Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40

❊ ❊ ❊

Tháng Một năm 2010

Họ nghĩ thế nào mà định sống với hai đứa bé sinh đôi trong căn nhà như cái mắt muỗi thế này? Chờ đón chúng trong hoàn cảnh vô gia cư và thất nghiệp, nếu Paul là họ chắc cậu sẽ hoảng loạn lắm. Vậy mà mẹ cậu và Troy vẫn quanh quẩn trong nhà với nụ cười hạnh phúc ngớ ngẩn trên môi, suốt ngày ra đụng vào chạm. Biểu hiện của không gian sống chật hẹp, nhưng cũng là biểu hiện của tình cảm. Căn nhà không còn phòng nào để dọn vào ở nữa. Nếu muốn đi lên tầng mà có người đang đi xuống, thì sẽ phải quay lại phòng khách để chờ họ đi qua.

Tính đến mùa thu năm ngoái, Paul mới chỉ ngủ ở ba ngôi nhà, không tính các ngày lễ - ngôi nhà đầu tiên của họ, rồi đến căn ở Grays Reach và sau đó là căn nhà của Daniel. Và giờ đây, cứ mỗi tháng cậu lại đổi chỗ ở một lần, tiêu chuẩn sống và tiện nghi cũng giảm dần, từ căn hộ 45B đến nhà xe di động của Louisa và giờ là đây. Cậu ngủ trên chiếc sofa, đó là nếu có thể gọi như vậy là ngủ, và có thể gọi đây là một chiếc sofa. Nó không phải một chiếc ghế bành mềm mại như ở căn nhà cũ hay thậm chí là loại bọc da giống như của nhà Scatlock mà là một băng ghế với mấy tấm khăn cuốn quanh những thanh gỗ. Nó quá ngắn để cậu có thể duỗi người một cách tử tế, nên cậu thường thức dậy lúc 4 giờ sáng vì chuột rút. Cậu nhớ chiếc giường kéo lớn của Louisa, hai chiếc chăn bông cũng như hơi ấm cô tỏa ra, tựa như một chiếc lò nướng vậy.

Mẹ Troy bắt cậu gọi bà là Ball, luôn dậy đúng 6 giờ sáng và mở ti vi với âm lượng đủ làm nước trong bể cá phải rung lên. Bà có vóc dáng bé nhỏ, xanh xao, toát lên nét gì đó kỳ dị, đeo đôi khuyên ngu ngốc bằng vàng kéo xệ hai dái tai xuống đến mức có thể thấy ánh sáng lọt qua lỗ bấm. Bà đem đến cho Paul một cảm giác hoàn toàn trái ngược với sự ham muốn: Nếu Louisa là cô gái với thân hình dù Paul có gần gũi bao lâu cũng không thấy đủ thì bà Ball là người cậu có tránh đi bao nhiêu cũng chẳng đủ xa. Những kênh truyền hình bà xem là về các buổi gọi hồn, săn ma và bói toán. Bà luôn quấy rầy mẹ cậu để được đi cùng mẹ cậu đến nhà thờ, và mỗi lần như thế bà lại trở về với câu chuyện ai đó “trở về” từ cõi chết, thường là cha của Troy hoặc một trong những người bạn đã mất của bà. Mặc dù Paul không tin vào thế lực siêu nhiên nào, như cậu không tin có Ông già Noel vậy, nhưng có gì đó đáng sợ trong cách bà nhìn cậu, như thể bà hiểu được cậu đang nghĩ gì. Daniel cũng có kiểu tài năng như vậy; giống như là nếu họ nhìn ai đó đủ lâu, người đó sẽ tiết lộ hết những bí mật của mình trước khi kịp nhận ra.

