Tháng Ba năm 2009
“Chuyện với cô nàng đó ra sao rồi?” Daniel nói với vẻ lãnh đạm không mấy thuyết phục.
“Emily hả? À, cô ấy ổn.” Paul ước gì mình chưa bao giờ nhắc đến Emily, nhưng thật khó khi cô ấy luôn xuất hiện trong đầu cậu. Cô ấy nhỏ hơn cậu một tuổi, đang học lớp 12 và ở cấp AS, trong khi cậu đã học lớp 13 và đang nhắm đến kỳ thi A Levels. Cô ấy có khuôn mặt trẻ con bầu bĩnh, tóc mảnh và mềm mại, hơi thở thuần khiết và có mùi sữa như một đứa trẻ, nhưng từ phần cổ trở xuống, cô ấy là một phụ nữ thực thụ; khi cô ấy để cậu chạm vào, tay cậu như thể một cỗ xe đang mất kiểm soát. Lẽ ra cô ấy có thể mặc đồ bó như bao cô gái khác nhưng cô ấy thích những bộ váy xòe, giống Paul chỉ thích mặc đồ rộng.
Emily say sưa đọc những cuốn sách mà Paul chỉ đọc vì các môn học ở trường. Cô ấy cho cậu mượn cuốn Những kỳ vọng lớn lao, bản cũ bìa mềm có nếp nhăn dọc theo gáy sách. Sau vài chương, cậu thấy hứng thú với câu chuyện ngay lập tức, nhưng cậu sớm nhận ra thưởng thức một cuốn sách và nói về nó một cách ấn tượng là hai việc khác hẳn nhau. Cậu đọc sách Dickens kèm theo một cuốn hướng dẫn York Notes để giải đáp những đoạn cậu không hiểu. Đến giờ phút này, cô ấy hoàn toàn ấn tượng với thái độ của cậu về cuốn sách; cậu sống trong nỗi sợ hết sức con người rằng một ngày nào đó cô ấy sẽ bắt gặp cậu đang việc đọc sách hướng dẫn.
Paul mất đến ba tháng để nói chuyện với cô ấy và thêm ba tháng nữa để có được nụ hôn đầu tiên của hai người (cũng là nụ hôn đầu của cậu). Lần ấy, cô ấy lái xe của mẹ đến trường và chở cậu ra khu mỏ đá. Cô ấy mặc một chiếc váy hoa, bên ngoài khoác denim và đi đôi giày bóng chày. Hôm ấy, cô ấy mới gội đầu nên nhìn tóc mềm mại và óng mượt. Cô ta liên tục đưa tay lên vuốt tóc, một lúc sau Paul vươn tay vén một lọn tóc của cô ấy ra sau tai. Emily đỏ mặt vì xấu hổ, màu san hô tươi sáng lan khắp gò má và phần ngực của cô ấy, nhưng cô ấy không đẩy tay cậu ra và cậu hiểu rằng cô ấy muốn một nụ hôn. Cả hai chỉ hôn nhau. Cậu thậm chí không nhìn được áo ngực cô ấy, ngoài phần dây đeo. Mọi thứ không mấy thay đổi hoặc tiến triển trong thời gian đó - những buổi nói chuyện hàng tuần có thêm những cái nắm tay hoặc một chút đùa nghịch, đắm đuối nhất cũng chỉ phát triển thành một nụ hôn say đắm khi còn nguyên quần áo. Cơ thể cậu đau đớn và sưng lên vì ham muốn. Cậu ước mình có thể bỏ qua giai đoạn này và bằng một phép màu nào đó, đưa cả hai đến một phòng ngủ sạch sẽ, lột bỏ quần áo, Emily đồng ý, và tốt hơn hết là cô ấy đã làm sẵn những việc mà các cô gái khác đều làm để làm nóng cơ thể mình. Cậu sẽ nhẹ nhàng hết sức. Cậu chỉ nhanh chóng muốn có được khoảnh khắc đó.
Emily là lý do Paul vẫn chưa nộp đơn vào trường đại học, mặc dù cậu không nói với bất cứ ai về chuyện này, ngay cả với Emily.
