Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

❊ ❊ ❊

Tháng Mười hai năm 2009

Những chiếc máy đào đã đến, những cỗ máy màu hải quân nằm ở rìa bãi đỗ xe như những con côn trùng khổng lồ. Ingram tập trung tất cả mọi người lại, đưa ra một thông báo quan trọng về sức mạnh từ những lời khéo léo của Louisa, và cách cô lợi dụng nó để nộp đơn xin trợ cấp. Paul đột nhiên thấy một cảm giác ấm áp và ngọt ngào trào lên khi Ingram nhắc đến tên cô như một niềm tự hào. Cậu nháy mắt với cô qua lớp lớp những đất cứng và bùn ngăn cách hai người. Sau khi liếc nhanh xung quanh để đảm bảo không có ai đang nhìn về hướng mình, cô đưa ra một dấu hiệu mời gọi, đưa lưỡi đảo qua đảo lại, sau đó lại tiếp tục tỏ ra ngây thơ vô tội như trước. Paul sốc, bật cười sảng khoái, to đến mức cậu phải giả vờ lấp liếm bằng một cơn ho.

Có một khoảng lặng kỳ lạ khi tất cả mọi người đứng quanh những chiếc máy đào với sự ngưỡng mộ không giấu giếm, như thể một đám đông từ thời vua

Edward đang ồ lên kinh ngạc trước một chiếc ô tô. “Thật vui quá phải không?” Demetra nói, chị ta đang mặc một chiếc áo len tối màu nhàu nhĩ.

Đó là lần đầu tiên cậu nhìn thấy chị ta sau nhiều tuần. Cậu đã chờ đợi một cơ hội để nói chuyện với chị ta kể từ khi Carl gọi. Nhưng cậu cần nói chuyện một cách bình thường để không gây ra bất kỳ nghi ngờ nào, vậy nên cậu không thể đặt một cuộc hẹn.

“Demetra, không ai ngoài chị có thể tiếp cận hồ sơ về em đúng không?” Cậu hỏi.

Demetra nhăn trán lại, vẻ lo lắng. “Tất nhiên là không. Tại sao em lại hỏi thế?”

“Em băn khoăn liệu có ai tìm được thông tin về em không, lý do vì sao em đến đây... thông tin liên lạc của người nhà. Nơi em đang sống hiện nay, kiểu kiểu thế.”

“Lý do để em có mặt ở đây chính là vì muốn để lại quá khứ sau lưng”, Demetra nói. “Chị thậm chí không giữ các ghi chú ở đây, tất cả đều cất ở nhà. Nghĩa là không một ai ngoại trừ chị có thể xem chúng.”

“Không ai ư, kể cả Ingram?” Cậu hỏi, mặc dù cậu không thực sự nghiêm túc nghi ngờ Ingram về bất cứ điều gì.

“Tuyệt đối không. Nhưng chuyện này là sao vậy, Paul? Em nghi ngờ có ai đó đột nhập hệ thống an ninh à?”

“Không hẳn. Em chỉ thắc mắc thôi. Chị biết đấy, khi phiên tòa đang đến gần và những chuyện khác nữa.”

“Em biết đấy, chị không quên chuyện đó đâu. Christine sẽ giúp em liên lạc với những người ở chương trình bảo vệ nhân chứng, họ sẽ giúp em thấy thoải mái hơn. Nhưng phải đến năm sau cơ mà. Chị sẽ tạm không để ý đến nó nữa, nếu chị là em. Ôi nhìn kìa, Nathaniel bắt đầu rồi!”

Chỉ Nathaniel được phép điều khiển mấy chiếc máy đào, vì lý do tuổi tác và trách nhiệm, dù thực tế anh ta quen sử dụng máy gieo hạt hơn là những máy móc hạng nặng như thế này. Dilan, có kinh nghiệm phong phú trong việc làm chủ các bảng điều khiển và điều khiển các loại phương tiện kỳ lạ chỉ trong vài giây, là lựa chọn tốt hơn (cậu ta đã nài nỉ Ingram để được ngồi sau tay lái, nhưng không được). Một tiếng huýt sáo vui vẻ vang lên khi Nathaniel xoay răng xúc của chiếc máy nhanh đến mức, trong khoảnh khắc, toàn bộ chiếc xe như sắp đổ ụp xuống bùn.

