Ngày hôm sau, ngày lễ Halloween, trời có vẻ sáng nhanh hơn thường lệ. Paul thức dậy lúc 5 giờ sáng, ngay khi bản giao hưởng đêm của những chú cú mèo và những chiếc mô tô cô độc kết thúc, nhường chỗ cho những chiếc xe tải nặng nề ầm ầm lăn bánh trên phố High. 5 giờ sáng là thời điểm quyết định về mặt tâm lý: nếu đồng hồ chỉ 4 giờ 59 phút thì hẳn cậu sẽ cố ngủ tiếp nhưng 5 giờ là thời điểm để bắt đầu một ngày mới. Cậu tự nhủ rằng nếu kiệt sức thì cậu sẽ không bị mất ngủ vào đêm tiếp theo và quyết định dành thời gian sắp xếp lại chỗ sách đang để ngổn ngang lên giá, tiện thể phân loại chúng theo nhóm tác giả. Còn lâu mới đến 7 giờ nhưng mọi việc đã xong xuôi. Dĩ nhiên là cậu đã thuộc lòng lá thư. Nội dung của nó, và cuộc trò chuyện hôm qua với Woburn, quay đi quay lại trong trí óc cậu đến khi những từ ngữ cô đặc lại thành một tiếng thét trong cổ họng. Cậu không thể ở lại trong phòng nữa.
Cậu bắt chuyến buýt sớm hơn thường lệ; trên xe đầy người đi làm thay vì học sinh, không khí tĩnh lặng như ở nhà xác. Một vài người đeo thẻ cán bộ ở trường đại học trên cổ. Cậu tự hỏi những người đó làm gì một mình trong hai hay ba giờ trước khi sinh viên đến trường. Cậu cố ép mình đừng nghĩ đến một cuộc sống song song khi cậu là một trong số họ, Emily có lẽ sẽ đến thăm cậu ở trường, Daniel bị bỏ lại ở Grays Reach và có lẽ cậu ta đang tự hỏi cậu đã biến đi đâu.
Louisa là người duy nhất ở đó. Cô, người gần chỗ làm nhất, luôn là người đầu tiên đến nơi. Cô bước ra khỏi khu vệ sinh trong bộ quần bò và áo jacket quen thuộc, quấn khăn trắng quanh đầu. Điều đó ít nhất cũng giải thích được bí ẩn về nơi cô tắm rửa. Hẳn không dễ dàng gì để gội đầu dưới vòi sen đó; có nước nóng nhưng nó phun ra ở tốc độ phản lực, như vòi nước cứu hỏa, và cabin thì lạnh lẽo.
“Em đến sớm ghê.” Cô nói, nhìn chăm chăm như thách cậu nhận xét về khăn quấn đầu kỳ cục của mình.
“Không ngủ nổi.” Cậu trả lời.
“Chị hiểu cảm giác đó.” Cô mỉm cười buồn, chậm rãi.
Ingram giao Paul cho Louisa trong giờ làm việc đầu tiên của buổi sáng. Trong văn phòng, cậu in thư và đăng các yêu cầu lên website tìm kiếm những kẻ nghiện làm vườn, có thể trao đổi hạt giống và chồi cây dễ dàng như trẻ con trao đổi thẻ bài hình cầu thủ. Hồi đầu cậu đã nghĩ sự ngạc nhiên của cô - “Trời thật quá nhanh! Em làm việc đó thật dễ dàng!” - là một câu mỉa mai. Cậu chưa bao giờ gặp một người “về mặt lý thuyết” ít học đến thế. Rõ ràng với trí tuệ của cô, cô cũng cần nhiều trợ giúp như Daniel.
Ngay trước bữa trưa, cậu mang đến một khay những cây nhỏ, chồi cây nhỏ xíu ủ trong phân như thể những nhánh cần sa đang hấp hối, nhưng có giá, theo như tờ biên lai mà cậu đã ký, là 200 bảng. Cậu vò nhăn tờ biên lai, nhét vào túi áo khoác và mang thẳng khay cây đến cho Louisa; cô đang quỳ gối nhìn vào những thiết bị bí ẩn mới lắp đặt trong khu nhà kính. Khi thấy những thứ cậu mang đến, cô vỗ tay, reo lên vui sướng. Khi cậu đi khỏi, cậu vẫn nghe thấy cô đang trò chuyện với chúng như thể đang trò chuyện với trẻ con. Rõ ràng cô bị dở hơi rồi. Trong bữa trưa ở quán, cậu định nói với Ross và những người khác về những gì mình nhìn thấy, nhưng khi chuyện sắp tuôn ra cậu chợt nhận thấy, việc phản bội khoảnh khắc bé nhỏ đó của cô không xứng đáng với những gì cậu sẽ nhận được.