Cậu nói với mẹ mình rằng cậu muốn đi làm chừng một năm hoặc lâu hơn, để tiết kiệm một chút tiền, để không phải sống suốt phần đời còn lại trong nợ nần. Bà rất vui và tự hào khi nghĩ về cậu con trai tốt nghiệp đại học, suy nghĩ đó giảm bớt những lo lắng về tiền bạc. Nếu Paul có thể làm việc tại địa phương và sống ở nhà, trong hai năm cậu sẽ tiết kiệm đủ để trang trải tiền thuê nhà và chi phí sinh hoạt. Cậu thấy mình thật tệ khi nói dối mẹ về ý định thực sự của mình; khi Emily tốt nghiệp trong năm tới, cậu sẽ đi theo cô ấy.
Cậu nói với những giáo viên hướng dẫn tại trường cao đẳng của mình rằng cậu dự định dành phần đời còn lại cống hiến cho hệ thống giáo dục, còn bây giờ cậu muốn trải nghiệm cuộc sống thực tế một chút. Họ không mấy hào hứng và không chỉ vì những xúc phạm ẩn trong lời xin lỗi của cậu. Tại sao không nộp hồ sơ năm nay, họ nói, để giữ chỗ, và sau đó xin bảo lưu? Họ giả vờ nói là vì lợi ích của riêng cậu, nhưng cậu hiểu họ càng giới thiệu được nhiều học sinh đến các trường đại học, thì thứ hạng trường cao đẳng của cậu sẽ càng được nâng lên. Cậu giữ nguyên ý định của mình. Một năm kể từ lúc này, cậu tin chắc mình và Emily sẽ ngủ với nhau, như một cặp đúng nghĩa. Điều gì sẽ xảy ra nếu cậu được chấp nhận vào một khóa học ở, giả dụ như, Bristol hoặc Exeter và sau đó một năm, khi phải lựa chọn trường cho mình, Emily nhận ra lựa chọn đúng dành cho cô là ở Edinburgh hoặc Glasgow? Cô thông minh hơn cậu, cậu không kỳ vọng hai người sẽ học chung trường đại học, nhưng cậu biết những thành phố lớn đó đều có những ngôi trường ít ưu tú hơn, những trường bách khoa cũ. Thậm chí hai người có thể sống chung với nhau.
Cho đến giờ cậu vẫn cố gắng tránh xa Daniel nhưng điều này không thể kéo dài mãi mãi. Emily sẽ không bao giờ hiểu được bản chất tình bạn của hai người và cậu biết cô ấy sẽ không bao giờ chấp nhận những nơi họ đến vào ban đêm; chính cậu cũng không chấp nhận nổi. Và Daniel sẽ không bao giờ hiểu được những gì cậu dành cho Emily. Các cô gái đổ xô đến bên Daniel “như mèo thấy mỡ”, Carl ví von. Đó là nhờ vẻ ngoài của cậu ta, tất nhiên, còn phần nội dung bên trong thì đã được bao bọc cẩn thận. Trong khi Paul tiết kiệm hầu hết phần tiền của mình, thì Daniel chi rất nhiều tiền vào những bộ đồ hàng hiệu, trừ lúc làm việc. Cậu ta sẽ không bao giờ mặc đồ thể thao mà đóng bộ trong những mẫu thời trang nghiêm túc khiến các cô nàng không thể cưỡng lại. Với một người đã cắt đứt mọi quan hệ với giáo dục vào năm mười sáu tuổi mà nói, Daniel khá nổi tiếng tại trường, nhất là với các cô gái. Có một lần, khi cậu ta gặp Paul ở cửa, một cô nàng đã mời cậu ta đến một bữa tiệc trong khi phớt lờ Paul. Nhưng sự nổi tiếng này không đảm bảo một mối quan hệ lâu dài. Ngay sau khi rời trường, Daniel đã dính vào một cô nàng tên Nicola trong chừng hai tháng. Paul đã hy vọng cô nàng sẽ mang thai, Daniel làm đám cưới và cả hai di cư đến Australia. Nhưng Nicola đã đá cậu ta vì cậu ta luôn u buồn và thất học. Paul nhận ra khi hai người càng gần gũi, Daniel càng khó che giấu sự mù chữ của mình. Hiểu rõ Daniel hơn bất kỳ ai, Paul đoán cậu ta che giấu sự sợ hãi và xấu hổ của mình dưới vẻ ngoài dữ tợn và lạnh lùng. Daniel đã mất một đêm đau khổ sau khi chia tay, sau khi nhổ cả một hòm thư lên và dùng nó để đập vỡ cửa sổ nhà Ladbroke gần đồn cảnh sát. Đây là lần đầu tiên Daniel bị bắt, và Paul bắt đầu sợ hãi trước pháp luật như thể chính cậu mới là người phải ngủ qua đêm trong xà lim. Mặc dù vậy, nhưng mối lo ngại đó đã biến mất khi cậu nhìn thấy Daniel khóc khi quay về nhà. Paul chưa từng thấy cha mình khóc nhưng cậu đã tưởng tượng mình sẽ cảm thấy như thế này, hoảng sợ và một cảm giác bị phản bội hết sức kỳ lạ khi sự yếu đuối đến vậy lộ ra từ một người đàn ông mạnh mẽ.
