Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51

❊ ❊ ❊

Tháng Tám năm 2009

Paul đã chọn đúng hướng để đi (điều đó có nghĩa con đường của Daniel là sai?). Khu vườn mọc lởm chởm cậu vừa đi qua dẫn cậu đến một con đường khác, lớn đến mức cậu nhận ra ngay lập tức rằng mình nên sử dụng nó để chạy trốn. Cậu còn nhớ hai ngôi nhà đó - kiểu nhà song sinh kỳ cục, và họ không có người hàng xóm nào khác - lùi vào một chút so với mặt đường. Ngôi nhà bên tay phải có một chiếc xe đạp trẻ con nằm lăn lóc trong khu vườn trước cửa. Paul nhảy qua hàng rào thấp và ăn cắp chiếc xe, cậu cảm thấy những gì trong sạch còn sót lại đang rời bỏ mình. Khá chắc rằng mình đã đi đúng hướng, cậu bắt đầu đạp xe trong bóng tối. Yên xe quá thấp và bánh xe thì quá nhỏ; sau khi đi được vài dặm, cậu bắt đầu thấy đau đầu gối, và cảm thấy biết ơn cơn đau đó. Nó giúp cậu thôi suy nghĩ về những việc họ đã làm. Cứ khi nào nghe tiếng xe cộ, cậu đều xuống xe và núp đi, một lần cậu đã lao xuống một cái mương bẩn và để chiếc xe đạp ngã đè lên người. Khi tiếng máy ô tô lùi xa, cậu băn khoăn liệu chiếc xe đạp có được đánh mã bưu điện. Bố cậu luôn viết mã bưu điện lên mấy chiếc xe đạp mới mua trước khi họ rời khỏi cửa hàng để họ có thể lần theo nếu nó bị mất trộm - và cậu nghi ngờ có thể nào chiếc xe này sẽ liên kết cậu với những gì đã xảy ra ở trường.

Tuyến đường A13 làm cậu bất ngờ khi có một đoạn đường không dễ nhìn cho lắm đi luồn phía dưới một cây cầu cạn. Ở phía trên, con đường được chiếu sáng bởi ánh đèn gần như vắng bóng xe. Một lúc sau, cậu đến vùng lân cận nhưng không quen thuộc của trung tâm thị trấn Benfleet và cậu quyết định đã đến lúc xuống xe. Trông cậu quá dễ nhận ra, một người lớn trên một chiếc xe đạp trẻ con, mặc dù cậu không cảm thấy mình đã lớn. Cậu chưa bao giờ cảm thấy mình còn bé như lúc này. Cậu thả chiếc xe xuống bên một ngõ nhỏ cạnh một ngôi nhà; một ngôi nhà dân bình thường, xét theo màn cửa in chữ High School Musical, nhưng từ đám đồ đạc màu trắng vứt lộn xộn ở sân trước, đây không phải kiểu gia đình sẽ mang đồ thất lạc mà họ tìm được đến cảnh sát.

Đi ngang qua thị trấn, cậu trùm chiếc mũ áo lên đầu, cố gắng tỏ ra bình thường. Trạm tàu hỏa có biển chỉ dẫn rõ ràng và khi cậu đến, ở đó có những băng ghế dài. Cậu nằm lên bề mặt kim loại lạnh cóng và hy vọng rằng mình trông giống một gã say rượu vừa lỡ chuyến tàu cuối. Thật không thể tin nổi, cậu đã ngủ gật. Cậu thắt nút hai lần dây mũ trùm đầu dưới cằm đề phòng nó tuột ra khi cậu ngủ. Nó làm giảm đi một phần âm thanh từ khu phố, làm cậu cảm thấy mình dễ bị công kích, kéo theo đó là một giờ đồng hồ thao thức vì lo sợ. Mỗi lần tỉnh dậy từ giấc ngủ chập chờn, cậu lại nhìn quanh tìm Daniel để đề phòng trường hợp cậu ta cũng trốn thoát trên cùng tuyến đường này. Thậm chí dù cậu có nghển cổ lên để nhìn được xa hơn, cậu cũng biết Daniel sẽ không được trả tự do, có lẽ sẽ không bao giờ nữa. Daniel đã nói cậu ta sẽ không khai ra Paul và cậu tin tưởng cậu ta, nhưng điều đó không có nghĩa là họ sẽ không bao giờ tra ra cậu. Khi mà tất cả những gì hai đứa làm chỉ là ăn trộm đồng, thì cậu tin rằng mình đã né tránh toàn bộ đường lia của máy quay. Nhưng giờ khi vụ giết người tàn bạo đó đã làm tình hình nghiêm trọng hơn, cậu không còn chút tự tin nào nữa, và thậm chí còn nghĩ rằng cậu nhớ có tiếng tách tách và tiếng vo vo của chiếc camera khi nó bắt được sự chuyển động của cái bóng của cậu. Thậm chí nếu Daniel là người duy nhất bị quay, thì họ cũng sẽ biết việc trộm cắp này không phải là việc của một người và sẽ không tốn nhiều thời gian để tra ra người thứ hai. Hơn nữa, hai đứa còn sống cùng nhau. Bất kỳ cư dân nào của Grays Reach đều sẽ nói với cảnh sát rằng bất cứ khi nào họ nhìn thấy một trong hai người bọn cậu, người còn lại sẽ không ở cách đó quá xa. Chết tiệt! Cậu hoàn toàn tỉnh ngủ.

