đọc sách, dù là để giải trí hay không), những trò chơi liên quan đến lịch sử hay thần thoại, trong đó những cô gái xinh đẹp sẽ ẩn mình dưới lớp áo choàng thay vì uốn éo dọc theo ô tô trong bộ đồ thiếu vải. Cậu đã nhìn những cảnh đó quá đủ qua cửa sổ hay ở ngoài khu đất. Daniel đứng dậy lấy thêm nước trong tủ lạnh và Paul thấy cơ hội của mình đã đến.
“Mình có thứ này cho cậu.” Cậu nói. Cậu đã định bọc món quà lại, nhưng nghĩ làm vậy hơi sến súa nên quyết định chỉ dán băng dính túi ngoài và mang theo. Mặt Daniel tối sầm lại khi cậu mở nó ra. “Mày đang chọc tức tao à?” Daniel hỏi.
“Không, nghe này, mình muốn dạy cậu đọc. Mình đã tìm hiểu rồi, mình có thể giúp cậu. Mình muốn trở thành giáo viên.”
“Thằng ranh này!” Daniel quát lên. Paul chưa sẵn sàng cho việc này. Cậu nghĩ Daniel sẽ xấu hổ hoặc lúng túng, chứ không phải nổi xung như thế này. Đã quá muộn khi cậu nhận ra rằng mình không được phép đề cập đến điều đó. Ngoài lần gặp gỡ đầu tiên ở tiệm gà, cả hai chưa bao giờ nói một cách rõ ràng về chuyện Daniel mù chữ, mà chỉ ngầm hiểu với nhau như vậy. Daniel túm lấy gáy cậu. Paul đã lâu không còn quen với bạo lực và bản năng tự vệ của cơ bắp đã mất đi, cậu không thể nhớ mình nên che mặt hay cuộn tròn lại.
“Tao nghĩ là mày hiểu. Tao đã nghĩ mày là bạn tao.”
“Mình xin lỗi, Daniel, xin lỗi! Chúng ta sẽ không bao giờ nhắc đến nó nữa.”
“Xéo ra khỏi nhà tao”, Daniel nói, “trước khi tao làm những việc khiến tao ân hận.”
Tiếng gõ cửa tiếp tục chừng vài giờ sau đó. Paul kiểm tra mặt mình trong gương ngoài hành lang, vết bầm trên cổ vẫn còn, bọng mắt sưng lên do những giọt nước mắt nóng bỏng, nghẹn ngào của cậu bên ngoài nhà Daniel thì đã gần như biến mất.
Daniel thả mình xuống sofa, ngồi lên quyển Gormenghast đang đặt úp khiến phần gáy lỏng lẻo gãy làm đôi. Paul ước trước đó cậu xem ti vi, nghe nhạc, chơi Wii hay làm bất kỳ điều gì thay vì đọc sách.
“Lẽ ra tao không nên đánh mày. Chỉ là... việc đó khiến tao cảm thấy mình là con nít. Trước đây tao không thích học và giờ cũng thế. Mọi thứ vẫn ổn, đúng không? Tao thích mọi thứ cứ như bây giờ, mày hiểu không?”
Sự chân thành của Daniel khiến Paul cảm thấy nhẹ nhõm.
“Thế còn các kỳ thi?”
“Ôi Chúa ơi, mày bị ám ảnh rồi! Tao không cần những bài kiểm tra đó. Tao sẽ làm việc cho bố tao. Ông không yêu cầu thi cử gì hết, điều đó chẳng có hại gì với ông cả.” Daniel dừng lại bẻ ngón tay. “Ý mày nghiêm túc khi nói muốn trở thành giáo viên à?”
Giọng Daniel ám chỉ hết sức rõ ràng rằng, chỉ duy nhất một câu trả lời được chấp nhận mà thôi. “Đó chỉ là ý tưởng thôi.”
Điều buồn cười là thất bại trong việc giúp đỡ Daniel lại càng củng cố quyết tâm dạy học của Paul. Daniel có thể là một ca thất bại nhưng đó có lẽ là vì họ không quan tâm đến cậu ấy từ đầu. Paul sẽ trở thành một giáo viên và giúp đỡ tất cả những Daniel khác thoát khỏi hoàn cảnh mù chữ, tóm lấy chúng trước khi chúng trưởng thành. Tất nhiên cậu biết giấc mơ này không phù hợp với ý tưởng của Daniel về mối quan hệ giữa hai người, nhưng điều đó không làm cậu lo lắng quá nhiều. Khi Daniel bỏ học - sớm hơn cậu, đúng hơn là thôi học - tình bạn của họ sẽ tự nhiên thay đổi. Còn bây giờ, Daniel đã đúng: tình cảnh hiện tại phù hợp với cả hai. Họ đã rất vui vẻ, không phải ư? Và chẳng có vẻ gì là sẽ gắn bó với nhau mãi mãi.