Sau vụ chia tay với Nicola, Daniel đã xem một vài chương trình lịch sử về tình bạn của nam giới và khám phá ra ở Hy Lạp cổ đại, chính tình bạn thuần khiết giữa những người đàn ông, chứ không phải tình dục giữa đàn ông và phụ nữ, mới là mối quan hệ cao quý nhất, là chủ đề của tất cả những tác phẩm nghệ thuật lớn. Cậu ta đã ấn nút ghi lại từ giữa phim và bắt Paul xem cùng. Xem các diễn viên tệ hại đóng vai Achilles và Patroclus, Paul hiểu những gì Daniel đang cố gắng nói với cậu: tình bạn của họ là điểm tựa của cuộc đời Daniel và ở đó không có chỗ cho phụ nữ. Nó khiến Paul cảm thấy ngột ngạt và hơi trẻ con, nhưng giận dữ, như thể Daniel đang xen vào giữa cậu và Emily.
“Troy không đến ạ?” Paul hỏi, ném cặp sách xuống sàn nhà bếp. “Chú ấy đang ở Warrant Officer”, mẹ cậu đáp. “Chú ấy nghĩ nên cho hai mẹ con mình chút thời gian ở bên nhau.” Căn nhà chất đầy các loại thảo mộc Trung Quốc mà bà uống kèm khi dùng biện pháp châm cứu. Cái túi lá quăn tít và rễ khô trở nên chát và gây ứ nghẹn khi được sấy khô; chúng phải được đun sôi chừng nửa giờ mới có thể uống được và khi chảo còn đặt trên bếp, mùi lá bốc lên thật khó ngửi. Mẹ cậu dùng mật ong để giảm bớt vị thuốc; bà cho đến cả nửa lọ vào cốc, nuốt một ngụm, rùng mình, sau đó nhìn chăm chú vào cốc, tỏ ra thất vọng khi thấy hãy còn nhiều.
“Ngồi xuống nào, con trai, mẹ muốn nói chuyện với con”, bà nói, khi đã uống xong. Paul lập tức cảnh giác. Bà có biết kế hoạch của cậu không, và nếu biết, thì bà biết đến chừng nào? Bà chỉ biết về những thứ thông thường hay biết cả việc trộm cắp? Cậu cố gắng tỏ ra ngây thơ xen chút bối rối.
“Mẹ và Troy đã bàn luận nhiều vấn đề.” Bà nói, “Con có biết lần làm IVF gần nhất của mẹ không hiệu quả vì Troy vẫn còn làm việc không?” Paul gật đầu. Mẹ cậu bắt Troy khốn khổ phải nghỉ việc, lo ngại những hóa chất trong dung dịch tẩy rửa có thể sẽ tiêu diệt tinh trùng của ông. Cậu đã nghe họ tranh luận về chuyện đó vào ban đêm. Mẹ cậu đe dọa sẽ bỏ đi nếu ông không đổi nghề và cuối cùng Troy đã đồng ý. Trước đó Paul không thể hiểu nổi, nhưng từ khi gặp Emily cậu đã biết vì sao đàn ông sẵn sàng làm những chuyện ngu ngốc theo yêu cầu của đàn bà. “Đúng, đó là những khoản tiền cuối cùng. Mẹ chỉ còn duy nhất một lần sử dụng dịch vụ NHS và chúng ta không thể chi trả cho chi phí khám tư nếu Troy nghỉ việc.” Có phải mẹ đang đòi cậu tiền không? Cậu đột nhiên nhớ đến cuộn tiền trong túi quần jean, dày cộm. “Ở những quận khác nhau thì luật lệ cũng khác. Ở một vài quận, họ cho phép làm tối đa ba lần cho đến năm bốn mươi tuổi. Nó như trò xổ số vậy.”
“Vậy thì?”
“Con cũng biết Troy lớn lên ở vùng bờ biển phía Nam? Đúng, mẹ đã gọi mấy cuộc và nhận ra nếu chúng ta chuyển tới sống cùng mẹ chú ấy ở đó, chúng ta sẽ có đủ điều kiện để thực hiện thêm hai lần NHS nữa. Tóm lại, chúng ta sẽ chuyển đi.”