Chỉ trong vòng một giờ, họ đã có thể thấy rõ rằng cỗ máy mới này chỉ mất một ngày để hoàn thành thay vì mất cả tháng như trước. Nathaniel dọn hết phần gốc còn sót lại trên mẫu ruộng ngô đồng, tiếp đó dọn dẹp toàn bộ khu đất đến tận New Wood và hướng sự chú ý đến đám chút chít Nhật Bản mọc cao đến 8 feet phía sau cổng vào. Khi chỗ cỏ được dọn quang mới thấy, rõ ràng nhiều phần của khu đất này đã thành chỗ đổ rác của dân địa phương trong nhiều tháng hoặc thậm chí nhiều năm nay. Những bụi cỏ dại đã che giấu tất cả mọi thứ từ những tấm nệm cũ đến những túi rác.

“Những người này bị sao vậy?” Ingram thốt lên. “Có một trung tâm xử lý rác công cộng cực kỳ hoàn hảo ngay trên đường Kelstice. Chẳng phải sẽ bớt rắc rối hơn nhiều so với ném tất cả chỗ rác này qua tường nhà chúng ta hay sao?” Anh ta chỉ đạo Paul và Ross xử lý chỗ rác, nhưng anh ta không giúp họ chất những thứ bốc mùi đó vào phía sau xe tải. Sau đó là tiếng kèn kẹt và răng rắc khi bộ răng của máy xúc ngậm lấy mấy món đồ kim loại. Nathaniel nhảy khỏi cabin xuống mớ lộn xộn những đường ống. Paul đi ngay sau lưng anh ta và ngay lập tức nhận ra đó là ống chì. Nó chưa cũ quá, không có lớp gỉ, tức là nó mới bị vứt gần đây. Bây giờ đến lượt Paul tự hỏi, tất cả những người đó bị sao vậy. Cậu không nhìn thấy rác hoặc bất kỳ dấu vết phá hoại nào, mà đang nhìn vào vài trăm bảng đang nhô ra từ một bụi cây đầy gai. Daniel chắc chắn sẽ reo lên “Ka-ching!” - nhại lại tiếng kêu của máy tính tiền. Một ý tưởng táo bạo, ngu ngốc chợt đến và cậu thấy vui mừng khi Ross ở ngay đó để ngăn cậu lại.

“Ai lại đổ thứ này đi nhỉ?” Cậu hỏi.

“Cái gì đây, Time Team à?” Ingram giãy nảy.

“Chỉ là một đống kim loại cũ, ở chỗ nhẽ ra thuộc về bãi đỗ xe đẹp đẽ của chúng ta. Ai đó chuyển nó đi, được không?” Và sau đó, như thể anh ta không phải là người kêu họ bỏ ngang công việc đang làm để đến đây, Ingram nói: “Việc này chỉ cần một người thôi. Tôi không muốn các em bỏ hết công việc hôm nay. Còn rất nhiều thứ để làm.”

Paul muốn ai đó khác tình nguyện thay chỗ cậu, nhưng sẽ chẳng ai tranh giành với cậu việc xử lý chỗ phế liệu này. Buổi sáng cùng Louisa đã cho cậu cảm giác bất khả chiến bại và liều lĩnh, và một khao khát điên rồ trong cậu đã cất lời. “Em sẽ làm việc đó”, cậu nghe chính mình nói ra thành tiếng.

Trên đường ra, cậu nói với Ross, “Nghe này, cần gạt nước bên phải trên xe đã hỏng rồi. Tôi không nghĩ lái xe trong tình trạng này là hợp pháp đâu, và nếu trời mưa tôi sẽ gặp rắc rối lớn. Tôi sẽ tạt vào ga-ra khi quay về. Nếu tôi về muộn, thì đó là lý do. Đỡ lời với Ingram hộ tôi nhé?”