Chuyến tàu đầu tiên đến London là lúc 6 giờ sáng. Cậu lên tàu trước khi hoàn toàn tỉnh ngủ, ngồi thu mình lại trong góc toa và phải đi qua hai điểm dừng trước khi đến Tilbury. Điều làm cậu thấy nhẹ nhõm là những trạm kiểm soát vé đều không có người. Bất kỳ cuộc chạm trán nào với chính quyền đều không hay ho chút nào trong hoàn cảnh này, nếu cậu bị bắt quả tang vì tội trốn vé, cậu có thể phải xin xỏ người soát vé.

Có thể thấy, với cái cách con Diesel chào mừng cậu, chiếc đuôi vẫy mạnh và ánh mắt kết tội, thì hiện không có ai ở nhà, và ngày hôm trước cũng vậy. Dù vậy, cậu vẫn gọi tên Daniel.

Đây mới chỉ là lần thứ hai hay thứ ba cậu ở một mình trong nhà Scatlock. Mặc dù cậu đã sống ở đây hàng tháng trời, cậu vẫn có cảm giác không dễ chịu giống như mỗi khi hai đứa đi trộm. Diesel gần như chết đói, nó chào đón cậu nồng nhiệt như thường ngày bằng một cú thúc vào háng. Paul lấy một túi thức ăn loại có nước ra khỏi tủ. Từng cục thịt nhỏ, sền sệt trượt khỏi bao bì; mùi vị làm dạ dày cậu quặn lên. Trong khi Diesel vừa ăn vừa chảy dãi, Paul đi tắm, trút sạch mọi thứ cậu đang mặc, bao gồm cả đôi giày đế mềm vào máy giặt, ngoại trừ quần trong. Theo thói quen, cậu lộn túi quần ra và thấy tờ hướng dẫn của chiếc máy quay CCTV mà Daniel đã bắt gặp cậu đọc nó. Con mắt của chiếc máy cứ như đang buộc tội cậu từ trên trang giấy. Nó chỉ ra Paul ngay tại thời điểm ở hiện trường rõ ràng như thể cậu nhảy múa ngay trước máy quay vậy. Cậu bật bếp gas và chuẩn bị đốt tờ giấy. Khi ngọn lửa bắt đầu đốt cháy phần rìa, cậu thấy một phần ghi chú cẩu thả ở mặt sau. Cậu đọc nó trong một cái chớp mắt mà chưa kịp hiểu ý nghĩa, rồi sau đó, ngay khi ngọn lửa bùng lên, cậu vẩy tờ giấy đang cháy, nhưng thay vì dập tắt lửa, hành động đó càng làm nó cháy mạnh hơn. Cậu đưa nó vào dưới vòi nước. Tiếng xèo xèo phát ra khi cậu dội nước lên ngọn lửa. Paul trải phần còn lại của tờ hướng dẫn ra trước mặt. Trông nó như một tấm giấy da cũ. Một vài mảnh giấy nhỏ dính lên tay cậu cùng bồ hóng. Tất cả những gì còn lại của phần ghi chú Paul có thể đọc là FAO Nick ở trên đầu trang và hệ thống CCTV mới sẽ được phát sóng trực tiếp vào mùng 1 tháng Chín.