Paul vẫn ngồi im trong khi tâm trí cậu đang quay cuồng. Nói thực, cậu thậm chí còn không biết chính xác Sussex ở đâu, nhưng cậu đoán từ đó đi tới cao đẳng Tilbury Fort sẽ rất khó khăn, và nếu bà nghĩ rằng bà sẽ tách cậu khỏi Emily trước khi cả hai lên giường với nhau thì bà cần nghĩ lại. Cậu khoanh tay.
“Vậy khi nào thì những chuyện này sẽ xảy ra?”
“Đó là vấn đề. Mẹ và Troy sẽ đi vào tháng tới.”
Không phải “chúng ta” mà chỉ là “mẹ và Troy”.
“Và con phải chuyển đến đâu?” Paul hỏi.
“Hôm qua mẹ đã gặp Carl Scatlock. Ông ta và Daniel rất vui khi con đến ở nhờ trong vài tháng.” Bây giờ sự im lặng của Paul đã chuyển thành sự choáng váng. Làm bạn và làm việc cùng Daniel là một chuyện, nhưng sống chung ư? Cậu sẽ không thể giữ Emily tránh xa khỏi cậu ta nếu đến đó sống. Cậu vùi mặt vào hai bàn tay mình.
“Mẹ đã nghĩ con sẽ thấy hài lòng”, bà nói. “Con gần như là đang sống ở đó.”
“Tại sao mẹ không đợi đến khi con học xong học kỳ này? Trong vài tháng tới.”
“Mẹ không có đến vài tháng, con yêu”, mẹ cậu nói, như thể bà là một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối. “Mẹ sẽ bốn mốt tuổi vào sinh nhật tới. Đó là tuổi kết thúc. Mẹ sẽ không ở nhà mẹ Troy lâu đâu, hội đồng sẽ cấp nhà cho chúng ta ngay khi mẹ có thai và sẽ có phòng cho con ở đó. Paul, làm ơn. Con biết điều này quan trọng thế nào với mẹ mà.”
Tất nhiên Paul biết, nhưng cậu sẽ không bao giờ hiểu nổi. Là đứa con duy nhất, cậu phát chán lên khi nghĩ đến đứa em sẽ xen vào giữa cậu và mẹ. Nếu một đứa trẻ chưa ra đời đã rắc rối đến thế, thì một đứa em thực thụ sẽ khiến mọi chuyện thành ra như thế nào nữa? Bà đặt tay lên tay cậu. Bà vẫn đang đeo nhẫn cưới. Một thứ gì đó trong Paul vỡ tan. “Con chỉ cần nói ra nếu con thấy không ổn.” Nhưng cậu làm sao có thể tước đi điều bà mong muốn đến vậy? Cậu đã biết từ trước khi thả tay mẹ ra, rằng cậu sẽ làm theo những gì bà muốn.
“Mẹ có nói với Carl mẹ đi đâu chưa?” Paul hỏi. Kể từ khi Daniel đưa ra lời đe dọa về mẹ cậu, cậu đã quyết tâm sẽ bảo vệ bà.
“Mẹ nghĩ là chưa”, bà nói. “Mẹ nghĩ mình đã nói sẽ đi đến bờ biển phía Nam.”
“Con sẽ không nói nếu con là mẹ”, Paul nói. “Hãy giữ chuyện đó cho riêng mình.”
“Tại sao?” Bà hỏi.
“Mẹ cũng biết những người quanh đây ra sao rồi”, Paul nói. “Nếu ai đó tố cáo mẹ thì sao? Vì gian lận để được hưởng phúc lợi xã hội? Có thể họ sẽ cắt đi phúc lợi của mẹ.”
“Carl Scatlock sẽ là người cuối cùng chỉ điểm bất kỳ ai vì tội gian lận.”
“Không nhất định là Carl”, Paul lập luận. “Mọi người nói chung. Nếu không ai biết thì sẽ không ai nói ra.”
Mặt bà rạng rỡ. “Con nói rằng con sẽ ở lại, đúng không? Mẹ sẽ nhớ con, nhưng con sẽ thấy việc này rất xứng đáng khi nhận được tin về em trai hoặc em gái mình.”
Lần này bà có vẻ hết sức tự tin. Cậu không thể chịu nổi khi nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu mọi thứ không như bà mong muốn.