Paul cảm thấy nguồn sinh lực đã lãng quên từ lâu lại cuộn lên trong lòng khi sải bước qua mũi đất, đi đường A45 tới Daventry và lên đường cao tốc tới London. Vào lúc này cậu vẫn tự nói với bản thân rằng cậu không nhất thiết phải đến tận chỗ Gavin, rằng phải có đến hàng ngàn điểm thu mua phế liệu ở Anh, và rằng cậu chỉ cần lái xe đến khi gặp một điểm trên đường, nhưng hai bên đường chỉ toàn là các trạm dịch vụ nối đuôi nhau, và ngay khi rời khỏi đường MI vào đường M25, cậu biết mình chỉ đang cố đánh lừa bản thân. Chưa bao giờ cậu vào Essex qua đường này, nhưng cậu cũng chẳng cần bản đồ. Paul lại tính toán lần nữa, về thời gian chứ không phải tiền bạc: nếu giao thông thông suốt và chỉ dừng lại ở chỗ Gavin một lát - không phải vấn đề lớn, cậu không đến đó để uống trà - cậu sẽ trở lại Kelstice trong vòng bốn giờ. Cậu chưa ăn gì ngoài bữa sáng nhưng giờ cậu đang cực kỳ phấn khích. Sự phấn khích này không chỉ bắt nguồn từ việc cậu đang có một vụ béo bở hay đang làm một việc hay ho, mà bởi cảm giác rằng cậu đã trở về nhà. Liệu cậu có thể gọi đây là nhà không, khi biết rằng mình sẽ không bao giờ sống ở đó nữa?

Cậu không biết những thứ đang vứt lung tung phía sau xe có giá trị bao nhiêu, nhưng việc kéo thêm một thùng hàng nữa, cảm nhận được động cơ xe đang vất vả hoạt động, thì càng chắc chắn khoản tiền này hoàn toàn xứng đáng với rủi ro cậu có thể gặp phải. Cậu nhìn thấy một vài biển hiệu khách sạn sang trọng có spa riêng và nhà hàng. Cậu băn khoăn liệu vụ giao dịch này có đem về đủ tiền để mời Louisa đến một nơi nào đó như vậy đêm nay không. Thật tuyệt khi có thể thưởng thức bữa tối tại một nhà hàng nơi không ai biết họ và một phòng ngủ có nhà vệ sinh riêng. Và họ có thể uống rượu trong bồn tắm, hoặc nằm xem phim trên giường.

Một mình trong không gian riêng tư của chiếc xe, cậu bắt đầu độc thoại, kể lại những chuyện đã xảy ra với Daniel và Ken Hillyard thành tiếng. Gần đây cậu bắt đầu làm điều này để giảm áp lực của việc dồn nén nó quá lâu. Nó nhắc cậu nhớ lại tất cả những lần ở bên Emily khi những câu “Anh yêu em” đong đầy trong miệng cậu thật ngọt ngào và nỗ lực kìm nén chúng khiến cậu thấy đau đớn. Trải nghiệm đó đã dạy cậu rằng nếu không nói những lời đó, ít nhất với chính mình, thì chúng có thể bùng nổ sai lúc. Cậu đã tuyệt vọng tìm cách nói với Louisa về phiên tòa, cái cách cảnh sát đã lừa cậu và vai trò không thể tha thứ của cậu trong vụ đó. Nhưng cậu không thể tìm được thời điểm thích hợp. Nếu cậu nói trước khi quan hệ, Louisa có thể sẽ từ chối cậu. Sau khi xong chuyện có vẻ tốt hơn, nhưng dường như ngay sau thời điểm hoàn hảo dành cho sự thư giãn tuyệt đối và cảm giác tin tưởng mà cậu luôn cảm thấy sau khi ở bên cô đó sẽ là một giấc ngủ sâu. Đến khi cậu thức dậy thì thời điểm hoàn hảo đó đã biến mất và cậu lại phải chờ đợi lần kế tiếp.