Bữa trưa kéo dài chừng hai tiếng, và họ chỉ trở lại Lodge trong tầm nửa giờ khi Demetra đến đưa Ingram đi đón hai đứa con sinh đôi đang chơi trò cho-kẹo-hay-bị-ghẹo. Louisa trở thành người kỳ cựu nhất khu vườn; đến 4 giờ, cô giao chìa khóa lại cho Ross và hỏi liệu cậu có phiền khi khóa cửa giùm cô ngày hôm nay không. Bầu không khí lễ hội dần lan tỏa. Ai đó đã mang về mấy quả bí ngô nhỏ từ nhà kính và Jodie đang dùng dao khắc mắt và miệng vào phần thân của chúng, khiến Paul không dám nhìn vào. Dilan lôi ra một két Guinness từ tủ đựng cốc chén trong căng tin và chuyền đến tay mọi người.
“Tại sao là Guinness?” Paul hỏi, cậu thích bia nhẹ hoặc rượu táo hơn.
“Đó là truyền thống, không phải sao?”
“Loại đó dành cho lễ Thánh Patrick, đồ ngu.” Ross nói, mở lon của mình. Họ bê két bia lên Lodge. Paul vắt óc suy nghĩ lý do để quay lại Leamington, thậm chí đã tính đến việc chạy trốn khi mọi người không để ý, nhưng những suy nghĩ lại quay về vấn đề dài hạn của cậu và sóng não cậu cũng thưa dần ở điểm đó. Đến 5 giờ, cậu thấy mình đang đứng đợi xe buýt cùng mọi người, uống bia dưới mái hiên, Ross dùng đầu khăn chọc Jodie đến khi cô hét lên và chạy ra đường. Một chiếc xe đang tìm gái dọc đường chạy chậm dần rồi lại tăng tốc khi thấy Dilan túm lấy háng và ra dấu về phía lái xe. Paul nhận thấy sự hăng hái của họ khiến cậu không thể chịu nổi. Nếu cậu uống thêm, lớp giáp tự vệ chắc chắn sẽ vỡ ra và cậu sẽ đầu hàng sức ép đang tăng dần và sẽ nhẩm lại nguyên văn lá thư của CJS từng chữ một. Và nếu cậu không uống nữa, cậu sẽ lại bực bội và mẫn cảm trong suốt cả buổi tiệc, luôn cảnh giác cao độ trước máu giả, máu thật, những người chết luôn ám ảnh cậu và những người sống tìm cách tóm lấy cậu. Dù cậu có làm gì, thì cậu cũng đã bị nguyền rủa. Chừng năm phút trước khi xe buýt đến nơi, cậu đập tay xuống túi quần bò và kêu lên, “Chết tiệt! Tôi để quên điện thoại rồi. Sẽ bắt kịp mọi người sau, Ok?”
“Cậu sẽ lỡ chuyến xe”, Ross nói.
“Không, tôi sẽ bắt kịp.” Paul nói, bắt đầu chạy thật nhanh, sau đó chậm dần lại ngay khi xa khỏi tầm mắt họ. Cậu đứng yên ở đầu con đường mới trồng cây, đợi tiếng phanh xe và tiếng cửa đóng báo hiệu xe buýt đã đi khỏi và cậu còn lại một mình. Một luồng gió nhẹ thổi qua khiến các cây non đung đưa trong các chậu ươm. Dưới ánh hoàng hôn nhá nhem, con đường dường như dài ra gấp đôi bình thường. Lodge bao trùm tất cả, những thân cây và gai dường như đen hơn bao giờ hết, những đám mây đùn lại phía sau tạo ra một ảo ảnh như thể cả khu đổ nát đang giáng sấm sét xuống con đường trước mặt cậu. Đột nhiên cậu ngây thơ nhận ra đây là lễ Halloween. Hẳn cậu đã uống quá nhiều nên giờ hơi hoang tưởng, nhưng chừng đó chưa đủ để cậu quên đi. Giải pháp duy nhất là tiếp tục uống, và cậu biết Dilan để lại vài lon dưới tấm bạt ở một góc của Lodge. Cậu nhìn xuống điện thoại; hãy còn vài giờ trước khi chuyến xe buýt tiếp theo tới Leamington rời đi. Cậu nhắn Ross, hứa rằng sẽ bắt kịp cả bọn và trèo lên ngọn đồi. Vẫn còn bốn lon Guinness. Tiếng mở lon vỡ vụn trong không gian như tiếng súng nổ.