Paul không cần phải nhìn vào điện thoại mới biết giờ vẫn chưa phải mùng 1 tháng Chín. Ngày 1 tháng Chín được khắc sâu vào trí nhớ cậu vì đó là ngày cậu sẽ thoát khỏi đây, nhưng bây giờ nó sẽ được ghi nhớ vì nhiều lý do nhau khác. Cậu ngạc nhiên nhận ra rằng sau cái sự kiện xảy ra trong mười hai giờ qua, cậu vẫn còn có thể cảm thấy buồn nôn và tội lỗi. Daniel có thể là người đã giết người bảo vệ nhưng Paul đã cổ vũ cậu ta ngồi lại trên mái nhà để làm nốt công việc và cậu đã không chỉ ra cái camera.

Nhưng camera đã không được bật lên. Âm mưu hèn nhát của Paul nhằm quay lưng lại với Daniel chẳng dẫn đến điều gì cả. Không, còn tệ hơn là không gì cả. Không gì cả có nghĩa là ta quay trở lại nơi xuất phát, rằng ta không tốt hơn hay tệ hơn trước đây. Nhưng một người đàn ông đã chết. Đây là vấn đề nghiêm trọng. Cậu cố gọi Carl nhưng ông ta không nhấc máy. Carl sẽ biết phải làm gì. Mẹ cậu sẽ không biết phải làm gì nhưng thế không có nghĩa là Paul không cần bà. Cậu đã nghĩ đến việc gọi cho bà, nhưng cậu có thể nói gì bây giờ?

Cậu chạy nhanh lên cầu thang, như thể đang cố chạy trốn bản thân mình, lao vào phòng ngủ. Quần jean đen và chiếc áo phông đỏ đang treo trên lưng ghế. Khi cậu đặt chúng ở đó chiều hôm trước, cậu vẫn còn một tương lai, không ai giết ai cả, và cuộc sống thì, khi nhìn lại, vô tư một cách vẻ vang, cũng không hề phức tạp. Cậu lấy chiếc túi xách trên nóc tủ, đi xuống đến chân cầu thang rồi mới nhận ra rằng những gì cậu định làm chỉ vô vọng mà thôi. Sẽ không còn cơ hội nào cho cậu đến Brighton. Cậu đã bị liên lụy quá sâu, không thể phủ nhận. Trên ô tô có dấu vân tay cậu, cậu sống cùng Daniel; không có cách nào cậu có thể chạy trốn khỏi chuyện này mà không làm nhem nhuốc cái tên mình. Daniel biết nơi cậu sẽ đi. Nếu bằng cách nào đó cậu ta thoát được chuyện này, Daniel cũng sẽ theo sau cậu. Bong bóng hoàn hảo về cuộc sống mới của cậu đã vỡ tan như, như... một con mắt, cậu nghĩ, thật bệnh hoạn.

Diesel đã ăn hết bữa sáng và đang cào vào cửa như những lúc nó tuyệt vọng đòi ra ngoài đi dạo. Nó bắt đầu một điệu rên rỉ thảm hại nghe có vẻ giống tiếng mèo hơn. Paul biết con vật này sẽ không để cậu yên cho đến khi cậu chịu đưa nó đi dạo. “Có hại gì đâu khi mình chạy một vòng dọc bờ sông nhỉ?” Cậu nghĩ. Không khí của bờ sông sẽ giúp cậu suy xét lại mọi chuyện rõ ràng hơn. Đôi khi, chỉ cần đứng ở cửa sông cũng khiến mọi chuyện trở nên tốt hơn, kích cỡ của cây cầu, những cái cần trục, và những con thuyền khiến cho vấn đề của con người trở nên không quan trọng nữa.

Mặc dù Paul tự nói với mình như vậy nhưng cậu biết không có cách nào có thể làm giảm mức độ những vấn đề hiện tại của cậu. Cái ý nghĩ cậu thà chịu đựng cái chết của bố cậu một lần nữa còn hơn là cảm thấy như bây giờ xuất hiện. Cậu xoay chiếc gương đi để không thể nhìn vào gương mặt chính mình. Cậu nắm lấy sợi dây móc trên tường và cài vào vòng cổ con chó. Cậu mở cửa và đi thẳng về phía người đàn ông mà sớm thôi, cậu sẽ biết đó là trung sỹ Woburn, thanh tra của sở cảnh sát Essex.

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.