Khi đến sân trước nhà Gavin, đang ngồi sau tay lái, cậu đột nhiên thấy lo lắng. Lần cuối cùng cậu đến đây là khi nào? Chúa ơi! Một ngày trước khi mọi chuyện xảy ra. Cả bọn đã hứa với Gavin một mẻ dây đồng mà chưa bao giờ thành hiện thực. Gavin không coi trọng lời hứa đó, nhưng hẳn anh ta sẽ nhớ ra cả bọn đã mất hút trong một thời gian dài? Paul định cho xe lùi lại, nhưng trước khi lăn bánh đã có tiếng đập thùm thụp ở phía sau. Ai đó đã đập vào mặt bên chiếc xe. “Ôi, trời ơi!” Gavin kêu lên, xuất hiện ngay bên cửa sổ ghế khách, mồ hôi ướt đẫm trong bộ áo liền quần màu đen. Anh ta đang ăn một chiếc bánh kẹp xúc xích. Anh ta lại hạ tay xuống một lần nữa, lần này là đấm hai cú liên tiếp lên nắp ca-pô. “Lâu rồi không gặp!”

Giờ Paul không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cho xe vào sân trước, còn Gavin đi ngay bên cạnh như một tay lái đang dắt ngựa vào chuồng. Cậu nói lời tự động viên với chính mình; giờ tất cả những việc cậu cần làm là vào trong, làm hợp đồng và đi ra. Cậu nhảy ra khỏi chỗ ngồi một cách khoa trương, hy vọng sẽ đánh lừa được cả mình và Gavin. Cậu đáp xuống một vũng bùn nhão nhoét rộng vài phân, nhưng bên trong kho chứa nóng đến độ cậu có thể thấy đất sét đang khô lại và đóng cứng trên đôi ủng. Lò nung kêu ầm ầm như tàu hỏa và đỏ lửa như dưới địa ngục.

“Giờ hãy xem mày mang gì đến đây nào.” Gavin nói. Hẳn anh ta phải biết những chuyện đã xảy ra với Daniel, nhưng anh ta không nhắc gì đến chuyện đấy. Paul mở thùng sau của chiếc xe và bắt đầu kéo mấy ống chì ra. Cậu đã đánh giá thấp công việc này. Không có Ross giúp cậu thì đây rõ ràng là một việc khá khó khăn và nóng nực. Những ống chì đó trượt đi trong tay cậu. Cậu cởi áo lông cừu vắt trên lưng ghế. Hai tay cậu đầy mồ hôi, thậm chí cậu còn nếm được vị muối mặn trên môi mình. Ngược lại, trong miệng cậu lại cảm thấy khô rát khó chịu.

Gavin cầm lấy vài thanh chì lên tay, dài bằng một thân người, cân nhắc giá trị của cả đống dựa trên khối lượng những thanh này.

“400 bảng nhé?” Gavin hỏi. Daniel sẽ mặc cả, và sẽ thành công, nhưng Paul chỉ đang cố gắng che giấu niềm vui sướng của mình.

“Được thôi.” Paul nói.

Gavin cất tiền trong một hộp thiếc đặt trên kệ. Anh ta lấy ra toàn tờ 20 bảng. Cuộn tiền thậm chí nhìn chẳng suy suyển mấy, hẳn có tới hàng ngàn bảng Anh ở đó.

“Mày có kiếm thêm được không?” Gavin hỏi.

“Tôi sẽ để ý.” Nói vậy dễ hơn là từ chối.

“Được đấy. Làm một tách trà nhé, tao thấy mày có vẻ không bận gì?” Ngay khi nghe nhắc đến trà, nước bọt Paul đã ứa ra và con khát đã che lấp hoàn toàn mong muốn rời đi ngay lập tức. Gavin cho ba thìa đường vào một cái cốc có hình một cô gái đang mặc bikini. Khi rót nước nóng vào, lẽ ra bộ bikini đó sẽ biến mất nhưng cái cốc này đã quá cũ nên cô nàng nhìn như thể lúc nào cũng nửa kín nửa hở. Trà rất thơm ngon dù có một màng mỏng dầu máy màu cẩm thạch loang trên mặt.