Đôi lúc chất cồn có tác dụng với cậu, đôi lúc không. Hôm nay là một trong những ngày xui xẻo. Thay vì xóa sạch nỗi lo của cậu, bia còn khuếch đại nó lên. Cậu mường tượng ra hình ảnh trong tòa án, dựa hoàn toàn trên những tập phim truyền hình, tất cả những người đàn ông già cả đều mang tóc giả màu xám. Đó sẽ là lần đầu tiên cậu đứng lên chống lại Daniel. Tòa hình sự là một nơi mang tính công khai quá mức cho cuộc chiến đầu tiên của hai người. Cậu uống đến giọt cuối cùng của lon thứ tư và là lon cuối, nhưng vẫn không thể thấy thoải mái. Cậu bắt đầu tỏ ra liều lĩnh. Có vẻ như, dù cậu có tự kiểm soát bản thân mình thì cũng chẳng có ý nghĩa gì khi số phận cậu rõ ràng nằm trong tay những luật sư và cảnh sát. Cậu hỉ mũi xuống đất, rồi trèo lên một tường nhà đổ nát. Bóng tối chỉ bị gián đoạn bởi vài điểm sáng le lói báo hiệu các ngôi làng, và ánh sáng cam le lói đang lóe lên sau ngọn đồi thấp phía xa hẳn phải là Leamington. Cậu vặn người và nhìn thấy một ánh sáng khác, màu bạc, lóe lên phía trên bức tường gạch quanh co, báo hiệu Louisa đã về nhà. Cậu kiễng chân để nhìn rõ hơn. Có gì đó dưới chân cậu trượt đi. Paul loạng choạng bên bờ dốc và nhờ đôi tay huơ loạn xạ cậu mới lấy lại thăng bằng mà ngã về phía sau. Cậu đập mông xuống đất và bật khóc. Cậu thấy sốc hơn là đau đớn, nhưng cơn đau mang mọi thứ trở lại, sự cô đơn và cả nỗi sợ. Đột nhiên cậu muốn được ai đó vỗ về; cậu cần ai đó ôm hoặc an ủi bằng một giọng dịu dàng, nhưng mẹ cậu đang ở rất xa, Emily sẽ không bao giờ chạm vào cậu nữa và cả Christine, dù giọng nói nhẹ nhàng đó đã hứa sẽ bảo vệ cậu, cũng đã phản bội. Cậu chỉ muốn ai đó nhẹ nhàng nói với cậu rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Đó không nhất thiết phải là sự thật - nó có thể không thật, cậu đã bước qua thời điểm mọi chuyện sẽ lại đúng đắn một lần nữa - nhưng cậu vẫn muốn nghe câu nói đó.
Gió thổi mùi nước tiểu vào đầy mũi khi cậu tìm cách băng qua những nhánh cây đan khít vào nhau. Cậu phải dựa một tay vào bờ tường. Quay người sai đi một hay hai độ cũng tương đương với việc cậu sẽ ngã vào một trong những vũng nước đục bao quanh vũng Mere, hoặc biến mất vào lùm cây và phải qua đêm ở đây. Louisa có thể bịt mắt mà đi qua con đường này nhưng cậu chỉ bước trên nó vào ban ngày, con đường cậu đi có vẻ đầy những cạm bẫy và ổ gà. Những cành cây như những cánh tay xương xẩu rung rinh bên cạnh cậu; đến hai lần cậu suýt phát rồ lên nhưng rồi khao khát cơ bản nhất là được chạm vào và được an ủi đã dẫn lối cho cậu. Nguồn sáng dần dần rõ ràng hơn khi cậu vụng về tiến dọc theo đường cong nhẹ nhàng của bức tường. Cậu dò dẫm chốt cửa đến khi cánh cổng mở ra, ánh sáng tràn ngập khu đất như thể rọi ra từ một căn phòng.
“Ai đó?” Một giọng nói run rẩy phát ra từ bên trong. Quá muộn rồi, cậu nhận ra rằng hành trình vụng về của mình hẳn đã rất ồn ào bởi những tiếng cây gãy và tiếng chửi thề. Cô ấy hẳn đã sợ hãi. Cậu đứng sững lại.
“Louisa, là em đây, là Paul.” Bóng người di chuyển phía trong rồi sau đó là tiếng chốt cửa rút ra. Louisa mở cửa; không khí nóng phả ra từ bên trong như từ lò nướng. Cậu nín thở và câm lặng hoàn toàn. Cô nhìn khác hẳn, vừa trẻ hơn mà cũng già hơn bình thường, mái tóc che một bên mắt và khuôn mặt ẩn dưới bóng tối. Cô đang quấn một tấm chăn hải quân thêu hình mặt trăng và các ngôi sao. Cậu chỉ thấy được chân trần và cổ. Cô vươn tay và ôm lấy cậu trong lớp vải mềm mại. Sau lớp vải đó, cô hoàn toàn trần trụi - mềm mại và nóng bỏng, đối lập với cậu - đang cương cứng và lạnh giá, nhưng cô không hề e dè khi cậu chạm vào người. Cậu không biết được ai là người chủ động hôn trước bởi nó đến như một điều hoàn toàn tự nhiên, không thể tránh khỏi. Cô có vị whiskey. Cậu đá cánh cửa đóng sập lại sau lưng và đầu hàng trước sự ấm áp không lời đang chào đón cậu. Bất cứ ai cũng sẽ nghĩ rằng cô đã chờ đợi cậu trong nhiều năm.