Cậu luôn ép mình ra khỏi nhà hàng ngày mặc dù không khí vùng biển như lưỡi dao cắt vào da thịt. Ngày đầu tiên cậu đã thử đi một vòng dọc bờ biển, những làn gió mặn buốt giá phả vào mặt cậu, để lại những vằn đỏ trên má và mí mắt như thể bị cháy nắng, chỉ nháy mắt cũng thấy đau. Bãi biển cũng hết sức nhàm chán, không có gì ngoài những viên sỏi giống hệt nhau và những bờ đê thấp, lặp đi lặp lại đến hết tầm mắt. Nếu đi bộ nửa giờ, sẽ đến được Worthing nhưng ở đây cũng chẳng khá hơn là bao: một nửa số cửa hàng ở đây trống trơn và chỗ còn lại chẳng bán gì ngoài giày lười và quần áo cho phụ nữ lớn tuổi. Phụ nữ lớn tuổi ở đây đông áp đảo đàn ông với tỷ lệ hai mươi trên một và tất cả mọi thứ ở vùng rìa nước Anh này đều được xây dựng hướng đến nhu cầu của họ. Paul chưa bao giờ nhìn thấy nhiều con dốc như vậy. Có thể đi hết vài dặm mà không gặp phải một bậc thang nào. Cậu bắt đầu hình thành thói quen ngồi một mình ở các quán rượu vào buổi chiều, thưởng thức bia ở những nơi bán hai đĩa lasagna với giá sáu bảng và được thường xuyên ghé thăm bởi, tất nhiên, những phụ nữ lớn tuổi.

Cậu thậm chí đã thử thuyết phục Troy đi uống với mình vài ly vào buổi tối.

“Cái gì? Và bỏ mặc mẹ cháu một mình, trong tình trạng bây giờ ư?” Troy nói như thể bà đã trễ một tuần so với ngày dự sinh vậy.

Khi tuyết rơi thì căn nhà trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Điều này xảy ra chỉ vài ngày sau đêm giao thừa (một buổi tối buồn chán khi cậu xem Norton Graham trên ti vi và rồi lỡ mất cuộc gọi lúc nửa đêm của Louisa khi đang đổ đầy bình nước nóng). Những cảnh báo thời tiết khắc nghiệt lúc này như một phần thường nhật của bản tin dự báo và chẳng còn ai bận tâm đến nó nữa, tuy nhiên đó vẫn là một điều bất ngờ khi lên giường ngủ đêm hôm trước và tỉnh dậy vào sáng hôm sau nhìn thấy khung cửa sổ đã ngập vài inch trong lớp tuyết dày.

Mẹ đã mang theo chiếc laptop cũ của cậu khi bà rời Grays Reach. Nó không mạnh bằng chiếc máy mới của Carl nhưng vẫn dễ dàng đột nhập vào mạng wifi không được bảo vệ của nhà hàng xóm. Cậu theo dõi tin tức giao thông cập nhật hàng giờ, xem bản đồ thời tiết trên toàn quốc chuyển sang màu xanh nhạt ở những vùng có tuyết rơi. Khắp nơi trên cả nước, nhiều chuyến tàu hỏa bị hủy và dù trong trường hợp tất cả các tuyến đường này có hoạt động đi nữa thì những con đường ở vùng ngoại ô Warwickshire hiển nhiên cũng không thể thông xe, khiến cho toàn bộ các làng nơi đây bị cách li chỉ vì chính quyền không cung cấp đủ máy xúc tuyết. Cậu và Louisa đã thống nhất với nhau sẽ trở lại Lodge vào mùng 4 tháng Một, ngay khi các tuyến tàu hoạt động trở lại, nhưng đêm đó cô đã gọi cho cậu để hoãn cuộc hẹn này.

“Chị sẽ ở lại Wimbledon thêm vài ngày cưng à.” Louisa thì thầm qua chiếc điện thoại bàn của Miranda. “Chị hoàn toàn bị cám dỗ thành hư rồi. Chị đã quên mất một bồn tắm nước nóng trong những ngày lạnh giá có thể tuyệt vời đến mức nào.”

“Em nhớ chị.” Paul đáp.

“Chị cũng thế. Chị thấy thèm khát em. Chị không thể chờ đến ngày hai ta gặp lại.” Giọng nói cô cũng đầy ma lực như những đầu ngón tay của mình vậy. Cậu ước mình có thể đáp lại bằng điều gì đó tinh tế và gợi tình, nhưng cậu lại chẳng giỏi dùng ngôn từ như cô, và dẫu sao thì cô luôn là người chủ động trong việc này. Thay vào đó, cậu đóng cửa phòng khách, chặn một chiếc ghế ăn dưới tay nắm cửa và lên mạng tìm một nữ diễn viên trông giống cô làm những điều cậu không bao giờ dám đề nghị và kể cả nếu có, cậu không chắc mình muốn nghe cô nói đồng ý.

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.