“Tao mới gặp bạn mày tuần trước”, Gavin nói.

Paul thấy ngạt thở. Họ đã hứa với cậu, Daniel sẽ không được bảo lãnh trước khi phiên tòa diễn ra. Hứa đấy. Nếu cậu ta có được bảo lãnh, chắc chắn Christine, hay thậm chí Woburn, sẽ gọi cho cậu hoặc thông báo bằng văn bản. Cậu đã không quay về căn hộ của mình hai đêm. Mẹ kiếp. Có lẽ đang có một bức thư kẹp ngay dưới khe cửa phòng cậu. Cậu nguyền rủa chính mình vì đã quay lại Essex.

“Anh chắc chắn đó là cậu ta không?” Paul nói.

“Thề có Chúa!” Gavin nói, dù có vẻ không quả quyết lắm. “Nó vẫn tạt qua đây một lần một tuần hoặc hơn. Mày có thể gặp nó đấy nếu mày ở lại đây đủ lâu.”

“Anh nói phải, ông anh, nhưng giờ tôi phải đi rồi.”

Paul lái xe đi, các cửa sổ đã hạ xuống nhưng cậu vẫn thấy lo đến phát sốt. Cậu sẽ không quay trở lại Lodge ngay mà lái xe thẳng đến nhà 45B để kiểm tra hòm thư. Có một đoạn tắc đường khi đi khỏi đường M25 vào đường Muốn nên cậu đã tranh thủ gọi cho Christine. Cô ta có vẻ hài lòng khi nghe cậu gọi điện, hệt như đang nói chuyện với một đứa cháu đáng yêu, và nói với cậu rằng Daniel vẫn đang bị giam giữ. Có phải cô ta đã không hứa hẹn gì với cậu không nhỉ?

Ngay lập tức thân nhiệt của Paul trở lại bình thường, cậu không hề thấy lạnh cho đến khi vào được đường Ml, băng qua các công trường đang thi công. Phải đến khi cậu với tay sang ghế khách để tìm áo lông cừu, cậu mới nhận ra mình đã móc nó trên cái ghế ở xưởng của Gavin, chiếc áo với những đường cắt màu xanh lá trên nền xanh hải quân, đang được sưởi ấm trước lò sưởi đỏ lửa. Cậu quay ngoặt lại khi nhớ ra logo Veriditas trên chiếc áo; chiếc xe đằng trước nhấn còi ầm ĩ và bật đèn báo nguy hiểm lên, trong khi một chiếc xe tải đi phía sau đang nháy đèn pha đầy giận dữ. Khi cậu đã quay xe lại vào làn đường giữa, cậu đặt tay lên tim mình nơi từng thêu những chữ cái kia. Chỉ khi đó cậu mới nhận ra mình đã tháo chỉ thêu ở chỗ đó. Toàn bộ cơ thể cậu thấy nhẹ nhõm; kể cả khi Gavin vẫn còn liên lạc với Carl, mà dường như không có khả năng lắm bởi thái độ hồ hởi của anh ta, thì từ cái áo chẳng có thông tin gì dẫn đường tới Kelstice. Cậu lái xe về nhà cẩn thận hơn, chỉ dừng lại để mua một chiếc burger và khoai tây chiên. Cậu chỉ nhận ra mình đang run rẩy đến mức nào khi cố gắng rút tiền ra khỏi ví. Trên đường ra khỏi cửa hàng tiện lợi, cậu lấy một ít tiền mặt Gavin đưa để mua tặng Louisa một chai vang sủi và một bó hoa, như thể khi tiêu nó như vậy, cậu đang rửa sạch những đồng tiền bẩn này.

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.